Mày hối hận vô cùng. Lẽ ra mày không nên đưa chủ nhân tới khoảnh rừng bu lô nằm kề hồ nước mặn như thế. Giá như mày cứ theo hành trình đã định, đi từ mạn Nam tới phía Bắc lũng sông Gucan thì chủ tớ mày sẽ không gặp phải cái bẫy thú đáng nguyền rủa ấy, mày và chủ nhân không đến nỗi trở mặt với nhau. Tình cảnh ấy chẳng vui vẻ gì. Nhưng đang đi tới giữa lũng sông Gucan, mày bất thình lình quặt sang trái, rẽ vào khoảnh rừng bu lô thưa thớt. Là Thần số mệnh đang đùa giỡn mày, mày ngẫm thế.
Tất nhiên, mày rẽ vào lối ấy không phải vô duyên cớ, càng không phải vì máu nóng dâng trào trong tim. Đơn giản là vì, khi lượn trên cao tít tắp để tìm mồi, mày bất giác phát hiện thấy một con cầy hương trong khoảnh rừng bu lô. Cũng tại con mắt của mày quá tinh tường, cũng tại tầm nhìn của mày càng lên cao càng rộng mở và cũng tại con cầy hương ấy quá hấp dẫn. Vừa nhìn thấy nó, mày lập tức thay chủ nhân ước lượng giá trị của nó. Cầy hương vốn là loài động vật quý, thịt và da của nó rất có giá, ấy là chưa kể tới vào khoảng thời gian giao mùa giữa hai mùa xuân hạ như bây giờ, bọng xạ hương hình túi nằm giữa rốn và cơ quan sinh dục của chúng no tròn như chiếc trống, đầy ắp xạ hương. Xạ hương, gối hổ, tay gấu và nhung hươu được coi là “tứ bảo” của vùng núi tuyết Streca. Bởi thế, một gam xạ hương nguyên chất có thể đổi lấy một gam vàng từ trong tay những kẻ chuyên buôn bán đặc sản núi rừng. Mày mừng rơn, chúc cái mỏ xuống đất, hướng về phía chủ nhân đang rảo bước phía trước kêu lên ba tiếng gấp gáp, rồi mày đổi hướng bay. Mày có nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, cái ngã rẽ nhỏ bé ấy lại làm cuộc đời mày thay đổi hoàn toàn.
Lúc ở trên cao, phóng tầm nhìn thật xa xuống mặt đất, nhác thấy bóng con cầy hương mờ mờ ảo ảo, mày khấp khởi nghĩ ngay tới việc phen này chủ nhân ắt hẳn đủ tiền xây nhà gạch. Độ hai, ba tháng nay, gần như ngày nào mày cũng theo chân chủ nhân vào núi đi săn. Hai chủ tớ săn được không ít hươu nai, kiếm một món kha khá. Khoản tiền hậu hĩ ấy khiến chủ nhân mày quyết tâm xây ngôi nhà bằng gạch đầu tiên ở bản Nha Nha. Mày nhiệt thành ủng hộ sự táo bạo và khí phách của chủ nhân. Người trong bản Nha Nha đời đời kiếp kiếp sống trong những ngôi nhà bằng gỗ, gạch gỗ, tường gỗ, dầm ngang cột dọc cũng bằng gỗ. Nhà gỗ đông lạnh hè nóng, mùa mưa ẩm ướt, thấp dài và nhỏ hẹp, lại không có cửa kính nên ngay cả ban ngày, không gian cũng tối mò mò như trong hang. Chủ nhân mày muốn xây một căn nhà gạch hai tầng to đẹp, có ban công rộng mở, có cửa sổ dài chạm đất làm không gian tràn ánh sáng, có sàn nhà lát gạch hoa, trông thật khang trang bề thế.
Bây giờ, tường và các cột trụ đã xây xong, thanh xà và vì kèo đã giằng néo chắc chắn, chỉ còn chờ lợp ngói. Ngặt một nỗi, chủ nhân đang cạn tiền. Tiền mua gạch ngói hoàn toàn trông chờ vào những con vật giá trị mà mấy hôm nay mày và chủ nhân săn được. Ròng rã hai ngày, hôm kia và hôm qua, mày và chủ nhân vất vả vào núi săn bắn, dấu chân bôn ba khắp nơi mà chẳng được gì. Từ buổi sớm nay, đám thợ xây đã phải nghỉ vì thiếu vật liệu. Chủ nhân sốt sắng tới mức đôi lông mày dường như có lửa. Bà chủ Mạc Na cũng nóng lòng không kém, ruột gan bà bị thiêu đốt đến nỗi miệng môi bà sùi bọt. Mày giận mình không thể trở thành cánh tay đắc lực của chủ nhân trong những giờ phút then chốt như thế này. Mày khao khát tìm được con mồi hơn bao giờ hết. Vậy nên thoáng thấy bóng con cầy hương, mày mừng quýnh, phát tín hiệu cho chủ nhân và đổi hướng bay ngay tức khắc.
Sải cánh mày đã chạm tới bầu trời phía trên khoảnh rừng bu lô, mày nhìn thấy rõ rành hơn. Đúng là một con cầy hương thật! Bốn chân nó chắc khỏe, cái mông tròn lẳn, màu lông vàng ruộm. Con cầy hương đực này đang ở vào thời kì động dục.
Ha ha, thế là chủ nhân có tiền mua những phiến ngói còn nồng đượm mùi khí than trong lò rồi.
Mày bay tới khoảng không gian ngay trên đầu con cầy hương. Nhưng sao lại lạ thế kia? Phản ứng của con cầy hương trái ngược hẳn với dự tính của mày. Nó không cuống cuồng nhảy ngay vào đám cỏ tranh rậm rạp hay một cái hang khuất kín nào đó tìm đường thoát thân. Ngay cả khi cái bóng đáng sợ của mày đã trùm phủ lên thân thể nó, nó vẫn chỉ chạy quanh quẩn ở chỗ cũ dù trong lòng nó đang bồn chồn lo lắng. Thật khác thường! Mày nghĩ, hay là mày gặp phải một con cầy hương mắc bệnh thần kinh? Mày bắt đầu lượn xuống thấp hơn, thấp hơn nữa. Và mày sực hiểu vì sao con cầy hương ấy không hốt hoảng trốn chạy khi cảm nhận rõ cái bóng khủng khiếp của mày đang đè lên người nó, bởi lẽ nó đã mất tự do và không thể tìm đường thoát thân.
Con cầy hương đực này đã bị rơi vào một cái bẫy thú.
Ban nãy, từ trên cao ngó xuống, vật thể chỉ hiện ra dưới ánh mắt của mày theo phương ngang, vì vậy, mày không thể trông tỏ con cầy hương đang nằm lọt thỏm trong một cái hố cực lớn. Khi sà xuống thấp, mày mới quan sát được vật thể ở mọi chiều của nó.
Đào bẫy thú là cách đi săn thường thấy của một đám thợ săn ở vùng núi tuyết Streca. Họ chọn con đường lũ thú hoang hay qua lại, đào một cái hố bốn vách dựng đứng hoặc một cái hố hình phễu, miệng hố nhỏ nhưng bụng hố phình to, bên trên rải những cành cây non và lớp cỏ mỏng, rồi ngụy trang bằng một ít phân và dấu chân của con vật nào đó. Con thú nào sơ ý dẫm phải sẽ thụt ngay vào cái hố và nằm gọn trong tay đám thợ săn.
Giờ thì mày mới được quan sát tường tận cái bẫy thú. Nó rộng chừng mười mét, sâu hơn sáu mét. Hiếm có cái bẫy thú nào to như thế! Cái bẫy này có thể nuốt chửng cả những con vật đồ sộ của núi rừng như hổ, gấu, bò rừng…
Chủ nhân của cái bẫy này may thật đấy, ông ta sắp giàu to rồi, mày tự nhủ. Trong rừng im ắng, thảng hoặc có tiếng u u buồn thảm của con cầy hương hết đường tẩu thoát cất lên giữa bốn bề hiu hắt.
Người sở hữu cái bẫy vẫn chưa tới. Ông ta cũng chẳng dại gì mà đứng canh chừng bên cạnh cái bẫy. Ông ta chọn cách ôm cây đợi thỏ, quãng một, hai ngày lại tới xem xét cái bẫy một lần.
Đen đủi quá đi mất, mày mừng hụt một vố mất rồi, mày thầm bảo. Nếu con cầy hương không sập bẫy thì tốt biết bao, mày sẽ được dịp thể hiện bản lĩnh vồ bắt con mồi siêu đẳng của mày. Tiếc thay, nó có còn là con thú hoang mà bất kì người nào cũng có thể săn đuổi và tóm bắt nữa đâu! Nó đã là chiến lợi phẩm của một người, nó đã có chủ và là vật sở hữu riêng mà các vị thần đã ban cho người đó.
Mày đập đập đôi cánh, định quay đầu bay đi. Vừa lúc ấy, chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ theo ngay sát đuôi mày bước tới bên cái bẫy.
“Chà chà, một chàng cầy hương tuyệt vời!” Chủ nhân đánh giá cái bẫy bằng con mắt nhà nghề, tấm tắc khen: “Người nào thông minh đến thế, chọn đúng chỗ này để đào bẫy”.
Trong lòng mày biết rõ cái bẫy này không phải do chủ nhân mày đào. Chủ nhân mày chẳng bao giờ dùng cách săn bắt hao tổn nhiều công sức mà hiệu quả thấp như thế này. Chủ nhân mày thích sử dụng con chim ưng săn là mày và khẩu súng săn hơn, vừa mau lẹ vừa chủ động. Chủ nhân mày không thích bị động chờ đợi.
Mày đứng lơ lửng giữa tầng không thấp, kêu lên quác quác, như muốn bảo: “Ông chủ ơi, ta mau đi nào, ngưỡng mộ hay ghen tị có ích gì đâu, chỉ lãng phí thời gian quý báu thôi. Con cầy hương này đã thuộc về người khác rồi, chủ tớ chúng ta sang khu rừng khác tìm vận may xem sao”.
Hình như chủ nhân không nghe thấy tiếng gọi của mày. Chủ nhân thả bộ quanh cái bẫy, hết vòng này tới vòng khác, dán mắt vào con cầy hương, vẻ đầy tiếc rẻ.
Dĩ nhiên mày biết, chủ nhân cũng giống như mày vậy, thứ ông trông thấy trước mắt không phải là một con cầy hương đang ở vào thời kì động dục với bọng xạ hương tròn mọng mà là những chồng ngói đỏ tươi còn vương mùi khói mới ra lò. Nhưng thấy thế mà để làm gì? Chỉ càng thêm muộn sầu day dứt, mày thầm nghĩ.
Mày vừa định cất tiếng thúc giục chủ nhân mau rời khỏi lần thứ hai thì mày đột nhiên nhận ra thần thái và cử chỉ của chủ nhân bỗng trở nên khó hiểu. Chủ nhân căng thẳng tới mức mồ hôi lấm tấm trên chót mũi. Ánh mắt của chủ nhân thôi không chăm chăm nhìn vào con cầy hương nằm gọn lỏn trong cái bẫy nữa, mà đảo khắp mọi ngóc ngách của khoảnh rừng bu lô, lấm la lấm lét như khi một con chồn xám lén lút ăn trộm gà. Mày không muốn nghĩ thế về chủ nhân nhưng mày không tài nào làm khác được.
Khoảnh rừng thưa vẫn tĩnh mịch, không một bóng người.
Chủ nhân nở một nụ cười quái đản. Ánh nhìn trân trân vào con cầy hương chuyển từ vẻ ngưỡng mộ khi nãy sang vẻ thèm thuồng, chuyển từ ghen tị sang khao khát. Bất thình lình, chủ nhân giơ cánh tay lên vẫy mày, huýt một hồi sáo dài gọi mày.
“Basacha, quắp nó lên cho tao”.
Mày đứng yên không nhúc nhích.
Chiếm con mồi đã rơi vào bẫy thú của một thợ săn khác làm của riêng là một hành vi vi phạm đạo đức nghề săn. Nó rành rành là một hành vi ăn cắp. Đúng thế, mày vừa khâm phục vừa đố kị người thợ săn không biết tên đã đào cái bẫy thông minh ấy, mày ngấm ngầm khen ông ta gặp vận đỏ, có được con cầy hương giá trị như thế mà chẳng phải vất vả gì nhiều. Theo mày, ngưỡng mộ không có nghĩa phải manh nha ý đồ lấy trộm và không nên ghen tị tới mức phải dùng thủ đoạn hạ lưu đi ngược lại với đạo đức truyền thống. Mày những mong chủ nhân chỉ hồ đồ một chút thôi, lát nữa đây, ông ấy sẽ tỉnh ngộ, sẽ ngượng nghịu đỏ mặt mà thu hồi lại mệnh lệnh sai trái vừa rồi.
Buồn thay, mày không có cách nào tác động tới tâm tư chủ nhân.
“Mau lên, Basacha, quắp nó lên cho tao”. Chủ nhân lặp lại mệnh lệnh ban nãy một lần nữa. Giọng nói của chủ nhân đã cao hơn trước tám phần, nét mặt sa sầm, ngữ khí đanh thép, hẳn là chủ nhân không vui vì mày không tức khắc thực hiện mệnh lệnh.
Mày thật khó nghĩ chết đi được! Là một con chim ưng săn do chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ nuôi dưỡng, mày đương nhiên phải chấp hành mọi mệnh lệnh của ông ấy, mày không có quyền làm trái mong muốn của chủ nhân. Là một con kim điêu, mày thấy mày không thể phản lại lương tâm mình để đi ăn cắp chiến lợi phẩm của người khác như thế. Mày cũng là loài mãnh cầm ăn thịt như kền kền. Có điều, lũ kền kền quen đánh chén những con vật mà người khác săn được và cắn chết, quen ăn xác thối mà kẻ khác chừa lại, thế nên thanh danh của chúng chẳng mấy tốt đẹp gì trong đám mãnh cầm. Chúng được gắn cho cái biệt hiệu xấu xa là kẻ chôm chỉa. Mày không phải là kền kền, mày không quen làm mấy trò trộm cắp không đường hoàng ấy. Mày là một con kim điêu. Kim điêu xưa nay không bao giờ ăn xác thối mà kẻ khác chừa lại, cũng không bao giờ chén những con vật mà người khác săn được và cắn chết. Kim điêu có khí phách và niềm tin riêng của kim điêu. Niềm tin của mày là chỉ sinh tồn và tìm kiếm hạnh phúc bằng chính sức lực của mình.
Mày dặn lòng không thể thực hiện mệnh lệnh sai trái của chủ nhân được. Giả như lúc này đây, mày bất chấp liêm sỉ mà cướp cho được con cầy hương ấy thì đối với chủ nhân của mày, là một sự băng hoại về nhân cách; còn đối với riêng mày, tất nhiên cũng là một sự băng hoại về cốt cách của loài kim điêu. Con người có nhân cách của con người thì loài kim điêu cũng có điêu cách của riêng chúng chứ! Mày không thể làm một việc xuẩn ngốc tổn hại tới nhân cách của chủ nhân và điêu cách của mày được.
Mày sốt sắng đập cánh, liên tục kêu lên những tiếng kích động, thúc giục chủ nhân mau đi khỏi cái bẫy, tránh xa thứ cám dỗ.
Chủ nhân hiểu lầm ý của mày. Ông ấy lấy tay vỗ vỗ đầu rồi hỏi: “Basacha, có phải mày sợ không có cách nào quắp con cầy hương lên không hả?”
Với mày, việc quắp một con cầy hương bị vây khốn trong cái bẫy thú dễ như trở bàn tay, nhẹ nhàng hơn cả khi ăn một đĩa đậu thối. Cái bẫy bốn bề dựng đứng, con cầy hương không có đường thoát; hơn nữa, cái bẫy lại khá rộng nên không ảnh hưởng tới việc đập cánh của mày.
Chủ nhân duỗi tay đo chu vi của cái bẫy rồi ngẩng lên bảo: “Basacha, mày không phải lo bị gãy cánh đâu, cái bẫy này rộng lắm, mày có thể bay xuống được”.
Mày phải tìm cách để chủ nhân thấu hiểu nỗi lòng mày thôi. Mày vỗ cánh bay vút lên không trung, lượn ba vòng quanh miệng cái bẫy rồi bổ nhào xuống con cầy hương đang nằm thu lu trong cái bẫy nhanh như một mũi tên vút khỏi dây cung. Con cầy hương cứ ngỡ mày vồ nó thật, nó khiếp đảm tới mức ngã èo ra đất như một đám bùn loãng chảy tràn. Mày vươn dài đôi móng vuốt, rướn thẳng về phía cổ con cầy hương một cách tượng trưng, rồi mày lập tức thu đôi vuốt lại, bay vù lên mặt đất.
Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ đứng một bên quan sát, vừa sững sờ vừa tỏ vẻ hoài nghi. Chủ nhân nhíu mày khiến phần giữa đôi lông mày nổi cục, hỏi dò mày bằng một giọng nghèn nghẹn trong cổ họng: “Basacha, mày không muốn bay xuống bên dưới cái bẫy quặp con cầy hương lên cho tao à?”
Mày gật đầu. Thế là chủ nhân đã thấu tỏ tâm tư mày.
“Được lắm, đồ súc sinh!” Tức thì một cơn cuồng phong gió tuyết ập đến trên gương mặt chủ nhân mày. Những lời mắng nhiếc của chủ nhân như những viên đá băng lạnh tê buốt tới tấp quất vào mặt mày: “Mày dám cả gan chống lại mệnh lệnh của tao. Hừ, mày là đồ vô lương tâm, bữa nào tao cũng cho mày xơi mĩ vị, tao đội mưa đạp gió trèo lên cây đại thanh sửa lại cái tổ cho mày, thế mà mày lại không thèm giúp tao quặp con cầy hương này lên hả?”
Chủ nhân bừng bừng lửa giận. Mày như bị châm kim vào lòng. Mày thực chẳng muốn cãi lời chủ nhân chút nào! Nếu chủ nhân săn con mồi một cách quang minh chính đại thì dù có nhảy vào núi đao biển lửa mày cũng chẳng tiếc thân mình mà tuân theo ý muốn của chủ nhân. Mày chẳng qua chỉ không muốn ông chủ yêu quý vô ngần của mày trượt dài vào sai lầm này thôi.
Hận một nỗi, mày không thể sử dụng tiếng nói của loài người để biểu đạt chính xác những suy nghĩ hết sức chân thực đang cồn lên trong tâm tư của mày. Mày chỉ có mỗi một cách, ấy là bay lên sà xuống, quanh quẩn một chỗ, thực hiện hàng tá những động tác của thứ ngôn ngữ câm lặng để thể hiện những giằng xé trong gan ruột.
Dẫu sao, chủ nhân cũng sớm tối bầu bạn bên mày suốt hai năm ròng, ông ấy đoán hiểu thứ ngôn ngữ câm lặng của mày rất nhanh. Sắc mặt ông biến đổi rất nhanh, từ trắng sang đỏ, từ đỏ sang tía, từ tía sang tím bầm. Chủ nhân tức tối chỉ vào con cầy hương đang co ro trong cái bẫy: “Tao bảo mày bay xuống dưới quắp nó lên cho tao thì mày phải làm. Có quắp được nó lên hay không, tao phải rõ hơn mày chứ! Basacha, xưa nay mày luôn trung thành với tao, mày đừng để tao thất vọng chứ hả!”
Trung thành ư? Mày tự chất vấn lòng. Quả thực, mày một lòng trung thành son sắt với chủ nhân. Nhưng trong tâm tưởng của mày, trên thế giới này tồn tại hai kiểu trung thành. Kiểu trung thành thứ nhất là cung kính với mọi mệnh lệnh của chủ nhân như cung kính với thánh chỉ vua ban, dù mệnh lệnh đó đúng hay sai, ngoan ngoãn thực hiện, sùng bái và theo đuổi nó một cách mù quáng, coi chủ nhân như một bậc thánh thần hiền minh, còn mình chỉ như một con rối, ấy là ngu trung. Cũng có một kiểu trung thành khác. Ấy là tôn sùng nhưng không tin vào chủ nhân một cách mù quáng, tôn trọng chủ nhân nhưng không tự biến mình thành con rối, sẵn sàng hi sinh thân mình để thực hiện những mệnh lệnh cao thượng và hoàn toàn chính đáng của chủ nhân nhưng kiên quyết chống lại những mệnh lệnh sai trái đê hèn, không hợp thuần phong đạo đức của chủ nhân.
“Basacha, theo mày thì tao không nên chôm con cầy hương đã nằm gọn trong cái bẫy của người khác chứ gì?” Chủ nhân nhếch môi, nói với giọng mỉa mai lạnh lùng, “Mày nghĩ là mày giỏi lắm hả? Có lẽ mày đã quên mày chỉ là một con vật và có lẽ mày cũng đã quên ai nuôi dưỡng mày rồi đấy nhỉ?”
Sự mỉa mai giống như lưỡi dao cứa nát tâm hồn mày. Tim mày đau nhói từng cơn.
“Được, tao nhắc lại lần nữa”, chủ nhân nghiến răng kèn kẹt chỉ tay vào con cầy hương nằm lọt trong cái bẫy, “mày hãy mau bay xuống quắp con cầy hương này lên cho tao, nếu không, mày đừng trách Đạt Lỗ Lỗ tao vô tình đấy nhé!”.
Cơn phẫn nộ của chủ nhân lên tới cực điểm. Mày biết rõ chủ nhân đã ra mệnh lệnh cuối cùng cho mày. Lòng tự tin của mày bỗng chốc lung lay. Tại sao mày phải làm mối quan hệ giữa mày và chủ nhân trở nên căng thẳng chỉ vì sự việc đang diễn ra trước mắt? Thật đấy, mày thử ngẫm mà xem, mày là cái thá gì kia chứ? Mày chẳng qua chỉ là một con chim ưng săn do chủ nhân nuôi dưỡng, nói khó nghe một chút thì mày chỉ là một kẻ nô bộc. Mà một kẻ nô bộc thì phải coi phải trái trắng đen của chủ nhân là phải trái trắng đen của bản thân, phải coi mọi điều ân oán của chủ nhân là ân oán của bản thân, phải coi điều tốt xấu của chủ nhân là điều tốt xấu của bản thân. Mày không cần và cũng không nên có bản ngã riêng của mày.
Chủ nhân rất tốt với mày kia mà! Ông ấy đã thề sẽ chăm sóc mày khi về già cho tới khi mày lìa đời. Mày âm thầm bảo chính mày rằng một người chủ tử tế như thế, mày có đốt đuốc đi tìm trên khắp thế gian cũng không tìm được người thứ hai. Mày thấy mày thật ngốc nghếch. Tội gì phải khiến chủ nhân giận bực chỉ vì cái đạo đức không thể nhìn, không thể nghe, không thể sờ mó thấy; chỉ vì cái nhân cách và điêu cách xa xôi diệu vợi không tài nào nắm bắt được?
Mày có thể hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chủ nhân giao phó một cách hết sức nhẹ nhàng. Mày hoàn toàn có thể quắp con cầy hương ấy khỏi cái bẫy mà không để lại bất cứ dấu vết nào. Chẳng ai phát hiện ra hành động tội lỗi của mày, cũng chẳng con kim điêu nào trông thấy mày ăn cắp. Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ sẽ tha thứ cho sự chậm trễ của mày vừa rồi. Chủ nhân của cái bẫy - con người mà mày không hề biết mặt biết tên ấy sẽ chẳng cảm thấy mất mát thứ gì, ông ta hẳn nghĩ cái bẫy thú chẳng chộp được con vật nào, lớp ngụy trang trên mặt đất bị gió thổi lung tung mà thôi.
Một việc đáng vui mừng như thế, cớ sao mày không làm?
Mày gần như đang định vỗ cánh, bay vù xuống dưới cái bẫy quắp con cầy hương thì bỗng đâu một sức mạnh lớn lao hơn những suy tư vừa rồi chợt ào đến, ngăn cản hành động của mày. Mày ngẫm lại rồi. Nếu lúc này mày ngoan ngoãn phục tùng mệnh lệnh sai trái của chủ nhân, quắp con cầy hương ấy lên, ừ thì mày sẽ mang về cho chủ nhân chút lợi ích nhỏ trước mắt thật đấy, nhưng sẽ hủy hoại sự trong sạch của cả một đời chủ nhân. Mày không muốn chủ nhân mày phải mang danh ô nhục là kẻ tiểu nhân trộm chó cắp chuột.
“Đồ khốn kiếp!” Chủ nhân điên tiết dang tay bạt mạnh một cái vào cổ mày, làm cổ mày ngoẹo hẳn đi. “Ngay cả lời của tao mày cũng không nghe nữa phải không? Mày đừng quên cái mạng nhỏ nhoi của mày là do tao cứu thoát từ miệng con báo đấy!”
Mày theo chủ nhân đã hai năm nay, đây là lần đầu tiên chủ nhân ra tay đánh mày. Cổ mày đau rát. Nhưng trái tim mày còn đau hơn bội phần. Mày làm sao có thể quên ơn cứu mạng của chủ nhân được cơ chứ?
Khi ấy, những chiếc lông bay trắng như tuyết bên ngoài đôi cánh của mày vừa mới phát triển đầy đủ, mày vừa mới tạm biệt bố mẹ ra ở riêng được hai ngày. Sáng sớm, mày thức dậy, háo hức đón chào vầng mặt trời đỏ sậm như một đóa hồng nhung, háo hức đón chào ngọn núi trắng ngà như sữa. Mày bay khỏi tổ, muốn tới thảo nguyên Ga Marr kiếm cái ăn. Khi thân thể của mày lướt tới chỗ thắt cổ chai hẹp của lũng núi thì một sự việc bất ngờ xảy đến. Một luồng hơi mạnh ào ra từ sâu trong lũng núi, bay tứ tung khắp sườn núi ngoằn ngoèo như một con ngựa hoang bị mất vó. Luồng hơi nhanh chóng chuyển thành một cơn lốc xoáy đáng sợ cuốn theo bụi cát bay mù mịt. Mày bị hút vào trong cơn lốc xoáy. Mày cố vùng vẫy nhưng đôi cánh còn non của mày không thể nào giúp mày thoát ra khỏi cơn lốc xoáy hung hãn. Ngay cả việc giữ thăng bằng cho cơ thể mày cũng không làm được nốt. Cơ thể mày biến thành một con quay, rồi một đĩa cân, rơi thẳng xuống dưới. Từ giữa tầng không lơ lửng, mày bị ném bụp xuống mặt đất. Cơ thể mày bị quăng vào đám cỏ mềm, vậy mà mày vẫn gãy chân và bị thương ở cánh. Đầu óc mày choáng váng, không nhấc nổi thân mình hay đập cánh bay lên được.
Đúng lúc ấy, một con báo bất ngờ xồ ra từ trong đám cỏ. Trên làn da vàng màu đất của nó lốm đốm những vệt tròn hình đồng tiền màu nâu sậm. Đôi mắt nó bật ra những tia lửa thèm thuồng vì cơn đói lòng. Chu choa, mày hẳn là bữa sáng ngon lành mà ông trời đã thả xuống cho nó! Con báo thủng thẳng bước tới trước mặt mày. Nó thè cái lưỡi dài đỏ lòm, đủng đỉnh liếm láp mấy sợi ria màu trắng bạc mọc giữa cái mũi và làn môi. Chừng như nó muốn chùi rửa sạch sẽ khuôn mặt và cái miệng để bữa sáng của nó thêm phần ngon miệng. Mày không thể đào thoát. Mày hiểu, dù có trốn chạy, mày cũng không thoát nổi cái số kiếp làm món ăn của con báo. Dẫu sao thì mày cũng phải chết, vậy thì đừng chết một cách quá hèn nhát! Mày cố sức ưỡn ngực, rướn cổ thẳng như một ngọn bút, kiêu hùng đối diện với con báo. Mày phải giữ cho được sự tôn nghiêm vốn có của loài kim điêu chứ! Mày há mỏ, để lộ bộ nhai. Mày biết rõ, ở giờ phút này, cho dù mày không bị thương đi nữa thì mày cũng không phải là đối thủ của con báo này đâu. Mày chỉ có một ý nghĩ duy nhất là trước khi bị con báo ngoạm một miếng khiến đầu lìa khỏi cổ, mày cũng phải mổ cho được một sợi lông báo! Mày chỉ có một mong mỏi duy nhất là không thể để con báo cảm thấy chén thịt mày dễ dàng như xơi một con gà gô được.
Con báo đã làm xong công việc vệ sinh của nó. Nó phả một luồng hơi về phía mày. Mùi tanh nồng nặc từ cái mõm của nó xộc vào từng chiếc lông trên ngực mày. Mày cũng ngạo nghễ rướn lưng về phía nó. Chết đâu có gì đáng sợ, chỉ có việc bị kẻ khác giễu cợt là đáng sợ mà thôi!
Cuối cùng, con báo chổng ngược cái đuôi và hùng hổ giơ vuốt. Mày phẫn uất xù đám lông ở cổ, sẵn sàng lao vào trận chiến cuối cùng trước khi từ giã cõi đời.
Vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, mày nghe thấy một tiếng “đoàng” dội lên chói tai, toàn thân con báo rung lên bần bật như bị sét đánh. Nó ngã quỵ xuống đất, những đốm nâu trên cơ thể và cả cái đầu to tướng đầy uy lực của nó lăn lộn trong vũng máu.
Lát sau, trước mắt mày hiện ra một người thợ săn vóc dáng vạm vỡ, tay cầm một khẩu súng săn kiểu cũ, bước ra khỏi tảng đá to lù lù nằm ngay phía sau. Người thợ săn trông thấy mày, thở dài một tiếng, tỏ vẻ thương hại và bế mày về nhà. Người thợ săn ấy không ai khác chính là chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ của mày bây giờ. Ông ấy đã cứu mày thoát khỏi miệng con báo. Nếu không có ông ấy thì mày sớm đã bị tiêu hóa trong cái dạ dày của con mãnh thú rồi.
Tự trong thâm tâm, mày luôn cảm kích ơn cứu mạng của chủ nhân. Cũng chính vì thế mà mày không muốn chủ nhân làm việc sai trái. Nhưng chủ nhân lại tưởng lầm lòng trung thành đích thực của mày là hành vi phản nghịch. Mày thấy ấm ức vô cùng.
Chủ nhân nhìn mày đầy căm tức. Mày nghe được cả tiếng hừ hừ liên tiếp phát ra từ khoang mũi của chủ nhân. Chủ nhân quay người tiến về phía bụi cây, dùng dao chặt một sợi dây leo dài, buộc một đầu vào khúc cây nằm lăn lóc cạnh cái bẫy thú, thả một đầu còn lại xuống cái bẫy. Mày mau chóng đoán ra ý đồ của chủ nhân, ông ấy sẽ tự tụt xuống cái bẫy và lôi con cầy hương đáng giá ấy lên. Cái bẫy sâu và dốc đứng, ông ấy không có đôi cánh như mày nên buộc phải dùng dây leo làm thành chiếc thang mềm để lên xuống.
Chủ nhân một mực muốn cướp con cầy hương ấy cho bằng được. Rõ ràng là ông ấy đã bị đồng tiền mê hoặc, làm mất lương tri. Mày không rõ sức mạnh nào đã cho mày dũng khí, mày đột ngột vỗ cánh, duỗi thẳng bộ vuốt chộp lấy sợi dây leo giật mạnh một cái. Sợi dây đứt lìa.
Chủ nhân mày tức đến nỗi những đường gân xanh ở mép trán giật lên rần rật. Ông ấy lồng lộn nâng khẩu súng dưới đất lên, chĩa họng súng đen ngòm vào thẳng ngực mày mắng xối xả: “Quân hỗn láo kia! Mày sống cũng chẳng để làm gì. Tao sẽ kết liễu đời mày bằng một phát súng!”
Mày buồn thương vô hạn. Mày chưa bao giờ nghĩ có ngày họng súng của chủ nhân sẽ chĩa thẳng vào mày. Ông ấy không nói đùa đâu. Chỉ cần ngón trỏ trên bàn tay phải của ông ấy khẽ chạm vào báng súng thì mọi vinh hoa phú quý, phải trái trắng đen, thiện ác trong cuộc đời mày sẽ chấm hết. Mày sẽ gửi thân nơi suối vàng và không còn tồn tại nữa. Nếu sinh mệnh đã không còn thì nguyên tắc phỏng có ích chi? Lúc này, nhận lỗi và cầu xin chủ nhân tha thứ hãy còn kịp đấy. Không, mày chẳng làm gì sai cả! Chỉ vì run rẩy trước cái chết mà đảo lộn phải trái trắng đen ư? Hành vi ấy không phù hợp với bản chất của một con kim điêu như mày. Lẽ dĩ nhiên, mày có thể bay đi để né tránh. Mày thực hiện động tác hết sức mau lẹ, trước tiên mày sẽ nhảy lên tảng đá ngay bên cạnh cái bẫy, sau đó lượn một vòng hình chữ S và rất có thể mày sẽ thoát khỏi viên đạn oan nghiệt khiến mày về chầu tổ tiên. Bay khỏi khoảnh rừng bu lô này, mày sẽ an nhiên tự tại. Nhưng mày ngậm chặt mỏ, cố gắng xua đuổi ý nghĩ trốn chạy. Dù thế nào đi nữa, mày cũng không thể phản bội chủ nhân. Nếu cái chết của mày có thể đánh thức lương tri của chủ nhân, mày tình nguyện chết dưới họng súng của ông ấy.
Những bắp thịt trên gương mặt chủ nhân hết phồng lên lại xẹp xuống. Vùng da trên mắt phải chớp liên hồi. Chủ nhân chần chừ không bóp cò. Mày đọc được những ý nghĩ của chủ nhân. Hẳn là trong nội tâm của ông ấy đang diễn ra một cuộc đấu tranh ghê gớm. Có lẽ ông ấy đang nghĩ tới lòng trung thành tận tụy hết mực của mày ngày thường nên không nỡ ra tay chăng? Hay ông ấy đang mẩm tính mày là một con chim ưng săn thượng đẳng, giá trị của mày sánh ngang với con cầy hương đang cúm rúm trong cái bẫy kia nên ông ấy không nỡ bắn mày vì chính lợi ích thực tế của ông ấy?
Cứ thế, mày và chủ nhân lặng lẽ thủ thế với nhau.
Không gian u tịch của núi rừng bỗng rộn lên tiếng sáo êm tai. Mày nhìn theo tiếng sáo. Bóng một ông lão đang từ từ hiện ra trên con đường bé tí xíu do lũ thú đi bộ đi lại nhiều tạo thành đường. Ông lão vận một chiếc áo chẽn ngắn tay và chít một chiếc khăn đen trên đầu, vai vác chiếc nỏ tre, thong dong tiến lại phía cái bẫy.
Ông lão là chủ nhân của cái bẫy. Chắc chắn thế. Ông lão tới kiểm tra xem cái bẫy có mang lại cho ông lão thu hoạch gì không. Đôi chân của chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ ríu cả vào nhau. Chủ nhân liếc nhìn mày não nuột rồi luống cuống lẩn vào trong bụi cây, tránh xa khỏi cái bẫy.
Chủ nhân mày chẳng còn chút hứng khởi nào mà vào núi săn bắn nữa. Sau khi rời khỏi cái bẫy, ông ấy tức giận hầm hầm quay trở về.
Mày theo ngay sau gót chủ nhân. Đôi cánh mày nặng nề như đeo phải một cục chì.