Chủ nhân mới của mày họ Mã. Ông ta đã ở vào cái dốc bên kia của cuộc đời. Mười năm trước, trong một lần vào núi đi săn, chẳng hiểu ngập ngoạng thế nào ông ta dẫm phải cái bẫy thú bằng sắt của một người thợ săn khác đặt sẵn từ trước. Chiếc chân phải bị kẹp đứt lìa. Sau một thời gian chạy chữa, nó ngắn hơn chân trái chừng ba phân khiến bước đi của lão khập khiễng khập khà. Từ đó người ta gọi lão bằng cái tên lão Mã què. Lão Mã què gầy nhẳng. Những chiếc xương vè ở khoang ngực trồi lên. Khuôn mặt hốc hác không bói đâu ra dăm ba tảng thịt. Lão đúng là một hình khối chỉ có da bọc xương. Hồi còn trẻ, lão cũng từng làm thợ săn mấy năm, có điều chẳng bao giờ lão đủ lòng can trường để săn những loài mãnh thú như gấu đen, báo tuyết hay hổ cả, lão chỉ dám săn những loài thú ăn cỏ hiền lành như dê rừng, thỏ, ngựa hay hươu nai mà thôi. Bởi thế, lão là một tay thợ săn tầm thường kém năng lực nhất trong đám thợ săn. Sau ngày chiếc chân phải của lão bị tật, lão bán khẩu súng săn, không đi săn trực tiếp nữa, mà chọn cách săn bằng mồi nhử. Dạo đầu tiên, lão săn chim trĩ, về sau thấy chim trĩ không hời bằng kim điêu nên lão chuyển sang săn kim điêu.
Kim điêu thuộc vào loại mãnh cầm quý hiếm của vùng núi tuyết Streca. Chúng sở hữu bộ lông đỏ pha vàng óng ánh, phong thái đường hoàng và vẻ diễm lệ ít thấy nên chúng là loài chim cảnh trân quý. Bộ lông rực rỡ của chúng không thua kém lông công về mặt giá trị. Các vườn bách thú, các cơ sở nghiên cứu động vật, các khách sạn cao cấp và cả những gia đình giàu có ở mọi miền trên thế giới sẵn sàng trả giá cao ngất ngưởng để có được một con kim điêu. Một con kim điêu thượng hạng, sống khỏe mạnh sẽ mang về cho chủ của nó một chiếc xe máy mới toanh! Bởi thế, săn được kim điêu là vận may phát tài của đám dân xóm núi quanh vùng núi tuyết Streca. Ngặt một nỗi, tổ của kim điêu nằm trên những ngọn núi cao tít tắp, cách xa mặt nước biển đến chừng bốn, năm ngàn mét. Hơn nữa, chúng là loài vật nhanh nhẹn và cơ trí, tính tình hung hãn nên rất khó bắt, ấy là chưa kể đến số lượng của chúng cực kì ít ỏi. Chúng không ngu đần như mấy con chim trĩ, dễ dàng bị mấy hạt gạo hay hạt ngũ cốc dụ tới chỗ cái bẫy của mấy tay thợ săn để hiến mạng. Tuy thế, trí khôn của loài người đi thẳng bằng hai chân vẫn vượt xa bộ não của loài kim điêu bay bằng hai cánh. Loài người vẫn nghĩ ra cách giăng bẫy vồ bắt loài mãnh cầm cỡ lớn và quý hiếm này. Không biết từ đời nào, những tay thợ săn đã phát minh ra cách nhử bắt kim điêu hiệu nghiệm, dùng một con kim điêu đực làm mồi nhử. Khí chất kiêu hùng, bộ lông tuyệt mĩ và tiếng kêu lảnh lót của kim điêu như một thứ men say hấp dẫn những con kim điêu cái đang ẩn mình trên những ngọn núi cao vút tận trời xanh hoặc đang chao liệng trên chín tầng mây cao vời vợi. Hoặc cũng có thể nó là một thứ chất kích thích cực mạnh làm bùng lên lòng đố kị của những con kim điêu đực tính tình nóng nảy khiến chúng sẵn sàng lao vào chiến đấu với đồng loại. Chỉ chờ có thế, chủ nhân của mồi nhử sẽ nhanh tay chộp bắt những con kim điêu cái vì say men tình ái hay những con kim điêu vì lòng đố kị bốc đồng mà mất đi cảnh giác.
Lão Mã què mua mày là để phục vụ cho mục đích ấy.
Lão Mã què cột chặt hai chân mày bằng một sợi xích sắt dài và mảnh, buộc mày trên một mỏm đá. Sau lưng mày là vách núi dựng đứng, bên trên giăng một tấm lưới ni-lông cực lớn. Tấm lưới ni-lông trong suốt vốn rất khó nhận biết, nay lại được lão già quỷ quyệt dán trên vách đá xám nhờ càng khiến nó thêm mờ mờ ảo ảo. Lão Mã què quả không hổ danh là tay cừ khôi trong cái nghề sinh kế của lão, lão bố trí cái bẫy vô cùng tinh vi. Lão để mồi nhử lồ lộ trước mắt con mồi còn bản thân lão thì nấp trong bụi cỏ tranh. Tay lão nắm lấy cái gút thắt của sợi dây điều khiển chiều lên xuống của tấm lưới ni-lông. Hễ có con kim điêu nào ngu ngơ mắc bẫy, mon men đến gần mày, lão sẽ cầm cái gút thắt giật liên hồi sợi dây được lồng thêm những bánh xe nhỏ, làm tấm lưới ni-lông khổng lồ úp chụp lấy người con kim điêu bị lừa nhanh như chớp.
Dù thế nào đi nữa, mày tuyệt đối không bao giờ làm cái trò dẫn dụ phỉnh gạt này. Mày ngẫm thế. Chỉ có những con lừa bỉ ổi vô liêm sỉ hoặc những con chim trĩ không có óc mới thực hiện cái trò xấu xa lừa bắt đồng loại. Còn mày là một con kim điêu, một con kim điêu quang minh lỗi lạc từ xưa đến nay, mày ghét thậm tệ mọi thứ âm mưu quỷ kế cả về nội dung lẫn hình thức.
Gần trưa, mày nghe thấy tiếng cánh chim chao động. Cảm giác báo cho mày biết hình như đó là tiếng cọ xát giữa không trung phát ra từ đôi cánh của một con kim điêu cách chỗ mày không quá xa. Mày sẽ sàng mở mắt. Quả đúng như thế. Ở lưng chừng trời giữa hai ngọn núi hùng vĩ nằm về mạn trái của mày, một con kim điêu đang sải cánh bay gấp gáp về phía mày. Mày không rõ nó chỉ tình cờ bay qua hay cố ý nhao về phía mày. Mày nhắm nghiền mắt, cụp chặt cánh, không dám hít thở, không dám động đậy. Mày sợ con kim điêu kia biết mày còn sống sẽ sỗ sàng lướt đến, tự chui đầu vào rọ.
Không, mày không thể giúp lão Mã què săn bắt đồng loại của mày được.
Tiếng cánh chim liệng bay mỗi lúc một rõ hơn. Con kim điêu sắp lượn tới khoảng không phía trên đầu mày. Nó đang đảo vòng quanh hàng rào. Mày nằm rạp người, không nhúc nhích cứ như đã chết hẳn rồi. Thình lình, con chim trên đầu mày quác lên một hồi dài. Những âm thanh críc críc âm vang trong cổ họng của nó ngắn và đanh, nghe váng cả óc, chẳng khác gì những lời chửi rủa tục tĩu. Mày hiểu thấu ý nghĩa của tiếng kêu. Con kim điêu đực kiêu căng và ngạo mạn này cất tổ trên vách núi kề ngay đây, nó quen coi khoảng không rộng mười mấy dặm xung quanh là không phận riêng, là khu đất không ai có thể xâm phạm của nó. Nó quác lên những tiếng đầy căm tức với mày, vừa có ý bài xích đồng loại vừa có ý cảnh báo kẻ mạo phạm. Nó muốn trục xuất mày khỏi không phận của nó.
Nếu bây giờ mày là một cánh chim tự do thì mày không thèm đếm xỉa đến ngọn núi này rồi. Bầu trời bao la rộng lớn thế kia hẳn phải có một chỗ trú thân cho mày. Con kim điêu đực từ từ hạ thấp độ cao. Nó chửi rủa mày ngoa ngoắt, nanh nọc hơn. Từng tràng, từng tràng tiếng gừ gừ vang lên liên hồi mang theo hằng hà sa số gai nhọn đâm chích vào đầu, vào mặt mày. Mày bị mắng nhiếc tối tăm mặt mũi mà không dám vùng lên cãi lại. Mày biết, lúc này, chỉ cần một cái động khẽ của mày cũng sẽ làm con kim điêu đực phừng phừng lửa giận kia nhảy xổ vào mày chiến đấu lẫm liệt một phen, bất chấp tất cả. Lúc ấy, tấm lưới ni-lông treo lơ lửng trên vách đá sẽ̃ chụp lấy nó, lạnh lùng và vô tình.
Mày cam lòng chịu sự nhục mạ của đồng loại, vì mày không muốn trở thành tay sai của lão Mã què.
Con kim điêu đang uất giận đầy bụng tru tréo trên đầu mày một hồi, thấy mày lặng yên không phản ứng, nó cứ ngỡ mày chết thật nên vỗ cánh bay đi.
Mày thở phào.
Chẳng cần đoán thì mày cũng biết, lão Mã què nấp trong bụi cỏ tranh lén quan sát tình cảnh vừa rồi và tức phì ra đằng mũi! Tận mắt trông thấy con mồi quý giá sắp vào tay bỗng vuột mất, lão không điên tiết sao được? Mày chơi lão một vố đau như thế, chọc tức lão như thế, lão hẳn sẽ phát khùng tới mức đánh rơi lý trí, lão hoặc sẽ rút phắt con dao săn mang theo bên mình chặt phăng đầu mày, hoặc sẽ bán mày cho một gã khác. Kết cục nào cũng hạnh phúc hơn cái cảnh bị cưỡng bức làm mồi nhử để tàn hại đồng loại.
Mãi tới khi con kim điêu may mắn bay hút tăm dạng, lão Mã què mới tập tễnh bước ra khỏi bụi cỏ, nặng nhọc cất bước về phía mày. Thật ngoài sức tưởng tượng của mày, lão không hề bực bội. Dường như lão đã biết phản ứng của mày từ trước và chuẩn bị sẵn tinh thần. Khuôn mặt lão phảng phất một nụ cười đắng đót, ánh mắt lão rầu rầu nhìn mày, rồi lão tự thì thào: “Đúng thế, Basacha ạ, mày chỉ là một con kim điêu đực có máu tanh thôi. Tao sớm biết mày không chịu giúp tao mà. Oài, nếu như đôi chân của tao còn linh hoạt như xưa, nếu như tao còn đủ sức vóc mà vào núi săn bắn thì tao chắc chắn sẽ để mày làm một con kim điêu oai vệ. Đau đớn thay, mảnh đời còn rơi rớt lại của lão Mã què tao chỉ có thể sinh nhai bằng cái cách dùng mồi nhử này thôi, và Basacha mày suốt đời cũng chỉ có thể làm một con kim điêu nhử mồi thôi. Tao biết là mày tấm tức lắm, nhưng tao không thể chết đói cỏng queo chỉ bởi muốn mày giữ trọn khí tiết được!”
Mày bịt kín đầu óc, không thèm để ý lời lão. Hừ, lão đừng hòng dùng lời ngon ngọt cảm hóa con kim điêu kiên cường này nhé. Mày tự nhắc mình.
“Tao biết mày biết kêu đấy, Basacha ạ và mày sẽ trở thành một mồi nhử tuyệt vời. Rồi mày sẽ giúp tao thôi”, lão nói đầy tự tin.
Mày coi lời lão như những ngôn từ viển vông trong mộng của một kẻ đần thộn.
Dứt lời, lão Mã què quay gót trở về bên vách núi, ngồi xuống một chỗ râm mát, từ từ cuộn điếu nhúm lá cỏ già làm thuốc hút.
Mày chẳng hiểu lão ta có dụng ý gì. Có lẽ lão muốn mày có thời gian suy ngẫm lại chăng? Thật nực cười, mày nghĩ. Dù lão có đợi một trăm năm đằng đẵng, mày cũng không bao giờ khuất phục thứ uy lực bẩn thỉu của lão.
Không khí tươi mát của buổi sớm mai nhường chỗ cho ánh mặt trời chói chang. Tuy ở lưng chừng núi khá cao so với mặt nước biển, nhiệt độ vẫn nhích dần theo cái nắng gắt gỏng của buổi ban trưa. Làn gió khô nóng và ánh mặt trời bức bối hút cạn những giọt nước còn vương sót lại giữa những sợi lông của mày. Miệng lưỡi khô khốc, mày muốn hớp một chút nước. Nhưng mày không thể cựa quậy vì bị buộc chặt vào mỏm đá.
Cũng có thể là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hoặc cũng có thể do lão Mã què cố tình kích thích mày. Đúng lúc mày ngúc ngắc cái mỏ để lộ tình trạng khát cháy của cơ thể, lão Mã què rút ra cái nậm đeo bên sườn, lắc qua lắc lại. Tiếng nước chuyển động óc ách trong nậm. Ồ, bên trong cái nậm ăm ắp dòng nước thanh khiết, ngọt mát! Mày nuốt đánh ực thứ nước bọt nhơm nhớp, ánh mắt mày hướng về phía lão Mã què chờ đợi, mày thiết tha mong lão ban cho mày một ngụm nước.
Lão Mã què rút cái nút làm bằng gỗ mềm khỏi cái nậm, đưa nó lên miệng tu ừng ực hai ngụm nước, rồi lão liếm miệng và môi, ra chiều khoan khoái: “Ê, Basacha, mày có muốn uống nước không? Hừ, chỉ cần mày đồng ý giúp tao dụ đồng loại của mày tới đây, mày muốn uống bao nhiêu tùy thích”.
Mày dặn lòng thà chết cũng không chịu thỏa hiệp.
Lão Mã què từ tốn nhét cái nậm trở lại bên sườn.
Mặt trời dần ngả về Tây, bụng mày réo lên ùng ục. Chà, giá mà lúc này có được một con ban cưu nhét tạm cho qua cơn đói nhỉ, mày thầm ước. Khốn khổ cho cái thân mày bị cột chặt trên mỏm đá bằng sợi xích sắt đáng nguyền rủa, mày không thể đi tìm thứ gì để xơi vào bụng.
Lão Mã què ngồi bên dưới vách núi và nhóm một đống lửa, giở khăn gói lấy ra một miếng thịt hươu khô to tướng, xiên vào một thanh tre, rắc chút muối và ớt lên rồi nướng trên than hồng. Những ngọn lửa vui nhộn nhảy lách tách trên miếng thịt, chẳng mấy chốc đã làm nó bóng lên một lớp mỡ, mùi thơm ngào ngạt tỏa lan trong không gian. Hương sực nức phảng phất trên cánh mũi, cơn đói thêm cồn cào trong dạ, mày thèm nhỏ cả rớt dãi. Mày giật mạnh sợi xích sắt, ý chừng như muốn bảo lão Mã què mày muốn ăn rồi đây.
Lão Mã què véo một miếng thịt hươu khô chín mềm, thủng thẳng bước tới chỗ mày. Lão đứng ngay trước mặt mày và ngoạm một miếng, nhai nhồm nhoàm trong miệng.
Mày đau đớn tới mức toàn thân rung lên bần bật. Mày hận là mày không thể nhảy xồ lên mà cướp lấy thứ mĩ vị trong tay lão!
Lão Mã què cười nham hiểm nói: “Này, Basacha, mày thèm ăn lắm nhỉ! Dễ thôi mà, chỉ cần mày chấp thuận làm mồi nhử, tao sẽ cho mày đánh chén thỏa thuê”.
Ánh mắt mày quay ngoắt sang chỗ khác, không thèm để ý tới miếng thịt thơm lừng trên tay lão nữa. Mày hành động thẳng thừng và dứt khoát.
Cứ thế, mày đứng trên tảng đá và phơi mình dưới khung trời đổ lửa cả một ngày trời. Và rồi vầng dương cũng gác núi. Mày đói rã ruột và khát cháy họng, song vẫn chịu đựng được, mày chẳng vì mấy thứ thức ăn và nước uống tầm thường mà bán rẻ linh hồn.
Không khí buổi đêm dễ chịu hơn ban ngày nhiều. Màn sương đặc quánh tuy không thể giải khát nhưng cũng làm dịu đi cảm giác khó chịu đang thiêu đốt trong cổ họng mày.
Lão Mã què trải tấm nệm da báo và nằm ngủ ngay bên dưới vách núi. Lão muốn bầu bạn bên mày, nâng giấc mày qua một đêm trường giữa chốn rừng núi hoang vu.
Mày đi guốc trong bụng lão, mày thừa biết lão muốn ép mày sa chân xuống vực sâu tội lỗi bằng cái thủ đoạn tuyệt đường ăn uống. Hừ, lão nhầm to rồi đấy! Mày đã gạt chuyện sinh tử sang một bên, chết còn chẳng màng, lẽ nào sợ đói, sợ khát ư?
Suốt ngày hôm sau, mày vẫn không được một hớp nước tí teo hay một miếng thịt bé tẹo nào từ tay lão Mã què.
Sẩm tối, mày đói lả, dường như chẳng còn chút tri giác nào nữa. Các sợi thần kinh co giật liên hồi, mình mẩy đau ê ẩm, lúc sau thì trở nên tê dại. Đến nước bọt cũng bị vầng mặt trời đổ lửa và cơn gió ngột ngạt hút sạch sành sanh, cổ họng mày lúc này là lò lửa. Mày tuyệt nhiên không hi vọng lão Mã què sẽ mở lòng từ bi mà bố thí cho mày chút đỉnh, dù cái ăn hay nước uống cũng thế cả thôi. Mày chỉ mong cái chết đến với mày thật mau, để mày sớm vĩnh biệt những giày vò khổ sở này.
Mày nhắm nghiền mắt và gà gật ngủ để vợi bớt nỗi đau.
“Tí tách, tí tách”, những thanh âm nhè nhẹ chợt rộn ràng bên tai. Tiếng những hạt ngọc nước rơi xuống và bắn tung trên tảng đá. Nước, ôi dòng nước quý giá vô ngần, ôi dòng nước cứu vớt sinh mệnh! Phút ban đầu, mày cứ ngỡ, đó chỉ là ảo giác do cơn khát khủng khiếp của mày sinh ra mà thôi. Nhưng những nốt nhạc “tí tách, tí tách” ngân vang gần gũi thế, thật không giống hình ảnh mường tượng trong giấc mộng hão huyền chút nào! Mày mở mắt nhìn lên, thấy lão Mã què đang ngồi xổm trước mặt mày, tay lão nghiêng nghiêng cái nậm cách mặt mày độ ba centimét, để dòng nước trong veo từ từ nhỏ xuống, từng giọt, từng giọt. Hạt ngọc nước long lanh xuyên qua không khí, lăn tới trước mỏ mày, mày cảm nhận mùi hương ngọt ngào và hơi thở của sự sống. Không có nước nghĩa là chấm hết sự sống. Giọt nước tròn long lanh như viên trân châu rơi xuống tảng đá cứng trơ, rồi nảy tưng lên tạo thành những bông hoa thủy tinh li ti, ánh lên bảy sắc cầu vồng dưới dải nắng vàng ươm. Mày tưởng như bầu không khí khô khốc quanh mình được tắm trong những viên ngọc nước dịu mát. “Tí tách, tí tách”, chao ôi, trong cuộc đời này đâu còn tiếng nhạc nào tuyệt diệu và đong đầy cảm xúc như tiếng nước chảy nữa!
Một hạt ngọc thủy tinh lại rơi và theo bản năng, mày vội vã rướn mỏ ra đớp lấy. Tiếc làm sao, mỏ mày cách hạt ngọc một centimét và thế là mày đớp phải không khí. Dường như mày cũng đớp được chút hơi nước đấy chứ! Mày hối hận lắm lắm, trách mình hành động thiếu nhanh nhẹn, rướn cổ chưa thật dài để mổ lấy giọt nước quý giá.
Mày khẩn thiết bật ra những tiếng chi chích, chi chích.
Hai bên mép lão Mã què thoáng hiện nụ cười nửa có nửa không. Lão lại lắc nhẹ cái nậm lơ lửng trên đầu mày. Từng giọt nước long lanh lại lăn mình khỏi nơi trú ẩn. Lần này thì mày kinh nghiệm hơn rồi, mày tính toán kĩ khoảng cách và đón lấy viên trân châu thật chính xác.
Mày chẳng bao giờ có thể tả được cái cảm giác khi một giọt nước ngọt mát bỗng từ từ chảy lan trong cơ thể mày sau hai ngày thiếu nước. Nó tràn trề trong tim phổi mày, như những viên đá nhỏ tí xíu tưới đẫm mảnh vườn khô cằn trong cơ thể mày, nó làm mày lâng lâng phiêu bồng như đang ở nơi tiên cảnh. Thoáng sau, mày thấy niềm ham sống trỗi dậy mãnh liệt. Chỉ có mỗi một giọt thôi ư, ít quá, ít quá đi mất!
Lão Mã què giống như một nhà tâm lý học đã khám phá tới tầng sâu thẳm của những điều bí ẩn trong sinh mệnh, lão mỉm cười với mày, đầy nhân từ và độ lượng. Rồi lão tiếp tục lắc nhẹ cái nậm để những viên trân châu trong như pha lê gối nhau rơi. Mày tham lam đớp lấy tất cả và hút cạn tất cả vào trong lồng ngực, hút cả niềm mến yêu luyến tiếc và trân trọng đối với sự sống.
Mày đớp một hơi hết bảy, tám giọt nước, tắm mát cái cổ họng khô khốc đang chực bốc khói. Cơn khát đã qua, cái đói lại gắt gỏng kêu gào. Lòng mong cầu cái chết và sức mạnh tinh thần thắng vượt cái đói bỗng chốc tiêu tán như mây khói. Tinh thần đã thỏa hiệp, cơ bắp nhao lên đòi ăn; cột trụ tinh thần sụp đổ, cái đói bị đè nén lâu trong từng đường gân thớ thịt lại cồn lên khủng khiếp gấp bội. Mày chẳng muốn gì cả, chỉ muốn được ăn một miếng cho thỏa dạ.
Người ta vẫn gọi lão Mã què là tay lão luyện trong nghề huấn luyện chim ưng mồi và lão rất xứng đáng với cái danh hiệu ấy. Lão không bỏ lỡ cơ hội, cất vội cái nậm, rồi lấy trong khăn gói ra một cái hộp xinh xinh và mở nắp. Trước mắt mày là một con ếch sống hẳn hoi. Nó đang nhảy nhót. Toàn thân nó xanh biêng biếc, cái đầu to bự, nhất là đôi chân sau của nó, nần nẫn, mỡ màng. Lão Mã què tóm lấy con ếch, đung đưa phía trước mày. Ánh mắt mày tức khắc chuyển động theo nhịp tay của lão hệt như bị nam châm hút vậy. Con ếch có lẽ dự cảm thấy nguy hiểm cận kề, nó hớt hải kêu lên ộp oạp. Tiếng kêu the thé, não nùng. Tiếng kêu ấy là một thứ cám dỗ không thể kháng cự đối với một loài vật ăn thịt như mày. Nó cùng lúc kích thích cả tinh thần lẫn nhục thể. Mày không thể kìm giữ nổi những giọt nước dãi rớt ra khỏi miệng.
“Ồ, Basacha, mày là một con kim điêu tinh khôn cơ mà”. Lão Mã què thở dài đánh sượt. Lão chậm rãi kể lể với mày bằng cái giọng trầm trầm: “Basacha ạ, để tao tâm sự cùng mày nhé. Mười năm trước, tao cũng từng có ý định đoạn tuyệt sinh mệnh đấy. Lúc đó, tao vừa bị ngã gãy chân, vợ tao bỏ tao đi theo một gã chủ buôn đồ gỗ người Hồ Nam. Vợ tao đẹp như một đóa sơn tra giữa rừng, ai thấy cũng mến yêu. Cô ấy bỏ đi, mang theo cả linh hồn tao. Tao đơn côi trơ trọi, ngẫm rằng sống trên đời này cũng chẳng nghĩa lý gì. Tao chống gậy, lết tới trước một cái vực sâu hàng trăm mét. Tao muốn nhảy xuống đó. Bao ưu phiền, đau khổ sẽ bị chôn vùi theo. Nhưng lúc định nhảy thật, tao lại chợt nghĩ, nếu vợ tao biết tao tự vẫn, không chừng cô ấy sẽ vỗ tay cười khanh khách, còn lão chủ buôn người Hồ Nam hẳn sẽ thích chí mà uống say bí tỉ. Chẳng ai thương xót, cũng chẳng ai thấu hiểu và thông cảm với tao cả. Còn tao ư? Chết đi rồi liệu tao có còn được ngắm nhìn ngọn núi tuyết, được ngắm nhìn mặt trời, ngắm nhìn núi rừng nữa không? Tại sao tao phải chết vô ích thế? Sống trên đời này đúng là khổ đau thật đấy, nhưng còn sung sướng hơn cái chết nhiều! Thật đấy, Basacha ạ, mày hãy tin lời lão Mã què này đi, sống còn sung sướng hơn chết gấp nhiều lần!”.
Mày thấy lời lão Mã què không hẳn là vô lý. Chẳng có con kim điêu nào ngợi ca tấm lòng trung trinh và dũng cảm của mày, thậm chí chẳng có con kim điêu nào mảy may biết rằng mày cam tâm tình nguyện chết đói để bảo vệ đồng loại. Chết mà không có sự thấu hiểu và cảm thông của đồng loại, thì chết có ý nghĩa gì?
Lão Mã què tiếp tục đung đưa con ếch trước mặt mày. “Basacha ạ, mày là một con kim điêu thông minh tuyệt đỉnh, mày biết làm thế nào để được xơi con ếch béo mẫm này rồi chứ?”
Đương nhiên mày biết cái giá phải trả. Mày muốn lắc đầu cự tuyệt. Có điều, ý nghĩ ấy mong manh như một chiếc lá rơi vèo xuống biển khơi dạt dào, bị sóng biển nhấn chìm rất nhanh.
“Ăn đi này, Basacha”, lão Mã què đưa con ếch tới tận miệng mày, “tao biết là mày tán thành cách nghĩ của tao, sống trên đời tuy não nề muôn nỗi nhưng vẫn phải sống thôi!”
Lòng mày còn do dự nhưng cái mỏ cứng chắc của mày đã đớp lấy con ếch bạc phận nhanh như điện xẹt. Con ếch cố vùng vẫy trong miệng mày càng làm mày thêm phấn khích. Ực một cái, mày nuốt chửng con ếch vào bụng. Cái đói cồn cào như sông cuộn chảy, như biển dập dồn sóng dữ vụt bay. Các sợi thần kinh thôi không co giật nữa, dòng huyết lại sôi trào trong cơ thể, ngọn lửa của sự sống lại cháy rực.
Người chết bởi tiền tài, chim chết bởi cái ăn, âu cũng là quy luật khách quan không thể đi ngược, mày nhủ thầm.