Cô gái trên con tàu

Lượt đọc: 384 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Cuộc hành hạ Eustace

❊ ❊ ❊

“Lạy Chúa!” Eustace Hignett kêu lên.

Cậu trân trân nhìn cái bóng lờ mờ hiện ra trong ánh chiều tà hắt qua khung cửa tròn của khoang hạng nhất. Lúc đó là bảy giờ rưỡi, và cậu vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ chập chờn đầy những cơn ác mộng kỳ quái. Thoạt đầu, cậu cứ ngỡ mình vẫn đang mơ, bởi vì cái bóng trước mặt hoàn toàn có thể bước thẳng vào bất kỳ cơn ác mộng nào mà không chút lệch tông. Nhưng rồi, bỗng nhiên cậu nhận ra đó chính là người họ hàng của mình, Samuel Marlowe. Giống như giai thoại kinh điển về người cha trong chuồng lợn, cậu có thể nhận ra hắn qua chiếc mũ. Nhưng sao trông hắn kỳ lạ thế nhỉ? Phải chăng đó chỉ là một trò đùa của thứ ánh sáng mập mờ, hay khuôn mặt hắn thực sự đang đen sì, và cái miệng bỗng nhiên to gấp sáu lần bình thường lại còn đỏ chót như máu?

Sam quay lại. Hắn vừa ngắm mình trong gương với một vẻ mãn nguyện mà đối với người ngoài, diện mạo của hắn chẳng có lấy một điểm nào để justification (thôi cứ dịch là: để có thể tự mãn như vậy). Hignett không hề bị hoa mắt. Mặt của người họ hàng cậu thực sự đen nhẻm; và ngay khi quay đầu lại, hắn còn chấm thêm một mẩu bần cháy lên mặt cho nó càng đen hơn.

“Ô kìa! Cậu dậy rồi à?” hắn nói, rồi bật đèn lên.

Eustace Hignett giật nảy mình như một con ngựa hoảng sợ. Nhìn nghiêng trong ánh sáng mập mờ, gã bạn thân đã đủ khiến người ta ái ngại rồi. Nhìn trực diện trông hắn quả là một vật thể gớm ghiếc. Chẳng có thứ gì mà Eustace Hignett từng gặp trong những giấc mơ gần đây — dù chúng bao gồm cả những loài động vật kỳ lạ như voi đội mũ chóp cao và mặc quần đùi chạy bộ — lại có thể tác động mạnh mẽ đến cậu như vậy. Ngoại hình của Sam giáng vào cậu một cú sốc nặng nề, đưa cậu thẳng vào một thế giới khác đầy rẫy những điều kinh hoàng.

“Cái... cái... cái gì...?” cậu ứ cổ kêu lên.

Sam nheo mắt soi gương và tô thêm một nét đen lên mũi.

“Tớ trông thế nào?”

Eustace Hignett bắt đầu lo sợ rằng trí óc của cậu họ hàng nhà mình đã có vấn đề. Cậu không thể tài nào tưởng tượng nổi một người hoàn toàn bình thường nào, với bộ dạng như thế, lại đi thiết tha muốn người khác nhận xét về vẻ ngoài của mình.

“Môi tớ đã đủ đỏ chưa? Để diễn văn nghệ trên tàu ấy mà, cậu biết đấy. Nửa tiếng nữa là bắt đầu rồi, dù tớ tin là mình phải đến phần hai mới lên sân khấu. Nhìn dưới góc độ của một người bạn, cậu thấy tớ có nên bôi thêm tí đen quanh tai nữa không, hay thế này là ổn rồi?”

Sự tò mò đã lấn át nỗi sợ hãi trong tâm trí Hignett.

“Đầu óc cậu có vấn đề gì không mà lại đi tham gia biểu diễn văn nghệ trên tàu thế hả?”

“À, họ lôi kéo tớ đấy chứ. Không hiểu sao mọi người cứ đồn là tớ có tài gớm lắm, thế là họ nhất quyết không chịu buông tha.” Sam tô đậm thêm phần tai của mình. “Thực ra mà nói,” hắn thản nhiên bảo, “vị hôn妻 của tớ rất muốn tớ biểu diễn một tiết mục gì đó.”

Một tiếng rên rỉ ngắn ngủi phát ra từ chiếc giường tầng dưới cho thấy Eustace đã hiểu thấu ý nghĩa của câu nói vừa rồi.

“Vị hôn thê của cậu á?”

“Cô gái mà tớ đính hôn ấy. Tớ chưa kể với cậu à? Đúng vậy, tớ đã đính hôn rồi.”

Eustace thở dài nặng nề.

“Tớ đã linh cảm thấy điều tồi tệ nhất. Nói cho tớ nghe, cô ấy là ai nào?”

“Tớ chưa nói tên cô ấy với cậu à?”

“Chưa.”

“Lạ thật! Chắc tớ quên mất.” Hắn vừa ngân nga một điệu hát vu vơ vừa bôi đen chóp mũi. “Thực ra đây là một sự trùng hợp khá thú vị. Cô ấy tên là Bennett.”

“Biết đâu cô ấy lại có họ hàng với mình.”

“Đúng thế nhỉ. Chà, con gái thì tất nhiên phải có họ hàng rồi.”

“Tên khai sinh của cô ấy là gì?”

“Lại thêm một điều khá ngạc nhiên nữa. Tên cô ấy là Wilhelmina.”

“Wilhelmina!”

“Tất nhiên, trên thế giới này chắc phải có hàng trăm cô gái tên là Wilhelmina Bennett, nhưng dù sao thì đó cũng là một sự trùng hợp.”

“Tóc cô ấy màu gì?” Eustace Hignett hỏi bằng một giọng trống rỗng. “Tóc cô ấy ấy! Nó màu gì?”

“Tóc cô ấy á? Để tớ nhớ xem nào. Cậu hỏi tóc cô ấy màu gì à. Ờ, cậu có thể gọi nó là màu hạt dẻ... hoặc màu nâu đỏ... hay cậu cũng có thể gọi là màu hung đỏ....”

“Tớ mặc kệ cậu gọi nó là gì. Ý tớ là nó có màu đỏ không?”

“Màu đỏ á? Ồ, đúng thế. Mô tả như vậy là rất chuẩn xác đấy. Giờ cậu hỏi thế thì tớ phải công nhận là nó màu đỏ.”

“Cô ấy có cái thói quen chồm chộp lấy cậu một cách bất thình lình mỗi khi phấn khích, giống hệt như một chú mèo con vờn cuộn len ấy không?”

“Đúng thế. Đúng, chuẩn luôn.”

Eustace Hignett thét lên một tiếng sắc lẹm.

“Sam,” cậu nói, “cậu có chịu nổi một cú sốc không?”

“Cứ thử xem sao.”

“Can đảm lên nhé!”

“Tớ sẵn sàng rồi.”

“Cô gái mà cậu đính hôn chính là người từng hứa lấy tớ.”

“Chà chà!” Sam thốt lên.

Một khoảng lặng bao trùm.

“Đương nhiên là tớ vô cùng tiếc, và đại loại thế,” Sam nói.

“Đừng có xin lỗi tớ!” Eustace bảo. “Cậu bạn tội nghiệp của tớ ơi, cảm xúc duy nhất tớ dành cho cậu lúc này là niềm thương cảm trong trắng và sâu sắc nhất.” Cậu vươn tay ra siết chặt lấy tay Sam. “Tớ coi cậu chẳng khác nào con cóc dưới cái bừa!”

“À, tớ cho rằng đó cũng là một cách chúc mừng và gửi gắm những lời tốt đẹp nhỉ.”

“Và trên hết mọi chuyện,” Eustace tiếp lời, vô cùng xúc động, “cậu lại còn phải lên hát trong buổi văn nghệ của tàu nữa chứ.”

“Tại sao tớ lại không được hát trong buổi văn nghệ trên tàu cơ chứ?”

“Cậu bạn thân mến của tớ ạ, cậu có rất nhiều phẩm chất đáng quý, nhưng cậu phải thừa nhận là cậu hát không nổi đâu. Cậu hát dở tệ đi được ấy chứ! Tớ không muốn làm cậu nản lòng đâu, nhưng dù chuyện đó đã qua lâu rồi, chắc cậu không quên được cái trò hề mà cậu tự bôi mặt ăn trộm ra diễn trong bữa tiệc nội trú ở trường chứ? Nhìn cậu lâm vào cảnh khốnốn thế này, tớ lại đâm ra hối hận vì hồi đó đã ném cả cục bơ vào người cậu, mặc dù vào khoảnh khắc ấy thì đó hình như là cách duy nhất để giải quyết vấn đề.”

Sam giật nảy mình.

“Hóa ra cậu là đứa đã ném miếng bơ đó vào tớ à?”

“Chính tớ.”

“Biết thế tớ đã xử cậu! Đồ ngốc nghếch, cậu làm hỏng cả cái cổ áo của tớ rồi đấy.”

“Thôi nào, chuyện đó cách đây bảy năm rồi cơ mà. Dằng nào thì đến giờ này cậu cũng phải tống nó vào tiệm giặt ủi thôi. Nhưng đừng có ngồi đấy mà gặm nhấm quá khứ nữa. Hãy cùng nhau vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để kéo cậu ra khỏi tình thế khủng khiếp này đi.”

“Tớ có muốn thoát ra đâu. Tớ kỳ vọng tràn trề rằng mình sẽ là ngôi sao sáng nhất tối nay đấy.”

“Ngôi sao sáng nhất tối nay! Cậu á! Đi hát á!”

“Tớ có hát đâu. Tớ sẽ diễn lại màn nhại lại Frank Tinney mà tớ từng biểu diễn trong buổi sinh hoạt của hội Trinity. Cậu không quên chứ? Hồi đó cậu ngồi bên cây đàn piano phụ trách vai trò nhạc trưởng dàn nhạc cơ mà. Tớ đã làm mưa làm gió biết bao—à nhẽ ra phải nói là chúng ta chứ! Này Eustace, bạn hiền, chắc bây giờ cậu không thấy khỏe đến mức có thể đứng lên đây nhận lại vai cũ của mình đâu nhỉ? Cậu hoàn toàn có thể diễn mà không cần tập duyệt lại ấy chứ. Cậu còn nhớ nó diễn ra thế nào không... ‘Chào Ernest nhé!’ ‘Chào Frank nhé!’ Sao nào, đi cùng tớ đi?”

“Cây đàn piano duy nhất mà tớ chịu ngồi vào sẽ phải là thứ được gắn chặt xuống một cái sàn không hề chòng chành hay lắc lư bên dưới tớ.”

“Vớ vẩn! Bây giờ chiếc tàu này vững chãi như bàn thạch ấy chứ. Biển lặng như tờ ý.”

“Dù sao đi nữa, cảm ơn nhã ý của cậu, nhưng mà không!”

“Ồ, thế thì tớ đành phải tự xoay xở với gã Mortimer kia vậy. Bọn tớ đã tập luyện suốt cả buổi chiều nay, và hình như hắn cũng nắm bắt được đại ý rồi. Chỉ có điều hắn không được nhiệt huyết cho lắm, thiếu hẳn sự hăng hái và sung sức. Thôi được, nếu cậu đã không chịu... ừm, chắc tớ phải sang khoang của hắn đây. Tớ bảo với hắn là sẽ ghé qua để tổng duyệt lần cuối mà.”

Cánh cửa khép lại sau lưng Sam, còn Eustace Hignett nằm ngửa trên giường, chìm đắm trong những suy nghĩ u sầu. Cậu vô cùng bối rối trước câu chuyện buồn của người họ hàng. Cậu thừa hiểu việc đính hôn với Wilhelmina Bennett có mùi vị ra sao. Nó chẳng khác nào bị kéo tút lên không trung bằng khinh khí biển rồi thả uỵch xuống những mỏm đá sắc nhọn.

Những dòng suy tưởng của cậu bị cắt đứt bởi tiếng mở cửa cái rầm. Sam hớt hải lao vào. Eustace lo lắng ngó đầu ra khỏi giường. Mặt cậu họ hàng dính quá nhiều bần cháy đến mức chẳng thể biểu lộ rõ cảm xúc nào trên nét mặt, nhưng qua thái độ của hắn, cậu thừa biết mọi chuyện đang không mấy tốt đẹp.

“Có chuyện gì thế?”

Sam phịch xuống chiếc ghế dài.

“Tên đểu cáng ấy chuồn mất rồi!”

“Tên đểu cáng nào? Cậu đang nói ai cơ chứ?”

“Chỉ có duy nhất một kẻ như thế thôi! Bream Mortimer, quỷ tha ma bắt hắn đi! Có thể có những gã khác mà đám phê bình hời hợt vẫn xếp vào loại tồi tệ, nhưng hắn mới là kẻ duy nhất thực sự xứng đáng với danh hiệu đó. Hắn từ chối biểu diễn! Hắn bỏ xó tiết mục này! Hắn lờ tớ đi một cách phũ phàng! Tớ vừa sang khoang của hắn theo lịch hẹn, thế mà gã đó đang nằm bẹp trên giường, rên hừ hừ.”

“Tớ cứ tưởng lúc nãy cậu bảo biển lặng như tờ cơ mà.”

“Có phải tại biển đâu! Hắn khỏe mạnh chán. Nhưng hình như cái gã ngốc nghếch ấy lại dở chứng tỏ tình với Billie ngay trước bữa tối—hình như hắn đã thầm yêu trộm nhớ cô ấy từ lâu lắm rồi theo kiểu lặng thầm hy sinh—và đương nhiên là cô ấy bảo rằng mình đã đính hôn với tớ, chuyện đó khiến hắn sốc nặng đến mức hắn bảo ý định ngồi vào đàn piano để giúp tớ nhại lại Frank Tinney khiến hắn phát buồn nôn. Hắn bảo hắn định dành trọn buổi tối trên giường để đọc Schopenhauer. Mong là hắn nghẹn thở chết quách đi cho rồi!”

“Nhưng thế thì tuyệt quá chứ sao! Cậu được giải thoát rồi còn gì.”

“Cậu có ý gì cơ? Giải thoát cái nỗi gì?”

“Thì là cậu sẽ không phải lên biểu diễn nữa chứ sao. Ồ, vài năm tới cậu sẽ phải thầm cảm ơn vì chuyện này cho mà xem.”

“Không biểu diễn á! Tớ lại chẳng máu biểu diễn quá đi chứ! Cậu tưởng tớ nỡ làm cô gái đáng yêu ấy thất vọng trong khi cô ấy đang đặt trọn niềm tin vào tớ chắc? Tớ thà chết còn hơn.”

“Nhưng cậu làm sao có thể biểu diễn mà không có người đánh đàn piano.”

“Tớ có người đánh đàn rồi.”

“Cậu có á?”

“Ừ. Một gã tôm tép lùn tịt có cái mặt xanh lè và đôi tai trông hệt như phao bơi cứu sinh.”

“Tớ không nghĩ là mình quen gã đấy.”

“Có chứ, quen rành rành ra ấy chứ. Chính là cậu đấy!”

“Tớ á!”

“Đúng, là cậu đấy. Tối nay cậu sẽ ngồi vào ghế đàn piano.”

“Tớ rất tiếc phải làm cậu thất vọng, nhưng điều đó là bất khả thi. Tớ đã bày tỏ quan điểm của mình về vấn đề này rồi cơ mà.”

“Cậu đã đổi ý rồi.”

“Tớ chưa hề.”

“Ừm, thế nào cậu cũng đổi ý thôi, và tớ sẽ cho cậu biết lý do tại sao. Nếu cậu không chịu lết cái thây ra khỏi cái ổ khốn kiếp mà cậu cứ rúc vào từ đời thuở nào ấy, tớ sẽ gọi chuông bảo J. B. Midgeley mang cho tớ một phần ăn tối vào đây, và tớ sẽ ăn ngấu nghiến nó ngay trước mặt cậu cho mà xem.”

“Nhưng cậu ăn tối rồi cơ mà.”

“Thì tớ ăn thêm bữa nữa. Tớ đang thấy thèm một miếng sườn lợn rán béo ngậy đây....”

“Thôi ngay! Dừng lại!”

“Một miếng sườn lợn rán béo ngậy ăn kèm khoai tây và thật nhiều bắp cải,” Sam kiên quyết lặp lại. “Và tớ sẽ ăn nó ngay tại đây, trên chính chiếc ghế dài này. Nào, bây giờ chúng ta bắt đầu từ đâu nhỉ?”

“Cậu không dám làm thế đâu!” Eustace thảm thiết kêu lên.

“Tớ dám đấy và tớ sẽ làm thật.”

“Nhưng tớ đánh đàn dở tệ ấy chứ. Tớ quênừm quẵng cái bài ấy nó diễn ra thế nào rồi.”

“Cậu quên thế nào được mà quên. Tớ bước vào và nói ‘Chào Ernest nhé!’, còn cậu đáp lại ‘Chào Frank nhé!’, và rồi cậu giúp tớ kể câu chuyện về toa tàu Pullman. Trẻ con cũng thừa sức làm cái phần việc của cậu ấy chứ.”

“Biết đâu trên tàu lại có đứa trẻ con nào đó thì sao....”

“Không. Tớ cần cậu. Ở bên cậu tớ mới thấy yên tâm được. Chúng ta từng làm thế cùng nhau rồi cơ mà.”

“Nhưng mà, nói thật đấy, tớ thực sự không nghĩ là... lại thành ra thế này....”

Sam đứng dậy và giơ một ngón tay hướng về phía cái chuông gọi.

“Dừng lại! Dừng lại đi!” Eustace Hignett la lên. “Tớ làm!”

Sam rụt ngón tay lại.

“Tuyệt!” hắn nói. “Chúng ta vừa vặn đủ thời gian để tập duyệt trong lúc cậu mặc quần áo đấy. ‘Chào Ernest nhé!’”

“‘Chào Frank nhé’,” Eustace Hignett rên rỉ đáp lời trong lúc đang lò mò tìm chiếc quần dài xa lạ của mình.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.