Chim Ưng Tao Ngộ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ðời Hoang Dã Chật Vật
Ðời Hoang Dã Chật Vật

❊ ❊ ❊

Mày đã trở về với rừng núi, chiếc nôi đầu tiên trong cuộc đời mà mày ngày đêm tưởng nhớ. Cuối cùng thì mày hoàn toàn thoát khỏi sự trói buộc vô hình và hữu hình của loài người, thoát khỏi chiếc chuồng sắt lao tù được làm từ những sợi dây sắt mảnh và chắc ở trại nuôi điêu. Mày trở thành một con kim điêu thực sự tự do. Dẫu mày phải trả một cái giá quá đắt, bị tước đoạt đôi cánh, nhưng được giải phóng cả về thể xác lẫn tinh thần, thế cũng đáng lắm chứ!

Từ nay trở đi, mày là một con kim điêu hoang dã tự do tự tại. Tuy thế, cuộc sống có lẽ sẽ chẳng sung sướng chút nào. Cửa ải đầu tiên mày gặp phải khi gửi thân giữa chốn rừng sâu là cái đói.

Giờ đang vào thời khắc giao thoa giữa hai mùa xuân hạ, là mùa sinh sôi của các loài động vật ăn cỏ. Trên thảo nguyên bao la đâu đâu cũng thấy dáng hình của thỏ rừng, chuột rừng, linh dương, thức ăn ê hề khắp nơi nơi. Thế mà cái diều của mày vẫn chẳng được căng phồng vào mùa sản vật dồi dào này. Bởi lẽ đôi cánh của mày đã bị cắt cụt. Một con mãnh cầm sở dĩ có thể xưng hùng xưng bá trên núi tuyết, giữa thảo nguyên tất cả là nhờ sức mạnh của đôi cánh to rộng. Nhưng nay đôi cánh đã bị cắt cụt, có khác nào kĩ năng kiếm ăn của mày bị vô hiệu hóa? Giờ thì mày sinh tồn theo kiểu của mấy con gà ù lì, chậm chạp, chạy xiêu vẹo trên sườn dốc núi hoặc trên đồng cỏ gần chân núi tìm bắt những con vật nhỏ nhoi như chuột, ếch, châu chấu… Mày thường xuyên ở vào cái cảnh toàn thân rã rời mà vẫn về tay không. Chim ưng bị cắt cánh còn hèn kém hơn cả một con gà. Cực chẳng đã, mày phải tìm đến những chỗ đất ẩm, cào bới lớp đất đỏ au, xốp mềm tìm bắt con giun cái mối, hoặc mấy con thằn lằn sống cho qua ngày. Những loài vật bé tí tẹo này, trước kia có mang kề tận miệng mày, mày cũng chẳng thèm động đến.

Mày không chỉ nhọc nhằn kiếm cái ăn mà còn luôn sống trong nỗi nơm nớp sợ nguy hiểm rình rập. Năm xưa, khi đôi cánh hãy còn, mày có thể dựa vào ưu thế sải cánh bay cao trên bầu trời nên mày không hề quan tâm tới mấy loài thú ăn thịt đi bộ, ngay cả một loài có sức mạnh khủng khiếp khiến các loài động vật ăn cỏ vừa nghe đã rụng rời hồn phách là báo tuyết, mày cũng đâu có sợ! Mày với nó, kẻ trên trời, người dưới đất, ai làm phận nấy, cùng nhau chung sống hòa bình. Nhưng bây giờ, từng giờ từng phút, mọi chỗ mọi nơi, mày phải đề phòng sự tấn công và rượt bắt của mấy loài thú ăn thịt đi bộ.

Mày không thể sống mãi trong cảnh bất lực hệt như loài gà nhu nhược thế này được! Mày phải làm cho đôi cánh lấy lại uy phong và sức mạnh nhanh nhất có thể.

Theo quy luật sinh lý của kim điêu thì lớp lông chính, lông tơ và lông vũ trên cơ thể cứ hai năm lại thay mới một lần, giống như loài rắn phải lột da. Đám lông cánh để bay ở vành ngoài phải năm năm mới thay một lần. Giờ đây, muốn đôi cánh mọc đầy đủ trở lại và tung cánh bay lên trời cao, mày đứng trước hai ngả đường. Ngả thứ nhất, cứ để chúng tái sinh tự nhiên theo quy luật phát triển vốn có của cơ thể, chờ đợi đám lông bị cắt cụt từ từ rụng xuống và được thay thế bởi những chiếc lông mới. Những bước đi trên con đường này rất chậm nhưng mày không phải chịu đựng nỗi đau đớn về thể xác, và trong lúc chờ đợi đôi cánh dài và dày dặn trở lại, mày có thể khôi phục khả năng bay. Ngả thứ hai, ấy là khiến chúng tái sinh nhanh chóng bằng cách thúc mọc lông đặc biệt. Trong những cuộc chiến vồ mồi, khi hai con vật tranh hùng với nhau, từng mảng lông cánh quý giá của kim điêu có thể bị đối thủ cắn, mổ, hoặc nhổ đứt. Khi ấy, tự bên trong cơ thể chúng sẽ sản sinh ra một cơ chế bù đắp kì diệu, tạm thời ức chế quá trình thay mới của lớp lông chính, lông tơ và lông vũ, dành toàn bộ khả năng tái sinh ấy cho lớp lông cánh bên ngoài. Nhanh thì ba tháng, chậm thì nửa năm, đám lông cánh bị mất sẽ được bù lại đầy đủ.

Muốn bước theo ngả đường thứ hai, lợi dụng cơ chế bù đắp kì diệu của cơ thể, mày phải dằn lòng nhổ đứt những gốc lông còn sót lại của đôi cánh bị cắt cụt. Như thế, mày tiết kiệm được mấy năm thời gian mọc cánh mới và thỏa sức tung bay giữa trời xanh mây trắng. Ngặt một nỗi, mày phải chịu sự giày vò ghê gớm về thể xác. Chẳng những thế, trong khoảng thời gian từ khi nhổ sạch lông tới lúc đôi cánh mới còn chưa mọc lại, việc tìm kiếm thức ăn càng trở nên khó khăn gấp bội, mối đe dọa từ những loài thú ăn thịt đi bộ càng thêm phần nguy ngập. Bây giờ, ít ra thì mày vẫn có thể đập đập đôi cánh ngắn cũn cỡn này, mượn lực đẩy của nó mà chạy nhanh hơn về phía trước. Nhổ trụi lông đi rồi, động tác của mày còn chậm chạp hơn cả một con gà ục ịch nhất.

Hai ngả ấy, chọn đi con đường nào, mày phải quyết định cho mau.

Suốt hai ngày liền, mày suy nghĩ rất lung về ưu, khuyết điểm của từng con đường. Mày lưỡng lự, trằn trọc mãi mà chưa quyết định. Xét đến cùng, mày vẫn là một con kim điêu, bản tính động vật của mày là phải sống sao cho vui vẻ. Mày khiếp sợ nỗi đau đớn khi phải vặt lông, mày không muốn máu huyết trong cơ thể phải đầm đìa trên da thịt. Song, nếu không cắn răng chịu đựng sự hành hạ ấy và trả giá bằng máu thì làm sao có được niềm vui của một cuộc sống mới, có được tương lai tươi đẹp? Mày chấp nhận mối nguy khôn cùng để trốn thoát khỏi cái chuồng sắt của trại nuôi điêu, chẳng phải vì muốn sống một cuộc đời hoàn toàn mới, khiến mày không phải xót xa luyến tiếc ư? Lẽ nào mày cam tâm tình nguyện sống hèn nhát như một con gà suốt năm năm trời? Cuối cùng thì mày cũng chiến thắng được sự yếu đuối của bản thân, quyết tâm dùng nỗi đau tạm thời để đổi lấy hạnh phúc dài lâu.

Mày có ý chọn một buổi sáng tươi tràn ánh nắng. Mày trèo lên một quả đồi hướng đông, nghểnh mặt về phía vầng mặt trời rực đỏ, chải chuốt lại lần cuối đám lông trơ cụt trên cánh. Vầng dương từ từ nhô cao, hợp với cái bóng mày tạo thành một đường thẳng. Bóng mày in trên vách đá màu xám nhạt phía sau lưng, trông như một bức bích họa đồ sộ. Mày chầm chậm xoay cái cổ, khẽ khàng dùng mỏ ngậm lấy chiếc lông cụt đầu tiên nằm bên ngoài cánh, hai chân mày bấu chặt trên bề mặt tảng đá đã bị sương gió bào mòn đi nhiều, mày cố gắng đứng cho thật vững. Rồi mày tập trung tinh thần, nín thở, lặng lẽ chờ đợi vầng mặt trời xuyên thủng đám mây đen từ trong chiếc túi màu tím thẫm của nền trời thêm một lần nữa. Khi ánh nắng thiêu cháy làn da trên mắt mày, mày khép mỏ lại, giật mạnh cổ, dồn toàn bộ sức lực của cơ thể co đôi cánh về phía sau, vừa giằng vừa giật. Phựt, mày chỉ nghe thấy âm thanh nhè nhẹ rất nhẹ khi da thịt bị cào rách. Một nửa sợi lông đầu tiên bị mày nhổ giật lên. Một cơn đau ghê gớm ào đến trên cánh và chạy khắp cơ thể theo đường truyền của những sợi dây thần kinh. Đầu cánh ươn ướt. Cơ thể mày run lẩy bẩy. Mày biết, máu trong cơ thể đang tuôn theo lỗ thủng của chiếc lông vừa bị dứt.

Mày nén lòng chịu đựng, can đảm nhổ tiếp sợi lông thứ hai. Không biết do lực tác dụng của mày không đủ hay do sợi lông này cắm quá sâu mà ngay cả khi mày giật cái cổ mạnh đến nỗi cả người ngã bổ chửng ra đất, chiếc lông vẫn găm chặt trên da thịt. Phải mất mấy lần như thế nó mới chịu từ biệt nơi nó hằng gắn bó.

Chiếc lông thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy… Khi mày giật trụi những chiếc lông cụt trên cánh phải thì mặt trời đã ngả về Tây. Mày mệt lả. Đám lông tơ trên sống lưng và ngực lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh. Cánh phải dầm dề máu, đau đớn như bị thiêu trong lò.

Mày bắt đầu chuyển sang cánh trái.

Sức lực và lòng can đảm của mày gần như đã cạn. Toàn thân đau như dần, mày không thể kiên cường đứng thẳng được nữa. Mày nằm bẹp trên đất, vẫn bấu chặt móng vuốt trên bề mặt tảng đá và phải nhờ vào sức nặng của cơ thể mới không bị lộn nhào xuống đất khi dùng lực thật mạnh nhổ lên một sợi lông. Khi mày bứt đứt sợi lông cuối cùng trên cánh trái, mặt trăng và muôn vàn ngôi sao li ti đã làm chủ bầu trời đêm tĩnh mịch.

Cơ thể mày tê liệt trên nền đất. Hai cánh đau như bị dao cắt, sũng sượi và đầm đìa máu. Đau đớn và mệt mỏi quá độ, mày không còn đủ sức đứng lên nữa. Mày yếu ớt nằm trên quả đồi. Mười mấy sợi lông cánh, dài có, ngắn có, to có, nhỏ có vương vãi trước mặt. Lúc này đây, mọi khả năng phòng vệ của mày đã tiêu tán hết, chẳng cần đến những loài mãnh thú như sài lang, mà chỉ một con chồn sóc hoặc một con chồn gu lô, nếu vớ được mày, chúng cũng có thể biến mày thành món điểm tâm ngon miệng. May thay, không một con thú đi bộ nào xuất hiện trong cái đêm u tịch ấy. Khi bình minh ló rạng, cơn đau dữ dội trên đôi cánh dịu dần, có lẽ là vết thương đã khép miệng, thôi không tứa máu.

Khi những tia nắng sớm mai vấn vít nhau tạo thành một quầng sáng chói mắt trên đỉnh ngọn núi tuyết Streca, mày mới miễn cưỡng đứng dậy. Miệng mày ngậm từng chiếc lông cụt rơi rớt vệt máu, giơ chúng lên cao, để màu vàng óng ả của chúng tắm trong sắc màu rực rỡ của ánh sáng rồi mới quẳng nó bay xuống thung lũng mịt mù sương trắng. Gió thổi những sợi lông bay lên cao, xoáy xoáy lượn lượn giữa không trung, bay lả tả như những bông hoa tuyết lóng lánh dưới nắng trời sáng láng. Mày ngật ngưỡng bước khỏi ngọn đồi, thẳng hướng về phía bãi cỏ gần bờ sông nơi mày chọn làm chỗ ẩn thân. Mày sẽ ở đó chừng nửa năm cho tới khi những chiếc lông cánh mọc đầy đủ trở lại.

Ấy là những tháng ngày nguy hiểm rập rình. Nỗi sợ hãi, thấp thỏm và buồn chán luôn theo bên mày như hình với bóng. Thời gian cứ dài đằng đẵng, mỗi phút trôi qua thật lê thê và vô cùng khó chịu. Mày bị đẩy vào cảnh sống bạc nhược và đớn hèn của một con gà nhà. Từ sớm đến tối, mày chỉ biết tìm bới và mổ ăn những con côn trùng hoặc mấy loài động vật nhuyễn thể. Trước lúc kiếm mồi, mày luôn phải chú ý quan sát và tỉ mẩn lắng nghe từng động tĩnh ở khắp bốn bề, kiểm tra chắc chắn không có loài thú ăn thịt nào đang ẩn nấp mới dám nhảy khỏi cái hang mày đang náu mình. Ngay cả lúc tìm mồi, mày cũng không dám tập trung toàn bộ tinh thần vào con mồi mà phải san sẻ một phần sự tập trung ấy vào đôi tai để dỏng lên nghe ngóng những tiếng động khả nghi phát ra từ xung quanh. Mày chỉ có thể giống như loài gà, một mắt dán vào con giun đang động đậy cạnh rễ cỏ, một mắt dõi nhìn đám lá cỏ gần kề. Một cơn gió khẽ thổi, làm lá cỏ rung rinh cũng khiến mày phải bỏ dở việc kiếm ăn, chuẩn bị trốn tránh nguy hiểm.

Giờ mày mới cảm nhận sâu sắc cuộc sống nhọc nhằn của những loài động vật ăn cỏ yếu ớt không có khả năng phòng vệ.

Mày cào bới giun đất, dế trũi nhét tạm vào bụng, mày không phải là gà nên thấy chúng vô cùng khó nuốt. Nhu cầu ăn của mày lớn khủng khiếp, mấy loài vật con con này chỉ đủ giắt kẽ răng mày. Mày thèm biết bao được chén một bữa thịt tươi ngon lành! Lần nọ, qua kẽ hở của đám lá cỏ, mày trông thấy một con thỏ xám đang ngơ ngác tiến lại gần chốn nương náu của mày. Mày bắt chước cách vồ bắt mồi của đám thú ăn thịt đi bộ, lặng lẽ mai phục phía sau một tảng đá to, thu lưng khoằm vuốt, kiên nhẫn chờ đợi. Con thỏ mặc nhiên bước tới, không ngửi thấy mùi hơi tanh nồng của loài mãnh cầm bốc ra từ cơ thể mày. Đợi khi con thỏ đặt chân tới trước tảng đá, mày tung người nhảy phốc một cái, há mỏ giơ vuốt, bổ nhào về phía nó. Nhưng rút cục, mày không phải là loài thú ăn thịt đi bộ, không sở hữu sự nhanh nhạy và uy lực của những cú vồ mồi bất thình lình. Mày cũng nhảy như chúng thật đấy, song nặng nề và chậm chạp. Mày vồ vào khoảng không. Con thỏ kêu lên kinh hãi rồi quay đầu bỏ chạy. Mày thèm rỏ dãi. Mất đi đôi cánh, ngay cả một con thỏ yếu ớt nhất mày cũng không đối phó nổi.

Mày đói rã ruột. Mày chuyển sang tìm bắt rắn.

Rắn là loài bò sát, chỉ có thể chuyển động sát mặt đất. Tốc độ chạy của mày không kém tốc độ bò trườn của nó. Mày vốn là một chuyên gia bắt rắn. Tuy mất đi đôi cánh nhưng mày hãy còn một kho kinh nghiệm vồ bắt rắn, biết đâu có thể vận dụng được, mày ngẫm thế. Thịt rắn vừa ngon vừa có tác dụng bồi bổ cơ thể rất tốt, hẳn sẽ hữu ích cho sự tái sinh đôi cánh của mày lắm đây!

Sáng hôm ấy, mày luồn vào một cái mương nhỏ đặc sệt bùn. Chà, vận may của mày cũng không đến nỗi tồi. Mày phát hiện một con rắn hổ mang đang ngọ nguậy ngay trước mặt mày. Cổ họng nó bật ra tiếng khèn khẹt. Lòng vui hớn hở, mày nhào tới. Nghe thấy tiếng động, con rắn ngẩng phắt cái đầu hình tam giác bèn bẹt, phình cái cổ to như một quả bóng, kêu u u như một làn gió nhẹ lay cành tre. Đôi mắt lồi trong như pha lê của nó quắc lên dữ tợn và ác độc, miệng nó ngoác rộng, cái lưỡi đỏ lòm thè ra thụt vào, miết vào hai hàm răng ngả vàng. Mày biết, trong khoang miệng của nó chứa đầy chất độc.

Mày không hề run sợ. Trước kia, mày đã giao đấu với rắn độc cả trăm lần. Mày rất rõ điểm mạnh yếu của nó. Mày nắm chắc kĩ xảo không để con rắn hổ mang mổ lên người mày.

Mày ghìm người, dí sát cơ thể xuống đất, cái mỏ cứng chắc lắc qua lắc lại ngay trên đầu con rắn, vẻ trêu tức, khiến con rắn bổ về phía cái mỏ của mày hết lần này đến lần khác. Cổ nó thò ra thụt vào nhanh như chớp. Mày khéo léo tránh mọi ngón đòn tấn công, khiến nó liên tiếp bổ vào khoảng không. Con rắn tức lồng lộn, cái đầu nó mỗi lúc một vươn cao, cao hơn cả cơ thể mày; cái lưỡi thè lè của nó mỗi lúc một dài ra, bật lên những tiếng chiu chíu. Mày biết con rắn hổ mang này đang bị mày vờn giỡn tới mức tức tối, điên giận, hận không thể bập một nhát vào người mày, cắn chết mày rồi nuốt chửng cơ thể mày. Mày mừng thầm trong dạ. Phải, mày đang muốn nó phát cuồng, muốn nó đánh rơi lý trí, muốn nó điên đảo, tiêu hao hết sức lực và sự hăng hái. Có thế, mày mới dễ dàng vồ bắt nó.

Sau một hồi mổ đợp không thành, con rắn ngán ngẩm, bất ngờ rụt cái cổ đang ngỏng cao lại, cơ thể của nó không cuộn chặt lại như lúc trước mà trở nên mềm oặt, như một sợi dây chão tết bằng cỏ mục.

Mày khẽ khàng dồn tất cả sức mạnh lên đôi móng vuốt, giả đò lắc lư cái mỏ, trêu chọc đối phương như ban nãy. Con rắn hổ mang chẳng thèm đề phòng cái động tác hư trương ấy của mày nữa, nó vẫn nằm bất động ở chỗ cũ, vẻ ủ rũ. Mày bất ngờ chuyển từ hư chiêu sang tư thế tấn công thật sự, nhảy về phía nó nhanh như chớp giật. Hai bên vuốt, một bên phập sâu vào đoạn giữa thân mình nó, một bên cắm ngẳm vào cái cổ mềm mại của nó. Tuyệt cú mèo, động tác của mày rất nhanh và chính xác, mày đã nhắm trúng vào chỗ chí mạng của nó, mày cảm thấy mười mươi là mày đã đẩy con rắn hổ mang tới nơi tử địa.

Nhưng chủ nghĩa kinh nghiệm của mày lại sai lầm trong trường hợp này. Đúng thế, trước kia, một khi đôi móng vuốt của mày găm vào đoạn giữa và cái cổ của nó thì không một con rắn nào có thể thoát khỏi số kiếp làm mồi ngon cho mày. Nhưng đó là vì mày tung cánh bay vút lên cao ngay sau lúc vồ trúng con mồi. Còn bây giờ, mày không thể bay, hay nói cách khác, mày không thể nhấc bổng con rắn lên khỏi mặt đất. Sức lực của một con rắn khi còn ép sát cơ thể trên mặt đất mạnh mẽ và dẻo dai hơn khi ở trên không trung gấp bội, đó là điều mày không thể ngờ tới. Bởi thế, khi mày chĩa cái mỏ về phía con mắt long lanh như thủy tinh của nó định mổ thì con rắn quái quỷ này bất ngờ lăn lông lốc. Cú phản đòn của đối phương chẳng những khiến mày mổ vào không trung, mà nguy ngập hơn, da con rắn trơn như bôi mỡ, lại thêm sức lăn quá mạnh khiến những chiếc móng vuốt của mày không thể cắm chặt trên người nó nữa. Nó lập tức thoát khỏi bộ vuốt sắc nhọn của mày. Con rắn quẫy đuôi, trườn nhanh về phía cái hang bên cạnh mương nước. Thấy miếng mồi ngon chạy mất ngay trước mắt, mày cuống quá, lao mình theo con rắn, chẳng kể góc độ và tư thế. Mày vừa chạy vừa nhảy, duỗi thẳng đôi móng vuốt, ý chừng muốn bổ nhào vào nó lần nữa.

Xem ra, trí não con rắn này đặc biệt phát triển. Đột nhiên, nó như người bị bệnh cuồng nhảy, nó nhảy múa lộn nhào như điên. Nó lăn lộn, uốn éo trên mặt đất không theo một quy tắc nào hết, lúc thì vươn dài cổ, lúc thì dựng ngược đuôi, lúc lại ưỡn cái bụng trắng như sữa, lúc lại vồng sống lưng màu nâu vàng hằn rõ những đường vằn rất đều nhau. Động tác của nó mạnh mẽ, thiên biến vạn hóa trong phút chốc, khiến mày hoa cả mắt, thần trí như hoảng loạn. Đôi vuốt của mày hết bổ sang trái lại nhào sang phải, nhưng lần nào cũng thế, chỉ bập vào thinh không, hoặc chỉ cắm hời hợt trên da thịt nó rồi để nó trườn tuột đi mất; cái mỏ của mày hết mổ về phía trước lại đớp ra sau, nhưng hoặc là không đớp được gì hoặc là đớp chệch, không tài nào mổ được vào gót chân Asin của nó.

Lửa giận bừng bừng trong mắt mày. Lẽ nào vòng nguyệt quế dành cho cao thủ bắt rắn như mày chỉ là một tờ giấy bỏ đi? Hừ, rắn biết nhảy múa thì kim điêu cũng có vũ điệu của kim điêu. Mày sẽ chế ngự động tác nhảy múa điên cuồng của đối thủ bằng vũ điệu của kim điêu. Mày cũng bật mạnh đôi chân, đập đập đôi cánh trọc lốc trông đến là thảm hại, mặc sức vung vẩy cái mỏ. Mày cùng đối phương xoay mòng mòng trong một vòng tròn, tạo nên cảnh tượng rắn và chim ưng cùng nhau nhảy múa cực kì hiếm hoi.

Mày chớp đúng thời cơ, xoay một vòng thật lớn, những chiếc móng vuốt bên chân phải vừa hay có thể bập vào cái cổ nó. Nhưng không đợi mày siết chặt cổ nó, con rắn hổ mang lập tức cuộn tròn tấm thân dài và mảnh quấn hai vòng lên người mày như một sợi dây mềm mại vắt trên cơ thể. Ngày xưa, khi vồ bắt rắn, mày cũng từng gặp phải trường hợp đối thủ vùng vẫy trước khi giãy chết, cố sức quấn lấy cơ thể mày bằng tất cả sự gan góc đặc biệt của sinh mệnh. Nhưng điều ấy xảy ra trên không trung, khi sức bám của con mồi cực kì lỏng lẻo, chỉ một động tác rung cánh của mày, những khớp xương hình cối của con rắn lập tức bị bẻ thành một đường thẳng tắp. Kinh nghiệm của mày lại sai thêm lần nữa. Dưới mặt đất, sự quấn bám của con rắn chặt khủng khiếp. Cơ thể nó giống như một sợi dây da bò, mềm mại nhưng dai chắc. Không những thế, sợi dây đang xiết chặt lấy cơ thể mày chẳng khác nào một sợi dây như ý đã được yểm bùa, nó bám riết lấy đôi chân, cái cổ và thân mình mày. Mày không sao cựa quậy được, đến thở cũng chẳng ra hơi. Mày bất giác nơi lỏng những chiếc vuốt đang cắm trên cổ con rắn, đạp vào cơ thể thô ráp của nó đang quấn lấy bụng mày.

Con rắn chết tiệt này, vừa lấy lại được tự do, nó thình lình quay ngoắt cổ, định đợp vào đùi mày. Cái lưỡi của nó như một dải sao băng đỏ lòm, trong nháy mắt sắp sửa bập vào đám lông tơ trên đùi mày. Từ lâu, mày đã biết sự lợi hại của rắn hổ mang, một miếng cắn của nó có thể làm một con bò rừng to khỏe toàn thân tê liệt, sùi bọt trắng dã, ngã vật ra chết chỉ sau vài phút. Mày vội vàng thò mỏ mổ loạn xạ vào cái miệng đang há hốc của đối phương, hàm răng của con rắn chạm phải cái mỏ cứng chắc của mày, kêu chan chát. Đôi chân mày giãy đạp tứ tung, đôi cánh trọc lốc vừa vung vừa đập, chộp lúc con rắn quay đi, mày lẹ làng giằng khỏi người nó, nhảy phắt xuống đất. Mày mệt mỏi rã rời, khoang bụng vẫn như còn cảm giác bị quấn xiết, đau dứt từng mảnh thịt, một bên móng vuốt như bị gãy xương, suýt chút nữa không đứng vững.

Tình trạng của con rắn có lẽ khá khẩm hơn mày. Tuy bị mổ mấy chỗ trên người và cào mấy vệt trên cổ nhưng cái đầu to bành bạnh của nó vẫn có thể ngóc thẳng, cái cổ vẫn nhơn nhơn lắc lư trên không trung, cái lưỡi đỏ lòm vẫn thè ra thụt vào, tàn ác và đầy sức mạnh. Nó đang trong tư thế sẵn sàng nghênh đón đòn tấn công của mày lần nữa.

Mày đâu phải là một kẻ không biết tự lượng sức mình. Mày biết là mày không đủ khả năng để dồn con rắn hiểm ác ấy vào chỗ chết, bởi thế, mày từ từ thụt lùi lại phía sau.

Con rắn cũng chầm chậm trườn ra sau, chui tọt vào trong một cái hang ẩm ướt.

Mày thua rồi, thua thảm hại. Thôi đành tiếp tục bắt châu chấu ăn vậy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.