Mày trở thành người nuôi dưỡng và chở che duy nhất của ba con kim điêu non sống trong cái hang trên sườn núi Mãnh Mã. Mày vừa làm cha vừa làm mẹ. Ban ngày, mày bôn ba khắp nơi kiếm cái ăn cho các con; đêm đến, mày phải bắt chước điệu bộ của một con kim điêu cái, dang rộng đôi cánh để những con kim điêu non rúc vào dưới cánh, sưởi ấm cho chúng bằng thân nhiệt của mình, che từng cơn gió lạnh bằng lớp lông dày dặn trên cơ thể.
Mùa đông năm nay dài dằng dặc và thời tiết khắc nghiệt bất thường, thỉnh thoảng mới có một vài ngày nắng hiếm hoi xen kẽ giữa những trận tuyết lớn gối nhau ào đổ, còn gần như ngày nào trời cũng âm u, tuyết giăng mịt mù. Cuộc mưu sinh vô cùng chật vật. Mày giã từ cuộc đời của một anh chàng lãng tử độc thân chỉ cần no bụng mình, cả nhà sẽ không bị đói nữa để gánh trên vai trọng trách nuôi nấng và chăm sóc ba đứa con nhỏ dại. Mày phải oằn mình gánh gánh nặng ấy, nhiều lúc tưởng chừng như không kham nổi. Ngày nào mày cũng đội gió đạp tuyết bay tới mọi góc núi khe sâu kiếm ăn, chỉ trừ những ngày tuyết rơi dữ dội quá, không thể ra ngoài được. Nhưng khắp cả khoảng không gian, từ chân núi tuyết Streca đóng mình trong băng tuyết tới thảo nguyên Ga Marr gió tuyết rơi đầy, một mình mày tìm kiếm thức ăn nuôi đủ bốn cái miệng đâu phải chuyện dễ!
Có hôm, nhọc nhằn bay khắp nẻo dưới trời gió tuyết suốt một ngày mà vẫn phải ngậm ngùi trở về tay không, mày chán nản cùng cực bay về sườn núi Mãnh Mã, chào đón không phải là những lời dịu dàng ấm áp, không phải là sự thấu hiểu sẻ chia hay an ủi, vỗ về mà là ánh mắt thất vọng và những tiếng kêu than không ngớt của ba con kim điêu non chưa hiểu chuyện. Mày một đời anh hùng, trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ tận mắt nhìn thấy bộ dạng đói lả thảm thương, chính tai nghe thấy tiếng kêu choe chóe đòi ăn của mấy đứa con.
Để kiếm đủ thức ăn cho những giọt máu của Lam Đỉnh Nhi có được một cuộc sống đầy đủ hơn, mày chịu đủ mọi cay đắng khổ cực. Một lần, mày phát hiện thấy một con nhím trên nền tuyết. Nhím không biết nhảy, không biết tấn công, cũng không có móng vuốt sắc nhọn nhưng khắp người chúng mọc chi chít những chiếc gai dài gần hai mươi centimét, vừa cứng vừa nhọn. Mỗi khi gặp nguy hiểm và không có cách nào tẩu thoát bằng sức lực của đôi chân, chúng liền cuộn tròn người lại, xù hết tất cả những chiếc gai cứng như lưỡi thép lên, khiến những loài mãnh cầm ác thú phải ấm ức chào thua, dẫu chúng đang thèm rỏ dãi con mồi béo mẫm.

Khi mày vừa bay tới khoảng không gian trên đỉnh đầu con nhím, nó bèn giở ngay tuyệt chiêu cứu mạng, rúc cái đầu dẹt và cái mõm nhọn vào trong khoang ngực, bốn chân chụm lại, bảo vệ nghiêm ngặt cái cằm là nơi dễ bị tấn công nhất, cả cơ thể múp míp cuộn tròn lại thành một quả cầu thịt, co mình đứng yên trên tuyết. Những chiếc gai trên người nó mọc ken dày như một tấm lưới, kín đến nỗi cơ hồ không thể tìm ra một kẽ hở nào để phập móng vuốt vào. Gai nhím chứa chất độc. Vết thương do gai nhím đâm phải thường sưng tấy, mưng mủ và thối rữa, rất lâu lành. Hơn nữa, nhím là loài cực kì kiên nhẫn, chúng có thể cuộn mình và đứng bất động tại chỗ suốt mấy ngày mấy đêm cho tới khi nguy hiểm thực sự qua đi, chúng mới duỗi mình trở lại.
Quỹ thời gian của mày quá ít ỏi nên không thể thi gan cùng nó được. Nếu là trước kia, mày sẽ bay đi ngay dù lòng còn nhiều nuối tiếc, nhưng bây giờ, cứ nghĩ đến ba đứa con đang đỏ mắt trông chờ mày tha miếng mồi ngon về nhà thì mày lại cố gắng dằn lòng, tung cánh bay tít lên cao rồi đâm nhào xuống như một mũi tên. Đôi chân mày thẳng đứng như một ngọn bút cắm vào lưng con nhím. Rắc, hai chiếc gai cứng nhọn của con nhím bị móng vuốt của mày bẻ gãy. Giữa đám gai nhọn hoắt của con nhím lộ ra một khe hở nhỏ, mày găm thẳng những chiếc vuốt vào đó, quặp lấy da thịt non mềm của con nhím bay về hang làm một bữa tối thịnh soạn cho lũ con ở nhà. Có điều, mày phải trả giá không nhỏ. Bàn chân phải bị một chiếc gai nhím đâm vào, dằm nhọn của chiếc gai cắm sâu đến nỗi không thể dùng mỏ dứt ra được, vết thương sưng tấy và mưng mủ khiến từ đó về sau bàn chân phải của mày vồ bắt con mồi không còn nhanh nhẹn như trước nữa.
Một lần khác, trận tuyết lớn rơi liền ba ngày ba đêm. Cực chẳng đã, mày phải băng mình trong bão tuyết đi săn mồi cho các con. Khó khăn lắm mới phát hiện một con thỏ giày tuyết, nhưng khi mày vừa lượn vòng ra sau lưng nó để tấn công bất ngờ thì những sợi dây thần kinh cảnh giác của con thỏ bỗng rung nhịp, nó ngẩng đầu lên và trông thấy mày. Nó lập tức chạy vù vào cái hang nằm dưới đáy một tảng đá hình con rùa, nhanh như một làn khói. Hang thỏ bé đến nỗi mày không thể chui vào, đường đi lối lại trong hang sâu hoắm, hơn nữa miệng hang lại hướng ra phía đáy của tảng đá hình con rùa nên mày vô phương đào bới. Song, mày không muốn từ bỏ con thỏ một cách dễ dàng như thế. Tuyết rơi nặng hạt như thế này, muốn đi tìm một con mồi khác thật khó vô cùng. Mày đành chọn cách săn mồi ôm cây đợi thỏ ngu xuẩn. Mày lẳng lặng hạ cánh xuống tảng đá hình con rùa, kiên nhẫn chờ đợi con thỏ giày tuyết ra khỏi hang một lần nữa.
Mày mai phục trên tuyết suốt từ sáng sớm tới chiều. Tuyết rơi rơi trên cơ thể, ban đầu bị thân nhiệt trong người làm tan ra thành nước; về sau tuyết tích lại mỗi lúc một dày trên lưng và đầu, mày biến thành một con gà tuyết trắng tinh. Khi mặt trời dần ngả về tây, con thỏ giày tuyết ngật ngưỡng bước ra khỏi hang. Trước tiên, nó ngẩng đầu lên trời quan sát một lượt, thấy không có sự bất thường, nó mới hớn hở nhảy tung tăng ra khỏi hang, định bụng tới bãi cỏ ven sông cào bới lớp tuyết, kiếm chút rễ cây gặm tạm. Con thỏ giày tuyết đã ở vào tầm tấn công tốt nhất của mày, mày chỉ cần khoằm đầu xuống, lấy tảng đá hình con rùa làm điểm tựa đạp chân thật mạnh một cái, lập tức vồ trúng người con thỏ. Mày thử cử động, nhưng cả cơ thể gần như không thể nhấc lên được, tựa hồ như bị mọc rễ cắm sâu vào tảng đá. Mày cúi đầu nhìn xuống dưới bụng. Thôi chết! Lớp tuyết tích đọng bên dưới ngực và bụng ban đầu bị tan ra thành nước dưới tác dụng của thân nhiệt trong cơ thể, nhưng do mày dầm mình trong tuyết quá lâu nên tuyết từ từ đông kết lại thành một lớp băng mỏng. Đám lông tơ dưới ngực và bụng cũng ở vào tình trạng tương tự. Trong lòng mày như có lửa đốt, lo lắng tới nỗi đôi mắt như bị thiêu cháy. Mày cắn răng chịu đựng cái đói, cái lạnh, cái băng giá, đứng canh ở đây hơn nửa ngày trước, thế mà lại mất đi khả năng săn mồi vào ngay thời khắc then chốt, thật bi đát làm sao! Mày nóng lòng bởi lẽ, nếu con thỏ giày tuyết này vuột mất thì hôm nay, ba đứa con của mày lại phải nhịn đói.
Mày dồn toàn bộ sức lực lên bàn chân, đạp mạnh ra sau một cái, rút cuộc cơ thể mày cũng bật khỏi lớp băng đông kết. Mày nhao về phía trước, chộp lấy con thỏ giày tuyết không mảy may phòng bị. Mày cảm thấy ngực và bụng bỏng rát như bị lửa thiêu, cúi đầu nhìn xuống, mày trông rõ mồn một lớp lông tơ và cả một mảng da trên ngực và bụng bị dính chặt trong lớp băng đông kết trên tảng đá hình con rùa. Làn da bị đóng băng sẽ mất đi khả năng tái sinh lớp lông mới. Từ đó về sau, phần ngực và bụng của mày trọc lốc, chỉ hằn lên một vết sẹo gớm ghiếc.
Sau mỗi chuyến đi săn cực nhọc, mày thường nhường nội tạng và phần thịt ngon lành của con mồi mà mày vất vả săn được cho các con, còn mình thì chỉ ăn da và chút thịt bạc nhạc còn dính lại trên xương. Mày cảm nhận một niềm an ủi lớn lao khi thấy ba con kim điêu non chẳng những không chết đói mà còn lớn khỏe hơn trước rất nhiều, đám lông vũ lưa thưa trở nên dày dặn, sắc lông xám xịt ngày một láng bóng, cái chân gầy guộc và mềm nhũn như bông vì dinh dưỡng không đủ dần trở nên chắc khỏe ngay cả trong mùa đông khắc nghiệt bất thường và trong điều kiện một mình mày vất vả nuôi sống bốn bố con.
Mày không sao tả xiết niềm vui sướng dạt dào khi trông thấy một chồi non nhú trên cành liễu, dường như cánh cổng thiên đường đã mở ra để chào đón mày.
Ấy là vào một buổi trưa trời trong mây sáng, mày ra ngoài kiếm ăn. Khi đôi cánh đã mỏi, mày dừng lại nghỉ tạm trên một cây liễu mọc giữa thảo nguyên Ga Marr. Cây liễu khẳng khiu, khô quắt, vỏ cây màu tim tím trông xù xì và tang thương. Mày lơ đãng liếc mắt trông lên phía ngọn cây, đột nhiên, đôi mắt mày chợt bừng sáng. Trên một cành liễu mềm, có một chấm xanh nhỏ như hạt vừng, mày háo hức đập cánh, bay lên ngọn cây nhìn cho thật kĩ, quả nhiên là một chồi liễu đang khoe sắc biếc trên đồng tuyết bao la.
Chồi non báo mùa xuân đang về!
Mày bất giác vổng cao cái đuôi, nhẩn nha vỗ cánh, lượn ba vòng trên ngọn liễu, nói lời từ biệt với mùa đông lạnh lẽo bằng một nghi thức đặc biệt của loài kim điêu.
Chừng như để chứng thực lần nữa bước chân của mùa xuân, buổi chiều, mày tung cánh hướng về phía dòng sông Gucan. À ha, nước sông đóng băng lâu ngày đã bắt đầu tan chảy, âm thanh chói tai của dòng sông băng bị nứt vỡ văng vẳng trong không gian. Những tảng băng to lừng lững trên sông va vào nhau, dập dềnh trôi về phía hạ lưu. Mày lướt xuống, đậu mình trên một tảng băng trôi giữa lòng sông, thò mỏ xuống sông, chà, nước sông tuy vẫn lạnh thấu xương nhưng đã phảng phất vị ngọt ngào của nước sông ngày xuân. Nước sông trong sáng như gương, soi tỏ dáng hình mày. Mày gầy nhẳng, khoang ngực nở nang ngày nào giờ teo tóp lại thành một vòng tròn con con, cái cổ mẫm mạp, chắc khỏe với đám lông tơ ken dày và trơn láng teo tóp đi nhiều, cái vai tròn lẳn giờ ụ lên những khớp xương gầy, gương mặt điển trai và hai má phính ngày xưa giờ chằng chịt nếp nhăn, đôi mắt biếc xanh, sáng rỡ, tràn đầy sức sống năm nao giờ trở nên trầm đục, chiếc chân phải bị thối do gai nhím đâm phải co ro trong bụng theo quán tính, đám lông óng mượt trên cơ thể giờ mất hẳn vẻ sáng bóng… Mày thật sự không dám tin cái hình hài phản chiếu trong làn nước sông kia lại chính là mày! Mới qua một mùa đông lạnh lẽo gánh trên vai trọng trách nuôi sống một gia đình bốn miệng ăn mà mày già xọm hẳn đi. Bây giờ tất cả sẽ trở nên tươi đẹp, cành liễu nhú chồi, nước sông tan băng, cuộc sống xem chừng sẽ thong dong hơn nhiều.
Tiếng sấm rợn người ùng oàng dậy vang trong không gian. Thảo nguyên Ga Marr úa vàng xơ xác được khoác một tấm áo xanh nõn nà, ngập trong sắc biếc. Đường tuyết trên núi Streca giống như một người leo núi cần mẫn không biết mệt, trèo lên đỉnh núi với tốc độ rất mau. Đám rừng dưới chân núi um tùm tươi tốt, trăm hoa đua nở, chim chóc ríu rít ca vang. Những loài chim di cư bay tới Tây Song Bản Nạp xa xôi để trú đông lũ lượt rủ nhau quay về thảo nguyên Ga Marr. Những loài động vật ăn thịt như linh dương, cầy hương… lũ lượt kéo tới khu vực giáp ranh giữa thảo nguyên và núi tuyết, tung tăng nhảy nhót trong những khu rừng rậm rạp. Thảo nguyên Ga Marr giờ đây biến thành một kho thức ăn vô tận, đầy ắp những thứ mĩ vị tươi ngon. Bàn chân bị tật tuy cũng làm ảnh hưởng tới khả năng săn mồi của mày, nhưng mày vẫn có thể dễ dàng chộp được dê rừng hay thỏ rừng, thậm chí cả những con rắn độc vừa tỉnh dậy khỏi giấc ngủ đông dài miên man.
Cuộc mưu sinh chật vật kiếm tìm cái ăn đã lùi lại phía sau, nhưng lại có một nỗi lo khác mà mày không thể ngờ tới xuất hiện cùng với tiếng gõ cửa của mùa xuân.
Mùa xuân, ánh nắng chan hòa, thức ăn dồi dào, lũ kim điêu non được ăn đầy đủ ngày ba bữa, đứa nào đứa nấy béo tròn khỏe mạnh, những chiếc lông bay ngày một nhiều và dài thêm lên. Bây giờ, nếu vẫn gọi chúng là kim điêu non như trước e có phần coi thường chúng, chúng đã trở thành những con kim điêu nhơ nhỡ, to bằng nửa con kim điêu trưởng thành. Qua tiết kinh trập(*), ba con kim điêu nhỡ không còn ngoan ngoãn ở yên trong hang nữa. Có lẽ, chúng cũng bị tiết trời ấm áp và cảnh tươi đẹp trăm hoa đua nở của mùa xuân hấp dẫn; có lẽ, chúng bị một sự kích thích hết sức tự nhiên khi cơ thể phát triển mạnh mẽ nên chúng càng ngày càng trở nên bướng bỉnh, càng ngày càng không biết an phận. Ban đầu, chúng chạy nhảy lung tung trong hang, về sau, nhân lúc bố ra ngoài kiếm ăn, chúng rủ nhau lần lượt chui ra khỏi hang, hớn hở nô đùa trên mặt phẳng của tảng đá đen phía trước cửa hang. Chúng kêu lên các cạc, các cạc đầy phấn khích khi đứng trước thung lũng núi thần kì và thảo nguyên Ga Marr phía xa xa. Chúng đứng tại chỗ, sung sướng đập cánh, nhảy tưng tưng, rướn cổ về phía trời xanh mênh mông, chúng làm ra đủ mọi động tác bay.
Chúng đang ở vào thời kì quan trọng nhất trong cuộc đời của một con kim điêu. Ấy cũng là khoảng thời gian mà tính mạng của chúng bị đe dọa nhiều nhất. Niềm khát khao được tung cánh bay lên bầu trời cao rộng mạnh mẽ hơn cả tốc độ phát triển của cơ thể, bản tính dũng cảm bẩm sinh của chúng vượt xa khả năng đối phó với kẻ thù. Chúng vẫn chưa hiểu quy luật sinh tồn cá lớn nuốt cá bé đầy nghiệt ngã, cái mỏ của chúng vẫn mềm yếu tới mức chưa thể mổ thủng sọ của một con thỏ, những chiếc móng vuốt của chúng vẫn còn non tới mức chưa thể giằng đứt lưng một con rắn nhỏ, nhưng chúng muốn được bay lên bầu trời để khám phá thế giới lắm rồi, cơ hồ như không thể chờ đợi thêm nữa. Cũng vì thế mà chúng luôn ở vào thế nguy hiểm. Đám kim điêu choai choai không chỉ là miếng mồi ngon của sài lang, báo tuyết mà ngay cả những loài như chồn sóc, linh miêu cũng khát thèm xương thịt chúng. Những loài động vật ăn thịt sẵn sàng vô tình tấn công đám kim điêu choai choai bất cứ lúc nào.
Một hôm, đang trên đường đi săn trở về, từ xa mày đã nghe thấy tiếng kêu thất thanh bất thường vọng lại từ cái hang trên sườn núi Mãnh Mã. Mày vội vàng lao về hang. Cảnh tượng trước mắt làm mày hoảng hồn! Con Vai Cao chẳng hiểu ra làm sao mà bị trượt chân khỏi tảng đá đen. Hai chân nó bấu trên một góc tảng đá bên cạnh cái vực sâu phía dưới tảng đá đen. Góc tảng đá không cao lắm, hơi nghiêng ra phía ngoài nên con Vai Cao không tài nào bấu chặt vào đó được. Nó cố sức đập đập hai cánh để người khỏi rơi xuống vực. Xem ra nó sắp không chịu nổi nữa. Nó kêu lên “quác quác” the thé. Đám lông trên đôi cánh rối bù. Con Cổ Thon và con Chân Ngắn hãi quá, nằm rạp người trên mép tảng đá đen, vừa run lẩy bẩy vừa thò đầu xuống nhìn, kêu thảm thiết. Mày hớt hải quẳng ngay con mồi, bay vù tới bên vực, quặp lấy mạng sườn con Vai Cao đang treo lơ lửng trên không trung, cứu nó thoát khỏi hiểm cảnh.
Kể từ hôm đó, trước mỗi lần đi săn, mày đẩy hai tảng đá chẹn trước cửa hang, giống như người ta khóa cửa chống trộm, nhốt lũ con ở trong hang để yên tâm ra ngoài kiếm mồi. Nhưng hai tảng đá ấy làm sao ngăn nổi bản tính nghịch ngợm thiên bẩm của lũ kim điêu nhỡ! Lần ấy, mày nhẹ nhàng chộp được một con dê mẹ ở phía sông Gucan và quay trở về sườn núi Mãnh Mã trước buổi ban trưa. Mày nhác trông thấy một con mèo rừng đỏ rực đang khẽ khàng bò trên vách đá cheo leo tiến về phía tảng đá đen. Ba con kim điêu nghịch ngợm đẩy tảng đá bố chặn bên ngoài cửa hang sang một bên, chạy khỏi hang và vui vẻ đùa giỡn trên tảng đá đen. Mày hung hăng nhảy xổ về phía con mèo rừng, dữ dằn đuổi loài vật ăn thịt tuy kích thước không lớn nhưng cực kì dũng mãnh và khôn lanh ra khỏi lãnh địa. Mày sợ quá, toàn thân đầm đìa mồ hôi, nếu mày mất thêm vài phút để bắt con dê mẹ hoặc nghỉ uống nước giữa đường thì ba đứa con của mày đã trở thành bữa khoái khẩu của con mèo rừng rồi.
Với những gia đình kim điêu còn cả bố lẫn mẹ, khi lũ con ở vào cái tuổi không có khả năng phòng vệ, dễ bị tấn công và xảy ra nguy hiểm nhất như thế này thì kim điêu mẹ sẽ ở lại trong tổ để bảo vệ con, kim điêu bố đi kiếm mồi. Nhưng mày chẳng có ai đỡ đần cả, một mình mày phải vừa lo nghĩa vụ của kim điêu bố lại gánh vác cả trách nhiệm của kim điêu mẹ. Muốn các con không gặp nguy hiểm, có lẽ chỉ còn cách sớm cho chúng tập bay và rèn luyện bản lĩnh săn mồi.
Mày bay một vòng thám thính quanh sườn núi Mãnh Mã, tìm được một nơi khá lý tưởng cho việc luyện tập của các con: ngọn đồi Hoa Đỏ. Đồi Hoa Đỏ nằm ở bên trái sườn núi Mãnh Mã, là một con dốc thoải chạy theo hướng đông, hai mép đồi cách nhau chứng năm trăm mét. Đám cỏ tranh rậm rì quanh đồi tạo thành một tấm thảm tự nhiên, phía trên cùng có mấy tảng đá to, cao khoảng hai đến ba mét, rất thích hợp cho việc luyện nhảy và tập bay. Sáng sáng, mày lần lượt quặp từng đứa một bay từ cái hang trên sườn núi Mãnh Mã đến đồi Hoa Đỏ, vòng đi vòng lại ba lần. Mày để lũ con đuổi bắt ếch và mấy con rắn nhỏ trên thảm cỏ như thể đang cho chúng chơi một trò chơi hết sức thú vị, rồi lại để chúng đứng trên tảng đá học cách đập cánh và nhảy xuống dưới. Sau đó, mày bay đi kiếm mồi, nhưng không bay xa quá, chỉ trong phạm vi có thể kiểm soát được mọi động tĩnh của các con. Chiều tối, mày lại quắp từng đứa về hang. Tuy vất vả và dường như ngày nào mày cũng bận tíu tít từ sớm tinh mơ tới lúc màn đêm buông xuống, nhưng như thế mày không phải nơm nớp lo âu mỗi khi đi săn, không phải lúc nào cũng canh cánh nỗi sợ sệt những nguy hiểm có thể xảy đến với lũ con trong hang. Mày thấy những nhọc nhằn của mày là xứng đáng.
Tới đầu mùa hạ, năm chiếc đuôi màu trắng ở phần ngoài đôi cánh của ba con kim điêu nhỡ đã phủ kín toàn bộ sống lưng. Mày bắt đầu luyện cho chúng tập bay.
Một con kim điêu thực sự phải biết tung cánh bay lên tầng không.
Mày dẫn ba đứa con men theo một cái mương nhỏ do nước mưa xói lâu ngày tạo thành cạnh đồi Hoa Đỏ, trèo lên một cái gò dốc đứng cao chừng hai mét rưỡi. Mày để các con xếp thành hàng chữ “Nhất” bên cạnh cái gò. Con Vai Cao và con Chân Ngắn háo hức đập cánh, rướn cổ kêu inh ỏi, con Cổ Thon vẫn còn chút e dè của giống cái, nó sợ hãi nhìn cái gò dốc đứng.
Mày nhảy lên đứng uy nghiêm trên đỉnh gò, quác lên một hồi dài như muốn bảo mấy đứa con hãy tập trung quan sát bố. Rồi mày từ từ ngồi xổm xuống, khuỵu các khớp xương ở hai bên chân, bật nhảy một cách nhẹ nhàng, kéo cơ thể lên khỏi mặt đất; tiếp theo, mày vỗ cánh khoan thai và tự nhiên hết sức, cơ thể bay vút lên cao khẽ như một chiếc lá, sau đó mày bay trượt xuống cái gò dốc đứng. Mày chọn hướng ngược gió. Bay ngược hướng gió vừa làm tăng lực đẩy của đôi cánh vừa dễ giữ thăng bằng cho cơ thể lúc hạ cánh. Mày nghiêng mình bay trượt một lúc rồi bất ngờ vổng cao cái đuôi, giương cao đôi cánh, hai chân khum lại chúm về phía trước một cách tự nhiên, ngửa mặt đón luồng gió mạnh vừa thổi tới, đó là một cách hiệu quả để làm giảm lực quán tính và lực lao về phía trước khi rơi xuống. Mày hạ cánh vững vàng và ngay ngắn xuống thảm cỏ, không nghiêng ngả xiêu vẹo, không lệch sang trái hay sang phải. Mày vừa làm mẫu quy trình bay cho các con bằng những động tác tuyệt đẹp: cất cánh – bay – bay trượt – hạ cánh.
Con Vai Cao thật xứng là một con kim điêu đực. Nó rất dũng cảm, không cần đợi bố phải giục, nó đã bắt chước bố, vụng về nhảy từ trên đỉnh gò xuống. Đôi cánh non yếu của nó chừng như không đủ sức thực hiện những gì nó muốn, rung lên bần bật, chao đảo khi gặp cơn gió mạnh khiến con Vai Cao đổ nghiêng đổ ngả trên không trung. Nhưng dù sao, con Vai Cao cũng đã bay lên được, toàn bộ cơ thể đã thoát khỏi lực hút mạnh dưới mặt đất. Nó chật vật bay trượt trong không trung một đoạn rồi bắt đầu tiếp đất. Đây là lần đầu tiên nó tập bay nên chưa biết cách giữ thăng bằng khi hạ cánh. Lúc bàn chân của nó chạm trên cỏ, nó không biết cách kịp thời chổng đuôi và dang rộng đôi cánh để tăng lực cản, hãm bớt lực quán tính; nó làm ngược lại, chúc đuôi và thu cánh, thế là dưới tác dụng của một lực quán tính rất lớn, nó ngã lăn tròn mấy vòng trên thảm cỏ tựa hồ như quả bóng bị đá mạnh một cái. Đám lông vũ màu nâu chè trên người nó rối tung. Cái cổ xem chừng đau đớn lắm, nó ngoẹo đầu sang một bên, mãi mới thở được. May mà bên dưới là lớp cỏ tranh um tùm, nếu không cú ngã vừa rồi có lẽ sẽ để lại cho nó thương tật vĩnh viễn.
Cú ngã của con Vai Cao thực là mạnh. Mày vội vàng đập cánh, bay vù tới chỗ nó, muốn lấy bàn chân vuốt ve ngực nó và đỡ nó đứng dậy, muốn dùng đôi cánh nhẹ nhàng vuốt ve gáy và sống lưng của nó, chải lại đám lông vũ rối bù trên người nó, an ủi nỗi tấm tức của nó vì lần tập bay thất bại vừa rồi. Nó vẫn chỉ là một con kim điêu choai choai và mày muốn nó được cảm nhận tình yêu thương của một người cha.
Mày bay tới bên cạnh con Vai Cao, đang định thò chân ra đỡ nó thì thật nằm ngoài sự tưởng tượng của mày, nó đột ngột trợn trừng mắt, quác lên một tiếng tức tối. Nó chống một bên cánh, ngăn cản đôi bàn chân của mày bằng một vẻ vô cùng dứt khoát. Sau đó, nó cắm hai cánh xuống đất như hai chiếc gậy, giúp cơ thể nó từ từ đứng dậy. Nó đi vòng qua người mày, loạng choạng bước men theo cái mương, trèo lên đỉnh gò lần nữa. Nó lại đứng thẳng như ban nãy. Những tia nắng vàng sánh như mật chiếu trên cơ thể nó, nó ngạo nghễ ngửa mặt về phía vầng thái dương kêu lên một tiếng oai dũng, thể hiện khí phách can đảm, không biết run sợ của một con kim điêu đực.
Mày sửng sốt nhìn con Vai Cao. Mày vừa được tận mắt chứng kiến tính cách cương cường không chịu khuất phục của nó. Đôi cánh của nó còn chưa đủ độ dài và vững, thế mà nó đã kiên quyết từ chối sự giúp đỡ của mày. Trong lòng mày buồn vui lẫn lộn. Mày vui vì khi trưởng thành, con Vai Cao hẳn sẽ trở thành một con kim điêu đực đầy lòng quả cảm, dũng mãnh và ngoan cường, dám xông vào chốn hiểm nguy, tự lập tự cường; nhưng buồn tê tái vì nó từ chối sự giúp đỡ của mày cũng có nghĩa nó từ chối tình phụ tử dạt dào.
Con Cổ Thon và con Chân Ngắn kêu lên hãi hùng. Giữa lúc ấy, con Vai Cao lại vỗ cánh, nhún người và bay lên lần nữa. Nó bay khổ sở nhưng ngoan cường đón lấy làn gió thổi từ trong núi, đôi cánh non yếu bắt đầu vỗ đập nhịp nhàng. Nó bay vòng qua đầu mày rồi hạ cánh xuống một đám cỏ tranh cách mày khá xa. Đòn đau nhớ đời, lần này, khi bàn chân nó sắp chạm tới ngọn cỏ, nó dang rộng đôi cánh để giảm lực quán tính, tuy tư thế hạ cánh vẫn còn hơi nghiêng nhưng về cơ bản, nó đã biết cách giữ thăng bằng nên chỉ bị đứng lảo đảo trên đất.
Con giỏi lắm, mày thầm khen con trong lòng.
Con Cổ Thon và con Chân Ngắn học theo anh, cũng bắt đầu dũng cảm tập bay.