Cơn bão tuyết gầm gào liên miên suốt hai ngày hai đêm. Mãi tới buổi sáng ngày thứ ba, cường độ gió mới giảm dần, những bông tuyết to rơi như trút dần chuyển thành những hạt bụi tuyết dập dìu trong gió.
Lũ kim điêu non đói lả, kêu oe óe váng óc. Chúng ngoác mỏ mổ lia lịa vào bầu không khí ẩm lạnh, kêu đói loạn xạ. Chúng cần được ăn ngay tức khắc, cần chuyển hóa thức ăn thành nhiệt lượng nuôi cơ thể ngay tức khắc, để đủ sức chống lại cái rét buốt thấu xương.
Thường thì kim điêu không ra khỏi tổ đi kiếm mồi vào những hôm trời đổ tuyết, chỉ trừ trường hợp đặc biệt. Hạt tuyết li ti làm đôi cánh của chúng ướt nhẹp, ảnh hưởng đến tốc độ bay. Ấy là một lý do. Lý do thứ hai là việc phát hiện và vồ bắt con mồi trong màn mưa tuyết cực kì khó khăn. Nếu vất vả khó nhọc mà vẫn về tay không thì chi bằng ở yên trong tổ, tiết kiệm chút sinh lực còn hơn! Nhưng ở vào cảnh huống trước mắt, khi lũ kim điêu non bị cái đói, cái lạnh hành hạ suốt mấy ngày liền, chỉ còn sót lại vài hơi thở tàn thì mày không thể do dự, dẫu chỉ một phút. Mày và Lam Đỉnh Nhi hiên ngang lao ra khỏi hang, sải cánh bay giữa khung trời sầm sì, buốt lạnh, mọng hơi nước cố kiếm tìm thức ăn cho lũ kim điêu non lót dạ.
Mày và nàng bay rã cánh từ sáng tới chiều, không biết đã lượn vòng qua bao nhiêu dãy núi, bao nhiêu bãi cỏ, mà vẫn tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của một con vật sống nào. Thất vọng não nề, mệt mỏi… cùng lúc dằn vặt trái tim và cơ thịt mày. Lam Đỉnh Nhi sắp không bay nổi nữa. Bay được một đoạn, nàng lại phải tìm một cái cây to hoặc một đỉnh núi nào đó để nghỉ lấy sức. Bầu trời mênh mông cồn lên những đám mây xám báo hiệu chiều tà. Mày thật sự muốn vứt bỏ cuộc săn tìm vô ích, nhưng cứ nghĩ đến ba con kim điêu non trong tổ đang nhớn nhác đòi ăn, mày lại cắn răng, tiếp tục sát cánh bên nàng bay về phía thảo nguyên Ga Marr.
Trời không tuyệt đường sống của con người, cũng không dồn kim điêu vào bước đường cùng. Vào thời khắc cuối cùng khi bóng đêm sắp chụp tấm màn khổng lồ xuống không gian, may mắn làm sao, mày và Lam Đỉnh Nhi trông thấy một con lửng đang gặm vỏ cây trong một khoảnh rừng bu lô. Phát hiện mục tiêu là điều quan trọng nhất. Ngay sau đó, mày và nàng cùng nhau phối hợp vây bắt con mồi. Chà chà, dễ dàng hơn khi vồ mồi một mình nhiều! Mày đưa mắt ra hiệu cho nàng, nàng hiểu ý rung rung đôi cánh. Rồi mày và nàng cùng tấn công nó từ cả hai phía, trước và sau, khẽ khàng không một tiếng động. Cái đầu con lửng nghếch về phía trước. Trông thấy Lam Đỉnh Nhi từ trên trời lao xuống, nó cuống cuồng quay đầu chạy trốn, định tìm đường tẩu thoát phía sau. À ha, nó rơi ngay vào thế gọng kìm giáp công hai mặt của mày và nàng.
Mày cùng Lam Đỉnh Nhi quắp con mồi bay về hang đá trên sườn núi Mãnh Mã. Lũ kim điêu con đói tới mức chỉ còn thoi thóp thở. Con kim điêu đực có đôi cánh chổng ngược lên trên được đặt tên là Vai Cao đang mắt nhắm mắt mở, kêu không thành tiếng; con kim điêu cái có chiếc cổ thon dài và mềm mại khác thường được đặt tên là Cổ Thon không còn đủ sức duỗi cổ, cổ nó mềm oặt, rũ lên sống lưng; con còn lại chân khá ngắn, ngắn hơn so với những con kim điêu bình thường khác nên bố mẹ vẫn gọi nó là Chân Ngắn, ánh mắt nó lờ đờ, mất đi vẻ hoạt bát của sự sống. Nếu hôm nay mày và nàng không chộp được con lửng này thì lũ kim điêu non khó có thể sống sót qua một đêm trường giá lạnh nữa.
Mày và Lam Đỉnh Nhi nhanh chóng phanh thây con lửng. Lam Đỉnh Nhi ưu ái mớm cho lũ con đói nhũn phần ruột và dạ dày nóng hôi hổi đang còn bê bết máu. Chúng tham lam nuốt chửng miếng mồi. Ba con chim non lấy lại sức sống rất mau, giống như mầm cây sắp khô héo bỗng được tắm mình trong làn mưa xuân mát dịu, như loài cá sắp bỏ mình trên cạn bất ngờ được trở lại với thế giới mênh mông nước. Tiếng kêu ri rỉ yếu ớt của chúng thoáng chốc trở nên cao vang, lảnh lót. Thậm chí, con Vai Cao còn muốn bò lổm ngổm ra khỏi cái tổ hình chậu cướp lấy một đoạn ruột lửng đang đung đưa trên mỏ của mẹ, nó liền bị mẹ lấy cánh ẩn dúi vào trong, vẻ dứt khoát.
Suốt thời gian mày và Lam Đỉnh Nhi mớm cho lũ kim điêu non ăn, con kim điêu đực mù lòa vẫn đứng lặng lẽ bên cạnh, âm thầm lắng nghe từng tiếng động.
Bầy con đã căng diều. Còn lại già nửa con lửng: một cái đùi, một cái đầu và mấy miếng dẻ sườn. Cái đói ọc ạch trong bụng mày. Mày căm tức không thể nuốt chửng cái đùi lửng vào bụng. Mày thấy Lam Đỉnh Nhi ngoạm cái đùi mang đến trước mặt chồng, sẽ sàng đặt dưới cái mỏ của nó.
Cạc cạc – Lam Đỉnh Nhi muốn nói với mày lời cảm tạ từ đáy lòng của nàng.
Mày lui người về phía nàng, cùng nàng chia sẻ cái đầu lửng. Đầu lửng nhiều xương ít thịt, mày và nàng miễn cưỡng ăn tạm.
Mày cảm thấy lạ là tại sao con kim điêu đực mù lòa chỉ cúi đầu rũ rượi đứng đằng sau cái đùi. Nó không hề ngấu nghiến cắn xé thứ mĩ vị ngay trước mặt như những con kim điêu hoang dã đang lúc đói lả. Ngược lại, nó nặng nề ngẩng đầu lên, không thèm để ý tới cái đùi ngon lành. Con kim điêu đực mù lòa không biết trước mặt nó là bữa ăn thịnh soạn dành cho nó, có lẽ thế chăng? Mày chìm vào suy tư. Không thể nào, nó tuy mù nhưng khứu giác vẫn chưa mất đi độ thính nhạy.
Lẽ nào nó chưa thấy đói nên không muốn ăn? Khả năng này cũng không đúng nốt. Mày biết, nó cũng giống như mày và Lam Đỉnh Nhi nhịn đói suốt hai ngày hai đêm, bụng dạ trống rỗng từ lâu. Lam Đỉnh Nhi hướng về phía chồng kêu lên cục cục, nàng dịu dàng giục nó ăn. Con kim điêu đực mù lòa giả điếc, ngẩng cao đầu, đứng im hơi ở chỗ cũ. Chỉ còn một lý do duy nhất thôi, nó xấu hổ không muốn xơi thứ thức ăn mày ban cho nó trước mặt mày. Có lẽ, nó sẽ đánh chén cái đùi lửng vào ban đêm, khi mày không nhìn thấy nó.
Trời sập tối rất mau. Ba con kim điêu non ăn no bèn lăn ra ngủ say sưa. Một đêm yên ả và hiền hòa. Con kim điêu đực thôi không ném về phía mày những tiếng dằn gắt ác ý của kẻ tình địch nữa, cũng không có bất kể hành động nào cho thấy nó muốn tống cổ mày ra khỏi nhà của nó. Buổi đêm tịch mịch thảng hoặc bị lay động bởi những tiếng chiêm chiếp mơ ngủ của lũ kim điêu non đang chìm sâu trong mộng mị.
Nỗi nhọc mệt quá mức khiến mày và Lam Đỉnh Nhi ngủ thiếp đi bên nhau.
Sớm hôm sau, khi tia nắng đầu tiên le lói rọi vào trong hang, mày mới bừng tỉnh. Đập vào mắt mày là chiếc đùi lửng vẫn còn nguyên vẹn trước mặt con kim điêu đực mù lòa. Con kim điêu đực đứng yên ở đó, dáng vẻ ngang tàng và trầm mặc, đôi mắt phủ một bức màn trắng tinh nhìn trừng trừng vào khoảng không bên ngoài hang. Vẫn cái tư thế, cái thần thái, cái phong độ của đêm qua.
Trái tim mày như bị bóp nghẹt, cồn cào nỗi lo một chuyện không hay sắp ập đến.
Lúc ấy, Lam Đỉnh Nhi và các con đều đã thức dậy. Lũ kim điêu con vừa mở mắt đã kêu inh ỏi đòi ăn. Nhu cầu của lũ kim điêu non đang thời kì sinh trưởng và phát triển lớn khủng khiếp, chừng như chúng chẳng bao giờ biết no. Lam Đỉnh Nhi ngậm mấy miếng thịt vụn còn dính lại trên xương con lửng đem cho các con làm bữa điểm tâm sáng.
Không gian trắng sánh như sữa dần chuyển sang màu vàng cam, rồi màu đỏ sậm của những đóa hồng nhung, biến ảo khôn lường. Cuối cùng, trời cũng hửng nắng và vầng dương cũng ló rạng sau mấy ngày tuyết rơi xối xả. Những tia nắng sớm mai đậm sắc mào gà chiếu lên khuôn mặt con kim điêu đực mù lòa, làm gương mặt chìm sâu trong suy tư của nó trở nên rực hồng, như được quét một lớp hào quang thuần khiết và thánh thiện.
Con kim điêu đực đang đứng yên như một pho tượng bỗng nhiên cử động. Nó giơ một chân lên, nhảy qua cái đùi lửng đặt trước mặt một cách chính xác, bước tới cái tổ hình chậu, khẽ khàng chìa mỏ về phía lũ kim điêu non đang nháo nhào tranh ăn. Dáng vẻ của nó chừng như muốn mớm cho các con ăn, chừng như muốn vỗ về, hôn yêu thương các con bé bỏng. Ba đứa con của nó còn nhỏ dại chưa biết gì, chúng rủ nhau lảng tránh bố cứ như thể đã bàn bạc từ trước, hất cái gáy lạnh lùng không chút cảm xúc về phía bố, chìa cái mỏ non mềm chứa chan tình cảm về phía Lam Đỉnh Nhi và mày. Cũng không thể trách lũ kim điêu non chưa hiểu chuyện, bởi những gì chúng tận mắt chứng kiến trong cuộc sống khiến chúng nghiệm ra một điều, ông bố mù lòa của chúng không thể mang lại cho chúng cái ăn, còn Lam Đỉnh Nhi và mày cho chúng thứ cần thiết để duy trì sinh mệnh. Chúng lựa chọn tình cảm dựa vào sự thỏa mãn nhu cầu bản năng.
Cái mỏ con kim điêu đực mù lòa ngúc ngắc, dò dẫm trong không gian một hồi. Rồi như vỡ lẽ các con đang cố tình lảng tránh mình, khuôn mặt u buồn của con kim điêu đực tự nhiên méo xệch, cái cằm rung rinh mấy sợi râu dài màu vàng chanh vểnh về bên trái, tất cả như muốn thể hiện nỗi đau đứt ruột của nó sau khi tâm hồn bị tổn thương ghê gớm. Nhưng biểu hiện ấy chỉ đọng lại vài giây ngắn ngủi rồi lập tức trở về lại với vẻ thâm trầm như một nhà triết học ban đầu. Một lần nữa, nó tỉ mẩn để cái mỏ của mình chạm vào sống lưng của con Vai Cao, con Cổ Thon và con Chân Ngắn, rờ rẫm một hồi như rờ rẫm trên một tảng đá. Lũ kim điêu non không đứa nào phản ứ́ng lại. Con kim điêu đực mù lòa đứng ngây người trước các con thật lâu. Sau đó, nó xoay người một cách dứt khoát, thẳng bước tiến ra phía ngoài cửa hang. Đám lông tơ màu nâu nhạt trên đỉnh đầu nó khẽ nhô cao, dáng điệu và phong thái đường bệ như một Kim Điêu Vương. Khi đi qua người mày, nó cố ý ưỡn khoang ngực vốn ép căng trên cơ thể.
Con kim điêu đực mù thuộc quãng đường từ trong hang tới tảng đá đen bên ngoài như lòng bàn tay, bước đi của nó vô cùng vững chãi dẫu trên đường có mấy cái gờ trồi lên thụt xuống và mấy chỗ tuyết đọng nông sâu khác nhau. Nó đi một mạch tới mép tảng đá đen, nửa thân trên treo lơ lửng trước một cái vực sâu hun hút.
Mày và Lam Đỉnh Nhi liếc nhìn nhau rồi cả hai hớt hải lao ra ngoài.
Sau trận tuyết lớn đầu tiên, bầu trời trắng trong thuần khiết một màu. Từng đám mây trắng xốp trông rõ cả đường viền bao quanh nhởn nhơ phiêu lãng về tận phía cuối trời, vầng mặt trời tha thướt nhô lên từ đỉnh núi trước mặt, nhuộm muôn sắc tươi hồng xuống miền sơn dã đang phơi mình trong màu trắng tinh khôi của tuyết. Rất hiếm khi không gian mùa đông khắc nghiệt của vùng núi tuyết Streca được tắm mình trong tiết trời tươi đẹp như thế.
Con kim điêu đực mù lòa đứng thẳng trên mép tảng đá đen, đối diện với mặt trời, đôi mắt trắng dã nhìn về phía đó, cái nhìn thẳm sâu và lắng đọng.
Mày bồn chồn lo lắng, nhìn nó không chớp mắt. Không hiểu nó định làm gì nhỉ?
Từ phía sau đỉnh núi, vầng dương chầm chậm trườn lên trên đỉnh. Đỉnh núi cao vút mây mờ hòa mình trong màu xanh sẫm vốn có và màu trắng trong ngần của tuyết hệt như một cánh tay khổng lồ vươn lên từ mặt đất, nhấc bổng vầng dương lên cao. Bầu trời rạng rỡ ngút ngàn tầm mắt, mặt đất chói lòa mênh mông vô tận. Đúng vào giây phút huy hoàng ấy, con kim điêu đực mù lòa đập đôi cánh to rộng, đạp mạnh hai chân. Cả cơ thể nó vụt khỏi tảng đá đen, bay vút lên không trung như một cơn lốc xoáy.
Dẫu trong mơ mày cũng không thể ngờ con kim điêu đực mù lòa ấy lại có thể bay. Mày hốt hoảng kêu lên như xé, muốn ngăn cản nó mà không kịp. Lam Đỉnh Nhi sững sờ nhìn theo bóng dáng con kim điêu đực chao liệng trên bầu trời. Nàng cũng sửng sốt không kém mày.
Ai cũng hiểu, đôi mắt tinh tường như ngọn đèn chỉ đường cho kim điêu mỗi lúc sải cánh bay. Không còn đôi mắt cũng có nghĩa chúng không thể xác định hướng bay, thêm vào đó tốc độ bay của chúng khá cao. Kim điêu bị mù mà tung cánh bay, có khác nào nguy hiểm chất chồng nguy hiểm, dẫu may mắn không đâm vào núi hay vách đá dựng đứng, chúng vẫn phải tìm chỗ dừng chân mỗi khi thấm mệt – một việc vô cùng khó khăn như thể chiếc máy bay của loài người hạ cánh trong điều kiện hệ thống điều khiển hướng bay bị hỏng.
Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến nay, mày chưa bao giờ trông thấy, thậm chí nghe nói có con kim điêu mù nào dũng cảm vỗ cánh bay vút lên cao. Loài chim khi đã mất đi ánh sáng của đôi mắt thì bầu trời không còn thuộc về nó nữa, nó chỉ có thể cẩn thận dò dẫm từng bước một trên mặt đất.
Ấy thế mà con kim điêu đực mù này lại hiên ngang sải cánh tung bay giữa tầng không.
Điều làm Basacha mày kinh ngạc hơn là con kim điêu đực này dường như chẳng hề mòn mỏi, tiều tụy đi vì sự hành hạ suốt ba ngày ba đêm liên tiếp của cái đói, cái lạnh. Nó bay sung sức và tràn đầy tự tin thế kia, dáng điệu của nó bừng bừng ngọn lửa thanh xuân cứ như thể nó đang muốn đốt cháy lượng mỡ thừa và tiêu hao tinh lực tích tụ quá dồi dào trong cơ thể sau khi đánh chén no say một con linh dương béo mẫm và ngủ một giấc nồng nàn trong cái tổ ấm áp. Nó thu gọn đôi móng vuốt vào trong đám lông vũ phía bụng dưới, gấp gấp dang rộng hết mức có thể đôi cánh vàng óng chuốt, bay nhanh về phía vầng mặt trời đang từ từ nhô cao. Cái bóng của nó mỗi lúc một nhỏ dần, nhỏ dần giữa khoảng không bát ngát, cuối cùng biến thành một chấm nhỏ li ti tan vào vùng ánh sáng huy hoàng.
Nhưng nó bất ngờ quay ngoắt trở lại. Cái chấm tí xíu màu vàng nhô khỏi dải sáng rực rỡ, to dần, to dần, từ từ hiện rõ hình hài của một con kim điêu đực oai phong lẫm liệt. Nó chao liệng trên bầu trời của thung lũng núi cách cái hang của nó không xa.
Nó như đang…
Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì mày chẳng bao giờ tin một con kim điêu đã mất đi ánh sáng trong đôi mắt lại có thể bay. Tư thế và phong cách bay của nó thật tuyệt vời! Đôi cánh của nó chậm rãi quạt từng luồng không khí, vỗ đập một cách tự nhiên và phóng khoáng, thân hình đẹp đẽ như một dải sao băng của nó chốc chốc đạp cơn gió lốc chổng ngược lên cao, xuyên vào đám mây bồng bềnh, êm mềm như tơ liễu; chốc chốc nhào xuống từ một góc độ cực kì nguy hiểm, vẽ một đường vòng cung vàng lấp lánh như một tia chớp rạch ngang nền trời.
Mày là một con chim ưng săn đã từng trải qua những bài huấn luyện đặc biệt. Từ trước tới giờ, mày luôn tự cho mình là kẻ kiêu hùng giữa tầng không, là tay cao thủ về kĩ thuật bay trong loài kim điêu. Nhưng giờ đây, đứng trước con kim điêu đực mù này, mày mới thấy mày là gã ngông cuồng không biết tự lượng sức mình, đã tự đánh giá quá cao khả năng bay của mình. Tục ngữ có câu, kẻ ngoài nghề xem cho vui, người trong nghề mới tỏ tường. Nhìn vào động tác của nó, mày thấy ngay con kim điêu đực mù lòa đang thỏa sức bay liệng trên bầu trời kia bản lĩnh cao hơn mày một bậc, cả về tốc độ, lực và kĩ thuật bay. Nhìn xem, cái đuôi của nó vểnh lên cao, chừng như đứng yên ắng, mỗi khi nó xoay người một góc 900, cái đuôi chỉ vẩy khe khẽ. Nó điều chỉnh tư thế bay hoàn toàn dựa vào luồng không khí cuộn xoáy từ trong thung lũng và chiều gió thổi tới từ miệng khe núi. Ấy là chỗ tinh diệu mà kẻ ngoài nghề không sao nhận ra được. Trong thế giới loài chim, những con có kĩ thuật bay thấp kém thường dựa vào cái đuôi nặng nề của mình, coi nó là bánh lái của cuộc sống, dùng nó để giữ thăng bằng và điều chỉnh tư thế khi bay. Bởi thế, cái đuôi của nó không ngớt ngoe nguẩy, hết sang trái rồi lại sang phải, lên cao rồi lại vòng xuống thấp, chẳng phút nào được ngơi nghỉ. Chỉ một số ít con xuất sắc hơn đồng loại, được xếp vào hàng anh kiệt mới có thể từ từ thoát khỏi sự lệ thuộc vào cái đuôi, lợi dụng luồng không khí và chiều gió vô hình để thỏa thích chao liệng trên bầu trời. Con kim điêu đực mù lòa trước mặt mày đã đạt đến trình độ cao siêu đó.
Mày đứng trên tảng đá đen quan sát nó, thưởng thức vũ điệu của nó, trong lòng không khỏi thán phục. Chà chà, chắc chắn trước khi bị mù, nó từng là một con kim điêu đực tràn trề sức sống và bản lĩnh sinh tồn.
Các các cạc… các các cạc. Lam Đỉnh Nhi thấp thỏm đi đi lại lại trên tảng đá đen, liên tục rướn cái cổ yêu kiều của nàng về phía chồng ra sức gọi, sốt sắng giục chồng quay trở lại. Con kim điêu đực chẳng thèm đếm xỉa tới tiếng gọi khẩn thiết của vợ, tiếp tục chao nghiêng trên bầu trời của sườn núi Mãnh Mã. Dường như nó muốn đòi lại quyền được bay vốn dĩ bị mất từ khi nó biến thành một kẻ mù lòa cả vốn lẫn lãi.
Vầng mặt trời lặng lẽ trèo trên cánh tay khổng lồ vươn ra từ mặt đất, giương cao lá cờ cuộc sống hình tròn rực lửa trên núi tuyết Streca.
Con kim điêu đực mù đột ngột đổi tư thế bay. Nó không còn bay thong thả như trước nữa mà gấp gáp, mạnh mẽ và quyết liệt. Đám lông tơ màu nâu nhạt trên cổ nó xù lên đầy tức giận, đôi móng vuốt rắn rỏi hùng hổ lao phắt ra khỏi đám lông vũ ở phía bụng dưới, chĩa những chiếc móng nhọn hoắt thẳng về phía trước, vồ, gãi, giằng, dứt, xé, kéo, quắp, tóm, chộp, đá, đạp… Con kim điêu đực lồng lộn thực hiện tất cả các chiêu thức và động tác có thể vận dụng trong một cuộc đánh giết ngang tài ngang sức với kẻ thù. Cái mỏ của nó liên tục mổ đợp trong không trung nhanh như chớp. Cổ họng nó không ngớt rít lên những tiếng căm hờn. Nó quay lưng về phía sườn núi Mãnh Mã, về phía cái hang nơi có tổ ấm của mình, mặt nó ngửa về thế giới bên ngoài biến ảo muôn hình muôn vẻ. Lúc thì móng vuốt của nó như găm trúng vào chỗ chí mạng, cái mỏ của nó bập vào tử huyệt của đối phương, cả cơ thể nó xoay lật trong không trung; lúc thì một bên cánh trái của nó chúi xuống như thể đang cắn đối phương bị thương, cánh phải của nó vỗ vỗ đập đập, bồng bềnh trong luồng không khí xoáy tròn.
Lúc đầu, mày cứ ngỡ nó đang mô phỏng một tình huống săn rắn độc. Nhưng rồi mày cảm thấy không đúng. Săn rắn độc đâu cần sử dụng nhiều động tác đuổi giết phức tạp và mạnh mẽ thế, dẫu nó cũng là một hành vi liều lĩnh ghê người. Lúc sau thì mày lại nghĩ hay nó đang tả lại một cảnh chiến đấu với mấy con thú ăn thịt đi bộ như sói, chồn, linh miêu… Song, quan sát kĩ lưỡng một chút, mày thấy không phải vậy. Chiến đấu tay đôi với loài thú ăn thịt đi bộ là một cuộc chiến kinh thiên động địa thật đấy, nhưng đâu nhất thiết phải sục sôi thù hận và hừng hực ngọn lửa báo thù đến vậy? Mày đoán rằng, chỉ còn một khả năng khác, là nó đang tưởng tượng mình lao vào một cuộc chiến chống lại sự xâm phạm của đồng loại để bảo vệ cái gia đình là chỗ dựa của nó. Vì lẽ đó mà nó sẵn sàng sống mái với một con kim điêu đực khác, thi gan với kẻ địch cả về thể xác lẫn tinh thần.
Mày bất giác rùng mình.
Mày biết rõ kẻ tình địch của nó là mày, mà nói đúng hơn thì đích xác là mày. Mày xâm phạm vào lãnh địa thiêng liêng của nó, bước chân vào cái tổ của nó. Nó là một con kim điêu đực máu lạnh, lẽ dĩ nhiên nó phải coi mày là kẻ thù không đội trời chung, nó phải quyết một trận sinh tử với mày. Nhìn khuôn mặt của con kim điêu đực mù kia mà xem, nó đang méo xệch đi vì căm hận. Khuôn mặt ấy hung tợn, dữ dằn, gớm ghiếc. Cái mỏ của nó mổ đợp về phía trước, đôi móng vuốt cũng đồng thời quặp về phía trước một góc 450. Đó là động tác chiến đấu điển hình khi hai con kim điêu đực lao vào cắn xé nhau. Động tác ấy như muốn bảo nó sẵn sàng mổ toạc mặt đối phương. Nếu đối phương quay mặt tránh thì đã có những chiếc móng của nó đây rồi, sẽ xuyên vào một bên lồng ngực của đối phương, làm đối phương gãy cánh. Mày trông biểu hiện man rợ của nó mà toát mồ hôi hột. Phong cách kiêu dũng ấy, kĩ thuật chiến đấu thành thạo ấy, thế tấn công mạnh mẽ ấy, quyết tâm báo thù cuồn cuộn ấy có lẽ sẽ xé Basacha mày thành từng mảnh nếu lúc này mày dám đường đột xông ra nghênh chiến với nó.
Nó chiến đấu với mày kịch liệt trên không trung trong tưởng tượng một hồi. Chừng như lúc này, đám lông trên người mày đã rụng tơi tả, mày hoảng quá bỏ chạy, nó cất tiếng kêu vang hào sảng của một kẻ vừa giành thắng lợi giòn giã. Nó vỗ cánh bay theo thung lũng dài và hẹp truy kích kẻ thù, bay đến tận cùng xa xôi của thung lũng. Có lẽ, nó vừa đuổi mày ra khỏi phạm vi thế lực mà nó đã đánh dấu bằng phân và lông rụng. Nó bay ngược trở về sườn núi Mãnh Mã trong tư thế ngạo nghễ, hân hoan của kẻ thắng trận. Nó khoan khoái dang bằng đôi cánh, để luồng không khí bốc lên từ thung lũng cuốn nó bay về phía trước, thảnh thơi như một đám mây phiêu lãng giữa trời.
Lam Đỉnh Nhi kêu cạc cạc, vỗ cánh bay khỏi tảng đá đen, nhào tới sát cánh bay song song cùng chồng. Nàng nói với chồng bằng những âm thanh ngắn gọn và êm mượt như chúc mừng chàng vệ sĩ chiến đấu bảo vệ tổ ấm thắng lợi trở về. Rồi nàng thu đôi cánh, bay trở lại tảng đá đen, không ngớt kêu vang. Nàng muốn dẫn đường để chồng nàng có thể trở về tảng đá đen an toàn.
Nếu con kim điêu đực mù biểu diễn cuộc chiến đấu trong tưởng tượng với mày để giải tỏa nỗi lòng bi phẫn của nó thì nó đã làm xong cái việc ấy rồi, chẳng còn lý do nào khiến nó trù trừ lưu lại giữa tầng không nữa. Nó nên về nhà theo lời khuyên và tiếng gọi dẫn đường của Lam Đỉnh Nhi, mày ngẫm thế. Dường như nó không nghe thấy tiếng gọi sốt sắng của vợ. Nó bất ngờ bay ngược trở lại, thân hình mảnh dẻ của nó như đứng yên trong không trung. Nó vung mạnh đôi cánh, chổng ngược lên trời xanh miên man. Nó bay vút vào đám mây cao cao rồi lại bay khỏi đó, tiếp tục bay lên bầu trời vời vợi. Phút chốc, nó bay cao ngang với đỉnh ngọn núi tuyết Streca. Nó cứ thế bay lên cao, lên cao mãi, bay qua cả đỉnh núi tuyết Streca. Bây giờ, dáng hình nó chỉ còn bé tẻo teo như một ngôi sao nhỏ màu vàng sáng lấp lánh giữa bức màn xanh leo lẻo của bầu trời.
Lam Đỉnh Nhi thét lên tuyệt vọng và sợ hãi. Mày căng thẳng tới mức không hít thở được. Khi mày còn chưa kịp tỉnh lại và hiểu chuyện gì đang xảy ra thì ngôi sao li ti rực rỡ cao hơn cả ngọn núi tuyết Streca bất chợt lao vèo xuống như một ngôi sao đổi ngôi, để lại những vệt vàng lấp lóa giữa bầu trời. Ngôi sao ấy trượt thẳng xuống thung lũng, cắm ngẳm xuống vực sâu thăm thẳm, rồi rơi bộp xuống mặt đất vi vút tiếng thông reo. Mặt đất bật lên một tiếng trầm đục chát chúa. Sau giây phút ấy, tất cả như tan biến hết. Chỉ còn lại những dải ánh sáng vẫn tung tăng nô đùa trên biển mây mênh mang, tạo ra những sắc màu đẹp đẽ kì lạ.
Mày sững sờ kinh ngạc. Một cảm giác lạ lùng ào ạt lan tỏa trong cơ thể nhấn chìm linh hồn mày. Lam Đỉnh Nhi nép chặt người vào cơ thể mày. Nàng khiếp hãi tới mức toàn thân run rẩy.
Con kim điêu đực mù ấy đã chết. Nó biến mất trên thế giới như một ngôi sao băng tan vào bóng đêm.
Tại sao nó lại tự kết liễu đời mình như thế? Mày mơ hồ không hiểu. Nó hận mày sâu sắc như thế mà lại một lòng tìm đến cái chết, vì sao nó không chiến đấu một trận sống còn với mày? Đúng là đôi mắt nó bị mù, nhưng với quyết tâm lấy mạng kẻ thù và khí độ dũng mãnh của nó, cho dù nó không thể dễ dàng dồn mày vào chỗ chết cũng vẫn có thể sống mái cùng mày. Bởi vì nó không thể vồ trúng mày chăng? Không, không phải, lúc sớm nay khi ra khỏi hang, nó đã đi qua người mày, đôi cánh của nó đã cọ xát vào đôi cánh của mày, nó hoàn toàn có cơ hội để ra tay với mày, ôm riết lấy mày không chịu buông tha. Hay nó nhân từ độ lượng, muốn tha cho mày một mạng sống? Cũng không phải thế. Lòng ghen tuông vốn có của một con kim điêu đực sớm ngấm vào da thịt nó, khiến nó hận mày tới xương tủy, ngay cả trong giấc mơ nó cũng muốn xẻ thịt phanh thây mày, cuộc chiến trên không vừa rồi của nó chẳng phải là minh chứng tốt nhất hay sao?
Thế thì, vì sao nó lại dễ dàng bỏ qua cho mày như thế?
Trong hang bỗng vọng ra tiếng kêu chi chích vì đói và lạnh của lũ kim điêu con. Thốt nhiên, mày sực tỉnh. Con kim điêu đực mù ấy tha chết cho mày là vì nó không muốn thấy các con nó dứt ruột đẻ ra chết đói vì thiếu sự giúp đỡ của mày. Mùa đông mới đi được một nửa quãng đường, những ngày lạnh buốt căm căm nghiệt ngã hơn vẫn còn ở phía sau. Vì sự sống của ba đứa con, nó phải đè nén lòng ghen tuông. Nó rất hiểu một điều, một mình Lam Đỉnh Nhi sẽ không thể giúp các con nó sống qua mùa đông dài lê thê này. Nó không ăn cái đùi lửng béo ngậy, là vì lòng tự tôn của nó không cho phép nó tiếp nhận miếng ăn do kẻ khác ban ơn, không cho phép nó sống hèn mạt như thế. Lúc tinh mơ, nó dùng cái mỏ bịn rịn ve vuốt các con là để nói lời vĩnh biệt với chúng. Nó say sưa, hùng dũng biểu diễn một màn chiến đấu kịch liệt với mày là để chứng minh cho Lam Đỉnh Nhi và mày thấy sự tôn nghiêm của một con kim điêu đực như nó. Nó như muốn bảo với mày, tuy nó mù lòa nhưng nó hãy còn thể lực sung mãn và lòng dũng cảm phi thường, ý chí bền bỉ và mạnh mẽ, tính tình cương liệt, nó có quyền và có đủ sức mạnh dồn mày vào nơi tử địa hoặc đuổi mày ra khỏi lãnh địa của nó.
Nó lao xuống vách núi mà chết, chết một cách thư thái và đẹp tuyệt vời! Ấy mới là một con kim điêu kiêu hùng thật sự. Mày cảm thấy, chỉ khi làm tròn trách nhiệm của một người cha, che chở và bảo vệ lũ kim điêu non gầy gò, ốm yếu trải qua ngày đông tháng giá khắc nghiệt một cách bình an và lớn lên mạnh khỏe mới xứng với cái chết của nó.