Chim Ưng Tao Ngộ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chinh Phục Lưng Hoa Thủy
Chinh Phục Lưng Hoa Thủy

❊ ❊ ❊

Mày chẳng mặn mà gì với mụ. Thật lòng mà nói, mày đã từng phiêu lưu tình ái với quá nhiều con kim điêu cái rồi, nếu để tự do lựa chọn, chắc chắn mày sẽ bỏ xó mụ.

Giống như mọi con động vật thuộc giống đực trên đời, mày chỉ có hứng thú với hai loại giống cái, một là loại hình dong kha khá, hai là loại trẻ trung xuân sắc. Dung mạo và tuổi tác là tiêu chuẩn chọn phối ngẫu của mày. Còn con mụ lưng Hoa Thủy này, tên thì nghe kêu thật đấy mà dung nhan chẳng có nét nào giống như bông hoa xinh cả. Quanh mỏ có một cái vòng tròn đen khá nổi bật, tai rũ xuống gần chạm tới khoảng trống giữa mặt và trán, trên làn da chảy xệ lồ lộ hai đốm nhăn chi chít nếp gấp của tuổi tác, ba sợi lông trắng bên ngoài cánh và những chiếc lông tơ trắng viền đen ở phần đuôi đã bị xỉn màu. Bộ lông trên người không trơn bóng mà ngả một thứ màu vàng xám ngoét như tro. Mụ già và xấu đến thảm hại! Lưng mụ hằn lên những vết thương nằm lố nhố không theo quy luật, trông rất khó coi, có lẽ đó là nguồn gốc cái tên lưng Hoa Thủy của mụ chăng? Không biết những vết thương là do bị đồng loại cào rách hay do bị mấy con thú ăn thịt cắn thương? Đám lông đuôi của mụ thưa thớt, trông như một chiếc quạt rách, không có một chút thẩm mĩ nào.

Mụ lưng Hoa Thủy chẳng có điểm gì hấp dẫn, từ vẻ ngoài cho đến tuổi tác.

Cũng vì lẽ ấy, khi chị Trình thả mụ vào chiếc lồng sắt, trái tim mày không dậy sóng yêu đương. Mày lạnh lùng liếc mụ, bất giác cảm thấy có chút tủi ức, phải giao phối với con mụ vừa già vừa xấu này thật là một nỗi sỉ nhục cho thân phận hoàng tử của mày.

Mày miễn cưỡng bước tới trước mặt mụ. Tình cảm của mày chẳng hề bị khuấy động như những lần gặp gỡ bạn tình trước. Với mụ, mày chỉ có nghĩa vụ mà thôi. Chị Trình đã quẳng mụ vào nhà mày thì mày phải có nghĩa vụ làm tình với mụ, để mụ đẻ trứng và ấp nở con non.

Mày tiến về phía mụ như thể bắt buộc phải thực hiện một công việc không thể không làm.

Mày đinh ninh là mụ sẽ ngỡ ngàng vì được yêu. Với cái dung mạo xấu xí và tuổi tác già nua của mụ, được sánh duyên lành cùng một chàng thanh niên tuấn tú, phong độ ngời ngời như mày quả là một ân điển của số mệnh, một niềm hạnh phúc vô bờ.

Mày bước tới trước mặt mụ, rung rinh bộ lông lấp lánh như vàng ròng nhờ dinh dưỡng đầy đủ và cuộc sống thư nhàn, phát ra những tiếng kêu tràn trề sức hấp dẫn đực tính.

Mày tự nhủ, lời mời gọi của mày hẳn làm trái tim mụ gợn sóng tình yêu. Đương nhiên, mụ vẫn có chút e lệ của giống cái, có vẻ ngoài thoáng nét thẹn thùng. Mụ sẽ quay người, bước dăm bước về phía hòn non bộ ở ngay gần, làm ra vẻ muốn trốn mà như không trốn. Là một tay lão luyện chốn tình trường, mày biết mười mươi cái trò giả đò e thẹn này của mấy con cái. Bề ngoài, cứ tưởng các nàng cự tuyệt mà thật ra bên trong đã đón nhận hoàn toàn.

Ấy thế mà trái ngược hẳn với những gì mày ngẫm ngợi, mụ đứng lặng lẽ bên chiếc lồng sắt, vẻ lạnh tanh như chưa hề nghe thấy tiếng mời gọi dạt dào sức sống trai trẻ của mày. Không lẽ mụ điếc? Mày ghé sát vào tai mụ, ráng sức kêu: “Quác…”

Mụ từ từ quay đầu lại liếc nhìn mày. Ồ, thế ra mụ đã nghe tiếng gọi của mày.

Mụ không điếc. Tốt đấy chứ. Lại đây, lại đây nào, coi như mụ gặp may.

Mụ thản nhiên quay đi.

Quỷ tha ma bắt. Không lẽ mụ tự ti và ngượng ngùng tới mức chẳng dám tin một con kim điêu khôi ngô như mày lại nổi hứng với mụ? Không lẽ mụ sợ mày sẽ cười nhạo và nhục mạ sự cuồng nhiệt vốn có của giống cái bùng lên trong mụ nên đứng im như phỗng thế?

Mày vổng cao cái đuôi. Thân thể màu trắng xám của mụ được vẽ thêm một viền màu tím thẫm, biến thành một chiếc quạt gấp hoàn toàn mới. Mày khẽ lắc lư nó, thổi một làn gió mang đậm hơi thở trai tráng. Đó là động tác tìm bạn tình điển hình của một con kim điêu đực, mụ không thể không biết.

Nhưng mụ vẫn đứng trơ trơ ra đó, điềm nhiên như không.

Mày giận sôi người, suýt chút nữa thì mày bổ những chiếc vuốt sắc nhọn lên bộ lông kém phần bóng bẩy của mụ mà giằng giật. Mụ ư, mụ vừa già vừa xấu, mụ có xứng đáng nũng nịu trước mặt tôi không? Trong lòng mày lồng lộn những lời mắng nhiếc.

Mày hoàn toàn có thể đáp lại thái độ dửng dưng của mụ bằng vẻ lạnh lùng, hoàn toàn có thể nhục mạ sự thẹn thùng đàn bà của mụ bằng vẻ cao ngạo đàn ông. Mày hoàn toàn nên như thế lắm chứ! Vốn dĩ, mày đâu muốn đếm xỉa tới mụ? Vốn dĩ, mày ngao ngán cái thân thể cằn cỗi, yếu đuối của mụ. Vậy thì cứ để mụ cô độc một mình trong ngôi nhà của mày. Mày chẳng cảm tính cảm tình với mụ.

Mày thôi không gọi mời nữa. Mày tỏ thái độ chán ghét, thè lưỡi và làm mặt xấu. Mày cố ý nhìn chòng chọc vào cái biểu trưng cho nhan sắc ma chê quỷ hờn của mụ – những vết thương nằm lố nhố không theo quy luật trên lưng mụ; mày dán ánh mắt gớm ghiếc vẻ xấu xí vào cái biểu trưng cho tuổi già của mụ – những vết răn reo trên mặt. Mày biết, đàn ông mà xoáy sâu vào những khiếm khuyết trên cơ thể đàn bà là một sự vô lễ. Mày cố ý vô lễ như thế. Mày muốn mụ ý thức vẻ già nua xấu xí của mình bằng đôi mắt chăm chú của mày. Mày muốn đả kích lòng tự tôn của mụ. Mày thấy rằng, ở vào cái tuổi tác và dung nhan của mụ, mụ không nên có lòng tự tôn ấy.

Mụ chẳng mảy may để ý đến sự miệt thị và nhục mạ của mày. Mụ chỉ biết mỗi một việc, ấy là nghênh đầu, đăm đăm ngắm bầu trời.

Mày dõi ánh nhìn theo mụ. Trời trong vắt, cao xanh vòi vọi, không một gợn mây, không một cánh chim. Bầu trời tĩnh lặng tới mức không thể tĩnh lặng hơn, không có bất kì một sự việc nào khiến người ta phải đặc biệt chú ý cả.

Mày thấy cái giá của mụ cũng thật cao quá mức! Lòng mày đã quyết, chẳng thèm động đến mụ nữa. Mày quay đầu nhìn lại, đột nhiên ánh mắt mày bắt gặp chị Trình. Chị Trình đang đứng bên ngoài chiếc chuồng sắt, khuôn mặt áp sát tấm lưới mảnh, nhìn mày chăm chắm, vẻ căng thẳng. Miệng chị rung rung, chiếc mũi nhỏ xinh lấm tấm mồ hôi, đôi mắt phượng đẹp hút hồn lộ vẻ âu lo và sốt sắng, mười ngón tay thon mềm bám trên tấm lưới giần giật khe khẽ. Biểu hiện ấy của chị mày quen lắm lắm! Nửa năm trước, khi chị Trình lần đầu tiên biến mày thành một con điêu giống, chị cũng đứng bên ngoài chiếc chuồng sắt lẳng lặng quan sát mày như thế. Mày hiểu thấu tâm tư của chị. Chị trông chờ mày chinh phục con mụ vừa già vừa xấu này. Chị ước ao con lưng Hoa Thủy lạnh lùng cũng được làm mẹ, ấp nở những con non chị cần.

Chị Trình tốt với mày như thế, mày làm sao có thể phụ niềm kì vọng của chị? Để làm vui lòng chị Trình mà mày hằng mến yêu, mày phải cố gắng tìm cách chinh phục con mụ điêu già chết tiệt này.

Mày ngoác rộng cái mỏ, lấy hết sức hít một hơi thật sâu, nuốt vào mọi nỗi chán ghét. Mày quay người lại, đứng đối diện với mụ Hoa Thủy.

Mày đang tính kế chinh phục mụ.

Xem ra, mụ lưng Hoa Thủy là một mụ kim điêu rất không biết phận mình. Mụ chẳng chịu hiểu tuổi xuân và dung mạo là hai thước đo quan trọng nhất để xác định giá trị của một con kim điêu cái, mụ chẳng chịu hiểu mụ đã ở vào cái tuổi thời xuân sắc tan theo nước chảy hoa trôi, tóm lại, mụ là một con kim điêu ngu ngốc, chẳng hiểu tí gì về cuộc sống. Mụ cứ ngỡ mụ còn son trẻ lắm, mỹ miều lắm. Mụ đánh giá mình quá cao, như mọi con vật thuộc giống cái thích hư vinh khác. Muốn chinh phục mụ không thể dùng cách làm tổn thương lòng tự tôn, mà buộc phải thuận theo mụ, tán dương cái ý nghĩ tốt đẹp của mụ, nói cách khác là phải lấy cái giả dối để đối phó với bản tính thích hư vinh của mụ. Mày phải nhắm mắt làm ngơ, coi mụ như một nàng kim điêu đang ở vào thời khắc chớm nở của tuổi xuân rực rỡ như hoa thắm, phải cung kính khiêm nhường để thỏa mãn lòng tự tôn và ham hư vinh vô vị của mụ. Ấy là cách duy nhất chiếm trọn trái tim mụ.

Mày vội vã điều chỉnh chiến thuật.

Mày rung rung đám lông tơ trên cổ, cố nén thái độ khinh bỉ. Mày không nhìn mụ bằng ánh mắt của một kẻ ở trên cao ngó xuống kẻ dưới nữa. Cạc, mày kêu lên một tiếng, nghe êm ái, dịu dàng và lịch thiệp hơn trước. Những thanh âm vang ngân trong lời mời gọi đã thay đổi hoàn toàn, cả về âm điệu, âm lượng và âm tần. Nó không còn là mệnh lệnh của một chàng hoàng tử đối với con gái lão chăn cừu nữa, mà là lời giới thiệu khách sáo của một chàng trai khi muốn bước vào cửa nhà cô gái mà mình đã phải lòng khi gặp gỡ, nó như một sự thăm dò dè dặt, khiêm nhường và cẩn thận.

Mày đã tự hạ thấp thân phận mày xuống ngang hàng với mụ. Lần này chắc chắn mụ phải phản ứng lại, mày thầm nghĩ.

Nhưng mụ vẫn nhìn xa xăm về phía bầu trời, ngây đơ như một khúc gỗ.

Chắc tại điệu bộ của mày chưa đủ chân thành, chưa đủ khiêm nhường nên chưa thể làm hồ hởi lòng ham hư vinh phình to như bị lên men của mụ chăng? Lửa giận cháy bừng bừng trong ruột gan mày. Tuy thế, mày chẳng còn cách nào khác cả. Nếu mày không muốn để chị Trình thất vọng, không muốn chối bỏ trách nhiệm làm một con điêu giống của mày thì mày đành phải thể hiện mình theo cá tính của mụ. Thái độ phải hạ mình hơn nữa, nhiệt tình phải dâng cao thêm nữa.

Mày kêu lên một tràng dài “quác… quác”, cao và vang như muốn nói lên niềm vui sướng của mày khi được gặp mụ. Mày cụp đôi cánh xuống, xõa tung đám lông tơ trên cổ, đứng trên một chân và một chân còn lại rụt vào trong bụng, xòe đuôi, cố hết sức làm nó lắc lư, lắc lư, ngân lên những tiếng cục cục trong cổ họng. Ấy là bản tình ca mà những con kim điêu thường ngâm nga. Mày ngượng ngùng như một anh chàng mới tò te yêu lần đầu, cung kính và sùng bái đối phương như đối với một nữ hoàng, khẩn thiết xin nàng rủ lòng thương, sôi nổi tán dương vẻ đẹp và sự trẻ trung của nàng, run rẩy thể hiện niềm ái mộ của mình trước nàng.

Mày vào vai rất ngọt, điệu bộ tha thiết đến nỗi chỉ những kẻ không biết hai chữ si tình mới không thấy lòng ham hư vinh chao đảo. Mày tin là mụ sẽ mở rộng đôi cánh, háo hức đón nhận tình yêu cuồng nhiệt của mày giống như một nữ hoàng ban ơn cho thần dân của mình.

Mày chỉ cần đạt được mục đích thôi, chỉ cần chị Trình vui lòng thôi, mà như thế chút tấm tức này có đáng gì!

Quả nhiên, ánh mắt của mụ thôi không dõi theo bầu trời mênh mang nữa. Mụ quay đầu lại ngó mày. Đám lông tơ trên cổ mụ rung nhè nhẹ, “các cạc cạc, các cạc cạc”, cổ họng mụ phát ra một tràng những tiếng kêu trầm trầm, chậm rãi và lạnh lùng. Mày chẳng phải kẻ ngốc, mày lập tức hiểu là mụ đang khách sáo từ chối mày và lịch sự cảm ơn mày. Vùng da mắt hằn lên những vết nhăn rất sâu của mụ xếch lên, đám lông tơ quanh đuôi mắt dựng ngược, chừng như mụ cảm thấy ngạc nhiên hết sức trước thái độ cung kính của mày. Tia nhìn của mụ xa lạ, thiếu sự nhiệt tình, thờ ơ như đối với một con kim điêu đang cách xa ngàn dặm.

Có lẽ, mụ ta là một kẻ thực dụng, mày tự nhủ, mụ ta trọng vật chất khinh rẻ tinh thần. Xem ra lại phải đổi sách lược rồi đây. Vật chất đi trước, tinh thần theo sau biết đâu lại là một cách hiệu quả cũng nên? Mày liếc cái diều của mụ, nó lép kẹp. Mày ngoạm một miếng thịt dê tươi ngon trong máng mang đến dâng cho mụ. Làm thế nghe chừng hơi thô tục nhưng rất thực tế. Đói bụng rồi phải không? Ăn đi này, đây là sính lễ buổi đầu gặp gỡ, làm cầu dẫn tình yêu nhé.

Mày ngẫm kẻ đang đứng trước mắt mình dẫu có là một cành cây khô đi nữa cũng phải nhú chồi non biếc vì cảm động.

Thế mà mụ lưng Hoa Thủy lại cố chấp quay đầu đi chỗ khác. Mày nhích thêm một bước về phía mụ, mụ vỗ cánh bay vù lên chạc cây uốn lượn hình con rắn, tiếp tục nhìn không chớp mắt vào bầu trời xanh như ngọc bên ngoài chiếc chuồng sắt. Thái độ của mụ rất dứt khoát.

Mày diễn thế đủ lắm rồi. Người mệt nhoài, mày lui gót về một góc chiếc chuồng sắt, buồn ủ rũ vì không thể chinh phục nổi một con mụ vừa già vừa xấu. Chị Trình thò một bàn tay mềm mại vào bên trong, dịu dàng ve vuốt từ phần gáy tới bả vai của mày. Mày biết chị Trình dùng hành động thay lời nói để an ủi mày, làm dịu lại tâm trạng tức tối của mày. Chị Trình càng làm thế, mày càng cảm thấy áy náy vì không hoàn thành sứ mệnh, càng cảm thấy bứt rứt vì không trả được món nợ ân tình mà mày nặng mang, trừ phi mày chinh phục được mụ lưng Hoa Thủy. Tấm lòng yêu thương mà con người dành cho loài vật luôn là một gánh nặng tinh thần to lớn với chúng.

“Basacha à, đừng vội”, chị Trình thỏ thẻ khuyên, “cứ từ từ. Tao để nàng ở lại trong chuồng với mày một thời gian, để mày quen thân với nàng đã rồi hãy tính tiếp nhé. Chuyện tình yêu cũng phải có quá trình đấy, hi hi”.

Nghe lời chị Trình dặn, mày nhẫn nại chờ đợi suốt mười ngày ròng. Trong mười ngày ấy, mày tỏ ra là một chàng quân tử. Mày nhường mụ chọn thức ăn trong máng trước, rồi mày mới ăn thức ăn thừa của mụ. Những hôm trời oi nồng, mày thường ngậm những giọt nước trong vắt trong miệng, vẩy lên người mụ, giúp mụ xua đi cái nóng bức và bụi bặm trên cơ thể. Thỉnh thoảng, mày lại chao liệng một cách rất điệu nghệ giữa khoảng không chật hẹp trong chuồng, biểu diễn những kĩ xảo bay khó để mụ giải sầu. Đêm đến, mày ngân nga khúc ca tình yêu đặc biệt của loài kim điêu, ru mụ vào giấc ngủ nồng say. Mày chẳng dám tỏ ra rẻ rúng mụ, mày lễ phép và lịch sự với mụ như với một thân sĩ. Thế nên, mụ đã hiền hòa hơn với mày. Mụ không nhìn mày bằng ánh mắt ngạc nhiên, hờ hững nữa, mụ cũng chẳng né tránh mỗi khi mày đứng gần mụ nữa. Một lần nọ, trong lúc vẩy nước cho mụ, đôi cánh mày vô tình chạm đôi cánh mụ, thế mà mụ chẳng giận. Kiên trì ắt vượt qua mọi trở ngại, mày thầm mở cờ trong bụng. Xem ra, mụ đã vứt bỏ tâm lý phòng thủ và cảnh giác rồi, mụ không ghét mày nữa, đến lúc công phá thành trì cuối cùng rồi đây.

Buổi ban mai ngày thứ mười hai, ánh bình minh rộn ràng sắc hoa tử la lan chảy tràn trang trại nuôi điêu, chiếc chuồng sắt của mày tắm mình trong bầu không khí dạt dào hương tình ái. Giờ phút này là thời khắc đa tình nhất của giới tự nhiên, màn sương mỏng như mành liễu vấn vít giữa đất trời, cỏ cây trao gửi phấn hoa, côn trùng, chim muông hay bách thú sánh đôi nhau, trao cho nhau niềm lạc thú của cuộc sống. Thời cơ tốt nhất để chinh phục mụ lưng Hoa Thủy đã điểm, mày ngẫm thế. Mày thấy mày nắm chắc phần thắng, vì mày đã chuẩn bị cả mười ngày và những viên đá lót đường của mày đã nhiều thế rồi kia mà. Mụ giống như một tảng băng, giờ là lúc tảng băng ấy phải tan chảy trước những chiêu bài cao thủ của mày.

Mụ lưng Hoa Thủy đang nằm trên đỉnh hòn non bộ, mắt nhắm mắt mở chưa tỉnh ngủ hẳn. Mày biết lúc này cả cơ thể và trái tim mụ đang trong trạng thái thả lỏng, lúc này mụ dễ bị những kích thích tình ái làm bùng lên ngọn lửa yêu đương. Mày thử thăm dò ý mụ. Mày kề sát mụ. Tiếng những móng vuốt mày chạm đất thoảng bay vào màng nhĩ mụ, mùi hơi đàn ông mạnh mẽ của mày tỏa lan trước cánh mũi mụ. Mụ nhìn mày, không ngạc nhiên hay hoảng hốt, một con mắt khẽ khàng ngắm ánh ban mai và con mắt còn lại hãy còn lưu luyến màn đêm.

Mụ thầm cho phép mình kề bên mụ đây, mày tự nhủ.

Lòng mày hớn hở như mặt đất nở hoa, công lao mười ngày cũng không đến nỗi uổng phí. Mày cứ thế thẳng tiến tới gần mụ, đứng song song cạnh mụ trên hòn non bộ. Mụ chẳng lùi lại. Phản ứng của mụ làm mày thêm bạo dạn, mày duỗi một bên cánh đặt trên cánh mụ. Sự gần gũi về xác thịt này là thông điệp rõ nhất truyền tải niềm mong mỏi của mày. Lúc này, nếu mụ cũng báo đáp mày nồng nhiệt như cử chỉ của mày với mụ, đặt một bên cánh lên trên người mày, chứng tỏ mụ đang khát khao mong chờ mày xoắn xuýt lấy cơ thể mụ. Mày tỉ mẩn chú ý tới một bên cánh đang nép sát cơ thể mày của mụ, nó rung lên khe khẽ rồi từ từ chúc xuống. Mày tự lý giải là mụ muốn duỗi cánh về phía mày, nhưng còn thẹn thùng. Mụ bẽn lẽn chút xíu ấy mà.

Mày quấn cái cổ thon dài của mày lên cổ mụ. Xoắn cổ vào nhau là động tác gần gũi đặc biệt của riêng loài chim. Bởi đám lông tơ trên cổ chúng mềm mượt và êm như ru, là phím đàn nhiều cung bậc tình cảm nhất trên cơ thể, nhất là cái hõm hình tròn giao nhau giữa mặt trong của cổ với lồng ngực, màu lông thuần, dày dặn và trơn mịn nhất, phảng phất mùi hương nồng nàn quyến rũ như xạ hương, như hoa lan. Nó là nơi nhạy cảm nhất của loài chim. Riêng với con cái, nó là nơi cấm địa.

Mày luồn mấy sợi râu vào hõm cổ của mụ. Toàn thân mụ hẳn sẽ run rẩy vì những kích thích yêu đương. Mày nghĩ thế.

Thế mà mày nhầm to. Ngay khi cái cằm của mụ vừa động hờ vào hõm cổ mụ, mụ thình lình nhảy dựng lên như người vừa tỉnh mộng, mụ vội vàng kéo giật cái hõm hình tròn nhạy cảm biết ngân vang những giai điệu tình ái phong phú nhất trên cơ thể khỏi gương mặt mày. Mụ gập đầu, vồng ngực, dụi cái hõm cổ sâu vào đó. Cử chỉ của mụ như muốn bảo, mụ đã đóng chặt cánh cửa trái tim với mày. Mọi con kim điêu cái trên đời đều cự tuyệt tình yêu theo cách ấy.

Mày sững sờ nhìn mụ. Hành động khác thường của mụ làm mày như lạc vào cõi mông lung, mày chẳng hiểu tại sao mụ lại đột nhiên thay đổi vào giây cuối cùng như thế.

Cục cục, cục cục, mày tức tối mắng nhiếc mụ một cách cay nghiệt, mày nhảy lồng lên như tia chớp chồm giật giữa bầu trời.

Mày giận dữ nhìn mụ, ánh mắt sắc lạnh như tia điện. Mày muốn xông thẳng vào mọi ngóc ngách trong thế giới nội tâm thật sự của mụ, khám phá xem tại sao mụ lại đối xử với mày lạnh lùng như thế, băng giá như thế.

Mụ cụp đuôi, gập đầu, mụ muốn cho mày thấy mụ hiểu những ham muốn của mày nhưng mụ ở vào cảnh bất đắc dĩ và mụ không thể không làm như vừa rồi. Mụ rên ư ử sâu trong cổ họng, giọng mụ thở than, ai oán, bi thương sầu lụy, như khóc lóc như kể lể. Mụ vẫn giữ khoảng cách nhất định với mày, có điều mụ không cố ý né tránh mày, càng không oán ghét mày. Thậm chí, mụ còn duỗi một bên cánh vuốt vuốt sống lưng mày. Lẽ tất nhiên, những cái ve vuốt của mụ thiếu vắng mật ngọt tình yêu. Mụ muốn nói với mày bằng ngôn ngữ cơ thể, rằng mụ không ghét mày, xét từ một góc độ nào đó, mụ thích mày nữa là khác, nhưng mụ có lý do đặc biệt của mụ, bởi thế, mụ không thể tiếp nhận khối tình tha thiết của mày.

Mày không biết rút cục trong đầu mụ ẩn chứa ý nghĩ quái quỷ gì?

Vầng mặt trời đỏ lự nhẹ lướt bước chân ra khỏi lưng núi tuyết. Những dải sáng lấp lánh phía chân trời đằng đông bị mây khói buổi tinh sương cắt ngang bừng tỏa vòng sáng bảy sắc cầu vồng, đỏ, cam, vàng, hồng, lam, chàm, tím, rực rỡ chói lọi. Trên bãi đất hoang bên ngoài hàng rào tre của trang trại nuôi điêu, mấy con cò trắng vỗ cánh bay lên, tạm biệt đám cỏ. Có lẽ chúng thấy rộn ràng trước ánh sáng huy hoàng; có lẽ chúng muốn bay tới chân trời dưới ánh bình minh êm đềm, để làn gió sớm mai dịu nhẹ và làn sương miên man những giọt nước li ti như hạt bụi gột rửa sạch sẽ dấu vết của bóng đêm còn lưu lại trên đôi cánh; có lẽ chúng muốn tinh thần phấn chấn hơn lên dưới ánh sáng bảy sắc cầu vồng đẹp như cổ tích, chúng tung cánh bay về phía triều dương to tròn và chơ vơ một mình, long lanh màu cà rốt và hãy còn đẫm hơi nước. Chúng vui vẻ cất tiếng hát chi chích chi chích trên suốt chặng đường, mải mê bay trên đôi cánh tự do, vẻ đầy thỏa thích. Chúng giống như một đàn con được mẹ tự nhiên nuông chiều, phóng túng và nghịch ngợm, thỏa sức đuổi bắt nhau, đùa giỡn nhau giữa tầng không. Chúng bay về vầng thái dương phía đằng đông, kêu vang những tiếng mãn nguyện và hả hê sung sướng.

Ánh mắt của mụ lưng Hoa Thủy bị hút vào đàn cò. Mụ dõi theo những chiếc bóng trắng mỗi lúc một xa dần trong ánh sáng rỡ ràng cho tới khi chúng biến thành một chấm nhỏ màu tuyết và tan vào bảy sắc cầu vồng.

Mày để ý thấy thần thái mụ thay đổi rất nhanh. Chòm lông thưa thớt trên đỉnh đầu dựng đứng lên như thể vừa được tiếp thêm nguồn sinh lực dồi dào. Khi tâm trạng một con kim điêu đặc biệt phấn khích, nó thường có biểu hiện ấy. Mụ hướng mắt về phía những con cò trắng tự do bay lượn tới tận chân trời, bật lên những tiếng kêu đầy ngưỡng mộ xen lẫn đố kị. Tiếng kêu của mụ mỗi lúc một vang rền, như muốn tỏ bày nỗi xúc động cuộn dâng trong tim mụ với trời xanh mây trắng, với đồng hoang, với thảo nguyên, với cơn gió tự do và làn sương thỏa ý phiêu bồng theo sở thích, với bảy sắc cầu vồng đẹp như cổ tích.

Mày mơ hồ cảm nhận được nguyên nhân sâu xa khiến mụ cự tuyệt lời tỏ tình của mày. Hình như mụ còn sống vì một mục đích khác nữa ngoài hai mục đích kiếm ăn và sinh con đẻ cái, mục đích của mụ cao đẹp hơn hai mục đích ấy nhiều. Nhưng mục đích sâu thẳm trong tim mụ là gì thì mày nhất thời chưa ngộ ra.

Biểu hiện của mụ lại có sự thay đổi. Mụ rướn cổ, nhìn xa xăm về bầu trời bao la. Ánh mắt ghen tị giờ chuyển sang giễu cợt. Khuôn mặt mụ lộ rõ vẻ khinh bỉ. Tiếng kêu của mụ đầy nhạo báng, như chim công nhạo báng quạ đen, như hùng ưng nhạo báng gà mái, như sư tử oai dũng nhạo báng linh cẩu.

Mày thảng thốt đưa ánh mắt vòng về phía mụ lần nữa. Ồ, thì ra là đàn cò tung cánh hướng về mặt trời khi nãy đã quay trở lại. Chúng cất giọng thánh thót, khép hờ đôi mắt và quay lưng về phía vầng dương, dường như chúng không chịu nổi thứ ánh sáng chói mắt do mặt trời chiếu rọi, dường như chúng không có khả năng ôm trọn cảnh bình minh tráng lệ này. Chúng bay trở lại bãi đất hoang phía trước trang trại nuôi điêu, rúc đầu vào bụi cỏ nước cao cao vẫn còn khép mình trong bóng râm vì nỗi bịn rịn màn đêm.

Mày hiểu thái độ nhạo báng của mụ lưng Hoa Thủy với đàn cò trắng. Mụ chế giễu loài chim biết bay yếu ớt như cò không xứng tung cánh hướng về triều dương. Đôi mắt ti hí thiếu ánh sáng của chúng không chịu nổi những tia rọi thẳng, bộ lông trắng lóa của chúng không thể đón nhận tình yêu và sự ve vuốt mạnh mẽ của ánh mặt trời, da thịt mỏng mềm của chúng sợ bị ánh nắng thiêu đốt, tâm hồn đơn điệu của chúng sợ đánh mất bản thân giữa biển ánh sáng vô cùng vô tận biến ảo khôn lường. Chúng là một lũ chim ăn cỏ bản lĩnh kém cỏi. Chúng cũng tung cánh hướng đến thế giới buổi ban mai óng ánh bảy sắc cầu vồng thật đấy, nhưng chúng không đủ can đảm và thể lực để thỏa sức vẫy vùng, bay về phía mặt trời. Chúng cũng sục sôi bầu nhiệt huyết bay về phía bạn tình, bay về phía ánh sáng nhưng thường thì chúng bỏ dở giữa chừng, chỉ dám nếm chút hương vị của nó rồi thôi. Chúng tha thiết yêu mặt trời nhưng lại sợ mặt trời, chúng ghét bóng đêm nhưng lại quyến luyến nó. Chúng đuổi theo mặt trời nhưng với chúng, đó là chỉ là trò chơi, là một gam màu điểm xuyết cho cuộc sống của chúng.

Phong cách của kim điêu vượt xa lũ cò trắng vô dụng kia. Mỗi sớm tinh mơ, khi vòng sáng sậm màu hoa hồng từ từ vươn cao khỏi núi tuyết Streca, kim điêu thức dậy, đập cánh bay khỏi vách núi cheo leo mờ mịt sương đêm, sải cánh hướng về mặt trời mang theo nỗi chán ngán bóng đêm dài dặc và niềm khát vọng ban ngày tràn ánh sáng.

Kim điêu mở to đôi mắt sáng trong, nhìn không chớp về phía mặt trời. Vầng dương chuyển động, vẽ một vòng ánh sáng huyền ảo như cõi mộng. Vòng sáng ấy xung đột với hơi sương tỏa lan trong không khí và bụi tuyết phất phơ lăn mình khỏi đỉnh núi tuyết Streca làm bắn tung những tia sáng chói mắt. Hai con ngươi của kim điêu ra sức hứng lấy ánh sáng chói lóa ấy như một miếng bọt biển khô hút nước, sung sướng và khoan khoái. Hơi sương thấm ướt đôi cánh kim điêu và làm chúng trở nên trĩu nặng, nhưng ánh mặt trời sẽ hong khô chúng. Rồi chúng lại đẫm sương, lại khô cong như một thanh đao được nung trên lò lửa và ngâm trong ang nước hết lần này tới lần khác, mỗi lần tôi rèn là một lần thêm mạnh mẽ và dẻo dai.

Đôi cánh kim điêu cứ thế bay, càng lúc càng tới gần mặt trời. Lúc ấy, mặt trời dường như muốn cố ý khảo nghiệm ý chí và lòng kiên trì của kim điêu, mặt trời lăn tròn trên đỉnh núi tuyết, biến mình thành một quả cầu rực lửa màu vàng cam rồi đẩy nhanh bước chân về phía kim điêu như muốn bắn vào kim điêu ngàn vạn mũi tên vàng ở cự ly gần. Kim điêu tuy sở hữu con ngươi có khả năng hấp thu mạnh nhưng dường như không đủ sức chịu đựng đòn tấn công dồn dập. Đôi mắt chúng khó lòng mở to như trước. Đây là cửa ải khắc nghiệt nhất. Tất cả những loài chim biết bay bay về phía mặt trời bởi lòng say đắm với cảnh mặt trời mọc tráng lệ lúc ban đầu giống như kim điêu đều bị thứ ánh sáng chất chứa sức mạnh vô song ấy đánh bại. Chúng nheo mắt, chao nghiêng đôi cánh, vẽ một vòng tròn đẹp đẽ trên không trung rồi hớt hải bay trở về theo lối cũ. Chỉ có kim điêu vẫn hiên ngang chịu đựng nỗi đau trong đôi mắt, dũng cảm tiếp tục bay về phía mặt trời. Ánh mặt trời càng lúc càng thêm gắt gỏng, chĩa thẳng vào kim điêu thứ ánh sáng nhức nhối làm chúng giàn giụa nước mắt. Những giọt lệ đùng đục của kim điêu nhỏ giọt trên triền núi mênh mông.

Năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác, hết thế hệ kim điêu này đến thế hệ kim điêu khác bay về phía triều dương, tự luyện đôi mắt lửa ngươi vàng. Đôi mắt ấy tinh nhạy đến mức có thể phát hiện ngay con mồi ở trong bất kì điều kiện nào, dù bay sấp hay bay ngửa, dù trong ánh sáng tờ mờ của buổi sớm, lúc hoàng hôn hay trong ánh nắng chói chang của buổi ban trưa, dù trên nền tuyết trắng lấp lóa hay thảm cỏ xanh ngăn ngắt. Nghe nói, tổ tiên của kim điêu có bộ lông màu trắng xám, rồi dần dần ánh mặt trời gay gắt nhuộm chúng thành sắc vàng óng ả. Với loài kim điêu, bay về phía mặt trời mỗi buổi bình minh là một nghi thức trang nghiêm, một thứ tín ngưỡng thành kính và thiêng liêng.

Loài cò trắng vĩnh viễn không được thụ hưởng sự tôi luyện và đồng hóa của ánh mặt trời, không cảm nhận được niềm vui sướng khi được cảnh mặt trời mọc huy hoàng hun đúc thể xác và tinh thần.

Mụ lưng Hoa Thủy không có lòng dạ nào nói chuyện phiêu lưu tình ái với mày là vì nỗi xúc động và niềm khao khát được tự do bay về phía mặt trời đã chiếm trọn trái tim mụ, đâu còn mảnh đất dư thừa nào dành cho mày?

Chừng như muốn minh chứng cho suy nghĩ của mày, mụ lưng Hoa Thủy thình lình đập cánh, bay nhào về phía vầng dương rực lửa. Lẽ tất nhiên, mụ không thể thoát vượt chiếc chuồng sắt được làm công phu từ những sợi dây sắt mảnh, đầu và cánh mụ đâm sầm vào tấm lưới sắt, mấy sợi lông gãy lìa, cơ thể mụ nặng nề rơi phịch xuống đất. Mụ cố vùng vẫy để đứng lên, rồi lại bay nhào về phương trời mụ hằng ngưỡng vọng, ao ước, rồi mụ lại bị tấm lưới chắc chắn đánh bật trở lại. Mụ cứ nhao lên ngã xuống như thế bảy lần cho tới khi ngã sóng soài trên mặt đất, mụ mới chịu bỏ cuộc.

Mụ ngồi xổm trên mặt đất, rên lên cùng cục bằng cái giọng khàn khàn. Mụ đang nguyền rủa tấm lưới sắt.

Cuối cùng thì mày đã khám phá ra nguyên nhân thực sự khiến mụ năm lần bảy lượt cự tuyệt tình yêu cuồng nhiệt của mày. Mụ nghĩ mụ là một khâm phạm bị giam hãm trong tù ngục, một kẻ nô lệ bị tước đoạt tự do, bởi thế, mụ không muốn tiếp nhận thứ tình yêu bị thay hình đổi lốt nảy nở trong cái nhà lao này.

Những giây đầu tiên sau khi thấu tỏ những suy nghĩ chân thật đang âm thầm diễn ra trong lòng mụ, mày thấy nỗi bực tức dồn nén trong tâm can dường như lắng dịu hơn. Mày ngẫm, mụ từ chối mày không phải vì không rung động trước vẻ tuấn tú đầy sức hấp dẫn đàn ông của mày, mụ không thèm đếm xỉa đến mày không phải vì không muốn tận hưởng sức vóc nam nhi hừng hực của mày. Nếu bây giờ chiếc chuồng sắt vụt biến mất và mụ có thể lấy lại thân phận của một con kim điêu tự do tự tại, thì mụ hẳn sẽ hân hoan cùng mày chắp cánh bay, kết bạn trăm năm. Ồ, thì ra việc mụ cự tuyệt mày là có nguyên nhân chính đáng đấy chứ và mụ nên được tha thứ. Đứng trước tự do và tình yêu, mụ chọn tự do. Mụ có lý trí và tâm tư riêng của mụ, mày nên tôn trọng sự lựa chọn của mụ, tại sao phải ép uổng mụ?

Mày nhảy một bước ra xa khỏi người mụ. Mày muốn từ bỏ ý định chinh phục mụ. Mày đã giúp chị Trình chinh phục mấy nàng điêu cái, đã lập công lớn cho chị rồi, nên dù mày dứt tình với mụ lưng Hoa Thủy, chị Trình nhiều lắm cũng chỉ cảm thấy có chút tiếc nuối thôi, chứ chị chẳng hề trách giận mày đâu.

Mày lại lùi thêm một bước nữa.

Đột nhiên, trong đầu mày bừng lên một ý nghĩ trái ngược hẳn tư tưởng ban nãy, nó làm thay đổi ý định từ bỏ mụ lưng Hoa Thủy của mày thật chóng vánh. Mày ngẫm, hoàn cảnh của mụ lúc này đâu khác hoàn cảnh của mày? Mụ bị nhốt chặt trong chiếc lồng sắt tù túng, mày cũng làm bạn với nó; mụ mất đi tự do và mày phải đâu là một con kim điêu không bị trói buộc? Mụ phản kháng sự cầm tù và tỏ bày nỗi niềm khao khát tìm lại tự do bằng cách tình nguyện hi sinh tình yêu ngọt ngào, còn mày thì sao? Hừ, mày lại thỏa sức thể hiện sức hấp dẫn của giống đực trong cái lồng sắt ngột ngạt này! Phẩm cách cao thượng của mụ bóc trần tâm hồn nhơ nhớp của mày, dù mụ không cố ý hạ thấp hay cười cợt mày nhưng khách quan mà nói thì hành động của mụ là một sự mai mỉa đối với giá trị và niềm tin cuộc sống của mày, nó như một lời chế giễu rằng tư tưởng của mày chẳng đáng một xu.

Mày ngắm nghía lại thần thái của mụ bằng ánh mắt nghi hoặc. Nhìn kìa, cái khối răn reo màu tím bợt ngay sát đám lông trên cánh mũi mụ khum lại như một đài hoa, rõ ràng là mụ đang cười nhạo mày! Chừng như, mày nghe thấy cả tiếng lòng mụ đang xôn xao:

“Làm một kẻ mất tự do mà anh vẫn còn tâm tư để nói chuyện yêu đương à? Hừ, anh đúng là một thằng kim điêu lạc mất linh hồn!”

“Anh có biết với loài mãnh cầm có trí tuệ như kim điêu, nếu không được tự do tung cánh chao liệng trên bầu trời thì cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì hay không?”

“Anh buông thả mình trong cái chuồng sắt này, anh sở hữu một thân hình đẹp đẽ, một bộ lông lóng lánh sắc vàng thật đấy nhưng tâm hồn anh chỉ nhỏ bé và hèn nhát như một con chim sẻ thôi!”

Cái cảm giác phải chinh phục con mụ kim điêu vừa già vừa xấu này bỗng chốc lại ào lên trong lòng mày. Mày chinh phục mụ không đơn thuần chỉ vì nghĩa vụ của một con điêu giống buộc mày phải làm thế, mà trên hết, mày phải bảo vệ niềm tin của mày, phải bảo vệ điểm tựa tinh thần mà bấy lâu nay mà vẫn nương tựa để sống và tồn tại.

Mày kêu lên một tràng dài ngạo nghễ, đập cánh bay vù lên mái chiếc chuồng sắt bằng một vẻ khoa trương hết sức, rồi bổ nhào xuống về phía mụ lưng Hoa Thủy, mạnh như núi Thái Sơn ập đổ.

Mày phải chinh phục mụ bằng sức mạnh hoang dã, mày nhất định bắt mụ phải khuất phục. Mày phải làm cho thể xác của mụ thuộc về mày và cột trụ tinh thần theo đuổi tự do của mụ vỡ tan. Mày phải bắt mụ phục tùng ý chí của mày, cả về nhục thể lẫn linh hồn. Mày phải làm cho mụ thay đổi cách nghĩ về chiếc chuồng sắt. Nó không phải là địa ngục giam cầm mụ mà là ngôi nhà bình yên che mưa tránh gió, là tổ ấm tươi vui và hạnh phúc, là chiếc giường tình yêu nồng nàn và ấm áp! Mày phải để mụ hiểu rằng, mục đích sống thật sự của một con kim điêu chỉ có ăn để tồn tại và sinh con đẻ cháu để duy trì nòi giống, ngoài ra, không còn mục đích nào khác, nếu có cũng chỉ là mộng tưởng hão huyền mà thôi! Mày phải làm cho mụ tỉnh ngộ mà nhận thức sâu sắc rằng tự do là một thứ quà tặng xa xỉ, một vật trang trí thừa thãi với loài kim điêu.

Động tác của mày nhanh và mạnh đến nỗi mụ không kịp tránh. Mày nhảy lên lưng mụ, thô bạo ngoạm lấy những chiếc lông trên đỉnh đầu mụ, lấy hết sức dí đầu mụ vào vũng bùn. Mụ huơ chân đập cánh, ra sức vẫy vùng, nhưng phỏng có ích gì? Mày trẻ khỏe hơn mụ, sức vóc mày dễ dàng áp đảo mụ. Cơ thể nặng nề của mày đè ép trên người mụ, khiến mụ không thể cựa quậy, mày cất vang một tràng âm thanh oai hùng, vổng đuôi, như muốn bảo mụ hãy mau mau khuất phục, mau mau quy thuận mày.

Mụ nằm rạp trên mặt đất, ngoan cường cụp chặt đuôi.

Mày lại dồn thêm mấy phần sức lực, ấn cái mỏ và một nửa khuôn mặt mụ xuống bùn. Đôi chân mụ rung rung và cơ thể mụ giật lên từng hồi đau đớn, mắt mụ trợn trừng lòng trắng, suýt chút nữa thì mụ ngạt thở nhưng mụ vẫn kiên quyết giữ tư thế cũ.

Mụ đúng là một con kim điêu cố chấp, bảo thủ, không chịu tỉnh ngộ, không thể cảm hóa, dẫu cái chết cận kề mụ cũng không hề biết hối cải! Mày không đủ kiên nhẫn để chờ đợi giây phút mụ khuất phục, cơn cuồng giận sôi lên sùng sục trong máu huyết mày, mày hận không thể băm mụ thành thịt vụn bằng đôi vuốt sắc nhọn của mày ngay lập tức để giải mối căm tức trong lòng mày! Mày không thể để mụ chết vào lúc này được, mày không thể để mụ đi gặp Thượng đế với cái đầu nham nhở đá hoa cương này được! Mày không cho phép cái quan niệm tự do cao hơn tất thảy ngưng đọng trên cái xác không hồn của mụ! Nếu mụ ngừng thở bây giờ thì mày dẫu sống cũng chỉ là một kẻ thất bại trọn đời trọn kiếp, còn mụ dẫu chết cũng là kẻ mãi mãi mỉm cười với chiến thắng. Con tim cao ngạo của mày làm sao có thể chịu đựng được nỗi sỉ nhục của một kẻ bại trận vĩnh viễn như thế? Mày phải để mụ sống, mụ phải sống, ít nhất là đến trước khi mày thay đổi được niềm tin viển vông của mụ.

Mày nới lỏng cái mỏ. Mụ từ từ kéo lê gương mặt lên khỏi vũng bùn, thở hổn hển, mụ đã lấy lại được sức lực, không còn cảm giác ngạt thở nữa. Cơ thể mụ vẫn lẩy bẩy như những sợi dây đàn đang rung nhịp, đám lông trên người mụ bù xù. Mụ nhìn mày chòng chọc.

Mày cứ ngỡ, ngay khi vừa thoát khỏi những hành động hung hăng thô bạo của mày, mụ hẳn vội vàng né tránh mày như tránh né một ôn thần độc ác, mụ sẽ sợ hãi, hoảng loạn, thậm chí là ghê tởm mày, mụ sẽ ném về phía mày cái nhìn đầy thù hận hoặc ánh mắt căm giận, vì mày vừa bức hiếp mụ dữ dằn như tử thần bức hiếp một kẻ đến ngày nộp mạng.

Nhưng một lần nữa mày lại nhầm to. Mụ chẳng hề trốn chạy khỏi mày, mụ vẫn đứng sát cạnh mày. Mụ nhìn mày, không có vẻ gì là thù hận hay căm giận, cũng không oán trách. Sóng mắt mụ dịu dàng, đong đầy niềm thương hại. Mụ đang thầm xót xa cho mày! Mụ xót xa và tội nghiệp mày vì mày không sao hiểu được giá trị của tự do, mụ xót xa và tội nghiệp mày vì mày vẫn hồ hởi tìm vui trong lồng sắt tù ngục này.

Ánh nhìn của mụ là cái liếc của một kẻ ngồi trên cao ngó xuống kẻ dưới, sự thương hại của mụ là khối tình của một kẻ mạnh đối với kẻ yếu.

Mày giận đến phát điên lên được! Mày không tài nào chịu đựng nổi sự sỉ nhục khủng khiếp này! Mày là một con kim điêu đực, sánh ngang với một trang nam tử hán của loài người kia mà, làm sao có thể để thứ đàn bà nhỏ nhen thương hại được? Mày thô bạo bay vù về phía mụ một lần nữa, mỏ mày ngoạm lấy cổ mụ, kéo người mụ xoay tròn như con quay ngay tại chỗ. Cái mỏ mày làm đám lông tơ trên cổ mụ rụng tơi tả và làn da mụ dầm dề những giọt máu đỏ thẫm. Ban đầu mụ còn đủ tỉnh táo mà rền rĩ, mà cụp chặt đuôi thà chết cũng không chịu khuất phục nhưng dần dà, sức lực của mụ tàn tạ theo động tác của mày. Mày mặc sức xoáy mụ như chong chóng khiến mụ mặt mày sa sẩm, đầu óc choáng váng, cơ thể mềm nhũn như nắm bông, đứng không vững. Mụ sống dở chết dở nằm rạp trên mặt đất. Mụ không đủ sức kháng cự nữa. Mày nhân cơ hội ấy nhảy lên lưng mụ, thực hiện hành vi giao hợp.

Mày chẳng có chút hứng thú tình ái nào, chỉ cảm thấy một niềm khoái cảm của kẻ đi chinh phục và nỗi lòng hả hê của một kẻ xâm lược đã công phá xong một thành trì kiên cố.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.