Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, ba đứa con của mày đã nắm vững mọi kĩ thuật bay cơ bản. Nhất là con Vai Cao, nó đã học được những động tác bay rất khó như bay hướng thẳng, bay lên bay xuống, lượn vòng theo chiều gió, dừng nghỉ khi ngược gió… Đôi cánh của nó ngày một dài và cứng thêm, nó đã bay cao ngang gần mày, có thể tự do chao liệng cùng mây trắng.
Mày vô cùng phấn khởi vì sự trưởng thành mau chóng của chúng.
Mày quyết định bắt đầu rèn luyện bản lĩnh săn mồi cho các con.
Đối với một con kim điêu mà nói, bay bổng trên không trung bằng đôi cánh rộng dày mới chỉ là một nửa bản năng sinh tồn. Muốn sống được giữa chốn núi rừng hiểm ác, nó phải học các kĩ năng săn mồi.
Buổi sớm hôm ấy, mày dẫn các con bay tới vùng thượng lưu sông Gucan. Khu vực này đất bằng trải rộng, đồng cỏ phì nhiêu, sông gấp khúc, đổi dòng chảy về phía núi tuyết Streca. Nước sông ngọt lịm, địa hình dòng sông ngoắt ngoéo như mê hồn trận hấp dẫn hằng hà sa số loài chim bay và thú đi bộ tới đây nghỉ chân uống nước, đào hang xây tổ. Mày bay vút cao trong khoảng trời xanh mây trắng phía trên thượng nguồn dòng sông, đôi con mắt tinh tường mau chóng liếc thấy những con chuột lang, những con linh dương nhát gan và cả những con mòng két đầu vàng lúc nào cũng cảnh giác cao độ đang nhởn nhơ trong đám cỏ. Nhưng mày không vội vã tấn công ngay. Mày biết, vào lúc này, tuy cái diều của ba đứa con đang trống rỗng nhưng chưa tới mức đói lả, nếu vồ mồi bây giờ sẽ không có lợi cho việc hình thành ý thức phải bắt buộc chiến đấu vì sự sinh tồn của các con, càng không thể làm cho bản tính sẵn sàng thách thức cái chết vốn có của loài kim điêu mạnh mẽ thêm. Mày vờ như chưa phát hiện thấy con mồi, thư thái bay trượt trên không trung, vẽ những vòng tròn khổng lồ trên bầu trời phía trên dòng sông.
Vầng dương từ từ nhô lên khỏi đường chân trời, chuyển từ màu đỏ sậm sang đỏ rực rồi dần dần biến thành màu cam, màu vàng óng, cuối cùng biến thành một quả cầu lửa phát ra những tia sáng trắng chói mắt. Mặt trời đang treo tít trên cao. Ba con kim điêu ban nãy hãy còn nô đùa, giờ tự nhiên trở nên trầm lắng hẳn, rồi ủ rũ; chốc chốc, chúng lại lao lên phía trước mày; chốc chốc lại bay vòng quanh người mày, kêu chích chích quác quác, inh tai nhức óc. Chúng đang đòi ăn. Cái đói bắt đầu hành hạ chúng. Xem chừng đã đến lúc rồi đây, mày bắt đầu kích thích ham muốn vồ mồi của các con theo như kế hoạch.
Thình lình, mày lật nghiêng đôi cánh, bổ nhào xuống dòng sông. Một con mòng két đầu vàng đang thảnh thơi mò tôm cá trong đám cỏ nước xanh biêng biếc. Mày lao xuống, nhẹ như một chiếc lá khô thoảng bay trong gió, không một tiếng động. Đến khi cái bóng đen to lớn của mày đổ ập xuống người con mòng két đầu vàng như một tấm lưới khổng lồ từ trên trời rớt xuống, nó mới ý thức được mối nguy cận kề, hớt hải kêu lên “cạc cạc cạc”, cuống cuồng vỗ đôi cánh chậm chạp như muốn tìm đường thoát thân. Nhưng không kịp nữa! Mày lao xuống nhanh như một mũi tên, duỗi thẳng móng vuốt, cắm phập vào cái cổ thon dài của nó, thong dong vỗ cánh, quặp con mòng két đầu vàng bất hạnh bay lên không trung. Con Vai Cao, con Cổ Thon và con Chân Ngắn cứ ngỡ có thể cùng bố đánh chén miếng mồi ngon, kêu lên hồ hởi, tranh nhau bay về phía bố, mổ cắn con mòng két đầu vàng hãy còn giãy giụa dưới chân bố. Mấy đứa con đã quen được bố kiếm mồi cho ăn, trong đầu chúng đã sớm hình thành lối mòn suy nghĩ ấy, chúng cứ ngỡ chúng có thể tìm kiếm thức ăn từ chỗ bố.
Đến lúc phải thay đổi lối mòn tư duy nguy hại giết chết bản năng và tính cách thiên bẩm ấy của loài kim điêu rồi. Đến lúc phải để các con hiểu rằng, trên con đường đời dài đằng đẵng, các con chỉ có thể sinh tồn và giành lấy hạnh phúc dựa vào sức lực của chính bản thân mình.
Lần đầu tiên mày quay ngoắt người, dùng cái đuôi hất đuổi ba đứa con. Con Cổ Thon chừng như quen được bố nuông chiều, nó không nghĩ hành động ấy của mày là một sự từ chối, nên bướng bỉnh bay lên trước đầu bố, dùng đôi cánh mềm mại cọ xát vào cổ bố, đầy vẻ thân thiết, rồi nó lật người, rúc vào phía dưới bụng bố, thản nhiên mổ đợp con mòng két đầu vàng dưới chân bố. Lúc trước, mỗi khi con Cổ Thon bướng bỉnh như thế, mày lúc nào cũng bao dung với nó, phát ra những tiếng cục cục yêu thương từ trong cổ họng, rồi dựng ngược cái đuôi và dang rộng đôi cánh, để cơ thể giữ được trạng thái thăng bằng lúc dừng nghỉ trên không, giúp con Cổ Thon có thể dễ dàng mổ đợp con mồi quặp dưới chân. Mày coi đó như một trò chơi trong lúc cho các con ăn, mày thích thưởng thức bầu không khí chứa chan tình cảm gia đình ấy. Nhưng lần này, mày hành động trái ngược hẳn. Mày lướt cái đuôi thật mạnh qua khoang ngực con Cổ Thon, mạnh đến nỗi làm nó lộn nhào hai vòng trên không trung. Rồi mày bay vù lên một cái cây bu lô cách bờ sông không xa, đậu trên một cái chạc cây bị võng xuống đánh chén con mồi. Cái chạc cây bị võng xuống là chiếc bàn ăn tự nhiên của mày.
Phía sau, con Cổ Thon đang kêu lên tấm tức.
Mày đứng yên trên cái chạc cây, bắt đầu dùng mỏ và những chiếc móng vuốt sắc nhọn mổ bụng phanh thây con mòng két đầu vàng. Những giọt máu mòng két tanh nồng, thơm ngọt bắn tung tóe trên cành cây khiến ba con kim điêu nhỡ thèm rỏ dãi.
Xem ra, bị cái đói bức ép, ba con kim điêu nhỡ đành phải mạo hiểm, lao vào vồ bắt con chồn lửng. Mày thấy hơi lo lắng, vì mày rất hiểu tính tình loài chồn lửng. Nó to gần bằng con mèo nhưng tính tình man rợ hơn nhiều. Nó không hiền lành, nhút nhát như cừu hay thỏ rừng. Mỗi khi tính mạng bị uy hiếp, nó có thể điên cuồng lao vào cắn xé kẻ thù. Kẻ săn mồi chớ nên coi thường mấy chiếc răng nanh của chồn lửng, chúng có thể ngoạm đứt một cái cây nhỏ, bởi thế, nếu không cẩn thận bị chồn lửng cắn, vết thương không thành tật thì cũng để lại sẹo.
Mày chăm chú theo dõi cuộc đấu, lòng đầy thấp thỏm.
Ban đầu, cách tấn công của đám kim điêu nhỡ có phần lỗ mãng. Chúng chẳng hề suy tính, nhất tề xông lên tấn công con chồn lửng. Thấy thế, con chồn lửng đang gặm rễ lau bèn lăn vòng tròn, nằm ngửa trên đất, bốn chân và hàm răng chĩa thẳng lên trời cắn xé như điên. Ài, mấy đứa con lần đầu xuất kích đã mau chóng thất bại rồi.
Con chồn lửng này hẳn cũng thông minh và tự biết lượng sức mình, nó biết rõ bản thân không thể chiếm thế thượng phong trong cuộc giằng co với mấy con mãnh cầm ở trên trời, nên nhân lúc ba con kim điêu vừa đập cánh bay lên, nó lại lăn vòng tròn trên mặt đất thêm một lần nữa, rồi đứng dậy, co cẳng chạy miết về phía bờ sông. Vượt qua khỏi bãi sông rộng trước mặt là sẽ tới rừng cây bụi, nó có thể nhảy vào đó tìm chỗ ẩn nấp an toàn.
Chắc chắn, con Vai Cao đã biết tỏng mưu toan của con chồn lửng, nó đứng trên không trung lồng lộn rít lên một tiếng, bay vòng lên phía trước mặt con chồn lửng, nhào xuống hết lần này đến lần khác, hòng chặn đường lùi của con chồn lửng. Con chồn lửng này cũng thật ranh ma, cứ mỗi khi những chiếc vuốt sắc của đám kim điêu chuẩn bị chạm vào lưng nó, nó lại lăn vòng tròn trên mặt đất, lẹ làng tránh đòn tấn công, rồi sau đó, tận dụng khoảng thời gian dừng nghỉ ngắn ngủi giữa hai lần tấn công, nó kiên cường chạy thục mạng về phía rừng cây bụi trên bờ sông.
Chẳng mấy chốc, con chồn lửng cách bờ sông mỗi lúc một gần. Chỉ một lần tấn công thất bại nữa, con mồi trước mặt đám kim điêu nhỡ sẽ chui tọt vào sâu trong rừng cây bụi. Đúng lúc ấy, con Vai Cao thình lình thay đổi đường tấn công, nó bay vòng về một bên sườn của con chồn lửng, chờ khi con chồn lửng lăn vòng tròn trên bãi sông một lần nữa, nó bay tới khoảng không gian thấp cách con chồn lửng chừng gần một mét, cố hết sức đập đập đôi cánh. Trên bãi sông cạn khô cuộn lên từng luồng gió xoáy, từng đám cát trắng và bụi đất cao khoảng hơn một mét, khiến con chồn lửng lăn mình trong đám bụi cát mịt mù. Mày trông thấy rất rõ, lần này con chồn lửng không thể mau mắn đứng dậy như mấy lần trước nữa. Nó lăn lộn thêm mấy vòng, chừng như muốn thoát khỏi đám bụi cát mịt mù và luồng gió xoáy. Cuối cùng, nó cũng đứng dậy được, nhưng bước đi lảo đảo, quay mòng mòng tìm phương hướng. Trong cơn hoảng loạn, nó không chạy về phía rừng cây bụi mà chạy ngược trở lại về phía giữa sông. Nước bắn tung tóe theo những bước chân của nó, và rồi nó ngã nhào vào trong bụi lau. Rõ ràng, cát bay vào mắt nó, làm nó không thể nhìn rõ phương hướng.
Chiêu này đúng là một liều thuốc độc với chồn lửng nhưng lại là một đòn tấn công tuyệt hảo của đám kim điêu choai choai.
Con Cổ Thon và con Chân Ngắn lượn vòng theo bãi lau, bắt chước con Vai Cao hạ thấp độ cao, ra sức đập cánh phía trên đỉnh đầu con chồn lửng. Con chồn lửng đáng thương không tài nào mở mắt ra được giữa đám bụi cát mịt mù, với nó lúc này ngay cả việc hít thở cũng trở nên vô cùng khó khăn, nó cuống cuồng chạy khắp đông tây nam bắc, nhưng cuối cùng vẫn lòng vòng quanh chỗ cũ.
Dần dà, trên cơ thể màu nâu xám của con chồn lửng phủ một lớp cát trắng dày. Không còn đủ sức để chạy, nó nằm sấp trên bãi sông, dụi cái mõm nhọn vào giữa hai háng, duỗi bẹp cái đuôi dài, cứng đơ như một con rắn không còn sự sống, vồng lưng lên run lẩy bẩy.
Con Vai Cao lại nhào xuống một lần nữa. Lần này, một bên móng vuốt của nó cắm vào cổ, bên móng vuốt còn lại phập lên mông con chồn lửng. Nó lấy hết sức bình sinh để đập cánh, chật vật lôi con chồn lửng lên khỏi mặt đất.
Con chồn lửng lắc người, há rộng cái mõm theo bản năng, nó muốn ngoạm vào chân con Vai Cao. Con Vai Cao nhanh trí nới lỏng móng vuốt, thả con chồn lửng từ độ cao bốn, năm chục mét xuống. Tõm, con chồn lửng rơi bụp xuống bãi sông, bốn chân co giật một hồi, rồi thôi không động đậy nữa.
Ba con kim điêu cùng nhào lên xâu xé con mồi. Thoáng chốc, trên bãi sông chỉ còn trơ lại lớp da và khung xương của con chồn lửng.
Con Vai Cao đứng trên bộ da của con chồn lửng, dùng cái mỏ lấm tấm máu tươi chải chuốt lại những chiếc lông vũ. Dáng vẻ nó lạnh lùng, tàn nhẫn, ánh mắt nó thâm trầm nhìn trân trân vào vòng ánh sáng đỏ ối phía chân trời.
Cuối cùng, các con cũng trưởng thành. Mày sung sướng nghĩ, cuối cùng, các con cũng có thể vượt thoát sự bao bọc của bố, trở thành những con kim điêu mạnh mẽ biết sống tự lập.