Chim Ưng Tao Ngộ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lam Ðỉnh Nhi Xinh Đẹp
Lam Ðỉnh Nhi Xinh Đẹp

❊ ❊ ❊

Suốt mấy ngày liền, mày chìm đắm trong nỗi vui mừng vì lại được tung cánh bay lên bầu trời cao rộng vô ngần. Mày bay trọn ba vòng khắp thảo nguyên Ga Marr, nơi mày đã từng sống và bước từng bước chập chững trên con đường làm chim ưng săn oai phong. Mày đã bay tới từng khe suối, từng vũng nước của mạn Bắc núi tuyết Streca. Mày muốn ngọn núi tuyết hùng vĩ biết mày đã trở về với cuộc sống của một con mãnh cầm có thể ngao du khắp hết tầng không bao la. Mày chưa muốn xây tổ vội. Mày muốn làm một trang hảo hán tiếu ngạo trời xanh mây trắng, khát thì uống nước tuyết, đói thì ăn thịt ban cưu hoặc bồ câu núi, rồi lại mải miết sải cánh tự do.

Mày cảm nhận sâu sắc rằng, đôi cánh mới là cuộc sống đích thực của loài chim.

Mày được sống lần thứ hai.

Trong mười mấy ngày thấm thoắt thoi đưa, khả năng và kĩ thuật bay của mày tiến bộ rất mau, gần như đã lấy lại phong độ của một con chim ưng săn thuở nào. Mày lại có thể thỏa thích lượn vòng, chao nghiêng, lật mình trên không; lại có thể xòe rộng đôi cánh nằm im hơi trên bầu trời thật lâu, để làn gió tùy ý thổi mày bay phiêu diêu trên không như một kẻ đang say sưa tận hưởng chuyến tiêu dao.

Động vật có vú sống dựa vào mũi, loài chim sống dựa vào đôi cánh.

Mày ngẫm cuộc sống trước kia của mày, những sướng vui đau khổ, hoạn nạn lướt qua đời mày giống như một cơn ác mộng. Giờ đây, mày đã bước khỏi cõi mộng. Mày phải quên quá khứ, cắt đứt những trang đời năm xưa. Mày sẽ sống cuộc đời mới. Nửa tháng sau, khi đã thỏa thuê tận hưởng niềm hoan hỉ vì lại được trở về với bầu trời xanh vời vợi, thỏa thuê tận hưởng cuộc sống vui sướng rộn ràng của một con kim điêu hoang dã hoàn toàn tự do, mày bỗng thấy cõi lòng mình manh nha một niềm khao khát: Mày muốn tìm bạn đời, muốn có một tổ ấm đong đầy yêu thương và hạnh phúc. Ấy mới là cuộc sống hoàn mĩ của một con kim điêu giữa núi rừng.

Mày trẻ trung, tuấn tú, sợ gì không tìm được một cô nàng tương xứng.

Buổi trưa hôm ấy, trong lúc đi săn, mày phát hiện một chấm đen nhỏ đang chuyển động trên lũng sông khô cạn giữa thảo nguyên Ga Marr. Mày vội vàng bay tới, a ha, một con thủy lộc con con (hay còn gọi là hươu tai to). Mày thảnh thơi đập cánh, bay về phía con thủy lộc non lẻ loi. Cái bóng mày dập dìu trên nền tuyết trắng phau. Mày biết, đối với những loài động vật ăn cỏ yếu ớt như con thủy lộc non này, cái bóng của mày là áng mây u ám của thần chết, là hiện thân của ma quỷ. Cái bóng ấy làm chúng tiêu tan hồn phách.

Mày lượn tới khoảng không gian phía trên đầu con thủy lộc non, đổ chụp cái bóng đáng sợ của mày lên mình nó. Mày ngắm mục tiêu rất chuẩn. Con thủy lộc sợ mất mật, xoạc rộng bốn chân cuống cuồng tháo chạy. Dẫu thế, mày cũng chẳng vội, cứ thủng thẳng đuổi theo mục tiêu. Dáng hình màu nâu sậm của con thủy lộc nổi bật trên nền tuyết trắng xóa như cánh đồng bông. Bốn bề hoang vắng đìu hiu, không có lấy một bụi cây cho nó ẩn thân. Nó không cách nào thoát khỏi tầm kiểm soát của mày. Mày muốn chờ tới khi nó kiệt tàn sức lực, hụt hơi ngã nhào xuống nền tuyết, mày sẽ lao tới vồ bắt con mồi mà chẳng tốn chút công sức nào.

Con thủy lộc non bất hạnh bật ra những tiếng u u quái đản. Nó hết chạy về phía Đông lại nhào sang Tây, chẳng thể phân biệt rõ đâu là Đông, Tây, Nam, Bắc nữa. Cuối cùng, nó phi tới một khoảnh đất chưa đầy năm chục mét vuông, cuống cuồng xoay vòng tròn, hành động như một con hươu chột ngu ngốc. Vài phút sau, bốn chân của nó trở nên mềm nhũn rồi thôi không cựa quậy. Miệng nó sùi bọt trắng dã, hãi hùng liếc nhìn cái bóng phủ lên người nó mỗi lúc một to, một nặng, một đáng sợ. Đột nhiên, nó vùi đầu vào trong đống tuyết, không nhúc nhích. Cái mông tròn lẳn, mỡ màng lộ hẳn ra ngoài.

Mày thu nửa đôi cánh, lướt về phía con mồi bằng một phong thái rất nho nhã. Không phải mày đang lao tới vồ bắt nó, mà đang từ từ bay tới nhặt lấy nó. Mày quắp con thủy lộc nửa chết vì mệt nửa chết vì sợ, định mang về chỗ bãi cỏ bên sông từ từ thưởng thức. Đúng lúc ấy, mày bất ngờ nghe thấy những tiếng các cạc cạc vang lên phía sau lưng. Mày ngoái đầu nhìn lại. Một nàng kim điêu đang gọi mày.

Diễm lệ làm sao hình dáng của nàng! Cái mỏ vàng sánh như mật, trơn mướt và mềm mại như thể được tạc từ ngọc quý. Bộ cánh của nàng giống như một tấm the vàng đẹp tuyệt. Toàn thân nàng giống như một dải băng xinh xắn. Đám lông trên đầu nàng cũng thật khác lạ, nó ánh lên màu xanh cánh trả đặc biệt của loài chim công. Nàng như đang đội một chiếc mũ miện cực kì quý giá.

Mày cũng giống như tất cả những loài động vật giống đực độc thân khác, háo hức vui sướng khi được làm quen với một nàng thuộc giống khác. Mày hất cao đôi cánh rồi từ tự hạ xuống lũng sông. Lam Đỉnh Nhi cũng dừng lại ngay bên cạnh mày.

Quác… quác…

Nàng nhìn vào con thủy lộc non dưới chân mày kêu lên dịu dàng.

Mày nhìn nàng. Ồ, cái diều của nàng lép kẹp, đôi mắt nàng phảng phất u buồn. Nàng hẳn đói lắm. Chắc nàng kém may mắn, suốt mấy ngày ròng rã chẳng kiếm được thứ gì cho vào bụng.

Mày ném bụp con thủy lộc đang nằm ngửa xuống tuyết. Mày ngoạm cái mỏ vào cằm nó, đập đập đôi cánh, hào phóng mời nàng cùng mày mổ bụng con mồi, cùng mày đánh chén buồng tim gan dính nhớp, tươi ngon không gì sánh được khi máu huyết trong người nó còn chưa đông đặc, nội tạng của nó còn chưa cứng lạnh. Mày thật lòng mà, ngay cả khi nàng không cầu xin, mày cũng chủ động mời nàng cùng xơi thứ mĩ vị với mày. Mày nghĩ, miếng mồi ngon đến đâu mà ăn một mình cũng chẳng thể nào thấm hết mùi vị của nó. Chậc chậc, được dùng bữa với một nàng kim điêu xinh đẹp đâu chỉ đơn thuần là sự thỏa mãn về nhu cầu thể xác mà còn là một sự hưởng thụ cao hơn về mặt tinh thần.

Mau lại đây, bảo bối đáng yêu của anh; mau ăn đi nào, coi như món quà lần đầu gặp mặt anh tặng em nhé.

Thật lạ, nàng cứ dùng dằng không chúc mỏ xuống mà chỉ không ngớt kêu cạc cạc. Nàng nhìn mày như cầu khẩn, rồi lại ngó xa xăm về phía chân núi tuyết Streca cách nàng vời vợi. Ánh mắt nàng cứ liên tục di chuyển giữa hai đích đến. Mày chẳng phải kẻ ngốc, mày hiểu thứ ngôn ngữ không lời trong ánh mắt của nàng, nàng muốn mày nhường cho nàng con thủy lộc non để nàng mang về phía chân núi xa kia. Trái tim mày chợt băng giá. Lúc này đây, nàng không muốn cùng mày thưởng thức mùi vị thơm lành của con thủy lộc non, mà một mực van xin mày là vì ở phía cao cao trên ngọn núi tuyết kia có thứ còn quan trọng hơn sinh mệnh của nàng, có thứ khiến nàng phải nâng niu chăm sóc, có thứ khiến nàng phải lưu luyến. Thứ ấy hẳn nhiên là những đứa con của nàng.

Như thế có nghĩa, nàng đã có chủ, có kẻ bầu bạn và nàng đã sinh con. Nàng không còn là một tiểu thư khuê các. Niềm hưng phấn và lòng nhiệt tình của mày tụt dốc thảm hại. Kim điêu là loài mãnh cầm bậc cao, thường chỉ sống một vợ một chồng, chúng không cho phép sự có mặt của kẻ thứ ba. Đôi vợ chồng này có lẽ đang chia nhau đi tìm thức ăn, hoặc con kim điêu đực đang ở tổ bảo vệ con non.

Mày khục đầu một cái rõ mạnh, dùng mỏ ngoạm lại con thủy lộc non, cặp vào dưới móng vuốt. Mày vô tư dâng hiến con thủy lộc non mà mày vất vả săn được cho người ta có nghĩa lý gì? Bụng mày cũng đang đói nhũn kia mà. Mọi loài vật trên thế giới này khi tặng quà cho một kẻ khác giới đều có mục đích, và mày cũng đâu phải trường hợp ngoại lệ. Không đạt được mục đích thì mày tiếp tục cống nạp làm chi? Mày quắp chắc con thủy lộc non, định vỗ cánh bay đi. Tạm biệt nhé, hỡi mụ điêu cái đã có chủ. Muốn nuôi sống các con ư? Mụ phải tự dựa vào sự lao động nhọc nhằn của mình chứ, sao lại cầu xin người khác như thế!

Quạc – Lam Đỉnh Nhi cúi đầu sầu thảm, rúc lên một tiếng thê lương. Mụ nửa như xấu hổ vì hành vi ăn xin vô liêm sỉ của mình nửa như buồn đau vì không gợi được sự thương hại nơi mày.

Đôi cánh mày bất giác khựng lại. Lam Đỉnh Nhi liếc nhìn mày. Mày thấy mắt nàng ngân ngấn nước. Giọt lệ đàn bà làm mềm trái tim mày, lay động lòng trắc ẩn của mày. Đột nhiên, mày nhớ lại chuyện xảy ra năm nào khi mày còn là một con chim ưng săn.

Lần ấy, mày theo chủ nhân Đạt Lỗ Lỗ vào núi đi săn. Gặp vận đỏ, chủ nhân săn được một con chim trĩ. Trên đường về, hai chủ tớ đi qua một lều cỏ rách nát. Một người phụ nữ quần áo tả tơi ngồi ngay trước cửa, tay ôm đứa con đau yếu, đờ đẫn nhìn về phía mặt trời. Chủ nhân đưa tay sờ trán đứa bé. Trán nó nóng rẫy như hòn than đang cháy đượm. Chủ nhân lặng lẽ lôi con chim trĩ ra, khẽ khàng đặt dưới chân người phụ nữ rồi lẳng lặng đi khỏi. Trước đây, chủ nhân không hề quen người phụ nữ đó và sau này cũng không đi tìm cô ấy. Lúc bấy giờ đang là mùa đông, cả nhà chủ nhân cũng chỉ biết trông chờ vào những con vật săn được, mang ra chợ đổi lấy gạo sống qua ngày.

Lòng cảm thông và thương xót đồng loại thật cao thượng biết bao!

Sau tiếng quác đầy tấm tức, mày đá phịch con thủy lộc non cho Lam Đỉnh Nhi. Con thủy lộc non rơi thẳng xuống trước mặt nàng theo sườn núi tuyết. Mày dõi theo nàng, từ lúc nàng nặng nề quắp con thủy lộc non, ngật ngưỡng bay về phía núi tuyết Streca cho tới khi nàng chỉ còn là một chấm vàng bé tẻo teo trên không trung rồi mất hút trong ánh sáng rực rỡ.

Ài, cứ coi như vận mày chẳng ra gì, công toi một chuyến. Mày vẫn muốn tiếp tục thử vận may, biết đâu lại chẳng săn được một con động vật nho nhỏ như thỏ rừng, sóc… ăn tạm cho đỡ đói. Buồn làm sao, tới tận khi mặt trời gác núi, mày chẳng săn thêm được con gì, phải trở về tay không.

Lại một đêm bụng dạ trống rỗng nữa rồi.

Hai ngày sau, mày lại men theo lũng sông quanh co tìm mồi. Mày liếc thấy ít vảy rắn đã trơ cứng và đổi màu nằm rải rác bên dưới tảng đá cuội tròn nhẵn ngay giữa lũng sông. Có vảy rắn không chừng sẽ có hang rắn, mày nghĩ. Mày thò đầu ngó xuống dưới đáy mấy tảng đá cuội to tướng xung quanh, chà chà, nhìn này, quả nhiên có một cái hang tối mò mò nằm trong cái khe hẹp giữa hai tảng đá kề nhau. Cửa hang lù lù mấy cục phân rắn nhé. Thật tuyệt, trong động nhất định có một con rắn đang ngủ đông rồi.

Mày khoằm móng vuốt, lách người qua kẽ đá, bắt đầu công việc đào hang bằng mỏ đầy gian nan. Lớp đất bị đông cứng dưới tác động của băng tuyết, lại thêm đám đá dăm lổn nhổn, càng khiến mày chật vật muôn phần. Mỗi lần chỉ ngậm được một cục đất. Vì chút thức ăn duy trì mạng sống, mày phải kiên nhẫn, hết sức kiên nhẫn, ngồi xổm mệt rồi thì quỳ xuống đào hang, bền bỉ và dứt khoát. Mày cần mẫn đào từ sáng sớm tới khi vầng dương ngả về Tây. Cái hang ngoằn ngoèo mới chỉ được đào sâu chừng hơn một mét.

Nỗi nhọc nhằn cuối cùng cũng được đền đáp bằng thu hoạch lớn lao. Phía cuối cái hang thoáng rộng có một con rắn trắng đang cuộn mình nằm ngủ. Có lẽ do luồng không khí lạnh bất ngờ ào vào trong hang, có lẽ do âm thanh phát ra lúc mày đào hang ầm ĩ quá nên con rắn uể oải cử động, khe khẽ ngẩng cao đầu, trợn trừng đôi mắt kèm nhèm vì ngủ dở, hé trông xem chuyện gì đang xảy ra trong nhà nó. Không chờ nó kịp phản ứng, mày nhanh như cắt lao tới mổ vào đầu nó, kéo mạnh nó ra khỏi hang, chui tọt qua khe đá. Con rắn cuộn tấm thân thon dài của nó theo bản năng. Nó muốn quấn chặt lấy mày. Không để nó có thời gian động thủ, mày đột ngột bay vút lên cao, ngoác mỏ, thả con rắn rơi từ trên cao xuống. Con rắn đập ngay phải tảng đá cuội, nằm bất động như một sợi dây cỏ mục.

Có con rắn này, mày không phải lo cái ăn cho hai ngày tới nữa. Mày quác lên mừng rỡ, bay vù xuống tảng đá, chuẩn bị đánh chén.

Các cạc cạc…

Thình lình, mày lại nghe thấy tiếng gọi quen thuộc của một con điêu cái phát ra từ đằng sau. Mày ngoái đầu nhìn. Ôi trời, lại con mụ Lam Đỉnh Nhi ăn xin mặt dày mày dạn! Mụ vừa sượng sùng ra mặt vừa kêu lên những tiếng chứa chan hi vọng. Xem ra, hôm nay lại là một ngày công cốc của mụ. Mặt trời sắp lặn, mụ và những đứa con non thơ của mụ sắp sửa phải đối diện với một đêm trường đói lạnh. Thế là tự nhiên mụ lại muốn xin xỏ con rắn trắng mày vừa chộp được.

Mày giận sôi người. Mày và mụ chẳng qua chỉ là hai kẻ tình cờ gặp nhau trên con đường xa lạ, không có mối quan hệ huyết thống hay sợi dây tình cảm nào kết nối với nhau, thế thì hà cớ gì mày lại một lần nữa phải biếu không mụ miếng mồi mà mày chật vật lắm mới săn được? Đúng thế, mày rất thông cảm với mụ. Mụ chỉ là một con kim điêu cái yếu ớt, sức lực và kĩ thuật bay kém xa mày, trong những ngày đông tháng giá như thế này, mụ kiếm ăn vất vả hơn mày nhiều. Nhưng đâu phải một mình mụ gánh trên vai trách nhiệm nuôi sống cả gia đình, còn có chồng mụ nữa kia mà! Ý nghĩ về một con kim điêu đực khác đang tồn tại bên cạnh mụ làm mày càng thêm lộn ruột, càng không muốn bố thí con rắn cho mụ. Mày đâu bạc nhược tới mức sẵn sàng nuôi sống vợ con kẻ khác chỉ vì chút biểu hiện rầu rĩ của một mụ đàn bà!

Nhưng tại sao mày không trông thấy bóng dáng con kim điêu đực chồng mụ nhỉ?

Tập tính chung của loài kim điêu khi có gia đình là cả con đực và con cái cùng chia sẻ gánh nặng gia đình và chăm sóc con, ngay cả trong giai đoạn nuôi con non. Thường thì con đực ra ngoài kiếm ăn, con cái ở tổ chăm sóc và bảo vệ con non. Tới mùa đông, khi nguồn thức ăn trở nên khan hiếm, để có đủ lượng thức ăn, cả hai vợ chồng đều phải lao mình tìm cái lót dạ. Đi săn có đôi đương nhiên dễ phát hiện và vồ bắt con mồi hơn đi săn cô lẻ một mình, nhất là khi phải đối phó với những loài thú ăn thịt đi bộ cỡ nhỏ có sức chống trả mạnh mẽ.

Đây là lần thứ hai mày thấy mụ Lam Đỉnh Nhi đơn độc đi kiếm mồi, thật không bình thường chút nào. Chẳng nhẽ gia đình mụ vắng bóng con kim điêu đực? Chẳng nhẽ chồng mụ gặp phải bất hạnh trong lúc săn tìm cái ăn? Cứ trông tình cảnh thực tại thì không giống thế. Kim điêu tuy rất khắt khe chuyện một vợ một chồng nhưng chúng không có quan niệm tiết tháo, không tồn tại hủ tục quả phụ phải thủ tiết với chồng. Việc kim điêu cái tái giá là điều hết sức tự nhiên và vô cùng hợp tình hợp lý, đặc biệt là khi nó phải nuôi con non. Nếu con kim điêu đực chồng nó chẳng may gặp nạn, đứng trước sự sinh tồn của mấy mẹ con, kim điêu cái phải nén nỗi bi thương, tìm ngay một con kim điêu đực khác để cùng nó nên vợ nên chồng và sống chung với nhau. Bởi lẽ, chỉ có con đực mới đủ khả năng làm cha, mới là chỗ dựa vững chắc để đám kim điêu non khỏi chết đói và trở thành kim điêu thật sự, cả về thể chất lẫn tâm hồn. Vì thế, chưa hẳn là nàng kim điêu góa tìm chồng, mà đúng hơn, nàng tìm một người cha nuôi đủ tư cách cho các con nàng. Chàng kim điêu độc thân lọt vào mắt xanh của nàng nhiều khi vui mừng hớn hở vì vừa được làm chồng vừa được làm cha. Nếu sự thật là Lam Đỉnh Nhi phải tất tả đi săn một mình vì chồng nàng gặp nạn thì nàng đã tha thiết mời mày về tổ ấm của nàng từ lâu rồi chứ. Mày trẻ trung, sức trai dời non lấp biển, vẻ ngoài khôi ngô hào hoa, lại vô cùng rộng rãi với nàng, nhiệt tình và vô tư giúp đỡ nàng. Tất cả đều là những thứ vũ khí dễ khiến trái tim nàng rung nhịp bồi hồi nhất, nhưng sao nàng không hề tỏ thái độ muốn mời mày về cùng nhau chia ngọt sẻ bùi?

Các cạc cạc… các cạc cạc, nàng ủ ê cúi đầu, đập cánh, đăm đắm nhìn vào con rắn dưới chân mày. Điệu bộ của nàng mới đáng thương làm sao!

Tại sao mày không thấy con kim điêu đực nào tới giúp nàng kiếm ăn nhỉ? Một câu hỏi thú vị đấy chứ! Mày tò mò muốn vén bức màn bí mật nên bèn nhảy vũ điệu tỏ tình của loài kim điêu. Mày muốn tìm hiểu xem nàng Lam Đỉnh Nhi có những biểu hiện bất thường này rút cục đang độc thân, đã là góa phụ hay bị ép làm chủ sự của cả một gia đình?

Mày ngửa mặt về phía thái dương, nhìn chăm chăm một lúc, để những dải sáng ấm nóng xuyên qua mắt và lọt thấu vào tim mày, rồi mày rúc lên một tràng âm thanh trong và cao vút, đậm phong thái oai hùng của một con kim điêu đực. Đối với động vật, âm thanh cũng là một hình tượng. Tiếng kêu rền vang, cao lanh lảnh chứng tỏ sức sống mạnh mẽ và ý chí hừng hực của một con kim điêu đực trưởng thành. Tiếng kêu chứa đầy sức mạnh và độ vang ngân xuyên qua không khí, vọng tới đỉnh ngọn núi tuyết thấp thoáng trên tầng mây vòi vọi và bật trở lại với những thang âm cao rộng hơn, trải dài theo hình rẻ quạt. Ấy là khúc ca tỏ tình của loài kim điêu. Sau đó, mày lắc lư cái đuôi, vẽ thành từng vòng tròn trên không trung, xẻ tia nắng mặt trời thành hằng hà sa số hạt vàng cám, tạo ra từng dải sáng chói mắt trên lũng sông. Lông đuôi cao ngỏng và dẻo dai chứng tỏ khả năng sinh con đẻ cháu dồi dào. Tiếp theo, mày đập cánh với toàn bộ sức mạnh trong cơ thể để khoe bộ lông óng ả của tuổi thanh xuân; mày xù đám lông tơ trên cổ, thực hiện đủ mọi động tác của quá trình săn mồi: mổ cắn, vồ chộp, giằng dứt, đuổi bắt làm như mày đang trong một cuộc truy sát nguy nan thật sự.

Mày gắng hết sức hoàn tất vũ điệu tỏ tình. Xong xuôi, mày nghiêng một bên cánh hướng về mặt đất, cánh còn lại giơ thẳng lên không trung, vừa may nó đâm trúng mặt trong của cánh để lộ ra những chiếc lông vàng tươi màu nắng, trơn láng, cái bụng và một bên ngực thon mượt như nhung. Mày kêu cùng cục trong miệng như khẩn cầu nàng, tha thiết mong được cùng nàng sánh đôi trọn đời. Những chiếc móng vuốt của mày hối hả cào trên tuyết, đôi cánh rung lên bần bật, mày muốn thể hiện với nàng nỗi lòng không thể kìm nén của mày bằng ngôn ngữ cơ thể.

Giả như Lam Đỉnh Nhi là một cô nàng độc thân hay một góa phụ, nàng hẳn phải mê mẩn trước tiết mục biểu diễn xuất sắc vừa rồi của một diễn viên múa thiên tài. Khi mày từ từ tiến lại gần nàng, nàng sẽ đỏ mặt thẹn thùng, e lệ cụp đôi cánh và đón nhận tình yêu của mày bằng những cử chỉ dịu dàng hết sức. Nếu nàng có một gia đình hoàn hảo, nàng sẽ cúi đầu tránh xa mày, không thèm để mắt tới vũ điệu của mày.

Nhưng thêm một lần nữa, mày phải sửng sốt trước nàng. Lam Đỉnh Nhi không ngượng ngùng chờ đợi, cũng chẳng cúi đầu né tránh. Nàng vô cùng thích thú những động tác nhảy nhót của mày, nàng mải miết nhìn không chớp mắt. Thế mà khi mày định ép sát nàng hơn, nàng vội nhảy ra xa. Tốc độ và cách né tránh của nàng không làm lòng tự tôn của mày bị tổn thương.

Lại một biểu hiện bất thường. Lòng hiếu kì của mày bị kích thích cao độ.

Cạc… cạc… Lam Đỉnh Nhi lại bắt đầu động tác của hôm xưa, hết nhìn con rắn trắng dưới chân mày lại trân trân hướng về chân núi tuyết Streca. Nàng lịch thiệp cầu xin lòng thương hại của mày.

Mày ngẫm nghĩ một lúc rồi đem con rắn tặng cho nàng.

Lam Đỉnh Nhi quặp con rắn, đập cánh bay lên. Nàng lượn trên đầu mày mấy vòng. Sau đó, nàng dang cánh hướng về phía núi tuyết Streca.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.