Chim Ưng Tao Ngộ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lam Ðỉnh Nhi Ra Đi
Lam Ðỉnh Nhi Ra Đi

❊ ❊ ❊

Mày và Lam Đỉnh Nhi gặp đàn lợn lòi này ngay khi vừa bay khỏi sườn núi Mãnh Mã. Một con lợn lòi mẹ có cái răng nanh dài cứng, nhọn hoắt dẫn theo bốn con lợn lòi con đen nhẫy, tròn lẳn, bước đi trên tuyết. Sắc đen của chúng tương phản với màu trắng của tuyết nên rất dễ nhận ra. Mày và Lam Đỉnh Nhi lượn vòng trên không trung tìm cơ hội vồ bắt lợn lòi con. Chờ từ sớm tinh mơ tới buổi chiều tà, bám đuôi chúng từ lũng sông Gucan tới thảo nguyên Ga Marr mà vẫn chưa có cơ hội để ra tay. Con lợn lòi mẹ cực kì cảnh giác, chừng như lúc nào nó cũng kè kè bên các con, đi cách các con chỉ khoảng ba centimét, hễ mày và Lam Đỉnh Nhi khẽ sà xuống là nó lại rúc lên, gọi các con mau mau vào trốn dưới bụng mẹ, bảo vệ các con nghiêm ngặt.

Mày từng theo con người làm một con chim ưng săn, mày biết rất rõ sự lợi hại của lợn lòi. Trong rừng sâu vẫn lưu truyền câu nói “Nhất lợn lòi, nhì hổ, ba gấu”. Lợn lòi là loài hung tàn nhất trong tất cả các loài, vượt trên cả hổ, đặc biệt là những con lợn lòi cái đang nuôi con, chúng dữ tợn hơn hổ cái gấp nhiều lần. Xuất phát từ bản năng bảo vệ con, chúng sẵn sàng liều mạng với ngay cả con báo tuyết dám tấn công con yêu của chúng. Chiếc răng nanh dài, cong cong và nhọn hoắt ở môi trên của nó có thể dễ dàng ủi bật lớp đất đóng băng cứng chắc, đào những đọt măng nằm sâu dưới đất; hoặc húc đổ cái cây to cỡ miệng bát bằng một động tác. Con lợn lòi mẹ đang thong dong bước đi trước mắt mày và Lam Đỉnh Nhi dài chừng hai mét, cái bụng to khỏe, cơ thể rắn chắc, nặng khoảng ba trăm cân, dù ba con kim điêu cùng hợp sức tấn công đi nữa cũng khó lòng cướp được một con lợn lòi con bằng cách tấn công trực diện ngay trước chiếc răng nanh gớm ghiếc của nó.

Điều quan trọng là phải đợi con lợn lòi con nào đó tách khỏi đàn. Buồn thay, cơ hội ấy mãi vẫn không đến.

Bóng chiều muộn giăng phủ khắp không gian. Con lợn lòi mẹ dẫn bốn đứa con men theo con đường ban sáng quay trở về cái hang ở phía lũng sông Gucan. Mày và Lam Đỉnh Nhi vẫn kiên trì bám đuổi năm mẹ con chúng.

Lúc đàn lợn lòi đi gần tới cái hố đất, không gian im lìm trên nền tuyết trắng đột ngột bị phá vỡ bởi tiếng đập cánh của một con chim sẻ. Cánh của con chim sẻ có lẽ đã bị đóng băng, nó bay loạng choạng, vừa chật vật nhấc mình lên khỏi mặt tuyết được hơn ba mươi centimét và bay được chừng hai, ba bước thì nó lại rơi phịch xuống đất. Con lợn lòi con có một viền trắng trên trán đang lon ton bước ngay sau mẹ chớp mắt nhìn theo con chim sẻ, rồi nó xoạc rộng bốn cẳng chạy đuổi theo con chim sẻ. Đúng lúc con lợn lòi viền trắng sắp vồ được con chim sẻ, con chim sẻ lại đập cánh, bay thêm được chừng hai, ba bước nữa. Con lợn lòi viền trắng như bị trêu tức, nó lao về phía con chim sẻ với những bước chân mau hơn. Chỉ mấy giây sau, con lợn lòi viền trắng đã cách xa mẹ khoảng mười mét. Tuyệt lắm, cơ hội chẳng đến lần hai, mày và Lam Đỉnh Nhi không thể để lỡ thời cơ được. Mày và Lam Đỉnh Nhi đứng lặng lẽ trên không trung, đưa mắt nhìn nhau ra hiệu. Lam Đỉnh Nhi thu mạnh đôi cánh, kêu lên một tiếng “quác” chát chúa, bổ nhào xuống con lợn lòi viền trắng. Thế tấn công của Lam Đỉnh Nhi tuy hung hãn nhưng chỉ là hư chiêu, tiếng kêu the thé của nàng cũng chỉ nhằm hư trương thanh thế, hòng dụ con lợn lòi mẹ bỏ mặc ba con lợn lòi con còn lại, lao tới cứu con lợn lòi viền trắng, như thế nó sẽ cứu được con này mà không bảo vệ được con khác. Con lợn lòi mẹ quả nhiên mắc mưu giương đông kích tây của mày và Lam Đỉnh Nhi, chạy như bay tới chỗ con lợn lòi viền trắng đang thích chí đuổi bắt con chim sẻ. Trên nền tuyết mênh mông chỉ còn chơ vơ ba con lợn lòi con không còn sự chở che của mẹ. Mày lật người trên không rồi nhắm thẳng con lợn lòi có một chòm lông màu nâu trên cổ mà lao vù xuống, êm ru như một chiếc lá thoảng rơi. Mày đã lao xuống được nửa quãng đường, cùng lắm là chỉ mười mấy giây nữa thôi mày sẽ chộp được mục tiêu. Mày tập trung toàn bộ sức mạnh của cơ thể lên đôi móng vuốt, những khớp xương bị cong gập lại kêu khùng khục, mày hoàn toàn chắc chắn có thể quặp con lợn lòi con bay vút lên cao ngay khi vừa phập những chiếc vuốt sắc nhọn lên người nó. Con lợn lòi có chòm lông nâu sợ hãi quá, chạy lòng vòng tại chỗ, hốt hoảng kêu oai oái. Hay lắm, mục tiêu mà ở một chỗ cố định như thế càng dễ chộp bắt.

Con lợn lòi mẹ sắp chạy tới bên con lợn lòi viền trắng, Lam Đỉnh Nhi không thể tiếp tục bổ nhào về phía con lợn lòi con được mẹ hết mình bảo vệ nữa, nàng chổng đuôi, rướn vai, vẽ một đường vòng cung đẹp mỹ miều trong không gian, tung cánh bay xa khỏi mục tiêu. Nhiệm vụ của Lam Đỉnh Nhi là dùng chiêu tấn công giả để điệu hổ li sơn, dẫn dụ con lợn lòi mẹ tách khỏi ba con lợn lòi con còn lại và nàng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Thường thì mỗi khi con thú mẹ chạy tới bên con thú con bị tấn công và cứu con thú con thoát khỏi hiểm cảnh, con thú mẹ sẽ ở lại bên cạnh con thú con một lúc, kiểm tra khắp cơ thể thú con xem nó có bị thương không, hoặc sẽ đánh hơi xem mùi hơi của kẻ thù có còn vương lại hay không, hoặc sẽ hướng về kẻ thù rống lên mấy tiếng để cảnh cáo, hoặc sẽ ôm hôn đứa con để hai mẹ con cùng chia sẻ nỗi vui mừng vì thoát khỏi kiếp nạn. Mày sẽ lợi dụng mấy giây ngắn ngủi khi con lợn lòi mẹ tạm thời lưu lại bên con lợn lòi viền trắng để chộp bắt và quắp con lợn lòi có chòm lông nâu bay đi.

Mày không ngờ là hành động của con lợn lòi mẹ ấy lại khác thường đến thế! Nó bỏ qua quãng thời gian lưu lại bên con, thậm chí nó còn chưa bước tới sát cạnh con lợn lòi viền trắng. Ở vào khoảnh khắc Lam Đỉnh Nhi bay khỏi mục tiêu, nó tức tốc quay người chạy vù về phía ba con lợn lòi con còn lại đang tim đập chân run. Nó giận dữ hếch cái mũi lên, ngoác rộng cái mõm dài, để lộ ra những chiếc răng chắc nhọn cắm lởm chởm trong miệng, lao trở lại phía mày. Lúc này, mày vẫn còn cách con lợn lòi có chòm lông nâu trên cổ chừng mười mấy mét, cho dù có mọc thêm một đôi cánh nữa cũng không kịp chộp bắt và quắp nó bay lên cao trước khi mẹ nó về tới nơi. Mày đành kêu lên một tiếng, lật nghiêng cánh, bay xa khỏi đám lợn lòi con. Vừa hay lúc đó, con lợn lòi mẹ cũng chạy đến nơi. Nó xoạc rộng bốn chân, để các con trốn sâu vào trong bụng mẹ. Thân hình đồ sộ của nó giống như một chiếc ô đen bền chắc, có điều, thứ mà chiếc ô ấy che chắn không phải là mưa hoặc tuyết mà là mối nguy đối với sinh mạng có thể đổ ập xuống từ trên trời cao.

Khi Lam Đỉnh Nhi biết cuộc tấn công của mày thất bại, nàng muốn lặp lại mưu kế một lần nữa, nhưng đã muộn, con lợn lòi viền trắng đã chui tọt vào trong bụng mẹ.

Một lúc sau, con lợn lòi mẹ tiếp tục dẫn con các con bước dọc theo lũng sông Gucan. Nó càng cẩn thận hơn lúc trước, để bốn con bước đi bên trong bụng, tuy mẹ con nó đi chậm như ốc sên nhưng rất đỗi an toàn. Sau cơn hãi hùng, đám lợn lòi con cũng trở nên ngoan ngoãn hơn. Chúng không còn để mắt tới bất kể sự việc nào diễn ra trên đường nữa, dẫu đó là chuyện hiếm gặp hay một điều mới lạ vui mắt. Chúng sợ đến nỗi không dám thò đầu ra khỏi bụng mẹ.

“Quác quác cạc”, mày kêu lên với Lam Đỉnh Nhi như muốn khuyên nàng hãy từ bỏ cuộc chạy đua này, quay trở về sườn núi Mãnh Mã. Nhìn xem, đàn lợn lòi đã rẽ vào lũng sông rồi, chẳng mấy chốc chúng sẽ về tới hang, trời lại sắp tối, cơ hội tấn công lần hai dường như không thể có nữa. Lãng phí thời gian và sức lực vô ích với đàn lợn lòi không thể tấn công này chi bằng sớm quay về nghỉ ngơi.

Lam Đỉnh Nhi bướng bỉnh lắc lắc đôi cánh, không chịu quay về.

Mày rất hiểu tâm tư của nàng. Đám lợn lòi con múp míp thật quá hấp dẫn, thịt chúng béo ngậy, thơm ngon non mềm, vẫn được coi là món mĩ vị trong thực đơn của kim điêu ngay cả vào những ngày xuân thức ăn tràn trề, huống hồ là vào ngày đông tháng giá, thức ăn khan hiếm như bây giờ, thịt lợn lòi con càng trở nên quý hiếm. Nhưng nếu chỉ vì nỗi sướng miệng của mình thì mày tin chắc là nàng sẽ từ bỏ chuyến đi săn vô vọng này. Sở dĩ nàng cố chấp chờ đợi tới khi tận mắt trông thấy đàn lợn lòi này chui vào trong hang mới chịu quay về là vì một nguyên nhân khác. Nàng không muốn ba đứa con đang nằm run rẩy trong chiếc tổ trên sườn núi Mãnh Mã phải chết đói. Hôm qua và hôm kia trời đổ tuyết lớn, tuy mày và nàng cố gắng bất chấp gió tuyết, ra ngoài kiếm ăn hai lần, nhưng do thời tiết khắc nghiệt quá nên cả mày và nàng đều phải ngậm ngùi trở về tay không. Ba đứa con nàng đã nhịn đói hai ngày rưỡi, nếu hôm nay lại tiếp tục không có thức ăn nữa, rất có thể chúng sẽ biến thành ba cái xác còng queo vì đói. Trời sắp tối rồi, không thể đi kiếm con mồi khác, đám lợn lòi con này là hi vọng duy nhất. Với Lam Đỉnh Nhi, đám lợn lòi con này không chỉ là thức ăn, mà còn là sinh mệnh của ba đứa con nàng.

Chẳng còn cách nào khác, mày đành phải cùng nàng lượn vòng trên không trung, khổ sở bám đuổi đàn lợn lòi.

Đàn lợn lòi cách hang mỗi lúc một gần, chỉ cần trèo qua một con dốc chừng một trăm mét nữa là đến cái hang lợn lòi rải đầy cỏ dại, ngổn ngang mấy tảng đá và bốc mùi hôi nồng nặc.

Lam Đỉnh Nhi vẫn ngoan cố đợi thời cơ.

Đúng vào lúc mày chán nản cùng cực, đang định thúc giục nàng chấp nhận sự thật một lần nữa, khuyên nàng kết thúc cuộc truy đuổi không kết quả này thì một sự việc bất ngờ xảy ra. Sự việc ấy khiến cuộc đời mày lại rẽ sang trang mới.

Vẫn là con lợn lòi viền trắng đó. Không biết có phải do sợ hãi quá nên bốn chân nó trở nên mềm nhũn hay nó vô tình bị trượt chân mà ngay khi con lợn lòi mẹ sắp bước tới đỉnh con dốc, con lợn lòi viền trắng đột nhiên tuột khỏi háng sau của mẹ, bốn cái chân bé xíu và yếu ớt của nó muốn bấu chặt lấy mặt đất để không bị trượt xuống dưới, nhưng mặt đất phủ một lớp băng mỏng, trơn như bôi mỡ, nó không sao bấu chặt được. Nó thảng thốt kêu éc éc, rồi cứ thế lăn tuồn tuột xuống dưới hệt như chơi cầu trượt và chỉ dừng lại khi gặp một bụi cỏ khô chắn ngang.

“Quác”, Lam Đỉnh Nhi mừng rỡ reo lên. Đứng trên không trung, nàng vẩy đuôi điều chỉnh phương hướng, bổ nhào về phía con lợn lòi viền trắng. Mày vội vàng lấy cơ thể chặn nàng lại, giành lấy cái vị trí ấy. Mày lao xuống con mồi nhanh như chớp. Mày là một con kim điêu đực, lẽ dĩ nhiên mày phải đảm đương nhiệm vụ là kẻ chủ công trong cuộc tấn công con mồi đầy nguy hiểm này.

Con lợn lòi mẹ ngoái đầu lại, sững sờ nhìn con lợn lòi viền trắng lăn xuống dốc. Tuyệt lắm, mày cảm thấy mày đã nắm chắc phần thắng. Dù con lợn lòi mẹ lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra đi nữa, dù nó có lao đến cứu con với tốc độ nhanh nhất đi nữa thì tốc độ của nó làm sao có thể nhanh bằng tốc độ bay của mày. Nó vừa chạy được nửa đường mày đã quặp chặt con lợn lòi viền trắng và lôi nó lên cao rồi.

Ban đầu, sự việc diễn ra gần giống với dự đoán của mày. Con lợn lòi mẹ rống lên và nhào xuống cái dốc gần như cùng lúc với khoảnh khắc mày thu đôi cánh và nhào người xuống. Lúc nó chỉ còn cách con lợn lòi viền trắng chừng bốn, năm mét thì những chiếc móng vuốt sắc nhọn của mày đã cắm trên lưng con lợn lòi viền trắng, mày vẫn còn đủ thời gian để vỗ cánh bay khỏi mặt đất. Và mày làm đúng như thế, mày dang rộng đôi cánh, cơ thể từ từ bay lên không trung.

Mày hoàn toàn không thể nào ngờ, con lợn lòi mẹ ấy lại biết “bay”. Trông thấy mày quắp con lợn lòi viền trắng bay đi, nó đạp mạnh hai chân sau về phía sau, mượn lực quán tính của con dốc và khoảng cách phía trên và phía dưới con dốc, đu cái thân hình đồ sộ lên cao, bay nhào về phía mày. Không may là mặt mày lại hướng về phía nó. Mày không thể bay thẳng lên trên mà cần phải có độ nghiêng nhất định, khiến mày chỉ cách con lợn lòi mẹ chỉ chừng hai mét rưỡi. Mà như thế có khác nào mày đang bay về phía nó.

Mày không kịp quay đầu bỏ chạy, chỉ cảm thấy con lợn lòi mẹ đang áp sát về phía mày như một trái núi khổng lồ đen sì, chỉ cảm thấy hai chân trước của nó ôm riết lấy mày, nhiệt tình quá mức. Mày vẫn đập cánh một cách máy móc nhưng đầu óc thì trống rỗng hoàn toàn. Thôi hết rồi, cuộc đời này thế là chấm dứt từ đây, mày nghĩ, dù cố gắng đến đâu đi nữa, mày cũng không thể nào cản nổi sự tấn công tàn bạo của lợn lòi mẹ mất con.

Đúng vào lúc mày sắp sửa bị con lợn lòi mẹ vồ trúng, một quả cầu vàng bỗng đâu lao tới, đâm sầm vào mặt con lợn lòi mẹ ngay trước mày một bước. Trong không trung bỗng vang lên âm thanh ầm ầm của một cú va chạm khủng khiếp, đòn tấn công hung mãnh của con lợn lòi mẹ bị chặn đứng bởi sức mạnh của quả cầu vàng. Con lợn lòi mẹ tức khắc ngã bổ chửng xuống nền tuyết. Mày thoát cơn nguy hiểm, bình an bay lên bầu trời. Lúc này mày mới nhìn rõ, quả cầu vàng cứu mày thoát khỏi răng nanh con lợn lòi mẹ mất con chính là Lam Đỉnh Nhi.

Nàng cũng ngã nhào ra đất, xương cốt gãy vụn, tim phổi bầm dập. Nàng không thể đứng dậy được. Nàng cố gập cổ trong đau đớn, lấy cái mỏ mổ loạn xạ lên khắp mình mẩy, cơ hồ nàng cố ý làm thế để lôi những vết thương thoát khỏi cơ thể. Con lợn lòi tuy cũng bị ngã nhưng vẫn bình yên vô sự, chỉ bị một vết thương nho nhỏ hình hoa mai trên cánh mũi bên trái, từ miệng vết thương rỉ ra mấy giọt máu tươi. Nó mau chóng ra khỏi nỗi sợ hãi, điên tiết xù những sợi lông cứng nhọn trên lưng, lồng lộn nhào về phía Lam Đỉnh Nhi mang theo cả nỗi căm thù ngút trời.

Từ trên không trung, mày kêu lên một tiếng “quác” thất thanh, mày muốn quẳng ngay con lợn lòi con đang quặp dưới chân mà lao vù xuống dưới sống mái với con lợn lòi mẹ. Thình lình, Lam Đỉnh Nhi ngóc cổ dậy, dựng đứng đôi cánh, nhìn mày và lắc lắc đôi cánh thật mạnh, “các cạc”, nàng kêu xé ruột xé gan. Nàng kiên quyết ngăn cản hành động ngu ngốc của mày! Đúng thế, lúc này mày nhào xuống chiến đấu tay đôi với con lợn lòi cái to lớn, hung tợn sẽ chẳng được lợi gì cả, bởi sức vóc của hai bên quá chênh lệch. Mày chẳng những không cứu được Lam Đỉnh Nhi mà còn tự nộp mạng cho con lợn lòi đó. Trong cuộc hỗn chiến ấy, cùng lắm mày chỉ có thể mổ mù mắt nó, nhưng thân xác mày khó tránh khỏi bị đứt làm hai đoạn dưới cái răng nanh nhọn hoắt của nó.

Dẫu chết, mày cũng phải quyết sinh tử một phen. Làm sao mày có thể trân trân đứng nhìn vợ yêu của mày bị giết một cách thảm khốc mà không lao vào cứu nàng được? Nếu ban nãy Lam Đỉnh Nhi không xả thân cứu mày, liều mình lao thẳng vào tấn công con lợn lòi mẹ đó thì Basacha mày đã về nơi hoàng tuyền rồi. Xét về tình cảm, về đạo nghĩa, hay về trách nhiệm đi nữa, mày đều phải lao xuống cứu nàng! Mày thấy được chết cùng nàng đã là một niềm an ủi lớn lao với mày.

Một bên móng vuốt của mày nới lỏng cổ con lợn lòi con, đám lông đuôi vổng cao, cơ thể bắt đầu nghiêng xuống đất. Đúng lúc ấy, Lam Đỉnh Nhi kêu lên “cạc… quác”, tiếng kêu của nàng như một lời van nài khẩn thiết. Đôi cánh của nàng cuống cuồng đập trong không trung, như thể nàng đang giơ ra trước mặt mày một tấm biển báo vàng óng. Cái mỏ xinh xắn của nàng nghếch về sườn núi Mãnh Mã. Mày hiểu thấu trái tim nàng, nàng đang dùng tính mạng để cầu xin mày, nài nỉ mày hãy vì sự sống của ba đứa con yêu dấu của nàng, đừng hi sinh vô ích! Mày làm sao nhẫn tâm cự tuyệt lời khẩn cầu cuối cùng của nàng trước lúc lâm chung? Mày đành hạ cái đuôi bằng lại, từ bỏ ý định lao xuống cứu nàng.

Lúc này, con lợn lòi mẹ đã phi đến trước mặt Lam Đỉnh Nhi, một bên chân trước của nó tàn nhẫn đè nghiến lên sống lưng nàng. Rắc, rắc, cái miệng bốc mùi hôi nồng nặc của nó ngoạm đứt cánh nàng. Cái mỏ vàng óng của nàng ộc ra một búng máu. Nàng không còn đủ sức để kêu nữa nhưng cái cổ nàng vẫn cố vươn thẳng trên không trung và đôi mắt ầng ậng nước của nàng nhìn về phía mày, đầy bịn rịn và lưu luyến.

Trái tim mày như bị ngàn vạn mũi dao đâm. Mày kêu gào, rú lên thống thiết, nguyền rủa số mệnh tàn ác. Con lợn lòi mẹ hục lên những tiếng quái đản, chĩa cái răng nanh sặc mùi máu tanh về phía cái cổ êm mềm và đẹp đẽ của Lam Đỉnh Nhi. Trong hành động ấy của nó đương nhiên có cả mối căm hận sâu như biển vì mất con. Ở vào giây phút cuối cùng của sinh mệnh, đôi mắt Lam Đỉnh Nhi bừng lên ngọn lửa mênh mang. Ánh mắt khác thường ấy của nàng như một con thoi đảo vòng về phía mày và sườn núi Mãnh Mã hai lần. Trên thế giới, chỉ một mình Basacha mày mới hiểu thấu những điều thẳm sâu và phức tạp trong ánh mắt nàng, nàng van vỉ mày đừng vì cái chết của nàng mà rời bỏ những đứa con nàng. Nàng muốn dùng ánh mắt có lửa ấy để dệt nên sợi dây yêu thương, nối liền trái tim mày với trái tim của những đứa con nàng.

Mày bật ra những tiếng u uất, trầm buồn như muốn nói với nàng, rằng mày sẽ mãi mãi khắc sâu lời trăn trối cuối cùng của nàng trước khi giã từ sinh mệnh. Nhưng muộn mất rồi, con lợn lòi mẹ đã tàn nhẫn cắn đứt cổ nàng trước lúc tiếng kêu của mày kịp cất lên.

Mong rằng ở nơi cửu tuyền, Lam Đỉnh Nhi có thể nghe thấy tiếng lòng của mày.

Con lợn lòi rúc lên một tiếng cục cằn, gọi ba đứa con trở về bên mẹ. Bốn con lợn lòi bẩn thỉu cùng nhao lên xâu xé cơ thể Lam Đỉnh Nhi. Lòng mày nặng trĩu khổ đau. Mày lượn vòng trên đỉnh đầu bốn con lợn lòi, hết vòng này đến vòng khác. Mày đang tế linh hồn kẻ đã khuất. Giống như một nhà nhiếp ảnh chuyên nghiệp, mày chụp hình con lợn lòi mẹ này từ mọi góc độ, để ghi nhớ những đặc điểm ngoại hình nổi bật của nó: làn da màu nâu đen, một cái bướu to bằng quả trứng chim bên tai phải, một vết sẹo hình hoa mai trên cánh mũi trái. Mày sẽ ghi tạc cái hình dáng ấy đến suốt đời, một ngày nào đó mày nhất định sẽ trả mối thù giết vợ không đội trời chung này.

Chẳng bao lâu sau, trên nền tuyết trắng phau chỉ còn vương lại mấy giọt máu kim điêu đỏ thẫm và vô số chiếc lông kim điêu vàng óng. Con lợn lòi mẹ hậm hực dẫn ba đứa con vào hang. Trời đã tối hẳn. Mày hướng về phía nền tuyết nhuộm máu tươi của Lam Đỉnh Nhi yêu dấu quác lên một tiếng cuối cùng như xé nát tim phổi, rồi quắp một con lợn lòi viền trắng mà mày và nàng phải trả giá thê thảm bay về phía sườn núi Mãnh Mã, mang theo cả nỗi đau đớn tột cùng và niềm buồn thương vô hạn, mang theo cả nỗi cô đơn và sầu khổ, cả hận thù và niềm nhung nhớ khôn nguôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.