Đó là buổi sáng thứ tư của chuyến hải trình. Dĩ nhiên, khi câu chuyện này được chuyển thể lên màn ảnh rộng, họ sẽ chẳng đời nào thỏa mãn với một câu tuyên bố cụ thể cộc lốc như vậy; họ sẽ dùng một dòng Tựa Đề Lời Thoại, hay một Phụ Đề Hồi Tưởng, hoặc bất cứ thứ tên gọi nào mà mấy gã thợ viết kịch bản phim ảnh ở chốn thâm sơn cùng cốc dùng để làm cái công việc mờ ám của mình, với nội dung đại loại thế này:—
VÀ THẾ LÀ, ÊM Ả VÀ VÀNG ÓNG, NHỮNG NGÀY THÁNG TRÔI QUA, MỖI NGÀY ĐỀU Đong ĐẦY HY VỌNG, TUỔI TRẺ VÀ SỰ NGỌT NGÀO, KẾT NỐI HAI TRÁI TIM NON TRẺ TRONG CHIẾC VÒNG KIM TUYẾN DỆT NÊN BỞI VỊ THẦN TÌNH YÊU TINH NGHỊCH.
Và mấy gã đàn ông trong rạp sẽ dịch kẹo cao su sang bên má kia, nắm chặt tay cô bạn đồng hành hơn một chút, còn gã đánh đàn piano sẽ tấu khúc “Ai cũng muốn chìa khóa vào hầm rượu nhà tôi,” hoặc một bản nhạc nào đó có âm hưởng tương đối phù hợp, thật sướt mướt và chậm rãi, với ánh mắt tha thiết dán vào điếu thuốc dở dang đã được gác tạm trên quãng tám thấp nhất với ý định sẽ phì phèo tiếp ngay khi bộ phim kết thúc. Nhưng tôi lại thích một lời tuyên bố mộc mạc và thẳng thắn rằng đó là ngày thứ tư của chuyến hải trình. Đó là câu chuyện của tôi và tôi quyết định giữ nguyên như thế.
Samuel Marlowe, người quấn kín trong chiếc áo choàng tắm, từ phòng tắm bước trở lại khoang tàu. Dáng điệu của anh ta mang vẻ tự mãn đáng ghét của kẻ vừa tắm nước lạnh trong khi hoàn toàn có thể chọn nước ấm một cách dễ dàng. Anh phóng tầm mắt qua ô cửa mòn nhìn ra biển khơi lung linh. Anh cảm thấy khỏe khoắn, vui chộn rộn và tràn trề nhựa sống.
Không chỉ niềm kiêu hãnh tinh thần do việc tắm nước lạnh mang lại mới khiến chàng trai trẻ này phấn chấn đến thế. Thực ra là trong lúc đang dùng khăn bông chà xát tấm lưng hãy còn ấm sực, anh đã đột ngột đưa ra quyết định rằng chính ngày hôm nay anh sẽ cầu hôn Wilhelmina Bennett. Phải, anh sẽ đặt vận may của mình lên bàn cân, được ăn cả ngả về không. Thử hỏi, anh mới quen cô có bốn ngày thì sao chứ?
Chẳng có gì trong tiến trình phát triển hiện đại lại đáng kinh ngạc bằng sự đổi thay trong thái độ của một chàng trai khi ngỏ lời cầu hôn. Khi ông nội của Samuel Marlowe, sau khoảng một năm rưỡi giữ khoảng cách đầy kính trọng, tự thuyết phục được bản thân rằng thứ tình cảm ông dành cho người bà tương lai của Samuel chính là tình yêu, thì cái mốt thời đó bắt buộc ông phải tiếp cận vấn đề một cách vòng vo tam quốc. Đầu tiên, ông dành một hai buổi tối để hát những bản tình ca sướt mướt, còn bà thì đệm đàn piano cho ông trong khi cả nhà ngồi quây quần xung quanh để giám sát, đảm bảo không có trò mèo nào xảy ra. Sau khi nhận thấy bà khẽ chớp hàng mi và má ửng hồng mỗi khi ông cất giọng ở đoạn “Em—chỉ riêng em mà thôi!”, ông cảm thấy được khích lệ đôi chút, đủ mạnh để hôm sau kéo riêng cô em gái của nàng ra và hỏi thăm xem đối tượng thầm thương trộm nhớ có bao giờ nhắc đến tên mình trong lúc trò chuyện hay không. Sau khi tiếp tục tiến hành các cuộc thương thảo ngoại giao với người dì, hai cô em gái khác và cậu em út của nàng, ông cảm thấy thời điểm đã chín muồi để gửi tặng nàng một tập thơ Shelley, với vài đoạn được đánh dấu bằng bút chì. Vài tuần sau, ông đến gặp thân phụ của nàng và xin phép được qua lại tìm hiểu. Và cuối cùng, sau khi viết cho nàng một bức thư mở đầu bằng câu “Thưa tiểu thư, chắc hẳn tiểu thư không thể không nhận ra rằng từ một thời gian qua, tiểu thư đã khơi gợi trong lồng ngực tôi những tình cảm sâu sắc hơn mức bạn bè thông thường...”, ông chặn đường nàng ở khu vườn hồng và thực hiện1 nốt phần còn lại.
Xưa nay nào có ai thấy dáng vẻ của một chàng trai hiện đại lại cư xử như thế. Thậm chí công cuộc tán tỉnh của anh ta chẳng thể gọi là tán tỉnh được nữa. Phương pháp của anh ta y hệt như nhân vật Alphonso của Sir W. S. Gilbert:
“Alphonso, kẻ mặt dày vô đối khắp cõi đời,
Đã đứng lên tuyên bố với Emily mặt dày sáu lớp thôi:
‘Tiểu thư Emily, anh yêu em. Lấy anh nhé? Nói một lời!’
Và Emily đáp liền: ‘Chắc chắn rồi, Alphonso, một tiếng đồng ý thôi!’”
Sam Marlowe là một cổ động viên nhiệt thành của phương pháp Alphonso. Anh là một chàng trai lanh lợi và chẳng cần tới cả năm trời để quyết định rằng Wilhelmina Bennett đã được Định Mệnh lựa chọn từ thuở hồng hoang để làm cô dâu của mình. Anh đã nhận ra điều đó ngay khoảnh khắc trông thấy cô trên bến cảng, và tất cả những buổi cùng nhau dạo bước, đọc sách, chuyện trò, uống súp, uống trà và chơi cờ lùa gỗ diễn ra sau đó chỉ càng củng cố thêm ấn tượng ban đầu của anh. Anh yêu cô gái này bằng tất cả sức mạnh của một bản tính nồng nhiệt — bản tính nồng nhiệt của dòng họ Marlowe vốn là một giai thoại nổi tiếng ở phố Bruton, quảng trường Berkeley — và có cái gì đó như đang thì thầm rằng nàng cũng yêu anh. Ít nhất thì nàng cũng đang tìm kiếm một hình mẫu kiểu như hiệp sĩ Galahad, và dù chẳng muốn tự ca tụng bản thân, anh cũng chẳng thể tìm đâu ra ai thích hợp với vai hiệp sĩ Galahad hơn chính mình. Thế nên, nếu trời yên biển lặng, Samuel Marlowe dự định sẽ ngỏ lời cầu hôn Wilhelmina Bennett ngay trong ngày hôm nay.
Anh hạ chiếc bồn rửa mặt xếp gọn treo bên dưới tấm gương xuống, gom mấy thứ dụng cụ cạo râu và bắt đầu thoa xà phòng lên mặt.
“Ta chính là Bandolero!” Sam vui vẻ cất tiếng hát qua lớp bọt xà phòng. “Ta đây, ta chính là Bandolero! Phải, phải, ta chính là Bandolero!”
Đống chăn gối lộn xộn ở chiếc giường tầng dưới cựa quậy đầy bứt rứt.
“Ôi Chúa ơi!” Eustace Hignett rên lên, nhô cái đầu tóc tai bù xù ra ngoài.
Sam nhìn người anh họ với vẻ đồng cảm. Quá nhiều điều kinh khủng đã giáng xuống đầu Eustace trong vài ngày qua, và việc thấy anh ta vẫn còn sống nhăn mỗi buổi sáng quả là một bất ngờ đầy thú vị.
“Lại thấy khó chịu hả anh bạn?”
“Tôi vẫn thấy bình thường,” Hignett càu nhàu đáp lại, “cho đến khi anh cất lên mấy tiếng kêu như trong chuồng heo ấy. Hôm nay trời thế nào?”
“Tuyệt diệu! Biển cả...”
“Đừng có nói gì về biển khơi nữa!”
“Xin lỗi nhé! Mặt trời đang chiếu sáng rực rỡ hơn bao giờ hết trong lịch sử loài người. Sao anh không chịu dậy đi?”
“Không gì có thể ép tôi dậy nổi đâu.”
“Thôi nào, hãy chơi lớn một phen và ăn một quả trứng vào bữa sáng xem sao.”
Eustace Hignett rùng mình. Anh ta liếc Sam với ánh mắt khó chịu. “Trông anh có vẻ phơi phới đời tôi sáng nay gớm nhỉ!” anh ta mỉa mai.
Sam cẩn thận lau khô chiếc dao cạo rồi cất đi. Anh chần chừ. Rồi niềm khao khát được tâm sự với ai đó đã chiến thắng.
“Thật ra là thế này,” anh ngượng ngùng nói, “tớ đang yêu!”
“Yêu đương á!” Eustace Hignettồmm ngồi bật dậy và đập mạnh đầu vào chiếc giường tầng phía trên. “Chuyện này kéo dài lâu chưa?”
“Từ lúc chuyến hải trình bắt đầu.”
“Tớ nghĩ là anh phải nói cho tôi biết chứ,” Eustace trách móc. “Tôi đã kể hết mọi nỗi khổ của tôi cho anh nghe cơ mà. Sao anh lại giấu nhẹm chuyện tày trời này đã giáng xuống đời anh chứ?”
“À, thực ra thì anh bạn ạ, trong mấy ngày qua tớ cứ có cảm giác tâm trí anh, gọi là sao nhỉ, đang bận rộn với những thứ khác rồi.”
“Cô nào thế?”
“Ồ, một cô nàng tớ gặp trên tàu.”
“Đừng có dại!” Eustace Hignett nghiêm trang nói. “Với tư cách là một người bạn, tôi khuyên anh đừng có làm thế. Hãy nghe lời khuyên của một kẻ sành sỏi về phụ nữ, và tuyệt đối đừng có dại dột!”
“Đừng làm gì cơ?”
“Cầu hôn cô ta ấy. Nhìn cái tia sáng láu cá trong mắt anh là tôi biết thừa anh đang định cầu hôn cô nàng này rồi — chắc là sáng nay chứ gì.”
“Không phải sáng nay — mà là sau bữa trưa. Tớ luôn nghĩ người ta có thể tỏ rõ bản lĩnh của mình hơn sau bữa trưa.”
“Đừng có làm thế. Đàn bà là lũ quỷ sứ, dù họ có lấy anh hay đá anh đi chăng nữa. Anh có nhận ra là phụ nữ hay mặc mấy cái đầm dạ hội màu đen phải cài móc túi tá lả đến phát điên mỗi khi anh bị muộn giờ xem kịch không, và vì bản tính cay độc tột cùng, mấy cái khuy với cái móc trên mấy cái váy đó cũng được làm màu đen nốt không? Anh có nhận ra...”
“Ồ, tớ đã suy nghĩ kỹ càng hết rồi.”
“Rồi tính đến chuyện con cái nữa chứ. Anh thích làm cha kiểu gì — và chỉ cần nhìn ngó xung quanh là anh sẽ thấy xác suất cực kỳ cao điều đó xảy ra — của một thằng nhóc đeo kính cận, vẩu hàm răng thỏ và suốt ngày hỏi mấy câu hỏi ngớ ngẩn không? Trong sáu đứa nhóc mà tôi nhìn thấy lúc bước lên tàu, có bốn đứa đeo kính và răng hô y như thỏ. Hai đứa còn lại cũng kinh tởm theo những cách khác nhau. Anh có thích làm cha...”
“Cậu không cần phải nói năng thô tục thế đâu,” Sam cứng nhắc đáp. “Đàn ông thì phải chấp nhận những rủi ro đó chứ.”
“Cứ tìm cách né đi cho lành,” Hignett nài nỉ. “Cứ trốn ở dưới này suốt phần còn lại của chuyến đi đi. Anh có thể dễ dàng né mặt cô ta khi đến Southampton. Và nếu cô ta gửi lời nhắn, cứ bảo là anh đang ốm và không tiếp ai được.”
Sam trân trân nhìn anh ta với vẻ bất bình. Hơn lúc nào hết, anh bắt đầu hiểu tại sao một cô gái tràn đầy lý tưởng lại có thể hủy bỏ hôn ước với con người này. Anh mặc quần áo xong xuôi, và sau một bữa sáng ngon miệng, anh bước lên boong tàu.