Chim Ưng Tao Ngộ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thảm Kịch Ở Eo Núi Tuyết
Thảm Kịch Ở Eo Núi Tuyết

❊ ❊ ❊

Nếu có thể dự đoán trước tương lai, mày sẽ không đời nào theo chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ xuyên vào eo núi tuyết ấy để săn dê rừng đỏ. Đang vào giữa mùa hạ, mặt trời chói chang, tầng không xanh lơ, trong vắt, không một gợn mây khiến mày và chủ nhân say mê, cứ ngỡ sẽ thật an toàn khi đi vào eo núi tuyết trong tiết trời tươi đẹp như thế.

Eo núi tuyết, đúng như tên gọi của nó, là con đường duy nhất nối liền chân núi phía Bắc và phía Nam của núi tuyết Streca, rộng chừng 200 mét, trải dài khoảng 50 ki-lô-mét. Chân núi phía Nam núi tuyết Streca là rừng rậm nguyên sinh, nơi sinh sống của một loài động vật cực kì quý hiếm: dê rừng đỏ. Dê rừng đỏ toàn thân đỏ rực một màu, sừng trắng, chân đen, chỉ sinh trưởng và phát triển ở chân núi phía Nam núi tuyết Streca nên là loài động vật trân quý, giá của nó vô cùng đắt đỏ, cao gấp hai lần giá của một con cầy hương đực.

Có ai ngờ, tiết trời tháng Sáu đáng yêu như gương mặt trẻ thơ lại có thể thay đổi nhanh đến thế! Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ lưng giắt trường đao, vai mang súng săn, hăm hở dẫn mày trèo lên núi tuyết cao hơn 2000 mét so với mực nước biển, dẫm trên tầng băng mỏng, đi chừng nửa đường thì phía sau ngọn núi chính của dãy núi Streca bỗng cồn lên một đám mây đen, hình dạng như một con sói xám phi nước đại trên bầu trời, đang nhe nanh múa vuốt nhào về phía eo núi tuyết, nuốt chửng vầng mặt trời rực rỡ tháng Sáu. Trong phút chốc, bầu trời xanh thăm thẳm bỗng trở nên tối sầm, gió điên cuồng gào thét, trời đất chìm trong khoảng mênh mông xám xịt. Trông thấy cảnh ấy, chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ kinh hãi quá, lông mày gần như rụng xuống: “Basacha, chết rồi, chúng ta gặp phải bão đen rồi!”

Bão đen, hai chữ ấy có thể khiến ngay cả những tay thợ săn can đảm nhất sợ mất mật! Mỗi khi bão nổi, chỉ trong nháy mắt, nhiệt độ ở eo núi tuyết giảm nhanh khủng khiếp, tuyết rơi dày tới hơn một thước. Hơn một năm trước, một người chăn cừu dẫn đàn cừu đi từ phía Bắc sang phía Nam chân núi tuyết Streca để tìm đồng cỏ mới, khi ngang qua eo núi tuyết, chẳng may gặp phải bão đen, kết cục thật bi thảm, bản thân người chăn cừu cùng đàn cừu hơn trăm con bị đông kết thành những cột băng. Nếu ví eo núi tuyết là Quỷ Môn Quan thì bão đen chính là Quỷ Dạ Xoa thi hành mệnh lệnh của tử thần.

Tuyết, băng và đất đá xoắn xuýt vào nhau rơi rào rào trước mặt mày và chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ khiến mày và chủ nhân không sao mở mắt ra được.

Mày là một con mãnh cầm có đôi cánh to rộng và cứng chắc, đôi cánh ấy đã bay qua trăm núi ngàn sông thế mà lúc này đây, khi cơn bão tố cuồng phong đang rít gào, đám lông trên đôi cánh ấy bị thổi bạt, cơ hồ không thể chống đỡ nổi sức nặng của cơ thể, đôi cánh ấy lảo đảo, lúc cao lúc thấp. Cái lạnh thấu xương thấm vào da thịt khiến mày không ngớt rùng mình, tưởng như máu trong cơ thể đang từ từ đông đặc lại.

Tình cảnh của chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ còn đáng thương hơn mày nhiều. Chủ nhân chỉ mặc mỗi một chiếc áo chẽn ngắn làm bằng da dê, đôi cánh tay rúm ró rụt vào trong ống tay áo, cổ rụt vào vai, lưng gập cong như lưng tôm, run lập cập. Chủ nhân muốn tiến lên phía trước nhưng chỉ được vài bước, cơn gió mạnh lại vun vút thổi tới, đẩy giạt chủ nhân về phía sau, trở lại nơi xuất phát ban đầu.

Cách khôn ngoan nhất lúc này là phải nhanh chóng tìm ra một góc khuất để trú thân, tránh sự tấn công trực diện của cơn bão đen. Đôi cánh mày đập qua đập lại, hiên ngang chĩa thẳng lên trời giữa cơn gió tuyết dữ dằn, bay vút lên cao. Mày hướng đôi mắt nhìn xa thật xa, dễ dàng tìm ra một nơi trú thân lý tưởng cho mày và chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ.

“Basacha, đừng bỏ tao!”

Chủ nhân hốt hoảng ngửa mặt lên trời, vẫy tay và nấc lên thảm thiết. Hẳn là chủ nhân hiểu lầm mày, cứ ngỡ mày ích kỉ, muốn một thân một mình thoát khỏi eo núi tuyết nguy hiểm này. Mày thấy tủi thân ghê gớm. Trong hoạn nạn mới thấu tỏ chân tình, mày là một con kim điêu chí tình chí nghĩa, làm sao có thể tham sống một mình khi chủ nhân đang nguy khốn? Mày vội vã thu đôi cánh lại, bay vù xuống, đậu trên vai chủ nhân, dụi dụi cái cổ thon mềm lên chiếc cằm ram ráp những sợi râu của chủ nhân, mày muốn dùng ngôn ngữ cơ thể để nói với chủ nhân một cách thật trịnh trọng rằng: “Basacha này sẽ không bao giờ rời bỏ chủ nhân dẫu sống hay chết!”

“Basacha, mày… mày không lừa tao đấy chứ?” Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ lo lắng hỏi.

Phải, cũng không thể trách chủ nhân có lòng hồ nghi được. Mày nghĩ, giả như không có mày, chủ nhân khó lòng thắng vượt cơn bão đen khủng khiếp này. Một thân trơ trọi, đói lạnh, sợ hãi và tuyệt vọng, tất cả những thứ ấy sẽ mau chóng giết chết ý chí ham sống của chủ nhân, biến chủ nhân thành một cột băng. Còn mày, chí ít cũng có thể thoát khỏi eo núi tuyết hiểm ác này nhờ vào khả năng bay điêu luyện của một con kim điêu trải nhiều phong trần.

Sau rốt, mày bay lên cao khoảng mấy chục mét, đôi mắt lửa ngươi vàng phát ra những tia sáng xuyên thủng màn mưa tuyết tối sầm, quan sát khắp bốn bề một lượt, phát hiện thấy một tảng đá hình cây nấm cách mày và chủ nhân khoảng năm mươi mét về phía trước bên phải. Tảng đá nằm hơi chếch so với ngọn núi tuyết, vì thế tạo thành một góc hẹp để tránh gió. Tảng đá trên to dưới nhỏ, hẳn sẽ hữu dụng như một chiếc ô che mưa che nắng.

Đúng là một nơi tránh gió lý tưởng.

Tức thì mày hạ thấp độ cao, bay trước dẫn đường, đưa chủ nhân xuống dưới tảng đá hình cây nấm.

Gió ù ù rống rít, điên loạn như một con quái thú từ một phương trời khác tới, tất thảy mọi vật ở eo núi tuyết đều chao đảo trước cơn thịnh nộ của nó.

Gió vẫn luồn qua khe hở giữa tảng đá và ngọn núi tuyết, tuyết vẫn gối nhau rơi trên cơ thể mày và chủ nhân, nhưng dễ chịu hơn nhiều so với lúc ở bên ngoài tảng đá. Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ mệt lả, nằm bên dưới tảng đá hình cây nấm, gương mặt khô quắt lại hệt như một ngọn đèn chỉ còn leo lét vài giọt dầu, đôi mắt thất thần đờ đẫn nhìn lên bầu trời mênh mang.

Mày đứng thẳng người bên dưới tảng đá, thở hồng hộc. Thoáng sau, mày thấy toàn thân buốt lạnh, cái lạnh xuyên thấm vào tim, cái lạnh làm rũ rượi đám lông đuôi. Mày biết rõ, cơn bão đen đang hung hăng chứng tỏ ma lực đặc biệt của nó, khiến eo núi tuyết trở thành lãnh cung ngập trong băng tuyết.

Mày không biết mình đứng như thế trong bao lâu. Dần dà, mày cảm thấy đôi mắt khô và cay xè, vùng da quanh mắt trĩu nặng tựa hồ như đeo một cục chì, buồn ngủ khủng khiếp. Cái lạnh như dao cứa bỗng nhiên dịu hẳn một cách kì lạ và thế giới như đang xoay vòng trong một trò ảo thuật, trở lại tiết trời mùa xuân tràn ánh nắng với muôn hoa khoe sắc thắm, vầng dương ấm nồng mỉm cười trên cao, cơn gió thôi không phát ra những thanh âm gớm ghiếc mà trở nên dịu dàng mơn man như thể đang ca lên bài hát ru êm đềm. Mày từ từ khép hai hàng mi, gà gật ngủ. Đầu mày chúc xuống dưới, đâm sầm vào một tảng đá xù xì. Cú va chạm đau quá khiến mày bừng tỉnh. Mày mở mắt, sợ đến nỗi toàn thân ướt đầm. Ngủ gật khi đang trên núi cao, không khí loãng, giữa tiết trời mịt mùng băng tuyết như thế này thật nguy hiểm xiết bao! Ấy là giấc ngủ trước lúc hôn mê, trước lúc đi vào cõi yên bình mãi mãi. Mày đã từng tận mắt trông thấy một con hươu sao dùng chân cào bới lớp tuyết để sục tìm vỏ cây ăn cho đỡ đói lòng và khi thấy mình mệt mỏi quá độ, nó nằm trên tuyết ngủ một giấc. Có điều, nó không bao giờ tỉnh dậy nữa. Thật nguy hiểm quá mức! Suýt chút nữa thì mày chịu chung số phận hẩm hiu với con hươu sao bất hạnh ấy! Mày cố hết sức lắc đầu thật mạnh để xua đuổi những con bọ buồn ngủ ấy đi xa khỏi mày, xa tít tới tận chín tầng mây. Khi tỉnh khỏi giấc mơ màng cũng là lúc ảo giác về sự ấm áp biến mất, thế giới xung quanh lại trở về với cái lạnh cắt da cắt thịt như lúc ban đầu.

Mày nghĩ tới chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ, quay đầu sang nhìn, chết rồi, chủ nhân giờ đang ở vào tình trạng của mày vừa rồi. Chủ nhân đang nằm trên tảng đá hình cây nấm, mê man trong giấc ngủ. Trên gương mặt của chủ nhân không còn vẻ đau đớn và sợ hãi, thay vào đó là vẻ yên bình, an nhiên tự tại; miệng chủ nhân nở một nụ cười thỏa mãn. Rõ ràng, chủ nhân đang chìm trong thứ ảo giác vô cùng nguy hiểm. Ruột gan mày như có lửa đốt, mày hớt hải nhảy tới bên mình chủ nhân, ghé sát mỏ vào tai chủ nhân, quác quác mấy tiếng. Giọng mày lạc đi vì lạnh.

Tỉnh dậy đi chủ nhân, mau tỉnh dậy thôi!

Cơ hồ chủ nhân ngủ rất sâu giấc nên không hề cảm nhận được tiếng kêu the thé của mày.

Mày lùi lại phía sau một bước, đập đập đôi cánh sắp đông cứng lại, phần ngoài đôi cánh sạt qua mặt đất, làm cuộn lên những bụi tuyết, hạt băng và cả những hòn đá li ti, văng về phía chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ đang nằm ngủ. Tuyết lạnh thấm trên da thịt và những hòn đá li ti đập vào mũi khiến chủ nhân tỉnh giấc. Chủ nhân nặng nề nhấc một cánh tay lên, cố sức dụi mắt, uể oải liếc nhìn mày một cái rồi làu bàu trong cổ họng:

“Basacha, đừng nghịch ngợm như thế chứ, chớ có làm ồn đấy! Tao mệt lắm rồi, muốn ngủ một lúc”.

Nói rồi chủ nhân lại quay mặt về phía tảng đá ngủ tiếp.

Phải làm chủ nhân tỉnh dậy ngay thôi! Mày nhảy tới bên chủ nhân, giương mỏ, dằn lòng mổ một cái rõ mạnh lên cánh tay trần của chủ nhân.

Cánh tay của chủ nhân bị mày mổ thủng một lỗ, tứa máu. Chủ nhân bật dậy theo phản xạ có điều kiện, một tay bịt vết thương, lắc người cho khỏi lạnh, mắng té tát: “Đồ quỷ kia, mày cả gan dám mổ cả ông đấy hử! Có phải mày đói quá hóa điên rồi không, muốn hút máu, ăn thịt ông hả?”

Chủ nhân đã tỉnh dậy, mày mừng lắm. Miễn sao chủ nhân có thể thoát khỏi hiểm cảnh, chút ấm ức này nào có đáng gì!

Chủ nhân càng mắng nhiếc càng tức tối, co chân đá thẳng vào ngực mày không thương tiếc, làm mày lăn lông lốc trên nền tuyết.

Chủ nhân đá mày, làm mày đau nhưng cũng làm chủ nhân tỉnh thực sự. Động tác quá mạnh bạo vừa rồi khiến chủ nhân hoàn toàn thoát khỏi trạng thái nửa bị tê liệt nửa bị mê man khi nãy. Cái ấm nồng do ảo giác mang lại không còn nữa, đột nhiên chủ nhân khom lưng, vòng hai cánh tay lên hai vai ép thật chặt, toàn thân run lẩy bẩy như một chiếc sàng đang được người ta rung lắc, hai hàm răng va vào nhau lập cập như để đối phó với cái lạnh buốt tim, luôn miệng xuýt xoa: “Ôi trời, lạnh chết đi được, làm sao thế nhỉ?”

Chủ nhân nhìn miên man ra khắp bốn bề, ánh mắt lướt qua tảng đá hình cây nấm rồi lại hướng về phía ngọn núi tuyết sừng sững trước mặt, chớp chớp đôi mắt. Bất giác, chủ nhân chợt hiểu, bèn nói: “Ồ, tao nhớ ra rồi Basacha ạ, chúng ta đang gặp cơn bão đen ở giữa eo núi tuyết. Đúng thế, tao đã bò tới tảng đá này bằng bốn chi đấy. Tao đã ngủ mất và Basacha mày gọi tao dậy, là mày cứu tao!” Vừa nói chủ nhân vừa bế mày lên: “Basacha, tao thật khốn kiếp, mày lại cứu tao thêm lần nữa, thế mà tao nỡ đá mày…”

Mày bật ra những tiếng cục cục vui mừng từ sâu trong cổ họng. Sau lúc hiểu lầm, người ta càng thấu hiểu nhau sâu sắc hơn. Mày cảm thấy vô cùng sung sướng dù ngực vẫn còn đau ê ẩm.

“Tao lạnh sắp chết rồi đây”. Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ nói.

Mày nhảy khỏi vòng tay ôm ấp của chủ nhân, chạy tới một khoảng trống nho nhỏ phía sau tảng đá hình cây nấm nhảy nhót và vỗ cánh không ngừng, vận động để tăng cường tuần hoàn máu trong cơ thể, khỏa lấp cái lạnh tê buốt tới tận xương tủy.

Chủ nhân bắt chước mày, chạy bộ tại chỗ, chống chọi lại với cơn bão đen.

Tới buổi chiều, cơn bão đen rút cục cũng giống như một con thú đã mệt nhoài sau những giờ gầm gào vật lộn, từ từ dịu lại và trở nên bình lặng. Bầu trời tối sầm dần chuyển sang nhờ nhờ xam xám, cơn cuồng phong thôi không rống rít nữa dù khung trời vẫn miên man những bụi tuyết bé xíu.

“Đi nào Basacha, chúng ta xuống núi, về nhà thôi!” Vừa nói chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ vừa chống cây súng hỏa mai xuống đất làm gậy chống, bước từng bước ra khỏi tảng đá hình cây nấm.

Cơn bão đen giống như một mụ phù thủy có pháp thuật cao cường, chỉ trong khoảng thời gian nửa ngày ngắn ngủi, mụ đã làm khung cảnh ở eo núi tuyết thay hình đổi dạng hoàn toàn, biến nó thành một thế giới mênh mông băng tuyết, được bao bọc bởi trong sắc trắng bàng bạc. Các vách đá đùn lên những lớp băng trắng dài hàng trăm mét, các khe rãnh, mương suối bị lấp bằng bởi tuyết. Eo núi tuyết u tịch như cõi âm tào địa phủ. Tiết trời vẫn lạnh cắt da cắt thịt.

Chạy, nhảy, vận động lâu, mày và chủ nhân đói móp bụng. Bữa sáng đã sớm bị dạ dày tiêu hóa hết. Cái đói ọc ạch trong dạ, cái lạnh đâm chích trên da thịt, nội công ngoại kích hút cạn sức lực của mày và chủ nhân, cơn váng đầu hoa mắt kéo đến hành hạ.

Đi được nửa đường, chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ bất ngờ bị thụt chân xuống một hố tuyết lớn, cả người lẫn khẩu súng hỏa mai mang theo bên mình lọt thỏm xuống hố. Hố tuyết sâu bao nhiêu, mày không thể nào biết, chỉ thấy chủ nhân hốt hoảng vì bàn chân không giẫm tới đáy hố, chỉ đành nắm chặt hai tay trên mép hố, kêu lớn: “Basacha, nhanh lên, mau cứu tao lên khỏi hố với!”

Mày bay ra phía sau lưng chủ nhân, đôi móng vuốt bấu chặt trên hai vai chủ nhân, lấy hết sức bình sinh vỗ quạt hai cánh, chật vật lắm mới lôi được chủ nhân lên khỏi hố tuyết. Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ mệt rũ, ngã vật bên mép hố tuyết, thở hổn hển, một lúc lâu sau vẫn chưa lấy lại sức.

Mày kêu lên không ngừng, thanh âm nhẹ nhàng và ấm áp, giục giã chủ nhân mau mau đứng dậy trở về nhà. Mỗi phút dừng nghỉ ở eo núi tuyết này là mỗi phút sinh mệnh treo trên đầu sợi tóc.

Một người thợ săn dạn dày kinh nghiệm như chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ lẽ dĩ nhiên rất hiểu tình cảnh nguy hiểm của mình. Khẩu súng hỏa mai bị rơi xuống hố tuyết, không thể moi lên được. Chủ nhân rút thanh trường đao gài bên cạnh sườn, miễn cưỡng biến nó thành một cây gậy chống ngắn, khó nhọc bước từng bước một tiến lên phía trước bằng ba chân.

Bước đi của chủ nhân chậm chạp quá đỗi, cứ như một con ốc sên đang rù rì bò trên đường.

Chủ tớ đi thêm chừng hơn một cây số nữa. Chủ nhân lại vấp chân phải một hòn đá nằm ẩn mình trong lớp băng tuyết, ngã nhào xuống tuyết. Chủ nhân nói với mày bằng một giọng đứt quãng của một người đã tiêu tan hết sức lực: “Basacha à, sợ rằng tao không cố được nữa rồi, tao không còn đủ sức để ra khỏi eo núi tuyết này nữa đâu”. Sắc mặt chủ nhân nhợt nhạt, dáng vẻ thất vọng cùng cực.

Suốt một ngày chống chọi với cái lạnh tê tái, chút thức ăn trong dạ đã tan vào máu huyết từ lâu, giờ đây mày và chủ nhân đâu còn sức lực nữa! Thứ sức mạnh duy nhất giúp mày và chủ nhân thoát khỏi eo núi tuyết tử thần chính là niềm ham sống mãnh liệt và ý chí ngoan cường. Khi niềm ham sống vụt tắt và ý chí vỡ tan cũng có nghĩa mày và chủ nhân đang đón đợi cái chết.

Chủ nhân ơi chủ nhân, bà chủ Mạc Na đang ở nhà nóng lòng mong ngóng chủ nhân trở về, cô chủ nhỏ Lợi Lợi không thể thiếu sự che chở của người cha. Chủ nhân ơi, mau đứng dậy đi nào, cố gắng bước đi nào, mạng sống này đáng để chúng ta trân trọng và lưu luyến lắm lắm!

Buồn thay, mày chỉ là một con kim điêu, mày không thể dùng ngôn ngữ của loài người để giãi bày những lời đang vọng vang trong lòng, mày chỉ có thể bay vút lên tầng không, hướng đầu về phía bản Nha Nha xa xăm kêu quác quác.

Chủ nhân sống với mày nhiều năm, thoáng quan sát hành động và tiếng kêu của mày, chủ nhân tức khắc thấu hiểu tâm tư của mày, chủ nhân gắng gượng đứng dậy, nói: “Đúng thế Basacha à, tao không thể bỏ mạng ở đây được, tao phải trở về nhà”.

Chủ nhân khổ sở thở hắt theo từng bước đi, cứ đi mươi bước lại phải nghỉ lấy sức.

Mày cũng mệt lắm rồi, cứ bay một quãng ngắn lại phải hạ xuống nền tuyết để đôi cánh được nghỉ lấy sức, sau đó mới bay tiếp, vẫn chỉ một quãng ngắn.

Chiều tà, mày và chủ nhân rút cục cũng tới quãng núi có tên miệng vẹt. Đây là cửa ải cuối cùng trước khi ra khỏi eo núi tuyết. Vượt qua một quả núi nhỏ nữa, mày và chủ nhân sẽ thoát Quỷ Môn Quan, tính mạng không còn bị đe dọa nữa. Đứng trên đỉnh một tảng đá nhọn phóng tầm mắt nhìn ra xa, có thể trông thấy những ruộng lúa mướt xanh và những bãi cỏ tranh vàng óng trải dài dưới chân núi phía bên kia. Có điều, chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ cơ hồ không thể bước thêm một bước nào nữa, rũ rượi đứng tựa vào tảng đá, đôi môi trắng bệch đang mấp máy, âm thanh nghe rất nhỏ:

“Basacha à, thực sự là tao không lết nổi nữa rồi, nghỉ đi thôi”.

Cực chẳng đã, mày đành phải bay nhào vào lòng chủ nhân, dùng hơi ấm của cơ thể sưởi ấm da thịt lạnh ngắt của chủ nhân, không để chủ nhân trở thành một khối băng bởi trời buốt lạnh.

“Ôi, nếu như có thể nhóm một đống lửa để sưởi ấm thì tốt biết bao!” Chủ nhân lẩm bẩm trong cổ họng.

Tuyết rồi lại tuyết, khắp đất trời chỉ có tuyết rơi mịt mùng, biết đi đâu tìm vật nhóm lửa bây giờ?

“Ôi trời ơi, giá được húp một bát canh nóng, à không, chỉ cần một ngụm canh nóng thôi thì tao cũng có thể đi một mạch khỏi quả núi nhỏ trước mặt đấy”. Chủ nhân liếm mép nói.

Mày thấy lòng thẹn với lòng, mày chẳng có cách nào thỏa mãn niềm mơ ước nhỏ bé ấy của chủ nhân cả. Bản thân mày cũng đang đói rã ruột, đói đến nỗi cơ thể như ở trong cõi hư không, mày hận làm sao lúc này không thể vồ lấy một con chuột để lót dạ, đau buồn thay, đến một hạt phân chuột cũng không nhìn thấy.

Cắn răng chịu đựng vậy, phải đi tiếp thôi. Mày dùng mỏ ngoạm vào một cúc áo của chủ nhân, cố sức giằng kéo.

“Trời ơi, không có bát canh nóng, cũng chẳng có đống lửa nào hết”. Chủ nhân thở dài não nuột, chống thanh trường đao lên nền băng, gắng gượng đứng dậy, nhưng vừa cử động, đầu gối nhũn ra, chủ nhân lại ngã nhào xuống tuyết.

“Basacha ơi Basacha, tao thực sự không thể trụ nổi nữa rồi. Xương cốt tao tựa như bông ấy, mềm nhũn không có chút sức lực nào cả”. Chủ nhân nằm trên nền tuyết, hổn hển.

Mày hận mình không có đủ sức lực để quắp chủ nhân bay vút về bản Nha Nha. Cho dẫu bây giờ mày bay về bản báo tin đi nữa thì cũng chẳng kịp, bởi rất có thể chủ nhân sẽ chết cóng vì đói và lạnh ở eo núi tuyết này trước khi mày dẫn người tới cứu.

Mày đứng bên cạnh chủ nhân, bần thần không biết phải làm sao.

Một lúc sau, chủ nhân chống tay trên tuyết, từ từ ngồi dậy, ôm lấy cổ mày, vùi mày vào ngực rồi nói giọng thê lương:

“Basacha à, giả như lúc này mày vỗ cánh bay đi thì mày vẫn còn một con đường sống đấy, có đúng thế không? Nhưng tao biết là mày sẽ không bỏ mặc tao như thế đâu. Mày là một con kim điêu chí tình chí nghĩa, mày tình nguyện hi sinh thân mình để cứu tao nhỉ!”

Nếu muốn tìm đường sống cho riêng mình thì mày đã vỗ cánh bay đi từ lâu rồi.

“Ôi Basacha, vật báu của tao, con kim điêu chí tình chí nghĩa của tao, tao biết là ở trong tình cảnh của tao và mày bây giờ, hoặc là cả hai chủ tớ chúng ta chết cóng ở chốn thần khóc quỷ sầu này, hoặc là một sống, một chết”. Chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ lẩm bẩm như người đang mơ ngủ. Mày thấy ánh mắt ảm đạm của chủ nhân bỗng rực sáng, quầng sáng của một kẻ thèm khát cái ăn đến cực điểm vì đang đói lả. Lòng dạ mày bất an khó tả.

“Hai chúng ta, một sống, một chết; hai chúng ta, một sống, một chết;…” Chủ nhân lặp đi lặp lại câu nói ấy.

Mày đang nằm trong lòng chủ nhân, ở tư thế mặt đối mặt, nhưng lúc này, chủ nhân xoay ngược người mày, để đầu mày hướng ra bên ngoài, lưng quay về phía chủ nhân. Động tác chậm rãi mà dứt khoát. Đôi tay xù xì, thô ráp của chủ nhân, ve vuốt bộ lông của mày hết lần này đến lần khác, nhẹ nhàng chỉnh lại những sợi lông bị cơn bão đen thổi tung. Mày cảm nhận đôi bàn tay ấy đang run rẩy một cách ghê gớm trên cơ thể mày và dĩ nhiên không phải chỉ vì lạnh, mày biết thế. Mày nghe thấy tiếng leng keng khi thanh trường đao được nhặt lên khỏi mặt tuyết. Cơ thể mày bắt đầu run rẩy, đương nhiên cũng không phải chỉ vì lạnh. Hãy còn đủ thời gian để mày vỗ cánh bay đi, chí ít thì chút sức lực còn lại vẫn đủ để mày giãy khỏi vòng tay ôm tha thiết của chủ nhân. Sức lực của chủ nhân ư? Đã cạn kiệt từ lâu rồi, ông ấy không đủ sức níu giữ mày. Nhưng mày đứng yên, không nhúc nhích. Không có mày, chủ nhân sẽ về chầu Diêm Vương. Bây giờ, mày là thứ duy nhất giúp chủ nhân lấy lại sức sống, là cứu tinh duy nhất giúp chủ nhân thoát khỏi eo núi tuyết hiểm ác. Lẽ tất nhiên, mày phải dùng máu huyết, xương thịt của mình để đổi lấy mạng sống của chủ nhân.

“Ôi Basacha, báu vật của tao”, chủ nhân cọ nhẹ gương mặt lên cổ mày, động tác mới êm dịu và lời nói mới xúc động làm sao, “mày đúng là một con kim điêu nặng tình nặng nghĩa hiếm có trên đời, mày đã cứu tao hết lần này đến lần khác, suốt đời tao sẽ không bao giờ quên ơn mày”. Có chút gì đó bí hiểm trong lời nói thoảng nhẹ của chủ nhân, như thể chủ nhân đang đọc một câu thần chú từ thuở xa xưa. Tự đáy lòng mày chợt cồn lên một cảm giác kính cẩn trang nghiêm tựa như khi mày được làm một vật hi sinh mang lên đàn tế để dâng cúng thánh thần, có điều vật hi sinh của mày được dâng cúng cho con người và đàn tế của mày là đàn tế của con người.

Tuyết vẫn bay phiêu diêu giữa trời, khung trời vẫn vẩn lên sắc màu nhờ nhờ xam xám âm u, cảnh ấy đè nén lên cơ thể mày, khiến mày thở không ra hơi. Mày sốt sắng chờ đợi, chờ đợi sự giải thoát hoàn toàn của cơ thể, chờ đợi sự thăng hoa tuyệt diệu của linh hồn.

Sự chờ đợi của mày có lẽ diễn ra trong vài phút thầm lặng, có lẽ kéo dài đằng đẵng tới mấy mươi phút, thình lình mày cảm thấy đầu não như được bay bổng lên không trung, cơ thể vẫn còn nằm trong vòng tay ấm nồng của chủ nhân. Cổ mày tràn trề một cảm giác khoan khoái, sung sướng, mọi ưu phiền sầu lo trong cuộc đời bỗng dưng tan biến hết thảy. Kĩ xảo của chủ nhân thật điệu nghệ vô cùng, mày không hề cảm thấy một nỗi đau đớn nào. Đầu mày kéo lê cái cổ dài tới gần hai mươi centimét lắc lư qua lại trên không trung rồi vừa hay gục xuống đỉnh tảng đá miệng vẹt. Do lớp tuyết ngưng đọng quá dày hay do nhiệt độ quá thấp mà cái cổ thẳng đứng của mày rúc sâu vào lớp tuyết, vết thương trên cổ dính chặt vào tầng băng. Cái đầu mày nghển cao trên tảng đá, chòm lông màu vàng sẫm trên đỉnh đầu vẫn còn lấp lánh ánh sáng của sự sống. Mày mở to đôi mắt, cúi nhìn chính mình và chủ nhân, ánh nhìn của một kẻ ở ngôi cao ngó liếc đám người phía dưới.

Mày trông thấy chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ đang ôm ghì lấy mày, đôi môi ghé sát miệng vết thương của mày, mút lấy mút để. Dòng màu nóng hổi trong khoang ngực mày tuôn trào, đùn lên từng giọt huyết tương tròn như bong bóng. Huyết tương từ từ chảy lan vào trong cơ thể của chủ qua miệng và thực quản, biến thành nhiệt lượng, thành ca lo, thành sức sống tràn trề.

Khi những giọt máu của mày cạn sạch, chủ nhân lảo đảo đứng dậy. Đôi vai của chủ nhân đã có thể vươn thẳng và đôi chân thôi không gảy đàn nữa. Chủ nhân tham lam liếm những giọt máu còn rơi sót lại trên mép và râu, bước tới phía trước tảng đá miệng vẹt rồi hướng về phía mày, không, nói đúng hơn là hướng về phía đầu mày cúi rạp người ba cái, sau đó chủ nhân quay người đi khỏi eo núi tuyết.

Dáng đi của chủ nhân hãy còn loạng choạng nhưng vững chãi hơn lúc trước nhiều. Chủ nhân sẽ sống và thoát khỏi eo núi tuyết, trở về với gia đình ấm êm, mày tin chắc là như thế.

Mày nhìn theo dáng chủ nhân xa dần, xa dần cho tới khi cái dáng ấy bước tới tận cuối con đường. Không gian u tịch, lạnh lẽo rợn người của eo núi tuyết chỉ còn lại cái đầu của mày và hai hàng dấu chân của chủ nhân.

Mày thấy mệt mỏi không sao tả xiết bèn lặng lẽ khép đôi mi. Đầu và cổ mày bị đông cứng lại thành một chiếc gậy băng, ngạo nghễ vươn thẳng lên trời cao, nhô khỏi tảng đá miệng vẹt, bộ lông vàng mướt vẫn óng ả, rạo rực sức sống.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.