Chim Ưng Tao Ngộ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bán Rẻ Linh Hồn
Bán Rẻ Linh Hồn

❊ ❊ ❊

Mày thôi không đứng im hơi bất động giả đò như chết nữa. Mày bắt đầu ngước lên trời cao, rướn cổ kêu lanh lảnh, bắt đầu vỗ cánh nhịp nhàng. Mày là một con chim kim điêu sống sờ sờ kia mà, mày phải kêu, phải vỗ cánh chứ! Mày chẳng có lý do gì để giả chết cả. Không giả chết và cố tình dẫn dụ đồng loại cắn câu là hai việc khác nhau hoàn toàn. Tự trong thâm tâm, mày thật lòng mong mỏi những con kim điêu khác xa lánh mày.

Thế mà nó cứ tự dẫn xác đến.

Vẫn là con kim điêu đực hôm trước. Hôm trước, mày nhắm nghiền mắt, đứng yên giả chết nên không quan sát dung mạo nó. Hôm nay, mày được dịp ngắm nó rất kĩ. Con kim điêu đực này đã già, mào nó đỏ thẫm, mấy cái ria nhô ra hai bên cằm màu vàng xém, hơi ngả sang đen, đám lông tơ phủ bụng rụng gần hết, làm lớp da thịt phớt hồng trở nên trần trụi. Hình như tổ của nó nằm chon von ở một góc nào đó trên ngọn núi ngay gần, nên khi mày vừa thử kêu dăm ba tiếng thăm dò thì nó đã lượn lờ ngay trên đầu mày. Vẫn một nỗi hận thù hừng hực, nó hung hãn bổ nhào về phía mày.

Con kim điêu già coi mày như một tên xâm lược. Đôi mắt nâu nhạt của nó vằn lên những tia dữ dằn. Nó kêu lên quang quác, vỗ cánh đầy uy mãnh cuốn theo một cơn gió xoáy mạnh bên dưới, các khớp của nó hết co lại duỗi, bật ra tiếng khùng khục. Cái thế tấn công của nó ào ạt như có thể chặt lìa cổ mày chỉ sau một động tác cắm phập của bộ vuốt.

Mày rướn cổ về phía nó kêu thất thanh. Mày muốn báo cho nó biết ở đây quá nguy hiểm, người ta đã ngấm ngầm bố trí lưới ni-lông. Khốn khổ là ngôn ngữ của loài kim điêu không có khả năng diễn đạt những tình cảm phức tạp hay kể lể những sự tình uẩn khúc. Sự cao thấp trong âm điệu và độ dài ngắn trong tần suất tiếng kêu là thứ duy nhất hiện diện trong ngôn ngữ của loài kim điêu. Chừng ấy thứ chỉ có thể thể hiện một vài tình cảm và thông tin đơn giản và rất hạn chế như vui mừng, tức giận, đói, tìm bạn tình hay cảnh báo. Trong đó, tâm trạng tức giận và ý muốn cảnh báo có cùng một hình thái biểu hiện, ấy là tiếng kêu ngắn và đanh sắc nên dễ nhầm lẫn. Mày muốn cảnh báo con kim điêu đừng nên tới đây, nhưng con kim điêu kiêu căng tự phụ ấy lại tưởng nhầm là mày đang thị uy và thách thức nó, nó càng điên tiết nhằm mày thẳng tiến.

Cái bóng đáng sợ của con kim điêu già phủ chụp lên toàn bộ cơ thể mày. Quác, quác, con kim điêu già mang theo một cơn gió giật bổ xuống đầu mày, nó duỗi thẳng đôi móng vuốt, hằm hằm nhào về phía mày.

Đôi móng vuốt của con kim điêu già chỉ còn cách mày mười phân. Ngay lúc ấy, khoảng không lặng như tờ nơi núi rừng bỗng vang lên những tiếng loảng xoảng đanh giòn của những dụng cụ bằng sắt va vào nhau. Tiếp đến, một tấm lưới ni-lông to và trong suốt từ trên trời đổ ập xuống, chụp lấy người con kim điêu già. Lúc này, con kim điêu già mới phát hiện ra mình trúng bẫy, nó muốn nghiêng đôi cánh để bay lên từ một bên. Chậm mất rồi. Tấm lưới ni-lông lạnh lùng và vô tình chụp kín người nó với một lực tác dụng rất đều nhau. Nó muốn giãy giụa, nhưng tấm lưới ni-lông miết chặt lấy người nó, xoắn xuýt lấy đôi cánh nó như tơ nhện. Nó không sao động cựa được. Nó dùng móng vuốt cào cấu. Tấm lưới ni-lông mềm và dai chắc, không hề bị một vết thủng.

Lão Mã què nhanh nhẹn bước ra khỏi bụi cỏ tranh, thoăn thoắt buộc chặt con kim điêu già và nhốt nó vào chiếc lồng tre cỡ đại.

Con kim điêu bị nhốt trong chiếc lồng tre ném về phía mày cái nhìn cuối cùng đầy vẻ khinh miệt, phỉ báng và căm giận như đang ngó liếc một tên gian tế, một tên phản đồ. Mày hấp tấp quay đi. Mày không đủ dũng khí để ánh mắt mày chạm ánh mắt nó.

Cuối cùng thì mày cũng giúp lão Mã què như ý sở cầu. Lão hồ hởi lắm. Về tới nhà, lão thưởng cho mày hẳn một đôi chim ban cưu. Thịt chim ban cưu thơm và đậm đà. Cái đói đã thấm trong ruột gan mày, nhưng mày chẳng muốn ăn tẹo nào! Hễ khép hàng mi là mày lại thấy hình ảnh con kim điêu già đau đớn tuyệt vọng giãy giụa trong tấm lưới ni-lông sống dậy trong trí óc. Mày thấy mày thật bỉ ổi, linh hồn mày thật bẩn thỉu. Cả đêm mày trằn trọc vì nỗi lòng buốt nhói.

Sớm hôm sau, lão Mã què lại cột chặt mày trên mỏm đá phía trước vách núi. Mày nhủ thầm nên gọi lại lòng can đảm và kiên trì giữ vững ý chí của một con mãnh cầm, hiên ngang chịu đựng sự hành hạ của cái đói, cái khát, tiếp tục giả chết. Nhưng liệu mày có thắng nổi sự cám dỗ của những viên ngọc nước mát lành và cơ thể mẫm mạp của con ếch không? Mày băn khoăn tự hỏi.

Lão Mã què chừng như đọc thấu những giằng xé trong tâm can mày. Lão ngồi xuống bên cạnh mày, chầm chậm ve vuốt bộ lông của mày bằng bàn tay khô nhẳng, nổi gân xanh lè.

“Basacha à, tao biết, hiện giờ tâm hồn mày bị giày vò ghê gớm lắm. Nhưng vẫn phải sống thôi, đâu còn cách nào khác. Dù sao thì mày cũng làm mồi nhử một lần rồi, có làm thêm mười lần hay một trăm lần nữa cũng thế cả thôi. Giống như khi con người ngã xuống nước một lần, quần áo ướt sũng thì có ngã thêm mười lần nữa, quần áo cũng vẫn sũng sượi. Cớ gì mày phải nghĩ nhiều như thế, tự dằn vặt mình nhiều như thế?”

Đúng thế, lúc này đây, mày có muốn cải tà quy chính e rằng chẳng kịp nữa rồi. Mày đã bị lão Mã què lôi xuống nước bằng thứ quỷ kế ranh mãnh của lão. Linh hồn mày đã nhuốm vết bùn nhơ, có hối hận cũng không thể gột rửa nó sáng trong như cũ, mày ngẫm ngợi.

Con người một khi đã bước xuống thuyền giặc cướp thì khó lòng lên được; kim điêu một khi đã sa chân vào con đường làm mồi nhử cũng khó lòng rút ra được.

Mày liên tiếp dụ được mấy con kim điêu, cả đực lẫn cái. Ban đầu, mỗi khi thấy đồng loại bị vây chặt trong tấm lưới ni-lông bởi không phòng bị, trái tim mày lại dội lên những lời mắng nhiếc, tự trách giận bản thân. Mày thấy lòng đau khổ. Nhất là cái lần một con kim điêu cái vẳng nghe tiếng kêu đầy mê hoặc của một con kim điêu đực như mày, nó bay đến bên mày, mang theo hương nồng tình ái, ấm áp và dịu ngọt; mang theo sự quyến rũ tự nhiên giữa hai giống; mang theo những rung động ban đầu của niềm khao khát sinh con đẻ cháu; mang theo giấc mơ màu hồng và viễn cảnh tương lai tươi đẹp, thế mà cuối cùng, nó bị tấm lưới ni-lông vô tình chụp lấy. Giây phút ấy, mày thấy mày thật sự là một kẻ đốn mạt nhất trên đời. Mày hổ thẹn vì mày đã lợi dụng tình yêu cuồng nhiệt của một con kim điêu cái để dụ nó vào bẫy. Mày đau buồn tới mức bỏ ăn uống suốt một ngày.

Hết con kim điêu này tới con kim điêu khác sảy chân gặp nạn. Nỗi dằn vặt trách cứ và cảm giác nhức nhối trong mày cứ vơi dần. Tâm hồn mày không dễ bị xao xuyến như trước nữa bởi nó đã xuyến xao quá nhiều rồi. Mày trở nên chai sạn và tê liệt. Mày lạnh lùng tàn nhẫn phát ra tiếng kêu để dẫn dụ đồng loại của mày mang thân tới cái bẫy mà mày và lão Mã què đặt sẵn, mày lạnh lùng tàn nhẫn chứng kiến đồng loại của mày giãy giụa và kêu thảm thiết trong tấm lưới ni-lông.

Con người có thể biến chất và kim điêu cũng thế. Hai tháng sau, mày tha hóa hoàn toàn. Trước lúc dụ mồi, mày không còn cần lão Mã què phải ngồi bên cạnh mày, không ngớt thầm thĩ động viên tinh thần mày nữa, mày cũng không cần lão phải cưỡng ép mày bằng cách bỏ đói bỏ khát. Từ bị bức bách, mày chuyển sang phục tùng một cách máy móc. Mỗi khi bị cột vào mỏm đá đỏ au vì sương gió bào mòn, mày không cần lão Mã què phải giục giã hay khẩn thiết van xin, mà tự động ngửa mặt lên trời kêu lanh lảnh, để cho tiếng kêu tràn trề sinh lực và sự uy nghiêm đực tính vang vọng khắp tầng không, kích động và dẫn dụ những con kim điêu khác đang mê mải dạo chơi và tìm mồi tít tận chân trời. Con kim điêu bị mắc bẫy, dù đực hay cái cũng không làm mày rung động nữa. Bởi lẽ trong mắt mày, giờ đây tất cả bọn chúng đều là đối tượng mày cần dẫn dụ, là con mồi lý tưởng của mày, là thứ mày đổi lại cơm ăn nước uống hàng ngày. Về sau, mày còn cảm thấy hả hê sung sướng vì mày có đủ sức hấp dẫn để dụ chúng cắn câu.

Linh hồn mày đã bị bẻ cong thật rồi. Mày vừa là kim điêu vừa là quỷ ác.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.