Cô gái trên con tàu

Lượt đọc: 316 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§ 7

❊ ❊ ❊

“Thả tôi xuống mau,” Billie nói.

“Cậu mà nhảy xuống lúc đang phóng thế này thì tiêu đời đấy.”

“Anh định làm gì thế hả?”

“Lái xe vòng quanh cho tới khi nào em đồng ý cưới anh mới thôi.”

“Anh cứ chuẩn bị tinh thần mà lái mỏi cả tay đi nhé.”

“Tuân lệnh!” Sam vui vẻ đáp.

Chiếc xe rẽ ngoắt qua một góc đường rồi rồ máy lướt êm ru vào một con hẻm. Billie liền với tay tóm lấy vô-lăng.

“Dĩ nhiên là nếu em muốn cả đám đâm nhào xuống mương thì cứ việc!” Sam vừa nói vừa giật mạnh tay lái để nắn lại hướng đi cho xe.

“Đồ vũ thức!” Billie mắng.

“Trò người nguyên thủy ấy mà,” Sam giải thích, “lẽ ra anh phải áp dụng chiêu này sớm hơn mới phải.”

“Tôi chẳng hiểu anh mong đạt được mục đích gì qua trò này nữa.”

“Không sao đâu,” Sam điềm nhiên bảo, “anh thừa biết mình đang làm gì mà.”

“Nghe thế thì tôi mừng cho anh ghê cơ.”

“Anh biết thế nào em cũng nói vậy mà.”

“Tôi chẳng thèm đôi co với anh nữa.”

“Tùy em thôi. Cứ ngả đầu ra sau mà chợp mắt một lát đi. Đêm nay còn dài chán.”

“Ý anh là sao hả?” Billie giật mình chồm dậy, hét lên.

“Em đã đến Scotland bao giờ chưa?”

“Ý anh thế nào cơ chứ?”

“Anh nghĩ hay là chúng mình cứ phóng thẳng lên trển đi. Đằng nào cũng phải đi đâu đó, và ngộ ngùng làm sao, anh chưa từng đặt chân đến Scotland bao giờ.”

Billie trố mắt nhìn anh đầy vẻ ngớ ngẩn.

“Anh điên thật rồi chắc?”

“Anh phát điên vì em thì có. Nếu em biết tối nay anh đã phải trải qua những gì vì em, chắc chắn em sẽ thấy đồng cảm hơn đấy. Anh yêu em,” Sam vừa nói vừa bẻ lái để tránh một chú thỏ băng qua đường, “Và hơn thế nữa, thừa nhận đi, em cũng biết thừa điều đó rồi còn gì.”

“Tôi mặc kệ anh.”

“Rồi em sẽ phải quan tâm thôi!” Sam đầy tự tin đáp. “Hay là chúng mình ghé Bắc Wales nhỉ? Anh nghe mọi người ca ngợi Bắc Wales lắm. Hay là mình hướng thẳng tới Bắc Wales nhé?”

“Tôi đã đính ước với Bream Mortimer rồi đấy nhé.”

“Ôi dào, chuyện đó hủy lâu rồi em ơi,” Sam quả quyết trấn an cô.

“Làm gì có chuyện đó!”

“Hủy hoàn toàn rồi ấy chứ!” Sam đáp chắc nịch. “Em đời nào lại đi lấy một kẻ hèn nhát chuồn mất dạng và bỏ mặc em giữa lúc nguy cấp như thế cơ chứ. Lỡ đâu, trong suy nghĩ của anh ta, anh có thể đã định mưu sát em thì sao. Thế mà hắn lại cắm cổ chạy trốn! Không, không đời nào, chúng ta loại phăng cái tên Bream Mortimer ấy ra khỏi vòng chiến. Hắn ta không xứng đáng đâu!”

Lời này lại quá đúng với những gì Billie đang cảm nhận trong lòng đến mức cô chẳng thể thốt lên lời nào để phản bác lại.

“Dù sao đi nữa, tôi vẫn ghét anh!” cô nói, lái câu chuyện sang một hướng khác.

“Tại sao? Lạy chúa tôi, tại sao chứ?”

“Sao anh dám biến tôi thành trò hề ở văn phòng bố anh sáng hôm đó hả?”

“Đó chỉ là một phút lóe sáng ngẫu hứng thôi. Anh buộc phải làm gì đó để em có cái nhìn thiện cảm hơn về mình, và anh nghĩ việc cứu em khỏi một gã điên cầm súng sẽ giải quyết ổn thỏa vấn đề. Đâu phải lỗi tại anh chuyện em bị phát hiện.”

“Tôi sẽ đời nào tha thứ cho anh!”

“Hay là đến Cornwall nhỉ?” Sam thốt lên. “Miền Riviera của nước Anh! Chúng mình đến Cornwall đi nào. Anh xin lỗi. Vừa nãy em nói gì cơ?”

“Tôi bảo là tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, và tôi quyết không tha đâu.”

“Thế thì anh hy vọng em là người thích đi xe ô tô,” Sam nhơn nhơn nói, “bởi vì chúng ta cứ sẽ phóng đi mãi cho tới khi nào em chịu tha thì thôi.”

“Được thôi! Cứ phóng tiếp đi xem nào!”

“Anh sẽ làm tới cùng luôn. Tất nhiên, bây giờ trời tối thì chẳng sao cả. Nhưng em đã tính đến chuyện điều gì sẽ xảy ra khi mặt trời ló dạng chưa? Chúng ta sẽ có một màn diễu hành khải hoàn tưng bừng cho mà xem. Mấy đứa nhóc chắc sẽ cười bể bụng khi thấy một tên đội mũ giáp ngồi oai vệ trong ô tô cho mà xem! Bản thân anh thì sẽ chẳng để ý đâu vì ngồi trong cái thứ này mà ngó nghiêng thì khó khăn lắm, nhưng anh sợ là em sẽ thấy hơi khó chịu đấy... Anh biết chúng ta sẽ làm gì rồi. Mình sẽ về Luân Đôn rồi lượn lên lượn xuống phố Piccadilly! Thế mới là vui chứ!”

Một khoảng lặng kéo dài bao trùm.

“Cái mũ giáp của anh đã ngay ngắn chưa thế?” Sam phá vỡ sự im lặng.

Billie không đáp. Cô đang đăm đăm nhìn về phía trước dọc theo con đường rợp bóng cây ven dậu. Vốn dĩ là một cô gái hay hành 1động theo cảm tính bất chợt, cô vừa khám phá ra một điều thú vị: hóa ra cô đang tận hưởng chuyến đi này. Cảm giác mới lạ và phấn khích đến khó tả của chuyến phiêu lưu lúc nửa đêm đã cuốn trôi đi đâu mất sự hoảng hốt và bực bội từ lúc nào không hay. Cô bỗng thấy mình phải chật vật kìm nén cơn cười chực trào.

“Lochinvar!” Sam thốt lên đầy hào hứng. “Đúng cái tên gã mà nãy giờ anh cứ vắt óc suy nghĩ! Em đã từng đọc câu chuyện về Lochinvar chưa? Nhà thơ gọi gã là ‘Cậu thanh niên Lochinvar’ nghe thân mật phết. Gã cũng làm y hệt những gì anh đang làm lúc này đây, và ai nấy đều hết sức ngưỡng mộ gã. Anh đoán chắc hồi thời đó, mũ giáp cũng chỉ là một phụ kiện thời trang bình thường mà bất kỳ quý ông sành điệu nào cũng phải có thôi. Lạ thật, thời trang thay đổi thật chóng mặt!”

Cho đến lúc này, lòng tự trọng và sự giận dữ đan xen đã ngăn Billie không thèm đếm xỉa gì đến một chuyện vốn đang tò mò đến phát điên. Nhưng trong tâm trạng mới mẻ này, cô chẳng thèm kìm nén sự tò mò ấy nữa.

“Sao anh lại phải đội cái thứ đó lên đầu thế hả?”

“Anh đã bảo rồi mà. Hoàn toàn chỉ vì không tài nào tháo ra được thôi. Em đâu có nghĩ là anh đang cố lập ra một trào lưu thời trang mũ nón mới cho phái mạnh đấy chứ?”

“Nhưng sao ban đầu anh lại nhét đầu vào cái thứ đó làm gì cơ chứ?”

“À, chuyện là thế này. Sau khi anh chui ra khỏi cái tủ đựng chén bát trong phòng khách ấy...”

“Cái gì cơ!”

“Ơ, anh chưa kể với em chuyện đó à? À đúng rồi, anh đã trốn trong cái tủ ở phòng khách suốt từ giờ ăn tối trở đi. Sau đó anh mò ra ngoài và bắt đầu đâm sầm vào đống đồ sành sứ của dì Adeline, nên anh nghĩ tốt hơn là nên bật đèn lên cho sáng. Xui xẻo thay, anh lại bật nhầm sang cái thứ âm nhạc quái quỷ nào đó. Thế rồi có kẻ bắt đầu nổ súng. Thế là, gom đủ mọi lý do lại, anh thấy tốt nhất là nên tìm chỗ trốn. Anh bèn chui vào một bộ giáp sắt ở ngoài sảnh.”

“Hóa ra anh cứ trốn trong đó suốt khoảng thời gian tụi mình...?”

“Ừ. Mà này, vụ thằng Bream buồn cười thật đấy nhỉ? Ý anh là cái lúc hắn chui gầm giường ấy.”

“Đừng có nhắc đến chuyện của Bream nữa.”

“Đúng là tinh thần thép đây rồi! Anh thích tính cách này của em đấy! Thôi được, chúng ta không nhắc nữa. Trở lại vấn đề chính nhé. Em sẽ lấy anh chứ?”

“Nhưng sao anh lại mò đến nhà tôi làm gì cơ chứ?”

“Để gặp em chứ sao.”

“Gặp tôi! Vào cái giờ quái gở đó á?”

“À, thật ra thì cũng không hẳn là để gặp em.” Sam khựng lại đôi chút bối rối. Bản năng mách bảo anh rằng việc tiết lộ động cơ thực sự lúc này là điều không khôn ngoan, bởi nó có thể phá vỡ bầu không khí hòa hợp mà anh cảm nhận được giữa hai người. “Là để được ở gần em! Được ở chung một mái nhà với em!” anh tiếp lời đầy nồng nhiệt khi cảm thấy mình đã gảy đúng phím đàn. “Em không thể tưởng tượng nổi sự dằn vặt mà anh phải chịu đựng sau khi đọc bức thư của em đâu. Anh như phát rồ lên được ấy! Anh đã... ơ kìa, quay lại vấn đề chính đi, em có đồng ý lấy anh không?”

Billie vẫn ngồi trân trân nhìn thẳng về phía trước. Chiếc xe giờ đây đã lao vào đường lớn, lướt đi vô cùng êm ái.

“Em lấy anh nhé?”

Billie chống tay lên cằm, đưa ánh mắt đăm chiêu dò dẫm màn đêm.

“Em lấy anh chứ?”

Chiếc xe vùn vụt lao đi.

“Em lấy anh nhé?” Sam lặp lại. “Em sẽ lấy anh chứ? Em lấy anh nha?”

“Ôi, đừng có lải nhải như con vẹt thế chứ,” Billie kêu lên. “Nghe cứ làm tôi nhớ đến Bream.”

“Thế rốt cuộc em có lấy không?”

“Có,” Billie đáp gọn lỏn.

Sam phanh gấp khiến chiếc xe khựng lại cái khực, có lẽ điều này hại lốp xe lắm đây.

“Vừa rồi em vừa nói là ‘có’ đấy phỏm?”

“Vâng!”

“Em yêu cục cưng của anh!” Sam thốt lên, rướn người sang phía cô. “Ôi, chết tiệt cái mũ giáp này!”

“Sao thế?”

“À, anh đang muốn hôn em một cái mà cái vướng víu này cản trở quá.”

“Để tôi tháo nó ra hộ anh xem nào. Cúi đầu xuống xem nào!”

“Ái!” Sam kêu lên.

“Sắp ra rồi đây. Được rồi đấy! Đàn ông đúng là vô tích sự thật đấy!”

“Bọn anh luôn cần sự chăm sóc ân cần từ đôi tay phụ nữ mà,” Sam vừa nói vừa đặt chiếc mũ giáp xuống sàn xe và xoa xoa đôi tai đang đỏ tía vì đau. “Billie!”

“Sam!”

“Em đúng là thiên thần!”

“Xét cho cùng thì anh cũng đáng yêu phết đấy chứ,” Billie mỉm cười. “Nhưng xem chừng anh vẫn cần phải được uốn nắn lại đấy nhé,” cô nghiêm nghị nói thêm.

“Chuyện đó đành nhờ tay vợ yêu sau khi chúng mình cưới nhau vậy. Khi chúng mình chính thức là của nhau!” anh lặp lại đầy sung sướng. “Nghe mới tuyệt diệu làm sao!”

“Chỉ có điều rắc rối là,” Billie ngập ngừng, “bố tôi đời nào chịu đồng ý.”

“Đúng thế. Ổng sẽ không chịu đâu. Trừ khi mọi chuyện đã ván đóng thuyền,” Sam đáp tỉnh bơ.

Anh khởi động lại động cơ xe.

“Anh định làm gì nữa đây?” Billie hỏi. “Chúng ta đang đi đâu thế?”

“Đến Luân Đôn,” Sam đáp. “Có thể em chưa biết, nhưng một gã luật sư rành đời như anh thừa hiểu rằng chỉ cần ghé qua Văn phòng Cấp phép Hôn nhân Doctors’ Commons hay Tòa án Arches hoặc nơi nào đó tương tự, hay đánh thức Tổng giám mục Canterbury dậy giữa đêm hôm hoặc đại loại thế, là ta có thể xin được một tờ giấy phép đặc biệt và làm lễ cưới ngay trước khi em kịp định thần lại. Kế hoạch sơ bộ của anh là sẽ moi cho bằng được tờ giấy phép đặc biệt này từ kẻ giữ ấn tín, tạt ngang ăn chút điểm tâm, rồi thong thả cưới nhau trước bữa trưa tại một văn phòng đăng ký kết hôn.”

“Ôi, nhất định không thể ở văn phòng đăng ký kết hôn được đâu đấy!” Billie phản đối.

“Thế á?”

“Tôi ghét cay ghét đắng cái chỗ đấy.”

“Được thôi, thiên thần của anh. Tùy em quyết định hết. Chúng ta sẽ vào nhà thờ. Ở Luân Đôn có hàng tỉ cái nhà thờ. Anh thấy chúng mọc lên nhan nhản khắp mọi nơi ấy mà.” Anh trầm ngâm suy nghĩ giây lát. “Ừ, em nói chuẩn không cần chỉnh,” anh gật gù. “Đến nhà thờ là chuẩn nhất. Làm thế lão Webster mới vừa lòng.”

“Webster?”

“Đúng thế, lão ta hình như rất hào hứng với việc tiếng chuông nhà thờ chưa bao giờ vang lên những hồi vui tai nhường ấy. Và chúng ta phải nghĩ cho cảm xúc của lão Webster chứ. Suy cho cùng, chính lão là người đã se duyên cho chúng mình mà lại.”

“Webster? Bằng cách nào cơ chứ?”

“Ơ, chuyện đó lúc khác anh sẽ kể cho em nghe toàn bộ nhé,” Sam đáp. “Còn lúc này, anh chỉ muốn ngồi thật yên lặng để ngẫm nghĩ một chút thôi. Em ngồi có thấy thoải mái không? Tuyệt vời! Vậy chúng ta lên đường thôi nào.”

Mấy chú chim trên cành cây ven đường cựa mình kêu ríu rít đầy vẻ làu bàu khi tiếng động cơ xe làm gián đoạn giấc ngủ ngon của chúng. Nhưng nếu biết trước sự tình, hẳn chúng sẽ thấy mình thật may mắn. Ít ra thì điều tồi tệ nhất cũng đã không xảy ra, bởi lúc này Sam đang hạnh phúc đến mức chỉ muốn cất tiếng hát vang lên.

HẾT

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.