Mày tìm được một sườn núi cheo leo hình hồ lô ở phía giữa lũng sông Gucan. Chính giữa sườn núi có một hang đá nứt ra do bị sét đánh, rộng khoảng ba, bốn mươi centimét vuông, vừa đủ cho mày trú thân. Khe đá này vốn là tổ của một đôi bồ câu núi có bộ lông màu đỏ thẫm, nhác thấy bóng mày từ xa, đôi bồ câu núi cuống cuồng cao chạy xa bay. Mày kiếm ít cành cây khô và lá rụng, nhặt nhạnh lông chim và da thú của mấy con mồi săn được tha về khe đá, xây thành một cái tổ. Sau đó, mày rải phân và những sợi lông rụng trên cơ thể dọc theo lũng sông quanh co để đánh dấu phạm vi quyền lực của mày. Mày muốn dùng màu sắc và mùi vị riêng của bản thân để báo hiệu cho những con kim điêu khác biết đây là lãnh địa của tao, Basacha.
Mày cố gắng quên sườn núi Mãnh Mã, cố gắng xua đuổi hình ảnh của ba con kim điêu choai choai ra khỏi trí não.
Tiết trời đầu đông, thức ăn khan hiếm, nhưng với mày, việc làm căng đầy cái diều giữa trời mênh mông tuyết không phải là chuyện khó. Hôm qua, mày săn được một con chồn hôi ở cái ao nước mặn dễ như bỡn. Vẫn chưa đánh chén hết thì buổi sớm hôm nay, khi vừa bay tới thảo nguyên Ga Marr, mày bắt gặp một con ngựa mẹ đang sinh con. Không rõ do việc sinh khó khiến nó mất quá nhiều máu, hay gió mạnh thổi vun vút giữa chốn đồng hoang mà ở vào giây phút hai cái chân và cái đầu bé xíu của con ngựa con chui ra khỏi tử cung của mẹ theo đường sinh để tới với thế giới, con ngựa mẹ đột nhiên ngã vật xuống tuyết. Thế là, mày chẳng tốn chút công sức nào cũng nhặt được con ngựa non vừa mới chào đời hãy còn màng thai. Chà, da thịt non mềm ngon tuyệt của nó đủ để mày xơi trong ba ngày.
Ngôi nhà mới của mày được xây trên vách núi cheo leo, địa thế hiểm trở, không gian rộng rãi và thoáng đãng. Mày không còn phải lo ngay ngáy kiếm đủ cái ăn để sống sót, cũng không còn phải gánh trên vai trọng trách nuôi dưỡng bầy con thơ nữa. Cuộc sống của mày bây giờ, tiêu dao tự tại, không có áp lực, không bị trói buộc, đói ăn, khát uống, buồn ngủ thì đánh một giấc say sưa. Tuy thế, ngày ngày đi về lẻ bóng, đôi lúc mày cũng cảm thấy trơ trọi và cô độc. Vấn đề này cũng dễ thôi mà, mày tự nhủ, mày sẽ tìm một con kim điêu cái khác để bầu bạn, mày sẽ cùng nàng vun đắp cuộc sống mới.
Hôm ấy, vừa bay khỏi lũng sông Gucan, mày nhìn thấy một nàng kim điêu cái trẻ trung với một nửa đôi cánh màu vàng nhạt, một nửa đôi cánh màu nâu vàng óng ả đang đuổi bắt một con hươu trên tuyết. Con hươu hết quẹo sang trái lại ngoặt sang phải, khiến nàng Cánh Hai Màu liên tiếp vồ vào thinh không. Thấy con hươu sắp sửa nhảy vào đám cây bụi, mày vội vàng quay đầu trên không trung, chặn ngang phía trước nó, đạp cho nó một cái thật mạnh khiến con hươu đang thất thần hoảng hốt ngã bổ chửng ra đất. Nàng Cánh Hai Màu chớp thời cơ chộp ngay lên người nó. Mày và nàng cùng nhau thưởng thức con hươu tươi ngon trên tuyết. Trông kìa, những chiếc lông trên đuôi nàng khít chặt vào nhau, nàng không giống một con kim điêu cái từng đẻ trứng, ấp con mà giống một tiểu thư khuê các hơn. Thêm một lý do nữa khiến mày khẳng định điều ấy là nàng đang đi kiếm mồi một mình ở chốn hoang dã. Mày bèn kêu lên “cúc cục cục”, hát vang một bài tình ca cho nàng nghe, rồi nhảy một điệu vũ phượng cầu hoàng điệu nghệ. Mày cảm thấy mày chắc chắn có thể làm lay động trái tim nàng, mày vừa giúp nàng bắt được con mồi, vừa đặt viên gạch nền đầu tiên cho chuyện tình cảm yêu đương. Ồ, một con kim điêu đực cô đơn với một con kim điêu cái lẻ loi, kết lại thành đôi, cũng là điều hợp đạo lẽ đất trời mà. Thế nhưng, nàng Cánh Hai Màu cơ hồ như không nghe thấy bản tình ca “cúc cục cục” của mày, mải miết vùi đầu ăn nội tạng con hươu. Nàng chẳng buồn xem điệu vũ phượng cầu hoàng của mày. Mày hát rát họng, nhảy mỏi chân, nhưng đối phương không hề phản ứng lại! Mày tiến sát lại gần nàng, muốn tỏ tình với nàng bằng những cái chạm nhẹ của hai chiếc cánh. Ngay khi mày vừa kề bên nàng, nàng bất ngờ ngẩng đầu khỏi khoang ngực của con hươu, ném về phía mày cái nhìn đầy giận dữ, rồi thình lình nàng tránh xa mày. Mày không cam lòng chấp nhận thất bại, dày mặt tiến sát gần nàng thêm lần nữa. Nàng tức tối hét lên một tiếng, hầm hầm ngoạm nửa con hươu còn lại, vỗ cánh bay vù đi xa, không ngoái đầu lại. Mày thất vọng nhưng không hề nản chí. Phương đông không có hi vọng, phương tây ắt có niềm vui, chân trời góc biển có biết bao con kim điêu cái, mày tin tưởng chắc chắn rằng, mày sẽ gặp được một nàng kim điêu cái sẵn lòng tiếp nhận tình yêu của mày.
Vài hôm sau, trên thảo nguyên Ga Marr, mày trông thấy một nàng kim điêu cái có một cục bướu trên viền mắt trái đang cào bới lớp tuyết những mong kiếm được một con giun, dế trũi. Rõ ràng là nàng đang đói lả, nếu không nàng chẳng thèm xơi mấy con giun, con dế nhạt thếch vô vị, chà, mày có thể nhân cơ hội này mà tặng cái ăn cho nàng. Mày hấp tấp bay về khe đá, ngoạm một nửa con rắn cạp nong còn từ hôm trước, bay tới thảo nguyên Ga Marr, may quá, nàng vẫn còn ở đó, cắm cúi đào bới. Mày nhẹ nhàng bay xuống gần nàng, nhét nửa con rắn vào mỏ nàng. Trông thấy nửa con rắn, nàng mừng rơn, khe khẽ rung đôi cánh, rồi ngẩng đầu nhìn mày. Phút chốc, niềm vui sướng hoan hỉ trên mặt nàng vụt tan biến, thay vào đó là một sự ghê sợ và não nề vì vừa mừng hụt. “Cúc cục cục”, mày khuyên nàng nhận lấy món quà mà mày tặng cho nàng bằng một giọng dịu dàng và ấm áp. “Quác…”, nàng gắt lên một tiếng lạnh lùng, nhả nửa con rắn trong miệng ra. Mày cố chấp đẩy món quà về phía nàng, nàng tức tối vỗ cánh bay đi. Quỷ tha ma bắt, tại sao mày lại biến thành một gã đàn ông không còn sức hấp dẫn với mấy mụ đàn bà? Không, không thể nào, mày tự nói với mình. Mày đã già lắm đâu! Chắc hẳn mụ Cánh Hai Màu và mụ Cục Bướu mà mày vừa gặp gỡ là những mụ kim điêu tự cho mình cao quý, chưa biết chừng tính cách của hai mụ bị biến thái cũng nên!
Nửa tháng sau, vào một buổi chiều chạng vạng tuyết rơi miên man, mày đang đứng trước cửa khe đá lơ đãng chải lông bất ngờ trông thấy một con kim điêu cái cụt đuôi bay dọc theo lũng sông. Đôi cánh ướt sũng làm dáng bay của nàng trở nên nặng nề, chậm chạp. Nàng vừa bay vừa kêu ai oán, vừa nhìn dáo dác dốc núi đứng im mình quanh hai bên bờ sông. Trông dáng vẻ của nàng, mày biết ngay nàng đang tìm một cái tổ có thể giúp nàng che chắn gió tuyết, có thể mang đến cho nàng chút hơi ấm. Có lẽ, nàng là một kẻ kém may mắn chưa tìm được chốn nương thân sau khi bị bố mẹ đuổi ra ở riêng; có lẽ, nàng là một con kim điêu cái bất hạnh bị loài mãnh thú tàn ác tước đoạt tổ ấm. Dù ở vào hoàn cảnh nào đi nữa, chỉ có kẻ không chốn nương thân mới phải lượn lờ dưới trời mưa tuyết trong buổi hôn hoàng tranh tối tranh sáng như thế này. Mày khấp khởi mừng thầm: cái khe đá thoáng rộng của mày có thể giúp nàng trong lúc khốn cùng, những lời ngọt ngào ấm áp của mày có thể an ủi trái tim tan vỡ bởi nghịch cảnh và hiểm nạn trong cuộc đời của nàng. Nàng đang không biết đi đâu về đâu, nàng khẩn thiết cần sự giúp đỡ và nàng hẳn sẽ không từ chối tấm lòng của mày, mày ngẫm thế. Lòng tràn đầy tự tin, mày vỗ cánh bay khỏi khe đá, tới trước mặt nàng Cụt Đuôi, hồ hởi hướng về phía nàng lắc lư đôi cánh, cất tiếng dịu dàng mời nàng cùng mày sóng đôi bay về khe đá. Mày trùm đôi cánh lên tấm thân của nàng, như bảo với nàng một cách rất hình tượng rằng, ở bên anh, em sẽ được quan tâm và chở che. Mày chúc cái đuôi xuống hết mức có thể, như bảo với nàng một cách rất ý nhị rằng, anh sẽ không để ý tới khiếm khuyết cụt đuôi của em đâu. Nàng Cụt Đuôi lượn quanh mày vài vòng trên không trung, điệu bộ của nàng hệt như một gã lái buôn ngoài chợ đang tỉ mẩn xem xét và đánh giá chất lượng và giá trị món hàng trước mặt. Thình lình, ánh mắt dò xét và chọn lựa của nàng lướt qua cơ thể mày, nàng kêu lên một tiếng cao ngạo rồi đạp mạnh hai chân trên không trung như thể muốn hất văng lòng tốt và cái tổ ấm áp trong khe đá của mày xuống mặt đất. Sau đó, nàng lại tiếp tục bay dọc theo lũng sông. Mày bàng hoàng. Con mụ Cụt Đuôi thà lang thang một mình trong cơn gió tuyết, thà nằm co ro dưới một tảng đá nào đó hoặc một chạc cây nào đó trải qua đêm trường giá lạnh còn hơn bầu bạn với mày!
Kim điêu cái là tấm gương soi của kim điêu đực. Nhìn vào ánh mắt của mụ Cánh Hai Màu, mụ Cục Bướu và mụ Cụt Đuôi, mày thấy hiển hiện vết sứt đen sì lồ lộ ở mỏ trên, thấy bàn chân phải không thể co duỗi một cách tự nhiên vì chiếc gai nhím hãy còn nằm đó, thấy khoang bụng và khoang ngực trọc lốc không có lấy một sợi lông tơ bóng bẩy vì bị đông kết trong băng tuyết, đến tận bây giờ vẫn còn xù xì một vết sẹo khó coi, hai hàng lông bay trắng ngần như tuyết tràn đầy sức sống trai trẻ bên ngoài đôi cánh đã ngả màu vàng nâu theo năm tháng. Cuộc sống quá đỗi chật vật khiến mày già trước tuổi, những vết thương chất chồng biến mày thành một kẻ xấu xí thảm hại. Ánh mắt lạnh như băng và vẻ ghê tởm của mấy con kim điêu cái như một lời cảnh tỉnh để mày biết rằng, mày không còn là một chàng kim điêu trẻ trung, anh tuấn, phong độ và hừng hực sức sống. Mấy mụ vội vã bay ngay khi trông thấy hình dung gớm guốc của mày, mấy mụ muốn dùng ngôn ngữ cơ thể để nói với mày, mày đã là một lão điêu già ở vào tuổi mãn chiều, mày không có quyền đòi hỏi một cuộc sống mới, mày đã bị cuộc sống đào thải, bị đuổi khỏi sân khấu cuộc đời rộn ràng muôn hình muôn vẻ.
Mày mới trải qua năm mùa xuân thu, tính theo tuổi thọ bình quân mười năm của loài kim điêu thì mày mới sống nửa cuộc đời, thế mà đã bị tước đoạt quyền được sống một cuộc sống mới ư?
Mày ủ rũ tuyệt vọng. Trái tim mày như một đống tro tàn nguội lạnh. Càng ngày mày càng trở nên lười nhác, mấy ngày mới ra ngoài săn mồi một lần. Mày chỉ ăn để cầm hơi. Mỗi sớm tinh mơ, mày không còn háo hức tung cánh bay về phía mặt trời, dẫu biết gió núi, gió sớm mai và ánh mặt trời sẽ tôi rèn đôi cánh của mày thêm vững chắc, nhưng điều ấy bây giờ còn có nghĩa lý gì? Dù những chiếc lông của mày có tan vào trong ánh sáng huy hoàng, hoặc giả mày biến thành mặt trời hoặc mặt trời biến thành mày đi nữa, thử hỏi có ai còn thán phục, có ai thưởng thức, có ai đố kị với mày? Mày không còn ngậm những bông hoa tuyết để chải chuốt bộ lông nữa, vì làm gì có ai buồn ca thán bộ dạng nhếch nhác của mày! Mày thường nằm lì trong tổ hai, ba ngày liền, không buồn nhúc nhích. Mày đã bị đuổi khỏi sân khấu cuộc đời, mày chỉ mong sao những tháng ngày cuối cùng của cuộc đời đến thật mau. Sau một thời gian, mày trở nên già nua cả về sinh lý lẫn tâm lý. Đám lông tơ trên đầu bắt đầu rụng từng mảng và không còn khả năng mọc lại những chiếc lông mới. Những lúc săn mồi, mày thường cảm thấy lực bất tòng tâm, thậm chí có lần mày để vuột mất một con chồn hôi ngay trước mắt.
Mày tới thảo nguyên Ga Marr kiếm mồi, tình cờ bay ngang qua cái ao nước mặn, vô tình trông thấy nó sau một tiếng súng đanh giòn. Dù một nửa gương mặt nó đã bị đạn thổi bay, máu phun thành dòng; dù những búng máu quánh đặc làm lu mờ đôi mắt trố lồi, chiếc răng nanh nhọn hoắt và cái tai to bè của nó, khiến khuôn mặt gớm ghiếc của nó trông xa như một bông hoa to; dù nó lồng lộn, nó gầm rống, nó chạy như điên nhưng mày vẫn nhận ra nó ngay từ cái nhìn đầu tiên. Làn da nâu đen, cục bướu cỡ bằng quả trứng gà bên tai phải, vết sẹo hình hoa mai trên cánh mũi trái, cái hình dung ấy mày không thể nhầm lẫn được, chính là nó, là con lợn lòi mẹ đã nghiền nát cơ thể Lam Đỉnh Nhi thân yêu của mày! Nhác thấy bóng nó, cơ thể biếng lười của mày căng thẳng tột độ, những khớp xương lỏng lẻo và cơ bắp chảy nhão bỗng chắc trở nên cứng cáp và săn chắc, dòng máu già yếu cuồn cuộn chảy trong cơ thể, những khớp xương trên hai bàn chân chụm vào nhau kêu khùng khục.
Sau khi bị ba đứa con vong ơn phụ nghĩa đuổi khỏi sườn núi Mãnh Mã, mày có tới cái hang lợn lòi tìm nó mấy lần, nhưng cái hang trên đỉnh con dốc thoải ấy đã bị một con hổ Bengal chiếm mất, còn con lợn lòi mẹ không biết đã đi đâu. Thế giới này rộng lớn thế kia, mày đang rầu rĩ vì không có cách nào tìm ra nó thì nó lại bất ngờ xuất hiện trước mặt mày, đúng là oan gia ngõ hẹp, ông trời có mắt!
Xem chừng, việc trả mối thù giết vợ lần này gặp chút phiền phức rồi đây. Có một người thợ săn đang đứng bên dưới một gốc cây to cách con lợn lòi khoảng hơn hai mươi mét, tay lăm lăm khẩu súng hoa mai kiểu cũ, họng súng vẫn còn tỏa bốc những làn khói xanh. Cứ trông thế trận thì đủ biết, người thợ săn mai phục sau gốc cây đã lâu và nổ súng khi thấy bóng con lợn lòi lướt qua. Không rõ do khẩu súng săn thuộc loại cũ kĩ nên ngắm bắn không chuẩn hay do người thợ săn bóp cò, con lợn lòi hắt xì hơi ngúc ngắc cái đầu nên viên đạn không găm trúng vào gốc tai là chỗ chí mạng của nó, mà bay sượt qua chừng bốn, năm centimét, chỉ thổi bay một nửa khuôn mặt nó mà không thể dồn nó vào chỗ chết. Xem ra, người thợ săn này không gặp may rồi. Những kinh nghiệm trong quãng đời làm chim ưng săn giúp mày biết rõ, lợn lòi khi bị thương có một sức phản kháng ghê gớm, nó sẽ nhằm thẳng hướng viên đạn vừa bay đến mà vút người trên không, bổ nhào về phía người thợ săn liều chết sống mái một phen.
Cái cây nơi người thợ săn ẩn nấp đứng chơ vơ giữa đồng tuyết mênh mông. Người thợ săn mặc một chiếc áo chẽn màu đen trông rất nổi bật không biết tránh vào nơi nào. Con lợn lòi sắp sửa nhào đến với sức mạnh khủng khiếp của một quả núi sập đổ, người thợ săn đưa ngón tay trỏ lên miệng, huýt một tiếng sáo lanh lảnh. Một con chó đen xồ ra từ phía bên trái đồng tuyết, lao tới phía sau con lợn lòi, nhe nanh há mõm sủa ăng ẳng đầy đe dọa. Con lợn lòi ném về phía con chó đen một cái nhìn căm hờn, sau đó nó quay người xông tới tấn công con chó đen. Con chó hãi quá, quay lưng bỏ chạy nhưng không kịp, chiếc mõm dài của lợn lòi thọc ngay vào háng nó, nhấc bổng nó lên không trung và hất bay nó ra xa. Con chó đen bay trên không trung như một con gà, nó bị văng xa tới gần hai chục mét, rồi rơi phịch xuống nền tuyết. Nó tru lên u u kinh hoàng. Con lợn lòi giơ cái răng nanh sáng quắc, hung hãn lao vù tới. Con chó đen thấy tình thế nguy hiểm, cuống cuồng đứng dậy, rũ bụi tuyết lấm tấm trên người, cụp đuôi vào háng, chạy như bay về phía khu rừng xa xa.
Thoáng chốc, con chó đen chạy hút tăm dạng, trên nền tuyết trắng chỉ còn in lại những dấu chân hoảng loạn.
Con lợn lòi lập tức quay đầu lại đối phó với người thợ săn. Người thợ săn chúi đầu quỳ trên tuyết, đôi tay vội vàng đổ thứ thuốc súng đen sì từ trong cái bình hồ lô vào họng súng. Con lợn lòi phì ra một luồng hơi tanh nồng mùi máu từ đằng mũi, nó rướn thẳng hai chân trước, đạp cong đôi chân sau, chúc cái răng nanh cứng nhọn lao như bay về phía người thợ săn. Người thợ săn mới chỉ đổ được một nửa số thuốc súng và đạn chì. Mày xốc lại tinh thần, kêu lên một tiếng như xé, bổ nhào xuống người con lợn lòi. Mày muốn trả mối thù giết vợ. Trong lòng mày hiểu rất rõ, nếu để con lợn lòi cắn chết người thợ săn, sức lực của một mình Basacha mày sẽ không thể tiễn con lợn lòi ấy về nơi suối vàng. Muốn rửa sạch mối thâm thù đại hận, mày phải cứu người thợ săn thoát cơn hiểm nghèo rồi mượn uy lực của khẩu súng săn trong tay ông ta và cả sức vóc của chính ông ta nữa.
Mày bay tới trên đỉnh đầu con lợn lòi đúng vào khoảnh khắc nó sắp sửa lao vào người thợ săn. Đôi móng vuốt của mày bổ vào mắt con lợn lòi mạnh như thác đổ. Con lợn lòi bất ngờ bị chọc mù một mắt, rú lên những tiếng quái dị, nhảy bổ về phía mày. Nhưng rút cuộc nó vẫn chỉ là một con thú đi bộ tay chân vụng về, nó chỉ có thể nhảy lên khỏi mặt đất chừng hai, ba mét. Mày vỗ cánh, lẹ làng bay vòng quanh trên đỉnh đầu con lợn lòi.
Rất nhanh sau đó, người thợ săn đã đổ đầy thuốc súng và đạn chì vào trong báng súng. Họng súng chĩa thẳng vào buồng tim con lợn lòi chỉ còn cách người thợ săn chừng vài thước, cực kì chuẩn xác. Đoàng, một tiếng nổ lớn vang lên trong không trung, máu từ khoang ngực con lợn lòi phun ra xối xả, nó hực lên hai tiếng rồi ngã vật xuống nền tuyết.
Món nợ máu đã đòi xong, mày không còn lý do nào để ở lại chốn này nữa. Mày lượn ba vòng quanh người con lợn lòi đứt hơi, bật ra một tràng tiếng “quác… quác… quác…” biểu lộ niềm sung sướng, như muốn cáo tế linh hồn của Lam Đỉnh Nhi trên trời cao, rồi mày nghiêng nghiêng cái đuôi, chuẩn bị bay đi. Đúng lúc ấy, một sự việc bất ngờ hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của mày đột nhiên xảy đến. Người thợ săn gặp nguy hóa an kia hình như nhận ra hình dáng của mày, hoặc có lẽ muốn nhìn mày thật lâu để nói lời cảm tạ. Ông ta ngửa mặt nhìn lên, trong khoảnh khắc, mày chợt sững sờ: Khuôn mặt đen nhẫy ấy, sống mũi thẳng tắp ấy, cái cằm cương nghị ấy, đuôi mắt chi chít nếp nhăn ấy, người thợ săn vừa chuyển bại thành thắng ấy không phải ai khác chính là chủ cũ của mày: Đạt Lỗ Lỗ!
Nhận ra mày, chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ xúc động quăng rơi khẩu súng, giơ hai cánh tay lên trời, tha thiết gọi: “Ôi, Basacha, bảo bối của tao, có phải mày đấy không? Mau xuống đây để tao ngắm mày cho thật kĩ, để tao cảm ơn mày nào!”
Mày lượn vòng trên đầu chủ cũ, dùng dằng không hạ cánh. Mày vẫn chưa quên ông ta đã từng tuyệt tình tuyệt nghĩa vứt bỏ mày, bán rẻ mày cho lão Mã què, khiến mày rơi vào thảm cảnh phải làm một con kim điêu mồi nhử, cả thể xác và tâm hồn mày phải chịu biết bao nỗi giày vò đau đớn. Tất cả những tai họa, khốn khổ trong cuộc đời mày chỉ xảy ra từ sau khi ông ta vứt bỏ mày. Mày không thể tha thứ cho ông ta được.
“Basacha, tao biết là mày không tha thứ cho tao”. Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ nắm đôi bàn tay lại, đấm thùm thụp vào ngực, đau đớn nói: “Bây giờ tao mới biết mày là một con kim điêu chí tình chí nghĩa. Tao đã nghi oan cho mày, đã bất tín mà bán mày cho lão Mã què, để mày phải chịu biết bao oan ức, khổ sở. Basacha à, tao sai rồi, là tao có lỗi với mày, tao hối hận lắm lắm!” Hai hàng lệ tràn khỏi khóe mắt chủ nhân, chảy dài xuống mũi rồi rỏ tí tách trên nền tuyết.
Mày tuy không hiểu thứ ngôn ngữ phức tạp và cao cấp của loài người nhưng nhìn dáng vẻ của chủ nhân, mày hiểu thấu những lời ông muốn nói. Suốt hai, ba năm liền sớm tối bầu bạn bên chủ nhân, mày chưa bao giờ thấy ông nhỏ lệ. Nước mắt của một trang nam tử hán đại trượng phu có thể rung động sâu sắc tâm hồn của kẻ khác. Mày thấy tim mày run rẩy. Mày cảm nhận nước mắt của loài người là một thứ ngôn ngữ có sức mạnh lớn lao và mày thấu hiểu sức mạnh ấy. Đúng thế, chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ từng nghi oan cho mày, từng vứt bỏ mày, nhưng bây giờ chủ nhân hối hận rồi, biết lỗi rồi, lẽ nào mày không tha thứ cho chủ nhân?
Mày lắc lư đôi cánh, từ từ sà vào lòng chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ, động tác dịu dàng và ấm áp. Chủ nhân ôm lấy mày, cọ gương mặt ướt đầm lên cái mỏ màu hổ phách của mày. Lần đầu tiên trong cuộc đời, mày được nếm nước mắt của con người, nó có vị mặn. Bàn tay của chủ nhân âu yếm vuốt dọc sống lưng mày: “Basacha à, mày thay đổi nhiều quá, nếu không có đôi mắt xanh biêng biếc này thì suýt chút nữa tao không nhận ra mày đấy. Chắc mày phải chịu nhiều đau khổ lắm hả? Trông này, cái mỏ của mày làm sao lại bị sứt thế kia? Còn cả khoang ngực của mày nữa, trụi hết lông rồi. Ồ, bàn chân của mày làm sao thế? Để tao nhìn kĩ xem nào, ôi, cái gai đâm sâu quá. Basacha, cả đời tao sẽ không bao giờ quên rằng hôm nay mày đã liều mình cứu tao thoát chết trong gang tấc. Bảo bối của tao, đi nào, chúng ta về nhà thôi. Vợ tao Mạc Na và cô con gái Lợi Lợi hẳn sẽ hồ hởi chào đón mày. Tao sẽ dùng cành thông non và cỏ đuôi chó để cất cho mày một cái tổ ấm áp và thoải mái nhất trên ngọn cây đại thanh nhé.”
Cuộc sống như một vòng tròn, đi miết rồi lại trở về nơi xuất phát.