Chim Ưng Tao Ngộ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sống Còn Với Chó Sói
Sống Còn Với Chó Sói

❊ ❊ ❊

Đã hơn ba tháng nay, mày phải nếm trải cuộc sống khiếp nhược của một mụ gà mái. Dần dà, đôi cánh của mày không còn cảm giác trống rỗng nữa, mày cũng không cảm thấy cái lạnh tê tái khắp da thịt mỗi khi gió thổi nữa. Những sợi lông tơ vàng óng ngày một dài thêm ra trên đôi cánh của mày, mềm mại như một áng mây. Mày được sống lại cái cảm giác sốt sắng, khát khao mong chờ bộ lông cánh dày dặn và dài cứng thêm mỗi ngày của một chú kim điêu non. Mỗi sớm mai thức dậy, mày lại tỉ mẩn dùng mỏ ngậm những giọt sương đêm vương đọng trên cánh hoa, nhẹ nhàng chải chuốt những chiếc lông mới mọc bên ngoài đôi cánh; mỗi chiều hoàng hôn, mày lại dang bằng đôi cánh để những vạt nắng cuối cùng của buổi chiều tà đánh rơi cái ấm nóng và sắc màu lung linh trên những chiếc lông mới mọc. Mày còn lội ra tận giữa dòng suối lạnh ngắt, ngập tới đầu gối sục tìm con tôm, con cá nhỏ, điệu bộ hệt như một con chim cốc vụng về nhất, có lúc mày phải chờ rất lâu mới mổ được một con cá chép hoa bé xíu, chỉ chừng vài centimét, mày cũng chẳng vì thế mà nản lòng. Vì một lẽ đơn giản, tôm cá tươi có tác dụng kích thích sự phát triển của lông vũ. Mày nguyện chấp nhận mọi nỗi đớn đau và mệt mỏi, miễn sao có thể sớm tung cánh bay trên bầu trời mênh mang.

Đôi cánh mày từ từ đạt đến sự phát triển đầy đủ. Tuy không cứng vững và ken dày như trước nhưng cũng phủ kín hai bên bụng và ngực; tuy không dài tới tận đuôi nhưng cũng gần che kín mông. Mỗi lúc đập cánh đã có thể nghe thấy tiếng gió vù vù.

Với tốc độ này, chỉ đến mùa xuân sang năm, khi tiết trời ấm áp, trăm hoa khoe sắc thắm, đôi cánh của mày sẽ có đủ độ dài và cứng để bay vút lên cao.

Mùa đông tràn về trên mặt đất. Ấy là mùa khắc nghiệt và khan hiếm thức ăn ngay cả với những con kim điêu hãy còn đôi cánh rộng dài và cơ thể cường tráng; với mày tất nhiên lại càng nhọc nhằn hơn trăm ngàn lần. Sau vài trận tuyết lớn, những bông tuyết to như lông ngỗng tả tơi bay giữa không gian, đường tuyết vắt ngang trên núi tuyết Streca ào đổ, hòa nhịp với đồng tuyết bát ngát trên thảo nguyên Ga Marr. Thế giới rộn ràng màu sắc giờ chỉ còn lại một gam màu duy nhất: màu tuyết trắng xóa. Đâu đó lác đác một vài cây thông cao lớn kiên cường xuyên thủng chiếc chăn tuyết, ngạo nghễ vươn tấm thân nâu xám, xòe tán lá xanh sẫm lên nền trời đục màu chì, tạo thành đôi nét chấm phá hữu tình, tươi vui và hiếm hoi trên mặt đất bồng bềnh trong biển trắng. Tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của một con chuột hoặc một con vật nhỏ bé nào đó để mày lót dạ.

Cái đói sùng sục réo gào trong bụng khiến mày phải ra sức cào bới lớp tuyết dày, những mong tìm được dăm ba con vật be bé chui rúc trong lớp đất nông cho mày xơi tạm. Vất vả lắm mày mới cào được một cái hố nho nhỏ trên tuyết. Những chiếc vuốt gần như đông cứng, thế mà lớp đất trần trụi đóng băng dưới cái lạnh của tuyết vẫn trơ trơ. Cái mỏ sắc nhọn của mày mổ vào nó như mổ phải một tảng đá, làm bật lên một tràng âm thanh “cộp cộp cộp”, nghe trong và đanh giòn. Mày hì hụi mổ, mãi rồi cũng vỡ được những vụn băng bám trên bề mặt lớp đất. Mày tiếp tục mổ sâu xuống nữa, cái mỏ cứng nhọn trở nên nóng rát vì bị mài trên băng quá lâu. Cuối cùng, trên mặt đất cũng hiện ra một cái lỗ to ngang miệng bát. Mày sục tìm kĩ lưỡng khắp một lượt. Không thấy tăm hơi của bất kì loài vật nào, ngay cả một con dế trũi hoặc một con giun đỏ cũng không. Những loài vật nhỏ nhoi quen sống trong thế giới tối tăm dưới mặt đất này có lẽ đã bị đông cứng và chết vì băng giá lạnh lẽo, hoặc có lẽ đã rúc sâu hơn vào lòng đất để tránh cái rét buốt khắc nghiệt. Thế là mày uổng công vô ích.

Mày nhịn đói đã hai ngày rồi và sắp ngất xỉu đến nơi. Trong cái lỗ rải rác ít hạt cỏ. Chim sẻ cũng không thèm ăn thứ ấy. Còn mày, kể từ khi mổ vỏ chào đời đến nay, mày chưa bao giờ nếm thử mùi vị của nó cả. Nhưng lúc này, mày đang đói nhũn người thì còn kén ăn nỗi gì? Mày cuống cuồng mổ những hạt cỏ như hùm như sói ừng ực nuốt mồi. Mày chén sạch sẽ, không còn hạt nào.

Mày là loài mãnh cầm ăn thịt mà bị bức dồn vào cảnh phải nhai cả cỏ, làm sao kể xiết nỗi uất ức này!

Mày không thể ngợi ca mùi vị của hạt cỏ được! Nhạt thếch. Chỉ có vị đắng chát tanh nồng của đất. Mày gắng gượng nuốt vào bụng. Dẫu biết chúng có thể giúp mày tạm thời ghìm nén cảm giác khó chịu khi cái đói cắn rứt trong cơ thể nhưng mùi vị ngao ngán đến nỗi mày chỉ chực nôn ra. Để sống sót, mày dằn lòng mổ thêm một cái lỗ nữa, tiếp tục nhai trệu trạo mấy hạt cỏ. Một lát sau, diều mày căng phồng. Mày thấy cực kì khó chịu. Bắt đầu khó chịu và đi ngoài lỏng tỏng. Phân loãng như nước và xanh rì màu cỏ. Trong đống bầy nhầy lồ lộ những hạt cỏ không thể tiêu hóa được.

Cái đói làm mày sắp phát rồ.

Mày sục sạo khắp nơi tìm cái ăn. Mày tới chỗ ngoặt bên dòng sông Gucan, nhác thấy từ xa một con sóc nhỏ có bộ lông màu nâu đỏ đang cắn xé mấy con ốc, con trai bị nước triều dồn tạt lên bờ. Mày lẹ làng áp sát con sóc, nhưng khi đôi chân mày chưa kịp chạm tới bãi sông thì con sóc đã vội vàng nhảy ngay lên ngọn cây thông gần ngay bên bờ sông. Mày chỉ đành đứng dưới gốc cây, trừng mắt nhìn lên.

Cái bóng của mày hiện ra quá rõ trên nền tuyết trắng phau. Mày không biết phép tàng hình, cũng không thể ra đòn tấn công nhanh như cắt.

Mày quyết định rời khỏi bãi cỏ nhỏ hẹp và khuất kín đó, đi tới hồ nước nóng nằm ở sâu tít trong lũng sông Gucan để tìm vận may. Với một con kim điêu bị cụt cánh, chỉ có thể đi bộ trên mặt đất như mày thì chuyến di chuyển ấy đúng là một cuộc viễn chinh đầy mạo hiểm. Đường đi vất vả nhọc nhằn đã đành, nhưng vào mùa đông, hồ nước nóng đích thị là mồ chôn khổng lồ, bởi lẽ các loài thú ăn thịt đi bộ cỡ lớn như hổ, báo, sài, lang bị cái lạnh và cái đói thúc ép, đều tìm đến chốn này và khu vực xung quanh nó. Một con kim điêu mất khả năng bay như mày rất có thể sẽ trở thành món hảo hạng mà ông trời đem đến tận miệng cho chúng. Song, suy đi nghĩ lại, mày thấy vẫn nên mạo hiểm một phen. Vì mày biết, các loài động vật ăn cỏ cũng tề tựu quanh hồ nước nóng bởi sự dồn thúc của cái đói và cái lạnh. Chúng có thể nằm sưởi ấm bên cạnh dòng nước ấm áp, hoặc cắm cúi gặm cỏ trên bãi cỏ được luồng hơi ấm hun thành màu xanh sẫm. Chà chà, nếu may mắn, biết đâu mày lại vớ được một con thỏ già yếu, hoặc vồ được một con tê tê động tác chậm chạp. Cho dù không vồ được mồi đi nữa, chí ít cũng có thể nhặt nhạnh đám thịt vụn mà mấy con thú ăn thịt bỏ lại, tốt hơn nhiều so với việc phải xơi mấy hạt cỏ ở gần bãi cỏ, để rồi thành cái xác cứng lạnh trên băng.

Mày đi suốt một ngày ròng, từ lúc mặt trời mọc cho đến khi mặt trời gác núi mới tới bên hồ nước nóng.

Hồ nước nóng nằm giữa hai sống núi cheo leo, được tạo thành bởi hơn chục khe suối nước nóng, từ xa đã ngửi thấy mùi lưu huỳnh nồng nặc. Mày quan sát thật kĩ địa hình. Hồ nước có màu sắt nung do những bọt nước sủi ùng ục tạo thành. Bên phải hồ nước nóng có mấy tảng đá nham thạch mỏng (tức loại đá nham thạch có cấu tạo địa chất mỏng) cao hơn đầu người. Những bông tuyết vừa khẽ đậu mình trên tảng đá liền bị tan chảy thành những giọt nước. Mấy tảng đá bị hun nóng, có thể che chắn gió tuyết, lại có thể phơi mình sưởi ấm và là chỗ ẩn nấp hết sức kín đáo. Từ đây, đám thú ăn thịt có thể bất ngờ xồ ra tấn công con mồi.

Mày mừng rơn, chạy nhào về phía tảng đá nham thạch mỏng.

Có nằm mơ mày cũng không thể ngờ, ngay khi vừa quặt về phía tảng đá, mày suýt chút nữa nằm gọn trong bụng con sói già.

Con sói già có bộ lông đen nhánh, đuôi mắt xếch ngược lên viền mi, trên mặt có một vết sẹo hình chữ nhật mảnh chạy dài từ gốc tai tới tận cằm. Vết sẹo làm cái vẻ hung ác vốn có của nó càng trở nên dữ dằn, đáng sợ hơn. Cái bụng lép kẹp dính sát vào tận xương sống lưng. Hai con mắt xanh lè lờ đờ vì đói. Nó đang ép chặt thân mình trên tảng đá để sưởi ấm.

Mày chỉ cách con sói già có một bước chân. Không kịp chạy trốn nữa rồi! Con sói già chỉ nhảy xổ lên trước một bước là chộp được mày dễ như trở bàn tay.

Lạ chưa, con sói già chỉ nhe nanh há miệng rống lên một tiếng ra oai với mày. Cơ thể nó không hề chuyển động, vẫn nằm yên trên tảng đá ấm áp.

Lẽ nào mày gặp phải một con sói biết ăn chay niệm Phật?

Con sói ngoe nguẩy cái đuôi to như cái chổi, quét một vòng trên mặt đất, rồi lại ném về phía mày mấy tiếng rống gầm đầy giận dữ. Song, nó vẫn không nhúc nhích.

Mày nheo mắt liếc nhìn nó và chợt hiểu vì sao con sói đực già này lại không lao vào cắn xé mày: hơ, thì ra nó không biết mày là một con kim điêu cụt cánh, mất khả năng bay, nó vẫn chưa trông thấy đôi cánh không bình thường của mày. Nó cứ ngỡ là nó đang đối mặt với một con kim điêu sức vóc mạnh mẽ, nên không dám sơ suất lao vào cuộc tấn công vô ích. Sói có biệt tài chạy nhảy và cắn xé, là tinh anh của núi tuyết và thảo nguyên, tuy thế, chúng vẫn phải bó tay xin hàng trước kim điêu. Bởi một điều hết sức đơn giản: Chúng không có cánh, không thể bay vút lên trời cao. Rõ ràng, con sói nằm lù lù ngay trước mặt mày là một con sói già giàu kinh nghiệm, túc trí đa mưu, đi nhiều thấy rộng, nó rất hiểu chân lý này nên không dám động thủ.

Lòng mày chợt hớn hở. Mày có thể lợi dụng kinh nghiệm đặt không đúng chỗ và phán đoán sai lầm của nó mà thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

Mày tự dặn lòng phải thật bình tĩnh, không được run hãi, run hãi sẽ lộ ra sơ hở. Mày liếc con sói già một cái bằng ánh mắt sắc lạnh như mắng nhiếc tất cả, như coi thường tất cả thường thấy ở những loài mãnh cầm ăn thịt, rồi mày điềm nhiên quay người, bước từng bước chắc nịch phía sau lưng con sói già, tránh xa khỏi mối nguy hiểm cận kề.

Con sói già vẫn nằm ung dung trên tảng đá nham thạch mỏng, gửi tặng mày ánh mắt nghi hoặc. Có lẽ, nó nghĩ mày cố ý trêu chọc nó, để nó phải khát khao, phải thèm thuồng, thèm từ miệng tới tim nhưng khi nó vừa động thủ thì mày lập tức vỗ cánh bay lên, khiến nó xấu hổ, ê chề, tức tối.

Trước kia, mày cũng từng chơi trò này với mấy con thú ăn thịt đi bộ hám ăn rồi.

Mày nhắc mình phải thật bình tĩnh, nhưng ấy chỉ là vẻ bề ngoài thôi, còn trong thâm tâm mày vô cùng khiếp nhược, sợ hãi run rẩy như khi đi trên lớp băng mỏng. Khoảng cách giữa mày với con sói già quá gần, bởi thế chỉ một chút thiếu thận trọng, làm lộ ra điểm yếu không biết bay, con sói già hẳn sẽ xồ ra tấn công mày ngay. Mày có mỗi hai chân, còn nó có tới bốn chân, trên mặt đất, mày đương nhiên không phải là đối thủ của nó. Những sợi dây thần kinh trong cơ thể mày căng đến nỗi khiến lưỡi mày như cứng lại.

Cũng may con sói già trước mặt là một tay ngạo mạn, tự cho mình là đúng.

Mày ráng sức làm ra vẻ thờ ơ, thủng thẳng bước về phía sống núi. Cố thêm vài phút nữa, ngoặt vào sống núi rồi, bóng hình mày sẽ khuất xa khỏi tầm mắt con cáo già.

Chao, cái gò dốc đứng đáng nguyền rủa! Nếu như không có nó, nếu mày sớm phát hiện ra nó thì mày chẳng bao giờ để lộ sơ hở đâu! Và con cáo già đó sẽ không biết mày chưa thể tung cánh bay, sẽ không đằng đằng sát khí đuổi giết mày; mày sẽ không liều mình nhảy xuống vực, và đương nhiên sẽ không…

Lúc sau, khi nhớ lại cơn hiểm nghèo khủng khiếp ấy, mày không biết nên nguyền rủa số phận trêu ngươi mày hay cảm ơn số phận sớm giúp mày thỏa lòng khao khát mong chờ.

Những giọt mưa rơi rơi suốt năm này qua năm khác vô tình gọt đẽo lên cái gò dốc đứng cao chừng gần hai mét chắn ngang trước mặt mày. Giờ đang là mùa đông, cái gò dốc đứng khoác trên mình tấm chăn tuyết mềm mại. Ánh mắt mày tuy nhìn về phía trước nhưng toàn bộ sự chú ý vẫn đổ dồn lên con sói già nằm lù lù phía sau. Lòng dạ rối bời, đang đứng ở trên gò đất, mày bất cẩn dẫm chân xuống dưới. Trên nền tuyết dày lập tức xuất hiện một vệt hõm khiến mày dẫm hụt như khi đặt bàn chân trượt khỏi đám mây. Cả người mày ngả nghiêng, chao đảo. Mày đập cánh và chuẩn bị bay lên theo bản năng. Song mày không thể đường hoàng tung cánh thoát khỏi hiểm cảnh, mày ngã lộn nhào vào đống tuyết, lăn cồng cộc xuống dưới. Tuyết tích tụ trên mặt đất tạo thành một tấm đệm lò xo dày mượt và êm ái, nhờ thế mày chẳng những không bị mất nửa sợi lông hay đau đớn về mặt thể xác mà còn được khoác bộ cánh mới, óng ánh những bông hoa tuyết trắng ngần, long lanh như thủy tinh. Có điều, mày không cách nào bảo vệ bí mật của mình được nữa. Gót chân Asin của mày đã bị lộ. Con sói già đã biết mày không thể sải cánh bay vút lên trời cao xanh ngắt một màu.

Mày rụng rời chân tay khi biết điểm yếu của mình bị lộ.

Lúc mày vừa lồm cồm bò dậy trên đệm tuyết, con sói già rống lên một tiếng, tung mình khỏi tảng đá nham thạch mỏng, nhảy xổ về phía mày. Những chiếc móng vuốt thon dài, đầy uy lực của nó đạp băng băng trên tuyết, cuốn theo từng vòng mờ mịt bụi trắng. Mày cách kẻ thù chừng vài trăm mét. Mày không kịp nghĩ ngợi, luống cuống đập đôi cánh còn chưa cứng chắc lắm, cố tạo ra lực đẩy để dồn bước chân lao lên phía trước, chạy thục mạng dọc theo sống núi.

Cơn hốt hoảng làm mày không đủ tỉnh táo để chọn đường thoát thân. Mày lao ngay đến bên bờ vực, phát hiện ra thì đã quá muộn. Trước mặt mày là cái vực sâu tới hơn trăm mét, hai bên là vách núi dựng đứng. Mày hết đường chạy rồi! Con sói già đã đuổi tới nơi, chặn ngay đường lui cuối cùng.

Mày rơi vào tuyệt cảnh.

Bị dồn vào đường cùng, những biểu hiện của mày giống như một con gà chọi đang ở vào trận chiến sống mái với kẻ thù: Lớp lông tơ trên cổ xù lên hung hãn, cái mỏ nhọn hoắt chĩa thẳng vào con ngươi đối phương, một bên móng vuốt liên tục hất lên. Mày muốn làm động tác vồ mồi trên không trung. Mày muốn cảnh báo con sói đực già bằng thứ ngôn ngữ cơ thể của riêng mày rằng, tuy mất khả năng bay nhưng mày vẫn hừng hực dũng khí, lòng can đảm và quyết tâm sẵn sàng chiến đấu một mất một còn với kẻ thù; mày vẫn còn cái mỏ cứng nhọn và bộ vuốt sắc như mũi dao sẵn sàng đả thương kẻ thù! Mày không giống như những loài động vật ăn cỏ hèn yếu, chấp nhận để kẻ khác lột da róc xương mà không hề phản kháng. Có thể mày không tránh khỏi kiếp nạn biến thành thứ mùi vị thơm ngon trong miệng con sói già, nhưng chí ít mày cũng phải khiến kẻ ăn thịt mày trả giá thê thảm chứ! Mày sẽ chọc mù một mắt của nó, hoặc phập những chiếc móng sắc nhọn của mày trên lưng nó, kỉ niệm nó một vết thương khó lòng khép miệng.

Cái thiện sợ cái ác, cái ác khiếp hãi cái ngang tàng. Chiêu này của mày hiệu quả thật. Con sói đực già đứng sững trước mặt mày, ánh mắt âm u vẩn lên những tia nhìn hiểm độc theo sát từng cử động của mày. Nó chỉ vồng lưng, khuỵu chân mà không dám mạo muội lao vào vồ xé. Nó kiên nhẫn đứng đối diện mày, chốc chốc lại gầm rít, chốc chốc lại huơ huơ móng vuốt dọa nạt. Mày căng thẳng tột độ. Nghe thấy tiếng rống của nó, mày cuống cuồng đập cánh, co rút hết mọi sợi cơ trên cơ thể, chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón cuộc cắn giết; trông thấy móng vuốt của nó, mày vội vàng rướn cổ, đạp chân theo bản năng, thủ thế chiến đấu. Những động tác phòng vệ tự nhiên ấy làm tiêu hao phần lớn chút sức lực ít ỏi của mày. Cơ thể vốn suy nhược vì cái đói triền miên khiến mày không trụ được lâu. Một lát sau, mày thấy hoa mắt chóng mặt. Mày sắp không chịu đựng nổi nữa. Mày lờ mờ trông thấy cái tai hình ngọn bút của con sói già giần giật. Con sói đực già đang chế giễu mày, bỡn cợt mày. Mày biết tỏng ý đồ xấu xa của nó, nó muốn dùng kế để rút dần rút mòn sức lực của mày. Nó đứng đó chờ tới khi cơ thể mày như ngọn đèn dầu sắp cạn, nó sẽ xé xác mày giống như xé xác loài động vật ăn cỏ hiền lành không có khả năng chống trả đòn tấn công của kẻ thù. Nó muốn cả thể xác và ý chí mày nhũn ra trước oai phong của nó. Nó muốn ăn thịt mày mà không cần tốn sức.

Mày không thể trúng cạm bẫy của con sói già gian giảo này được! Mày muốn chuyển từ thế phòng ngự sang phản công, muốn đập tan lối chắn của con sói già, cướp lấy đường thoát thân. Mày nhảy lên trước một bước chân, giơ hai chân, chĩa mỏ, nhắm thẳng khoang ngực con sói mà nhào tới. Mày định cắm hai bên vuốt cứng nhọn vào hai chân trước kẻ thù, còn cái mỏ mổ ngay vào cái miệng phả mùi hôi nồng nặc đặc trưng của loài sói. Ái chà, nếu con sói đực già kia né tránh đòn công kích của mày, thì mày có thể chạy lùi về phía vách núi theo đường cũ rồi, ha ha! Thế mà con sói già xảo quyệt gần như rõ mười mươi toan tính của mày nên khi mày nhào người nhảy lên phía trước, nó cũng tung mình lao vào mày. Nó muốn lấy độc trị độc, dùng cắn xé đáp trả cắn xé. Mày bị đẩy vào cuộc chiến quyết liệt với con sói. Cái mỏ của mày mổ vào đầu nó. Khốn khiếp, con sói này đầu đồng đuôi sắt lưng đay, mày mổ mạnh là thế mà đối phương không hề hấn gì, còn mỏ mày thì đau ê ẩm, tê dại cứ như mổ vào đá! Đôi móng vuốt của mày bị cái chân của nó quệt một cái, thành thử mày vồ vào không trung. Con sói già chộp lấy cơ hội ấy nhanh như cắt, cái chân của nó định chèn lên bụng mày. Mày hốt hoảng đạp mạnh đôi chân xuống nền tuyết, lăn một vòng. Nếu phản ứng của mày không linh hoạt thế, mày đã bị con sói đè nghiến xuống tuyết và ngoạm đứt cổ rồi.

Niềm hi vọng thoát khỏi nanh vuốt của con sói để tìm một con đường sống trở nên mong manh như làn khói mỏng.

Con sói lạnh lùng ép sát mày, từng bước, từng bước một.

Không còn con đường nào có thể trốn chạy. Mày đang đứng ngay mép vực thẳm. Cách duy nhất để thoát khỏi sự uy hiếp của kẻ thù là nhảy xuống thôi. Mày ngoái đầu ngó xuống vực. Vực sâu thăm thẳm, mờ mờ ảo ảo giữa không gian giăng giăng hoa tuyết. Mày vẫn chưa thể bay. Nhảy xuống cái vực sâu như thế, làm sao sống nổi? Đầu óc mày bỗng nhiên mụ đi. Mày bất giác lùi lại phía sau một bước.

Con sói già nhỏ từng giọt dãi ra hai bên mép và tiến thêm một bước về phía mày rồi nó gập cong chân trước, khuỵu chân sau, nghiến hai hàm răng vàng xỉn. Tiếng những chiếc răng sắc và chắc va vào nhau kèn kẹt khiến người ta không khỏi rợn người. Con sói già cũng muốn nói với mày bằng ngôn ngữ cơ thể, rằng nó sắp sửa xơi tái mày. Lúc này đây, mày hoặc bị con sói phanh thây, hoặc liều lĩnh nhảy xuống vực thẳm, ngoài hai đường ấy, không còn con đường thứ ba nào khác. Mày là loài mãnh cầm ăn thịt, làm sao có thể cam tâm trở thành bữa lót dạ cho con sói già được? Thà nhảy xuống vực thẳm, tan xương nát thịt còn hơn! Mày không đời nào chấp nhận chịu chết trong tay kẻ khác như những loài động vật ăn cỏ kém bản lĩnh!

Đúng vào phút giây con sói già thu người chồm về phía mày, mày khép hàng mi, đạp mạnh hai chân để cơ thể vút vào tầng không, giã từ vách núi.

Sau lưng mày vang rền tiếng tru dài miên man đầy thất vọng và căm phẫn của sói già.

Mày thấy mày rơi thẳng xuống dưới giống như một quả cân. Mày cố sức đập cánh theo bản năng của một con chim. Gió luồn vào hai bên sườn, thổi luồng hơi lạnh buốt. Hình như tốc độ rơi có giảm đi một chút. Lúc này có lẽ mày đang rơi theo chiều nghiêng, mày ngẫm ngợi. Mày đập cánh nhanh hơn, nhiều hơn, hi vọng có thể lấy lại một chút thăng bằng. Mày nỗ lực hết mình để làm giảm lực va đập khi rơi bộp xuống đất. Thoáng sau, mày thấy cơ thể tương đối thăng bằng thật, tốc độ rơi giảm đi nhiều, tuy không thể loại bỏ hoàn toàn sức hút từ tâm trái đất nhưng chậm hẳn như thể đang bay.

Giả như mày có thể giữ được tốc độ và góc độ rơi này tới trước khi tiếp đất, biết đâu mày sẽ sống sót, mày tư lự nghĩ. Mày ngẩng cao đầu, thu đôi móng vuốt vào trong bụng, dồn lực để những sợi cơ săn chắc và căng đầy ở ngực co duỗi với biên độ lớn nhất. Mày nhao lên nhào xuống gấp gáp.

Thình lình, mày cảm nhận cơ thể đột nhiên có sự thay đổi rất lạ giống như một con ngựa chở nặng bất ngờ được dỡ hàng hóa khỏi lưng, một cảm giác khoan khoái như khi được trút gánh nặng tỏa lan trong từng thớ thịt, cả cơ thể bỗng nhiên nhẹ bẫng. Gió thôi không cuồng bạo thổi tung những sợi lông vũ trên bụng và lưng nữa mà thấm đều trên hai cánh, hai chân và đuôi. Gió đột ngột biến thành một anh chàng biết trật tự và lễ phép. Đám lông tơ màu vàng chanh bị gió làm bù xù tự dưng ép chặt lên da thịt, thân thiết hòa thành một khối. Đôi cánh mỗi khi cử động lại quạt lên từng cơn gió xoáy, gió ngưng lại trên bả vai, tạo thành lực đẩy đẩy mày lên cao. Cảm giác vừa quen vừa lạ, tuyệt diệu biết bao!

Tò mò và ngỡ ngàng, mày mở to đôi mắt, muốn xem cho rõ sự lạ nào đang xảy ra với mày. Ô kìa, tuyết ngừng rơi; ô kìa, bầu trời trong sáng đến lạ lùng! Vật thể đầu tiên lọt vào mắt mày là một quả cầu lửa đỏ rực. Những dải sáng chói lóa xuyên thẳng vào mắt khiến con ngươi mày nhức nhối. A ha, mặt trời đấy! Mày đang rơi về phía mặt trời, không, không phải thế, mày đang bay về phía mặt trời chứ! Ánh nhìn của mày phóng lên cao một cách lạ kì, nó di chuyển từ đáy quả cầu lửa lên giữa rồi vút lên đỉnh. Cuối cùng, nó bay qua cả quả cầu lửa, đuổi theo bầu trời xanh sâu ngút ngàn và áng mây trắng bồng bềnh.

Mày chợt hiểu ra, mày bay được rồi! Mày đã thoát khỏi lực hấp dẫn đáng sợ từ tâm trái đất, bay vút lên không trung. Mày thật không dám tin vào mắt mình, chỉ sợ cảnh tượng đôi cánh chao nghiêng diệu kì trước mắt thực ra chỉ là một thứ ảo giác. Mày reo lên một tràng dài, cúc cu cu… Thung lũng núi dội lên tiếng nhạc thân thương. Ồ, đây không phải là ảo giác, mà là sự thật! Mày thử đập cánh lần nữa. Cái cảm giác nhẹ lâng và trống rỗng trên đôi cánh giày vò mày suốt một năm qua tự nhiên tan biến, không còn một dấu vết, thay vào đó là một cảm giác thực ép chặt lên da thịt. Chừng như thế giới tự nhiên bất ngờ mang phép màu đến với mày, những chiếc lông bay bỗng trở nên cứng chắc, tràn trề khả năng tấn công và sinh lực bay vút lên tầng không một cách kì lạ vào giây phút tính mạng mày như ngàn cân treo sợi tóc.

Tại sao khả năng bay lại bất ngờ trở về làm bạn bên mày? Mày không thể nào tìm ra bí mật của câu hỏi này. Đôi cánh chưa đủ độ dài và cứng, thế mà mày vẫn bay được, vẫn đang thong dong thả trôi cơ thể trên cao. Đôi cánh tuy chưa thể cứng cáp và vững mạnh, chưa thể dang vỗ một cách tự nhiên và tung bay một cách khoáng đạt như thời còn làm một con chim ưng săn oai hùng nhưng đã có thể vỗ theo nhịp và chao nghiêng theo chiều gió. Mày ngó ngoáy đám lông đuôi, vẽ một đường hình bán nguyệt đẹp mê hồn giữa lưng chừng trời rồi lại bay vút lên bầu trời phía trên vách núi.

Hây, con sói già xui xẻo vẫn đứng trơ trơ trên vách núi, quan sát mày, vẻ ngạc nhiên và hoài nghi hết sức. Nó vĩnh viễn không sao hiểu được mày vừa làm nên kì tích gì. Mày ném về nó một tiếng kêu ngạo nghễ, rồi giảm độ cao, quạt mạnh đôi cánh ngay trên đầu nó như muốn trêu tức. Tuyết phất phơ bay theo từng làn gió phả ra dưới đôi cánh của mày, lướt những bước nhảy chầm chậm quanh người con sói. Con sói gầm lên hậm hực, kéo lê cái đuôi xù xì như chiếc chổi, chạy từng bước nhỏ rời khỏi vách núi. Nó băng mình về phía hồ nước nóng.

Mày chẳng có hứng thú đuổi bắt nó.

Mày say sưa trong hạnh phúc lâng lâng vì kì tích vừa xảy đến. Mày phấn khích lượn hết vòng này tới vòng khác trên khoảng không mênh mông của thung lũng. Ráng chiều đẹp như những đóa hồng nhảy nhót trên đôi cánh, làm chúng sáng óng ánh như được quét một lớp sơn màu.

Quác – mày lại thuộc về trời xanh bao la.

Quác – trời xanh bao la lại thuộc về mày.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.