Chim Ưng Tao Ngộ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nguy Cơ
Nguy Cơ

❊ ❊ ❊

Bộ lông cáo thượng hạng mà suýt chút nữa mày phải đổi bằng cả tính mạng bán được giá hời. Nhờ có nó mà Lợi Lợi khỏi bệnh sốt phát ban, nhờ có nó mà chủ nhân thoát khỏi cảnh khốn quẫn trong khi nhà không còn hạt gạo, nhờ có nó mà căn bệnh đau lưng của chủ nhân rất mau khỏi. Căn nhà gỗ nhỏ lại tràn ngập tiếng cười, tiếng đùa vui hạnh phúc.

Mày được tắm trong ân sủng của cả gia đình chủ nhân. Hễ có thời gian, chủ nhân lại đặc cách cho mày được đậu trên bờ vai chắc nịch, dụi dụi cái cằm lởm chởm râu vào mỏ mày, nhè nhẹ trượt bàn tay ve vuốt trên bộ lông vũ vàng óng như tia nắng mặt trời của mày. Còn trong cái âu sứ làm từ tử sa của mày lúc nào cũng có những loại thịt tươi mày thích. Bà chủ Mạc Na đích thân mang thức ăn cho mày. Bà ngồi xổm bên cạnh mày, cười tít mắt, vừa cho mày ăn vừa dùng những ngón tay thon mềm, mỡ màng của phụ nữ chải lại lông cánh cho mày. Cô chủ nhỏ Lợi Lợi nhặt những bông hoa đủ màu sắc kết thành vòng hoa quàng vào cổ mày chơi đùa cùng mày.

Cứ thế, mày sung sướng đắm chìm trong bầu không khí gia đình ấm áp luôn mấy tháng, đến nỗi mày gần như quên mất mày chỉ là một con kim điêu được chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ nuôi và thuần dưỡng. Mày có cảm giác mày đã trở thành một thành viên chính thức của gia đình này và không một sức mạnh nào trên cõi đời có thể chia cắt mày với gia đình chủ nhân.

Tình yêu có thể khiến con người quên đi tất cả. Và nó cũng có thể khiến kim điêu quên đi tất cả.

Tai ương của con Đuôi Đỏ đã gọi mày trở về từ cõi mộng.

Đuôi Đỏ là con chó săn do nhà ông lão Tây Trù, hàng xóm của chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ nuôi. Nó có một cái đuôi tuyệt mĩ, vừa to vừa dài, trơn láng, sáng mượt cứ như được dệt bằng những sợi tơ đen óng ả. Đặc biệt và kì lạ hơn cả là ở phía chót đuôi của nó có một túm lông màu đỏ tươi, chẳng khác nào một đốm lửa rực sáng giữa không gian đen thăm thẳm. Bởi thế mà ông lão Tây Trù trìu mến gọi nó bằng cái tên Đuôi Đỏ.

Trong trí nhớ của mày, ông lão Tây Trù và con Đuôi Đỏ thắm thiết bên nhau như tình cha con. Mỗi lần ông lão Tây Trù có việc ra ngoài và trở về nhà, nhác thấy bóng dáng ông thấp thoáng ẩn hiện ở chỗ rẽ vào con đường nhỏ bên ngoài bản, con Đuôi Đỏ sung sướng nhảy cẫng lên, lướt những bước chân hớn hở về phía chủ nhân, sủa lên đầy phấn khích rồi mừng rỡ luồn qua luồn lại giữa hai chân chủ nhân. Nó vồn vã liếm đôi giày của chủ nhân, cọ mặt vào gấu quần chủ nhân. Hôm nào ông lão Tây Trù cao hứng vỗ nhẹ vào đầu nó thì nó xúc động đến nỗi giơ thẳng hai chân lên, nhào vào lòng ông lão ra chiều nũng nịu. Sau đó nó hả hê đi trước mở đường đón chủ nhân về nhà, vẻ long trọng và cung kính như khi người ta nghênh đón một vị tướng quân ca khúc khải hoàn.

Mày thường xuyên được chứng kiến cảnh tượng cảm động mỗi khi ông lão Tây Trù cho con Đuôi Đỏ ăn. Hễ trông thấy ông lão Tây Trù bưng cơm đến, con Đuôi Đỏ vẫy đuôi hết cỡ, từng sợi lông đỏ dựng đứng lên với tất cả sinh lực tràn trề, cái chót đuôi xõa tung hệt như một bông tường vi đỏ bừng nở ngạo nghễ trong gió xuân. Và dù thứ ông lão Tây Trù mang tới là đám thịt tươi ngon lành hay chút cơm thừa canh cặn khó nuốt, con Đuôi Đỏ vẫn tỏ vẻ mừng rỡ như khi được mời tới dự yến tiệc thịnh soạn. Lần nọ, mày thấy rõ rành rành, ông lão Tây Trù bưng cho con Đuôi Đỏ một ít cháo trắng loãng toẹt ngâm trong nước đã lâu với một khúc xương trơ khấc, không còn lấy một sợi gân nhão hay một chút thịt vụn, thế mà khi con Đuôi Đỏ ăn xong, nó ngúc ngắc cái đầu và lắc lư cái đuôi trước mặt ông lão Tây Trù, biểu lộ sự no nê thỏa mãn.

Mày thầm nghĩ, con Đuôi Đỏ là một con chó săn ngoan ngoãn và trung thành bậc nhất trên thế giới này. Thậm chí, nó hiền lành và đôn hậu tới mức có thể coi sự độc ác của con người là niềm hân hoan cổ vũ với bản thân. Ông lão Tây Trù có một thằng cháu tên Dưa béo. Thằng Dưa béo ương bướng và nghịch ngợm khủng khiếp, nó thường hay cãi nhau và đánh lộn với bọn trẻ trong bản. Mỗi lần như thế, chỉ cần thằng Dưa béo lên tiếng hô gọi là con Đuôi Đỏ lại sủa lên ăng ẳng và xồ tới trợ chiến cho cậu chủ, mặt mày dữ tợn, nó hung hãn nhe nanh giơ vuốt làm bọn trẻ ở bên kia chiến tuyến với cậu chủ nó sợ mất mật. Một lần khác, mày được tận mắt thấy thằng Dưa béo giấu chùm chìa khóa xuống bên dưới đống ớt rồi ra lệnh cho con Đuôi Đỏ đi tìm. Con Đuôi Đỏ lấy chân bới đống ớt, hơi ớt bay tỏa khắp xung quanh, xộc vào mũi nó. Thứ hơi cay xè làm nước mắt nó chảy ròng ròng, nó phải uốn vồng lưng lên hắt xì hơi luôn mấy cái. Rõ ràng là thằng Dưa béo nghịch ác! Nó đứng trông bộ dạng của con Đuôi Đỏ và cứ thế cười ngặt nghẽo, cười đến quặn cả bụng. Con Đuôi Đỏ chẳng những không tức giận mà còn sung sướng lăn lộn dưới đất, như muốn nói với cậu chủ nó rằng, ấy không phải là một trò đùa tai quái mà là sự sủng ái mà cậu chủ dành riêng cho nó.

Mày biết, lúc thằng Dưa béo còn chưa cất tiếng khóc chào đời thì con Đuôi Đỏ đã hiện diện trong nhà ông lão Tây Trù rồi. Nó gắn bó với chủ nhân của nó chí ít cũng mười năm, kể sao hết những lần nó bầu bạn bên cạnh chủ nhân vào rừng săn bắn và những công lao hiển hách nó lập được cho chủ. Trong tâm tưởng của mày, con Đuôi Đỏ ngoài việc biết đứng thẳng trên hai chân như con người và nói tiếng nói của con người ra, nó cố nhiên là một thành viên chính thức của gia đình ông lão Tây Trù. Mày chưa bao giờ nghĩ, một ngày nào đó ông lão Tây Trù sẽ vứt bỏ con Đuôi Đỏ. Chỉ có cái chết mới làm con Đuôi Đỏ và gia đình ông lão Tây Trù lìa xa nhau.

Thế mà mày tưởng lầm rồi đấy! Suy nghĩ của một con kim điêu như mày làm sao chạm tới những bí hiểm thâm sâu trong lòng con người?

Hôm đó, chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ không mang theo mày vào núi săn bắn. Từ buổi sớm tinh mơ, mày đã chào ngày mới bằng một vòng lượn trên tầng không của bản Nha Nha, rồi mày lại đậu trên chạc cây đại thanh, khoan khoái phơi mình tắm ánh ban mai như thường lệ. Những tia nắng chan hòa của ngày xuân như những giọt nước ấm áp của dòng suối nước nóng nhảy nhót trên những sợi lông và len lỏi vào trong cơ thể mày. Chiếc chuồng chó của con Đuôi Đỏ nằm dưới góc tường cách cái tổ của mày về phía bên trái chừng mười mấy mét nên mày có thể quan sát tường tận mọi động tĩnh ở đó.

Quãng chín giờ sáng, trước mắt mày hiện ra một cảnh tượng chưa từng có: Ông lão Tây Trù từ trong căn nhà gỗ bước ra, tay bưng một cái âu đầy. Mày thấy sự việc có vẻ kì lạ. Thường thì ông lão Tây Trù chỉ cho con Đuôi Đỏ ăn ngày hai bữa, vào lúc mặt trời lên đến đỉnh đầu và khi mặt trời sắp khuất núi. Xưa nay có bao giờ ông lão cho nó ăn bữa sáng đâu nhỉ! Vậy mà hôm nay ông ấy lại phá lệ cho nó ăn sáng cơ đấy! Mày tò mò quá đỗi nên liếc mắt nhìn vào bên trong cái âu. Mày ngỡ ngàng tột độ. Thức ăn đựng đầy lưng cái âu. Món thịt dê rừng nóng hôi hổi, bốc khói nghi ngút, tỏa mùi thơm ngào ngạt khiến ai ngửi thấy cũng phát thèm. Mày và con Đuôi Đỏ là xóm giềng với nhau dễ đến hai năm trời nay, chưa bao giờ mày thấy ông lão Tây Trù hào phóng như thế. Ngay cả ông chủ Đạt Lỗ Lỗ tốt bụng của mày, hết mực cưng chiều mày, bữa nào cũng có chất tanh cho mày, nhưng chưa bao giờ khoản đãi mày món nào thơm ngon đến thế. Thịt dê trong cái âu vừa nhiều vừa được chế biến hết sức khéo, bên trên bát canh màu trắng sữa bập bềnh những bông hoa mỡ vàng sóng sánh, điểm xuyết mấy cọng hành xanh non như màu ngọc bích, thêm chút màu hồng của mấy sợi ớt tươi. Chà chà, cả sắc, hương, vị hòa quyện tuyệt hảo với nhau, làm mày không kìm nổi nước miếng.

Tất nhiên con Đuôi Đỏ tức khắc nhận ra sự thịnh soạn của bữa ăn sáng. Nó chạy tới trước mặt ông lão Tây Trù, chốc chốc lại nằm ngửa, dùng chân kéo gấu quần của chủ nhân rồi luồn vào bên trong gãi ngứa; chốc chốc lại dùng lưỡi liếm bụi đất bám trên giày với một niềm tha thiết chân thành vô hạn; chốc chốc lại đứng thẳng trên hai chân và hai chân còn lại khoanh vào nhau làm động tác bái tạ; chốc chốc lại lăn lộn dưới đất như muốn biểu diễn mấy trò xiếc… Con Đuôi Đỏ cảm động trước sự hào phóng bất ngờ của chủ nhân nên muốn thể hiện niềm xúc động và lòng ngợi ca ân sủng của chủ nhân bằng tất cả khả năng của một con chó như nó.

Lạ một điều là ông lão Tây Trù chẳng mảy may quan tâm tới những biểu hiện của lòng biết ơn ấy. Ông lão nhè nhẹ mân mê cái tai đầy nhục cảm của con Đuôi Đỏ rồi khẽ khàng quay mặt đi, lấy tay se sẽ lau những giọt nước đùng đục chảy ra từ khóe mắt, nói: “Ăn đi, ăn cho no căng bụng vào. Ài, mày ở trong nhà lão đã mười năm ròng, mà lão già này chưa bao giờ thết mày được một bữa ngon!” Dứt lời, ông lão bước vào trong nhà, vẻ sầu thảm.

Mày bỗng thấy một nỗi buồn trĩu nặng trong tâm tư. Mày chẳng hiểu tại sao ông lão Tây Trù lại đau buồn như thế. Mày sực nhớ tới chuyện xảy ra ngày hôm kia. Chiều ngày hôm kia, ông lão Tây Trù mang theo con Đuôi Đỏ vào núi đi săn. Vất vả lắm, hai chủ tớ mới phát hiện ra một con linh miêu lớn trong đám cây bụi. Con Đuôi Đỏ sủa lên ầm ĩ, vừa sủa vừa quẫy đuôi đuổi theo. Đôi bên bắt đầu một cuộc thi chạy sống còn trong rừng. Ban đầu, bốn chân con Đuôi Đỏ lướt đi với tốc độ của gió, dũng mãnh và dồn dập lao về phía trước, con Đuôi Đỏ gần như sắp rượt tới mông con linh miêu. Dần dà, bốn chân con Đuôi Đỏ trở nên mềm nhũn, càng chạy càng đuối sức. Ngược lại, con linh miêu đang bừng bừng sức xuân, càng chạy càng hăng. Lực bất tòng tâm, con Đuôi Đỏ đành ngậm ngùi nhìn con mồi ngày một xa dần. Cuối cùng, con linh miêu khéo léo nhảy vọt qua một mương đá và mất hút trong đám cây dẻ. Con Đuôi Đỏ định tiếp tục truy đuổi, nhưng chân trước của nó bị vướng vào mấy sợi dây leo lẩn khuất trong đám cỏ úa, nó loạng choạng, ngã bổ chửng trên nền đất. Nó giãy giụa, cố sức đứng lên nhưng không thể. Miệng sùi bọt trắng, nó thở dốc, dường như nó đã mất hết sức mạnh và thể lực. Nó ngóc đầu lên, hướng về phía con linh miêu đang tẩu thoát mà sủa như điên như dại. Tiếng sủa thống thiết của nó hòa lẫn nỗi buồn man mác vì sự già nua yếu đuối của bản thân và nỗi đau khổ khi thấy mình không làm tròn phận sự.

Lúc ấy, Basacha mày đang cùng chủ nhân đi săn ở khu rừng bên cạnh. Mày lượn trên không trung tìm mồi nên được tận mắt dõi trông cảnh thảm thương ấy. Mày thông cảm và thấu hiểu tâm tư con Đuôi Đỏ lắm lắm! Nó đã có mười mấy năm tuổi chó rồi. Tuổi ấy với con người thì đang ở vào thuở thanh niên căng tràn sức sống; tuổi ấy với loài vật sống thọ như loài rùa thì chỉ là bóng câu trong cuộc chu du dài đằng đẵng của sinh mệnh, nhưng tuổi ấy với loài chó thì đã là buổi xế chiều tuổi già sức yếu.

Một thoáng sau, ông lão Tây Trù chạy tới. Trông thấy chủ nhân, con Đuôi Đỏ lảo đảo đứng dậy, nó kẹp chặt cái đuôi mỹ miều vào háng và tru lên ư ử. Mày biết rõ tâm tình của con Đuôi Đỏ, nó đang xấu hổ vì sự bất lực của bản thân.

Mày thấy ông lão Tây Trù thở dài đánh sượt. Ông lão ngồi thụp xuống đất, nói với con Đuôi Đỏ, giọng buồn buồn: “Ôi, anh bạn, anh đã già rồi. Thật thế, anh già mất rồi, không làm việc được nữa rồi!”

Mày chỉ là một con kim điêu nên không thể nào hiểu chính xác lời nói của ông lão Tây Trù. Nhưng qua vẻ mặt bất đắc dĩ, qua cái chau mày và qua những nếp nhăn hằn sâu trước trán của ông lão, mày cảm nhận được những nỗi niềm ẩn giấu trong cái thở dài của ông lão. Ông lão tiếc hùi hụi con linh miêu trân quý sắp vào tay mà bỗng dưng tuột mất, và ông lão buồn rười rượi vì sự nhọc mệt của con Đuôi Đỏ.

Mày liên hệ sự việc con Đuôi Đỏ để vuột mất con mồi khi đi săn với bữa tiệc thịnh soạn mà ông lão Tây Trù dành cho nó sáng nay một cách vô thức. Thình lình, trái tim mày cồn lên một dự cảm đáng sợ: Lẽ nào ông lão Tây Trù sẽ đang tâm vứt bỏ con Đuôi Đỏ chỉ vì nó không còn làm việc được nữa? Suy nghĩ ấy khiến mày rùng mình, mồ hôi lạnh ướt đẫm cơ thể.

Con Đuôi Đỏ mải miết đánh chén đám thịt dê ngon lành. Nó ăn tới căng phồng bụng, ăn tới khi miệng nhờn những mỡ.

Mày thầm mong dự cảm của mày chỉ là suy đoán vớ vẩn vô căn cứ. Ông lão Tây Trù đãi con Đuôi Đỏ bữa sáng ngon lành như thế là muốn bồi bổ cơ thể suy nhược của nó, muốn làm cơ thể già nua của nó trở nên tráng kiện, lấy lại sức vóc tuổi xuân ngày nào, có thể như thế lắm chứ! Mày cố gắng suy đoán sự việc theo chiều hướng tích cực.

Con Đuôi Đỏ liếm nước canh còn sót lại trong cái âu. Ông lão Tây Trù từ trong nhà đi ra, tay cầm một sợi thừng đay bền chắc. Ông lão bước tới phía trước chuồng chó, dùng tay vuốt vuốt sống lưng con Đuôi Đỏ rồi lạnh lùng chụp cái thòng lọng đã tết sẵn thành vòng trong tay ông vào cổ con Đuôi Đỏ, thắt lại để xiết chặt cái vòng tròn, sau đó ông lão cột chắc sợi thừng đay vào gốc cây ngay bên cạnh chuồng chó.

Gâu! Gâu! Gâu! Con Đuôi Đỏ sủa lên một tràng dài thảng thốt. Mày thấy hành động của ông lão Tây Trù thật kì lạ hết sức. Mày không tài nào đoán được. Con Đuôi Đỏ đã kết tình thân với gia đình ông lão Tây Trù cả mười năm nay, dù có dùng gậy đuổi đánh đi nữa cũng không thể đuổi nó ra khỏi nhà; con Đuôi Đỏ lại hết mực trung thành với chủ, một lòng quyến luyến và quy thuận chủ, hẳn nhiên nó chẳng bao giờ chống lại lệnh chủ. Vì sao ông lão Tây Trù phải cột chặt nó lại thế kia? Sợ nó chạy mất ư? Hay sợ nó phản kháng? Hay sợ nó chạy lung tung? Hay sợ nó…?

Con Đuôi Đỏ đập đập cái đuôi. Rõ ràng là nó đang tủi thân ghê gớm!

Mày thấy thế là phải. Vì chỉ những con chó săn mới được nuôi dưỡng, những con chó hoang hung mãnh không thể thuần phục, những con chó bị nhiễm bệnh do vi rút hoặc những con chó giữ nhà phạm lỗi không thể tha thứ mới bị buộc vào dây thừng như thế. Một con chó bị cột chặt vào sợi dây thừng thì đâu còn tự do nữa! Và người ta hiểu rằng nó đang bị phạt.

Ông lão Tây Trù lẳng lặng cột chắc sợi thừng đay vào gốc cây rồi vội vã bước vào trong nhà, không một lời giải thích.

Con Đuôi Đỏ tức tối cắn xé sợi thừng đay. Sợi thừng đay đã được ngâm trong nước muối, dai và chắc hơn cả một sợi dây da bò nên nó không cắn được. Nó càng cố cắn xé càng làm cho cái vòng tròn ở cổ xiết chặt hơn. Giờ thì nó có muốn sủa cũng chật vật.

Mày thấy sự việc càng lúc càng trở nên tồi tệ.

Mà đúng thế thật. Gần trưa, có một lão người cao cao, mặt to bì bì với những bắp thịt vàng bủng tiến vào cổng nhà ông lão Tây Trù. Chẳng cần giới thiệu, cũng chẳng cần suy đoán, chỉ cần nhìn qua đôi mắt ti hí, xanh lét, đằng đằng sát khí của hắn mày cũng biết hắn là một tay chuyên nghề giết mổ. Hắn xộc tới chỗ con Đuôi Đỏ với vẻ chẳng thân thiện gì. Lẽ dĩ nhiên, xúc giác thính nhạy của một con chó săn như con Đuôi Đỏ mau chóng ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc trên người gã đồ tể. Con Đuôi Đỏ sủa lên hoảng hốt. Nó tìm cách chạy trốn khỏi gã đồ tể. Có điều, sợi thừng đay ngắn ngủn buộc trên cổ nó khiến khoảnh đất nó có thể trốn chạy chẳng đáng là bao. Một lát sau, gã đồ tể đã tóm chặt lấy vòng đay trên cổ nó, đôi bàn tay to bè và phì nộn của gã sờ nặn bả vai, ngực, bụng và bốn chân nó, động tác vô cùng thành thạo. Mày biết, gã đồ tể béo ục ịch đang ước lượng những bắp thịt trên người con Đuôi Đỏ. Mày thấy rõ gã khẽ cau mày, thái độ của gã có phần miễn cưỡng, rồi gã lôi trong túi ra mấy xâu tiền lấp lánh, đặt dưới gốc cây, chẹn hòn đá lên trên. Sau đó, gã rút một thanh tre rỗng, luồn vào sợi thừng đay, ke chặt phía dưới cằm con Đuôi Đỏ. Xong xuôi, gã lôi xềnh xệch con Đuôi Đỏ ra khỏi bản.

Con Đuôi Đỏ dùng móng chân bấu chặt lấy mặt đất. Nó chống lại bằng tất cả sức lực tuổi già của mình. Nó hướng về phía căn nhà gỗ của ông lão Tây Trù sủa lên ăng ẳng. Nó cầu khẩn chủ nhân mau mau tới cứu nó. Và mày trông thấy cánh cửa nhà ông lão Tây Trù đóng im ỉm, không một động tĩnh.

Con Đuôi Đỏ dữ dằn ngoạm tay gã đồ tể. Nhưng thanh tre ngắn đã ngăn không cho những chiếc răng nhọn của nó bập vào vị trí cần thiết. Nó chỉ đợp được không khí.

Cuối cùng, con Đuôi Đỏ bị gã đồ tể kéo ra khỏi cổng bản. Người ta chỉ còn nghe thấy tiếng kêu cứu và tiếng nguyền rủa tuyệt vọng của nó.

Tiếng sủa thê lương của con Đuôi Đỏ làm đám chó giữ nhà, đám chó trông gia súc và đám chó săn trong bản kinh hãi tột độ. Cả bản rộn lên những tiếng sủa thê thiết, nghe như một khúc nhạc ai oán khiến người ta hồn xiêu phách tán.

Tiếng sủa của con Đuôi Đỏ mỗi lúc một nhỏ dần, văng vẳng phía đằng xa và mất hút trong âm thanh du dương của tiếng sáo trẻ mục đồng. Vừa lúc ấy, mày nghe thấy tiếng cọt kẹt phát ra từ bậu cửa nhà ông lão Tây Trù. Ông lão Tây Trù bước ra ngoài, vẻ mặt buồn buồn. Lão đứng ngây người, nhìn xa xăm về phía bên ngoài cổng bản. Lão ở trong tư thế ấy một lúc, rồi lão thở dài, bước về phía cái cây và cẩn thận từng li từng tí nhặt lên mấy xâu tiền sáng loáng.

Một cuộc mua bán bẩn thỉu, mày tự nhủ.

Suốt cả buổi trưa, mày sống trong tâm trạng u uất. Trái tim mày bị giày vò bởi nỗi buồn vô bờ bến. Vẻ tội nghiệp và đau khổ cùng cực của con Đuôi Đỏ khi nó bị lôi đi không chút xót thương vấn vít quanh đầu óc mày. Mày là chim ưng săn, nó là chó săn, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã với nhau cả. Kết cục bi thảm của con Đuôi Đỏ làm mày chạnh lòng ngẫm ngợi tới bản thân.

Ừ, đúng, bây giờ mày đang là con vật cưng của cả nhà chủ nhân, nhưng thử hỏi, sự sủng ái ấy liệu sẽ kéo dài được bao lâu? Ngày trước, chẳng phải con Đuôi Đỏ cũng được cả nhà ông lão Tây Trù cưng chiều đấy thôi? Thế mà khi nó bước sang nửa bên kia của cuộc đời, không thể thay chủ nhân vào núi săn bắt được nữa, nó chẳng đã bị bán thẳng thừng cho gã đồ tể chuyên nghề giết mổ một cách lạnh lùng hay sao? Mày rồi cũng sẽ đến tuổi xế chiều. Trao đổi chất là quy luật muôn đời trong vũ trụ rồi. Hẳn sẽ có một ngày, mày già nua tới mức không đập nổi đôi cánh, không quặp nổi con mồi nữa, đến lúc đó, liệu số phận mày có giống như số phận con Đuôi Đỏ không?

Mày không thể không so sánh bản thân với con Đuôi Đỏ. Mày thấy mày thua xa nó về khả năng gắn bó khăng khít với con người. Loài chó bẩm sinh vốn đã là bạn của con người. Trong tất cả các loài động vật, chúng là chuyên gia xử trí mối quan hệ với con người giỏi nhất. Loài chó sở hữu rất nhiều ngón nghề trong việc lấy lòng con người. Nếu so sánh với chúng, một con kim điêu như mày quả dốt nát, vụng về, chẳng được tích sự gì. Đấy, cứ ngay như việc mày trông thấy chủ nhân trở về, mày cũng hớn hở đấy, phấn khích đấy, nhưng sự hớn hở, phấn khích ấy hoàn toàn diễn ra trong nín lặng. Cùng lắm là mày chỉ có thể bổ nhào từ trên ngọn cây đại thanh xuống, sà vào một bên chân chủ nhân, khẽ kêu lên biểu hiện sự mừng vui hoan hỉ được đón chủ nhân trở về khi chủ nhân sắp bước tới cổng. Mày không có cái đuôi biết biểu lộ tâm tình lâm li ướt át như loài chó. Cái đuôi của mày có những chiếc lông thẳng đứng và mạnh mẽ, giúp mày tung cánh bay trên bầu trời và điều chỉnh phương hướng thật nhanh nhạy. Cái đuôi cứng ngắc ấy thiếu sự mềm mại, linh hoạt, không biết biến hóa và không có chức năng thể hiện tình cảm. Mày cũng không biết sà vào lòng chủ nhân nũng nịu như con Đuôi Đỏ. Mày lúc nào cũng nghĩ, nếu bắt buộc phải làm thế thì thật không xứng đáng với thân phận của một loài mãnh cầm như mày chút nào.

Mỗi lần bà chủ bưng thức ăn tới cho mày, nếu trong âu là thứ thịt tươi mày yêu thích, mày sẽ đập đập đôi cánh để tỏ lòng biết ơn, nhưng nếu đó chỉ là cơm trắng hay vài cọng rau xoàng mà mày ghét cay ghét đắng thì mày sẽ phản kháng ngay tắp lự bằng nét mặt sa sầm. Hoặc mày bay vù ra ngoài kiếm vài con chuột nhét tạm vào bụng. Lần nọ, không rõ do bà chủ sơ ý hay do thịt tươi trong nhà không còn, bà chủ mang tới cho mày chút cơm đạm bạc, chẳng có tí chất tanh nào, mày bực dọc đá đổ âu cơm. Hành động sỗ sàng của mày làm bà chủ Mạc Na mày liễu dựng ngược, mắt hạnh nổi đom đóm. Mày là loài mãnh cầm ăn thịt, mày không thể nào thay đổi thực đơn của mày được, mày phải có chất đạm và chất béo từ thịt tươi để đảm bảo thể lực sung mãn và sức lực dồi dào mỗi khi chiến đấu sống còn với con mồi.

Mối quan hệ giữa mày với cô chủ nhỏ Lợi Lợi càng lạt lẽo hơn, nhạt như một bát nước ốc. Lợi Lợi rủ mày chơi cùng, mày không thèm đi; Lợi Lợi rủ mày đi hái nấm cùng, mày từ chối thẳng thừng. Một lần, có thằng bé nghịch ngợm, lấy bùn đỏ, bùn trắng và bùn đen bôi khắp mặt giả làm ma dọa Lợi Lợi. Lợi Lợi gào lên lanh lảnh: “Basacha, mau tới cứu tao!” Lúc ấy, mày đang ở trên chạc cây đại thanh, đã nghe thấy, đã trông thấy cả nhưng mày giả như điếc, giả như mù. Thằng bé dọa Lợi Lợi cho tới khi Lợi Lợi khóc thảm thiết mới bỏ đi, vẻ đầy đắc ý. Lợi Lợi thua tức tưởi quá, khóc rền rĩ vì tủi thân. Vừa khóc Lợi Lợi vừa chỉ vào mày mắng: “Đồ Basacha vô lương tâm, thấy tao bị bắt nạt mà mày chẳng thèm bênh nhé, hu hu, đồ vô lương tâm!”. Mày vẫn chẳng hề động lòng tẹo nào! Mày đâu có hứng thú với mấy trò đùa nghịch của bọn trẻ nhãi! Mày là một con chim ưng săn, ý nghĩa của đời mày nằm ở chỗ mày vì chủ nhân vào sinh ra tử giữa chốn rừng sâu đầy gian nguy, hiểm hóc. Nếu Lợi Lợi gặp nguy hiểm thật sự, mày hẳn sẽ không tiếc sinh mạng mà sẵn sàng lao vào cứu cô chủ, nhưng đằng này Lợi Lợi chỉ đụng phải một thằng bé nghịch ngợm thích đùa cợt thôi. Mày không muốn nhúng tay vào mấy trò chơi vô bổ ấy làm gì.

Khối tình với chủ nhân của mày làm sao thắm thiết bằng khối tình của con Đuôi Đỏ với chủ nhân của nó! Thế mà nó cuối cùng rơi vào thảm cảnh bị bán cho gã đồ tể để vặt lông róc xương, nhồi da xáo thịt, còn tuổi già của mày rồi sẽ ra sao?

Mày càng nghĩ càng thấy khiếp đảm, càng ngẫm càng thấy bi thương.

Khi vầng mặt trời ở vị trí cao nhất, bà chủ bưng thức ăn tới. Là một nửa âu lòng mề gà băm nhỏ. Nội tạng tươi là món khoái khẩu của mày, có điều, ở vào thời khắc này, đứng ngay trước âu thức ăn đầy hấp dẫn đó, mày chẳng có lòng dạ nào mà ăn. Tiếng ùng ục trong bụng hoàn toàn bị nỗi sầu thương cảm phủ lấp. “Basacha à, mày mau ăn đi, ăn no rồi chiều còn vào núi đi săn nữa chứ”. Bà chủ ngồi xổm trước mặt mày, cất giọng ngọt ngào dỗ dành. Theo phép lịch sự, mày miễn cưỡng mổ một miếng nhưng chỉ ngậm trong mỏ. Mày không tài nào nuốt trôi.

“Basacha à, sao tự dưng lại không ăn thế, hay mày ốm rồi?”

Mày cứ đứng thẫn thờ.

“Basacha à, hay là mày có tâm sự gì?”

Im lặng là câu trả lời tốt nhất.

“Đạt Lỗ Lỗ ơi, anh mau tới mà xem Basacha này!”

Chủ nhân chạy đến, khẽ cắn yêu mấy cái vào tai bà chủ, vỗ vỗ đầu, rồi cười bí hiểm: “Ồ, tao hiểu rồi, Basacha, mày muốn lấy vợ rồi hả? Tao biết mà, mày là con kim điêu đực, mày lớn rồi đấy, mày mong mỏi có một con kim điêu cái bầu bạn bên cạnh cũng là điều tự nhiên thôi mà. Việc này khó gì, ngày mai tao sẽ xuống chợ tậu cho mày một nàng nhé”.

Bà chủ Mạc Na ngó mày cười thẹn thùng.

Mày tủi thân tới mức phát khóc. Đúng thế, mày là một con kim điêu đực hoàn toàn bình thường cả về sinh lý và tâm lý, mày cũng có những rung động hết sức tự nhiên, nhưng tuyệt đối không phải là một kẻ háo sắc. Mày đâu tệ đến nỗi phải làm bộ làm tịch với chủ nhân chỉ vì một nàng kim điêu cái.

“Được rồi, Basacha, tao đã hứa là sẽ mua một nàng về cho mày thành thân rồi còn gì, đừng ảo não như thế nữa. Mau ăn đi, ăn cho no, chiều còn vào núi làm việc với tao chứ”.

Ca ra ca ra – mày kêu lên một hồi dài như muốn tỏ bày nỗi oan uổng.

Ông bà chủ lấm lét nhìn nhau. Một màn sương nghi hoặc che kín khuôn mặt họ.

“Liệu có phải là do sự việc xảy ra với con Đuôi Đỏ làm Basacha nhà mình ủ rũ thế này không?” Bà chủ Mạc Na khẽ thì thầm sau một hồi chìm trong suy tư.

Bà ấy đúng là phụ nữ, vừa có tài quan sát tinh tế lại vừa thấu hiểu tâm tư con người, thấu hiểu cả tâm tư loài mãnh cầm. Mày ngẩng đầu, kêu lên những tiếng trầm buồn.

“Thì ra là thế”. Những nếp nhăn hai bên đuôi mắt của chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ chừng như nổi cục, chủ nhân nhẹ nhàng ôm mày vào lòng, nói giọng nghiêm túc: “Basacha à, mày đã trông thấy cảnh ông lão Tây Trù bán con Đuôi Đỏ cho gã đồ tể đúng không? Mày sợ rồi đây mày sẽ rơi vào tình cảnh giống nó chứ gì? Basacha à, mày yên tâm, Đạt Lỗ Lỗ tao không phải loại người vô tình vô nghĩa như thế đâu. Nếu mày không liều chết săn được con cáo đực già ấy thì tao lấy tiền đâu mà thuốc thang cho Tiểu Lợi Lợi? Rồi còn cái lưng của tao nữa chứ, làm sao mà khỏi nhanh thế được? Mày giúp tao nhiều như thế, tao mãi mãi đối xử ân cần với mày như với một người bạn thân thiết”.

Bà chủ cũng góp lời: “Basacha à, mày hãy tin ở tao, một ngày kia nếu mày già yếu, không bay nổi nữa, tao vẫn ngày ngày mang cho mày đủ ba bữa cơm mà”.

Mày ngước nhìn ông chủ rồi bà chủ. Nét mặt họ vô cùng nghiêm túc, không có vẻ gì gian dối cả. Có điều, mày tự ngẫm trong đầu, rằng năm xưa, khi con Đuôi Đỏ còn trẻ trung sung sức, chẳng phải nó đã giúp ông lão Tây Trù rất rất nhiều đó sao?

“Giữa con người với con người cũng có sự khác nhau đấy. Có người ngay thẳng thật thà, có kẻ gian dối xảo quyệt; có người lương thiện, có kẻ ác độc; có người thông minh có kẻ xuẩn ngốc; có người dũng cảm, có người nhu nhược. Ông lão Tây Trù là người cạn tình cạn nghĩa, chỉ vì chút tiền ít ỏi mà nỡ bán con chó săn bầu bạn với lão suốt mười năm ròng. Nhưng cũng có người nuôi dưỡng con chó săn già cho tới lúc nó qua đời. Basacha, mày hãy nhìn nấm mộ đằng kia kìa, đó chẳng phải là nơi ông lão Thương Ba chôn con Đại Hoa hay sao?” Chủ nhân vừa nói vừa chỉ tay về phía cái gò nhỏ bên ngoài cổng bản.

Mày ngước đôi mắt theo hướng ngón tay chủ nhân. Trước mắt mày hiện ra một nấm mộ lùm lùm nhô cao phía trên cái dốc hướng về phía mặt trời mọc trên cái gò nhỏ. Mày tức khắc hiểu ra ý nghĩa lời nói của chủ nhân. Mày nhớ ra rồi, hồi năm ngoái, con chó Đại Hoa của nhà ông lão Thương Ba già yếu tới mức đứng chẳng vững, lông nó rụng từng mảng, da thịt bị tróc hết, ông lão Thương Ba vẫn ngày ngày cần mẫn bưng cơm rót nước cho nó. Tới khi nó chết, ông lão cũng chẳng nỡ ăn thịt nó, mà tìm cho nó một chiếc quan tài nho nhỏ, đặt nó vào trong, đào huyệt chôn nó và lấp đất lên làm cho nó một nấm mộ. Sự việc ấy mày đã được tận mắt chứng kiến kia mà! Chủ nhân nói đúng lắm, người với người có phải ai cũng giống như ai đâu! Mày thấy mày thật khốn kiếp, mày làm sao có thể so sánh ông chủ yêu quý của mày với ông lão Tây Trù được! Tất cả là do cái nhìn phiến diện và tính tình cố chấp của một con kim điêu như mày thôi, chỉ vì thế mà mày làm lung lay niềm tin tưởng với chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ. Tội lỗi của mày khiến mày toát mồ hôi hột.

Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ không biết trong tâm tưởng mày đang diễn ra sự phản tỉnh sâu sắc, cứ ngỡ mày vẫn đang buồn thương vì tận mắt chứng kiến tai ương của con Đuôi Đỏ. Thình lình, chủ nhân rút phắt con dao găm bên sườn, cứa mạnh vào cánh tay. Những giọt máu đỏ thẫm nối nhau rỏ tong tỏng xuống nền đất. Chủ nhân nói dõng dạc và hùng hồn: “Tao Đạt Lỗ Lỗ xin thề trước Thần núi vĩnh hằng và Thần săn hiền minh, chỉ cần Basacha mày không phụ tao thì tao vĩnh viễn không bao giờ vứt bỏ mày. Nếu tao có nửa lời gian dối, thì khi vào núi đi săn tao sẽ dẫm phải đuôi của báo tuyết và khi ra khỏi núi sẽ gặp phải bàn tay của con gấu già!”

Một cơn run rẩy chạy suốt trái tim và tâm hồn một con kim điêu như mày. Mày hận là mày không thể dùng thứ ngôn ngữ phức tạp như của loài người để nói lời thề máu. Mày tiếc mày chỉ là một con chim ưng, mày chỉ có thể biểu lộ những cảm nhận trong nội tâm của mày bằng cách đập cánh và kêu lên một hồi dài phấn khích.

Mày đã hoàn toàn thoát khỏi nỗi buồn sầu vô vị. Mày cảm thấy sung sướng và tự hào vì có một người chủ trung hậu, tốt bụng, trọng nghĩa khinh tiền. Mày thấy bụng mày đang réo gào sôi sục, cảm giác thèm ăn khủng khiếp đang trở lại với mày. Mày lao tới âu thức ăn nhanh như chớp, hùng hục ăn như hổ báo đang lúc đói.

Mày thấy trên gương mặt ông bà chủ bừng lên một nụ cười mãn nguyện.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.