Chim Ưng Tao Ngộ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cắt Cụt Đôi Cánh
Cắt Cụt Đôi Cánh

❊ ❊ ❊

Mày chờ đợi sự trừng phạt tất yếu do hành vi đào tẩu gây ra. Đã hơn nửa tháng trôi qua và mọi thứ cứ diễn ra theo nhịp cũ. Chị Trình vẫn thết mày ngày ba bữa bằng những thức thịt mày ưa thích, vẫn thả những con điêu cái cần phối giống vào chiếc chuồng sắt của mày, vẫn thân ái gọi mày là bảo bối như xưa. Mày cảm động trước tấm lòng khoan dung và độ lượng của chị Trình, mày gần như muốn vứt bỏ mãi mãi ý nghĩ trốn chạy. Nỗi ám ảnh về mụ lưng Hoa Thủy ư? Dẹp nó đi! Mụ ta chết vì niềm ngưỡng vọng mù quáng đối với mặt trời, mụ không đáng để mày phải day dứt. Có được một người chủ tốt như thế, một cuộc sống sung sướng, thoải mái như thế, mày còn muốn gì nữa nào?

Đúng vào lúc mày quyết tâm một lòng một dạ làm một con điêu giống thật ngoan ngoãn, trung thành và tận tụy thì sự trừng phạt bị trì hoãn bao ngày cuối cùng cũng đổ ập xuống đầu mày.

Ấy là vào một buổi sớm tinh mơ sương mù giăng miên man, chị Trình bưng âu thức ăn vào chiếc chuồng sắt cho mày và nở nụ cười tươi rói với mày như thường lệ, nhưng hôm nay khác với mọi hôm, theo sau chị là một người đàn ông cơ bắp cuồn cuộn. Trong tay hắn cầm một cái chổi. Mày không mấy để ý tới hắn vì thường thì vẫn có những người đàn ông vào bên trong ngôi nhà của mày quét dọn vệ sinh.

Mày vục đầu vào máng thức ăn và bắt đầu mổ. Cái máng hơi sâu nên tầm nhìn của mày bị che khuất. Mày mơ hồ cảm nhận một đôi bàn tay nhè nhẹ ấn trên đôi cánh mày, mày cứ ngỡ đó là chị Trình đang ve vuốt mày, tha thiết và yêu thương. Mày đứng yên, ngoan như một con gà. Đôi bàn tay lướt trên đôi cánh mày bỗng dùng lực thật mạnh, dí mày ép chặt xuống đất. Mày quay đầu lại nhìn, không phải chị Trình, mà là người đàn ông vạm vỡ kia đang đè ấn mày! Mày muốn vùng vẫy, nhưng người đàn ông ấy khỏe quá, ngón tay của hắn kẹp xiết lấy mày như một gọng kìm, mày không sao ngọ nguậy được! Mày muốn nhẫn nhịn nhưng không thể nhẫn nhịn được, mày muốn ngúc ngắc cái mỏ mà mổ một miếng vào ngón tay của gã đàn ông xấu xa kia. Mày chưa kịp nghển cổ lại thì chị Trình đã thò một bàn tay túm lấy cằm mày khiến cái cổ mày đứng yên một chỗ giữa tầng không lơ lửng. Hành động của chị rất dứt khoát. Mày không thể cử động, dẫu sang trái hay sang phải, tiến trước hay lùi sau.

Hai con người ấy không đợi mày hiểu ra người ta đang muốn làm gì mày, chị Trình rút phắt từ trong túi ra một cây kéo sáng lấp lóa, thọc vào dưới cánh mày. Gã đàn ông túm vén cánh mày một cách thô bạo. Mày nghe thấy tiếng lưỡi kéo va vào nhau lách cách. Mày không đau nhưng cảm thấy hơi không thoải mái. Khi tiếng lách cách thôi không vang ngân, gã đàn ông thả phựt cánh tay, cuống cuồng chạy khỏi chiếc chuồng sắt, vội vã khóa sập cánh cửa.

Chị Trình cũng nơi lỏng bàn tay đang chẹn dưới cằm mày.

Mày nhất thời không phản ứng, không tìm hiểu xem điều gì đã xảy đến với mày. Mày lờ đờ đứng dậy, lắc người và đập cánh theo thói quen. Mày muốn chải chuốt lại bộ lông bị người ta làm rối bù. Oái, sao lạ thế này, đôi cánh của mày tự nhiên mất đi trọng lượng cần thiết, nó bỗng nhẹ như bấc. Mày nghếch đầu liếc về một bên sườn của cơ thể và bỗng thót tim! Đôi cánh mà lẽ ra mày phải nhìn thấy rất rõ biến đâu mất rồi? Sao giờ chỉ lồ lộ cái sống lưng mà bình thường rất khó thấy vì được đôi cánh bao bọc, chở che? Mày liếc nhìn xuống mặt đất, những chiếc lông vàng óng rải rác trong vũng bùn đỏ quạch giống như những mảnh vỡ của vầng mặt trời.

Mày hiểu rồi, người ta đã cắt cụt đôi cánh mày.

Mày không tin đó là sự thật, không mong đó là sự thật. Mày ra sức ngoái cổ lại, ghé sát đầu vào vai, xoay tròn tại chỗ. Mày muốn nhìn thấy đôi cánh mỹ miều của mày vẫn mọc trên cơ thể. Khốn khổ thay, mày chỉ thấy trơ lại gốc của những chiếc lông bị lưỡi kéo xén, lởm chởm như gốc rạ! Sự thật phũ phàng không cho phép mày hoài nghi nữa, mày bị cắt cụt đôi cánh mất rồi!

Mày bất ngờ bị rơi xuống vực sâu muôn trượng, bất ngờ bị ném vào cơn cuồng phong, bất ngờ bị một mũi tên xuyên thấu vào tim, đau đớn hơn cả cái chết.

Bởi đâu kim điêu có thể trở thành chúa tể giữa tầng không? Tất cả là nhờ ở đôi cánh vô ngần to rộng của chúng. Đôi cánh giúp mày oai hùng chao liệng trên bầu trời, ngắm nhìn thế giới từ trên cao vòi vọi; đôi cánh giúp mày có thể làm tổ trên vách núi dựng đứng, làm bạn với tầng mây, bay lượn cùng mưa tuyết. Kim điêu mất đi đôi cánh có khác nào mãnh hổ mất hàm răng, voi mất vòi, báo tuyết cụt chân sau, uy phong không còn, nhuệ khí cũng tiêu tan. Mày đập đập đôi cánh cụt lủn, những đoạn lông còn trơ lại chỉ biết phát ra những tiếng bì bạch bì bạch, thứ âm thanh sao mà khó chịu đến thế! Mày tức tối đập cánh với tốc độ mau nhất. Lúc trước khi đôi cánh to rộng hãy còn thì cả cơ thể mày đã bay bổng lên không trung rồi, thế mà bây giờ luồng không khí phía dưới cánh lọt qua đôi cánh cụt rất mau, cơ thể mày nặng nề như một quả cân, không sao nhấc lên khỏi mặt đất.

Mày không còn là con mãnh cầm có thể nạt nộ mây gió nữa. Mày biến thành một mụ gà mái. Một con kim điêu bị cụt cánh còn thảm hại hơn cả một con gà. Xưa nay mày vẫn rẻ rúng lũ gà, coi chúng là loài biến dị trong số các loài chim. Chúng mang danh là chim thật đấy mà không có duyên với bầu trời, chúng có cánh thật đấy nhưng nào có biết bay! Giờ thì mày còn đáng thương hơn cả lũ gà ấy đấy! Trái tim rỉ máu, mày bật ra một tràng tiếng kêu dài thê thiết, như tiếng sụt sịt sầu não.

Chị Trình vuốt ve đôi cánh cụt lủn của mày, cười chua chát: “Basacha ạ, tao chẳng còn cách nào khác cả, ai bảo mày bướng bỉnh quá thế! Để mày có thể ngoan ngoãn ở bên cạnh tao, tao chỉ còn cách làm vậy thôi”.

Mày ngúng nguẩy cái đuôi thật mạnh, hất văng bàn tay chị ra khỏi đôi cánh mày.

“Ôi”, chị Trình thở dài não nuột, “mày trách tao tàn nhẫn chứ gì, nhất định là thế rồi, nhưng là mày ép tao đấy thôi, Basacha ạ. Mày đừng quá đau lòng nhé. Thật ra, đối với mày, đôi cánh còn hay mất cũng như nhau cả thôi mà. Mày đâu cần dựa vào đôi cánh ấy để bay bổng trên không trung, để kiếm tìm thức ăn. Không có đôi cánh ấy mày vẫn có thể làm một con điêu giống kia mà, đúng không nào?”

Đứng trên lập trường của một bà chủ trại nuôi điêu như chị Trình, chị làm thế lẽ đương nhiên là có cái lý của chị. Cắt cụt đôi cánh của mày cũng có nghĩa chị diệt tận gốc ý nghĩ muốn làm một con kim điêu hoang dã giữa chốn rừng núi bao la trong mày. Làm thế chị có thể ép uổng mày làm một con điêu giống an phận thủ thường, trung thành và đáng tin cậy, làm thế chị có thể vợi bớt nỗi ưu phiền vì lúc nào cũng phải cẩn thận canh chừng mày, không để mày trốn thoát. Nhưng từ trước đến nay, có bao giờ mày coi chị Trình là một bà chủ trại nuôi điêu tầm thường thôi đâu! Mày luôn coi chị là người chủ mày yêu mến nhất, là người bạn mày thân thiết nhất. Hành động của chị làm mày tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần. Mày thấy tủi thân ghê gớm! Mày có thể hiểu thấu nỗi lòng chị nhưng không thể tha thứ cho chị. Chị biến mày thành giống vật gì? Kim điêu không ra kim điêu, gà chẳng ra gà. Mày thấy mày đã trả xong món nợ ân tình cho chị.

Chị Trình tưởng rằng cắt cụt đôi cánh của mày là có thể vùi dập hoàn toàn ước mong trốn chạy của mày ư? Trái lại, hành động tàn nhẫn của chị càng làm mày thêm quyết tâm rời bỏ chiếc chuồng sắt này.

Mày không muốn sống cuộc đời của một con gà, mang hư danh là chim mà kì thực lại chẳng có duyên với bầu trời rộng lớn vô cùng vô tận.

Mày là kim điêu, sinh ra đã là tinh anh của trời xanh bao la.

Mày học cách ngoan ngoãn. Mày phải chôn chặt giấc mơ trốn chạy vào tim. Mày giả đò như không có chuyện gì xảy ra. Mày vẫn tích cực thực hiện nghĩa vụ của một con điêu giống, vẫn vui vẻ ăn uống, chơi ngủ trong chiếc chuồng sắt, vẫn dịu dàng tận hưởng tình yêu thương của chị Trình. Mấy tháng thấm thoắt trôi. Có lẽ, thái độ ngoan ngoãn của mày đã đánh lừa được chị; có lẽ chị cứ ngỡ kim điêu khi bị cắt cụt đôi cánh cũng giống như con người bị cùm hai chân, không thể trốn chạy được; có lẽ chị cho rằng khả năng kiếm mồi để sinh tồn của mày đã tan theo đôi cánh bị cắt cụt, bởi thế mày chỉ có thể sống trong cái trại nuôi điêu này suốt đời. Dù sao thì chị không còn ngày dăm bữa mang theo nỗi nghi ngờ tới bên chiếc cửa sắt kiểm tra xem nó đã được khóa cẩn thận hay chưa nữa, chị cũng không còn vòng đi vòng lại quanh sân một cách vô duyên cớ, chỉ để theo dõi xem mày có cử chỉ hay hành động trốn chạy nào hay không nữa. Nói khác đi là chị bắt đầu lơ là cảnh giác.

Mày khấp khởi mừng thầm. Lòng kiên nhẫn của mày cuối cùng cũng đơm hoa kết trái.

Mày biết, đôi cánh cụt lủn không cho phép mày trốn chạy bằng cách bay vút lên cao. Giờ đây, công cuộc đào tẩu của mày khó hơn trước cả vạn lần. Muốn biến giấc mơ thành hiện thực, mày phải lên kế hoạch thật tỉ mỉ, hành sự thật cẩn thận. Mày trằn trọc ngày đêm, vắt óc tìm mưu kế tuyệt diệu nhất để thoát khỏi chiếc chuồng sắt. Ông trời không phụ người có tâm, cũng chẳng phụ con kim điêu phải nhọc lòng bao ngày. Cuối cùng, mày cũng tìm ra được một kế sách hoàn hảo.

Chiều tối hôm ấy, chị Trình mang đến cho mày nửa âu thịt bò băm. Chỗ thịt bò này có lẽ đã để trong bếp hai ngày, tuy chưa biến chất nhưng cũng không còn tươi ngon nữa. Mày mổ mấy miếng rồi vội vàng ôm bụng kêu lên oai oái, đạp chân loạn xạ, nôn thốc nôn tháo từng miếng thịt băm vừa trôi qua khỏi miệng, chưa kịp tiêu hóa trong dạ dày. Mắt mày trắng dã như gặp phải ma, cái cổ cứng đờ cố sức khòng xuống để cái mỏ chắc nhọn mổ vào cái mề đang căng phồng. Mày lăn lộn dưới đất, làm như cơn đau dữ dội lắm, đám lông trên người dựng đứng cả lên vì nỗi sợ hãi ghê gớm.

“Làm sao thế? Basacha, mày làm sao thế?” Chị Trình kinh hãi hỏi, “xảy ra chuyện gì à?”

Mày rên rỉ trả lời chị bằng cái giọng khản đặc.

“Lẽ nào, lẽ nào… mày trúng độc? Trời ơi, là tại tao không tốt, tao đáng chết, chỗ thịt bò băm cho mày mua ở ngoài phố từ hôm kia, chắc đã ôi thiu biến chất rồi!” Chị Trình lòng đau như cắt, tự trách mình, rồi chị gào toáng lên: “Người đâu…”

Mày cố sống cố chết đạp chân đập cánh, lăn lộn trên mặt đất, vặn cổ há mỏ, làm ra vẻ muốn nôn nhưng không nôn được, vô cùng khó chịu.

Một chàng trai tóc xoăn tít chạy ào đến bên chiếc chuồng sắt với tốc độ của một vận động viên chạy marathon. Anh ta sững sờ nhìn mày.

“Thoa Phiếu, còn đứng đờ ra đấy làm gì? Mau vào bếp pha ít nước xà phòng mang đến đây rửa ruột cho con Basacha đi!” Chị Trình gắt gỏng ra lệnh cho anh chàng tóc xoăn.

Anh chàng tóc xoăn vừa quay người hướng về phía bếp, chị Trình đột ngột đổi ý: “Thoa Phiếu, quay lại đây. Cháu mau cưỡi ngựa tới thị trấn mời bác sĩ Tiền của trạm thú y tới. Để cô đi pha nước xà phòng”.

Loáng một cái, trên đường cái vang vang tiếng vó ngựa gấp gáp, lúc đầu còn gần, sau xa dần. Con ngựa đang lao như bay về phía thị trấn.

Trong chiếc chuồng sắt chỉ còn lại mày và chị Trình.

Cơn đau của mày dường như dữ dội hơn trước. Mày lảo đảo bước hai bước bên cạnh hòn non bộ, nhưng khi vừa nhấc cẳng chân lên, mày lại ngã vật xuống đất. Mày cố sức để đứng lên mấy lần mà không đứng được. Trong người không còn chút sức lực nào cả, mày nằm nghiêng trên nền đất, nhìn chị Trình bằng ánh mắt khiến người ta tuyệt vọng. Chừng như mày đang van nài chị.

Chị Trình lo sốt vó. Mồ hôi lấm tấm trên mũi và những giọt nước long lanh như thủy tinh đong đầy trong đôi mắt phượng. Chị nâng đầu mày lên, xót xa: “Basacha, đừng sợ, mày phải gắng gượng đấy nhé. Tao đi pha nước xà phòng cho mày ngay đây, mày nôn ra được sẽ dễ chịu hơn nhiều”.

Mày chớp mắt với chị, vẻ yếu ớt và tội nghiệp. Chừng như mày sắp không trụ nổi nữa.

Chị Trình chạy như bay về phía bếp. Chị sốt sắng quá, hoảng loạn quá, cuống cuồng nhào ra khỏi chiếc chuồng sắt, đến nỗi quên không khóa cửa.

Bóng chị Trình vừa khuất, mày bật ngay dậy, rũ lông, vứt bỏ vẻ khổ sở vì bệnh tật, mở cổng, bước ra khỏi chiếc chuồng sắt, hướng về ngọn núi nhỏ um tùm cây cối phía sau trang trại nuôi điêu.

Nếu như đôi cánh hãy còn, mày có thể tung bay, có thể giành lại tự do một cách dễ dàng, nhưng bây giờ mày chỉ có thể bước từng bước một trên đôi chân. Mày không phải là đà điểu, khả năng chạy bộ của mày thật kém cỏi. Mỗi bước đi là một bước nhọc nhằn, mày phải cố sức dang rộng đôi cánh ngắn cũn cỡn để giữ thăng bằng cho cơ thể. Mày bước đi, xiêu xiêu vẹo vẹo, loạng chà loạng choạng, giận mình không có cái tài nhảy một bước bay ngay vào trong khu rừng rậm hoặc bụi cỏ hoặc một góc khuất nào đó có thể ẩn mình. Buồn một nỗi, từ trại nuôi điêu tới ngọn núi rậm rì cây cỏ phải mất chừng hơn một cây số đất trống, bằng phẳng và trơ trụi, không một bóng cây. Tất nhiên, đó là đoạn đường nguy hiểm nhất với mày. Mày bước thục mạng, mày muốn nhanh nhanh chóng chóng băng qua bãi đất trống đáng nguyền rủa ấy trước khi chị Trình phát hiện ra mày đang trốn chạy.

Mày vừa tấp tểnh bước tới khoảng giữa bãi đất trống thì nghe thấy tiếng người huyên náo sau lưng. Mày ngoái đầu nhìn lại, gay rồi, chị Trình cùng với một gã đàn ông tay lăm lăm khẩu súng hai nòng đang gấp gấp đuổi theo mày. Chắc hẳn chị Trình đã pha chế xong bát nước xà phòng và bưng nó quay trở lại chiếc chuồng sắt với tốc độ cực nhanh. Biết mình bị lừa, chị tức lồng lộn, hầm hầm mang theo gã đàn ông bổ nhào theo mày.

“Đứng lại, Basacha, đứng lại!” Chị Trình vừa chạy đuổi vừa lớn tiếng gào.

Mày đâu dại khờ mà dừng chân! Mày càng cố sức đẩy bước chân tiến mau hơn.

Chị Trình và gã đàn ông cầm súng đuổi theo mỗi lúc một gần, nhưng mày cũng cách triền núi cây cối um tùm mỗi lúc một gần.

“Đứng lại, Basacha, nếu mày không đứng lại, tao buộc phải nổ súng đấy!” Chị Trình vừa thở hắt vừa hét toáng lên.

Có lẽ chị Trình muốn chứng minh lời của chị không phải là lời dọa nạt suông, nên mày nghe thấy một tiếng đoàng xé tan không gian u tịch giữa thung lũng. Phát súng ấy gã đàn ông bắn lên trời, từng chòm khói nhỏ, trắng như sữa vẩn vơ bay trên bầu trời xanh thẫm ở khoảng cách tương đối xa mày.

Bước chân mày khựng lại theo bản năng. Vỏ não mày từ lâu đã tôn sùng khẩu súng săn trong tay con người như thể các tín đồ kính cẩn trước pho tượng gỗ. Khẩu súng săn là biểu tượng của bản lĩnh chinh phục thế giới tự nhiên của con người, là lưỡi hái tử thần đối với các loài động vật. Mấy năm trong cuộc đời chim ưng săn đủ để mày biết rằng, ngay cả những loài thú ăn thịt dữ dằn, dũng mãnh hơn mày, những loài chim có kĩ xảo bay điệu nghệ hơn mày, thậm chí ngay cả loài hung thần dưới nước là cá sấu cũng không thể nào thoát khỏi cái họng súng đen ngòm, huống chi bây giờ, sau lưng mày là khẩu súng săn hai nòng kiểu mới, thao tác nạp đạn nhanh gọn, độ chính xác cao, có thể bắn liền một lúc hai viên đạn.

Mày đứng đờ người. Uy lực của khẩu súng săn khiến mày khiếp hãi.

Hơi thở yếu ớt và tiếng bước chân nặng nề của gã đàn ông cầm súng càng ngày càng áp sát mày. Chị Trình hổn hển: “Basacha… ngoan nào… đúng rồi, thế… thế, đứng yên… đấy, đừng… cử động… tao tới đây. Tao biết… mày… đang… muốn đùa… với tao. Mày thật là… nghịch ngợm, tao biết… mày đang… chơi trò… trốn tìm… chứ gì”.

Chậm hai, ba phút nữa, không, có lẽ chỉ chậm một phút nữa thôi là mày lại rơi vào tay chị Trình, quay trở về với cuộc sống trong chiếc chuồng sắt. Trí não mày chợt sáng bừng tư thế muốn tung cánh bay của mụ lưng Hoa Thủy khi từ giã cõi đời. Mụ nguyện chết để giữ trọn ước mơ theo đuổi tự do tung cánh bay về phía mặt trời. Lẽ nào lòng can đảm của một con kim điêu đực đang độ trai tráng như mày không bằng ý chí của một con kim điêu cái già nua yếu ớt? Trong khoảnh khắc, lòng dũng cảm vụt bay theo nỗi sợ hãi khẩu súng săn của con người về lại bên mày một cách thần kì. Mày nhấc đôi chân, mặc kệ tất cả, cắm cúi chạy về phía ngọn núi. Mày lấy hết sức bình sinh vỗ đôi cánh chỉ còn một nửa, tuy không thể bay lên nhưng cũng làm tăng sức lao của mày. Loáng một cái, mày đã chạy tới bìa rừng cây sồi bao vòng quanh ngọn núi, chỉ cần vượt qua một hố đất nữa là mày có thể nhảy vào khu rừng um tùm chằng chịt những loài cây dây leo. Mất thêm mười mấy giây nữa là cùng.

Cách, sau lưng mày vang lên âm thanh trầm nặng của tiếng kéo cò súng.

Mày không quay đầu lại. Linh cảm mách bảo mày gã đàn ông đang giương súng chĩa thẳng về phía mày.

“Chị Trình à, bắn nó đi! Nếu không bắn thì con súc sinh này sẽ chui tọt vào rừng đấy!” Gã đàn ông phồng mang trợn má gắt.

Tiếng bước chân chạy đuổi bỗng nhiên ngừng bặt. Chắc hẳn chị Trình và gã đàn ông cho rằng cứ tiếp tục nhao theo mày cũng không thể tóm cổ mày về quy án, dừng lại mới thực là hành động khôn ngoan. Ngoài ra, còn một nguyên nhân khác nữa mà mày và những kẻ rượt đuổi rất rõ, ấy là dừng lại để ngắm bắn cho thật chuẩn.

“Chị Trình, hãy để tôi bắn chết tươi con súc sinh này đi. Để nó chạy thoát chi bằng biến nó thành món mĩ vị hoang dã đem bán còn hơn!” Gã đàn ông lại hét lên.

Sống lưng mày ớn lạnh. Mày biết, giây phút này, cái họng súng đen ngòm kia đang nhắm thẳng vào tim mày, ở cự ly rất gần, tốc độ chạy của mày chậm như rùa bò thế, mày làm sao thoát nổi sự tấn công của viên đạn chì?

Mày tuyệt vọng. Dẫu thế, mày vẫn kiên trì lao về phía trước. Mày muốn giống như mụ lưng Hoa Thủy, dũng cảm hiến thân cho mặt trời và hiên ngang chết trên con đường hướng tới tự do.

Đoàng…

Khẩu súng săn hai nòng phát nổ. Mày hình dung cơ thể mày rồi sẽ lỗ chỗ vết đạn găm. Ô kìa, lạ chưa, mày không thấy đau đớn, lẽ nào là sự tê liệt cuối cùng của thân xác trước khi kết thúc sinh mệnh chăng? Mày tự nhủ.

Tiếng kêu xé ruột xé gan của chị Trình bật lên thảm thiết cùng với tiếng súng nổ ùng oàng:

“Không… đừng bắn mà!”

Nhưng tiếng súng vẫn rền vang. Mày cử động đôi chân. Vẫn còn khả năng tự do chạy nhảy. Mày hiểu, viên đạn không găm trúng mày. Viên đạn rít lên chói tai, bay sượt qua đám lông tơ trên đỉnh đầu mày, luồng hơi nóng hừng hực lan tỏa xung quanh khiến mày không chịu nổi, phải lắc lư cái đầu. Hố đất phía trước mặt bắn lên một bông hoa bùn.

Mày vội vã quay đầu liếc nhìn về phía sau. Chị Trình tay nắm họng súng, giơ cao lên không trung, nhờ thế mà khi gã đàn ông bóp cò, phát đạn mới không băm xương thịt mày thành từng mảnh vụn.

Mày băng qua hố đất, tới bên khu rừng sồi, nhảy vào chỗ đám cây dây leo mọc tua tủa. Vài giây sau, ánh mắt của chị Trình và gã đàn ông không thể nghiêng ngó thấy tăm hơi của mày nữa.

Mày ngẫm, lúc đầu, chắc hẳn chị Trình cũng muốn đập chết mày giống như gã đàn ông kia, dẫu không được gì thì chí ít cũng được cái xác của mày. Người ta có thể nướng, luộc, hầm, hấp khối thịt của mày rồi bày lên bàn ăn trong các nhà hàng, khách sạn. Thế là mày biến thành một món mĩ vị đắt tiền. Song, ở vào giây cuối cùng, ý nghĩ của chị Trình bỗng chốc thay đổi, chị không muốn giết mày, chị cam lòng để mày chạy thoát.

Chị Trình thật lòng yêu thương mày. Tim mày dâng tràn cảm giác ấm áp.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.