Cô gái trên con tàu

Lượt đọc: 346 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
Webster, Người Bạn Lúc Nguy Khốn

❊ ❊ ❊

Lúc hai giờ rưỡi chiều hôm ấy, đang lúc tràn trề lạc quan cùng với thịt bò nguội, hoàn toàn ngây thơ không hay biết rằng Webster với những sải bước đều đặn đang tiến lại gần hơn bao giờ hết mang theo bức thư sẽ giáng cho anh một đòn chí mạng, Samuel Marlowe tong teo đôi chân từ thanh xà trên cùng của chiếc cổng ở cuối ngõ, thản phúng phì phèo điếu thuốc trong lúc chờ đợi sự xuất hiện của Billie. Anh vừa có một bữa trưa tuyệt vời; tẩu thuốc bén lửa rất đượm, và cả tự nhiên như đang mỉm cười. Gió biển thổi qua những đồng cỏ mơn man dễ chịu sau gáy anh, hòa cùng tiếng hát dịu êm trong đám cỏ dài và hoa cúc dại dưới chân. Anh đang hướng về phía trước với một niềm háo hức rực rỡ sắc hồng mong chờ khoảnh khắc tà áo trắng của Billie phá vỡ sắc xanh của khung cảnh trước mắt. Biết bao hào hứng anh sẽ nhảy phóc khỏi chiếc cổng! Biết bao trìu mến anh sẽ...

Dáng vẻ lịch thiệp của Webster đã cắt ngang dòng hồi tưởng của Sam. Sam chưa từng gặp Webster trước đây, và giờ thì anh chẳng lấy gì làm vui vẻ khi nhìn thấy hắn. Anh đã bắt đầu coi con ngõ này là tài sản riêng của mình và vô cùng khó chịu với những kẻ xâm phạm. Anh thu chân lại, cau mày lườm Webster dưới vành mũ.

Người hầu phòng bước về phía hắn với vẻ mặt của một đao phủ nhã nhặn đang bước những bước yểu điệu về phía đoạn đầu đài.

“Thưa ngài Marlowe, phải không ạ?” hắn lịch sự hỏi.

Sam giật mình. Anh chẳng tài nào hiểu nổi chuyện này.

“Hả? Gì cơ?”

“Tôi có vinh dự được thưa chuyện với ngài S. Marlowe không ạ?”

“Đúng vậy, tôi tên là thế.”

“Còn tôi là Webster, thưa ngài. Tôi là người hầu thân cận của ngài Bennett. Tiểu thư Bennett đã giao phó cho tôi bức thư này để chuyển đến ngài, thưa ngài.”

Sam bắt đầu hiểu ra tình thế. Vì lý do nào đó, cô gái dấu yêu đã không thể đến vào chiều nay, và cô đã viết thư để giải thích nhằm xua tan mối lo lắng của anh. Quả là tính cách của cô ấy. Đúng là một hành động ngọt ngào và chu đáo mà anh vẫn luôn chờ đợi ở cô. Sự mãn nguyện của anh với trật tự muôn thuở của vạn vật đã trở lại. Mặt trời lại tỏa sáng rực rỡ, và anh bỗng cảm thấy vô cùng niềm nở với người đưa thư.

“Thời tiết đẹp nhỉ,” anh vừa nói vừa nhận lấy bức thư.

“Quá đẹp ấy chứ, thưa ngài,” Webster đáp, bề ngoài thì điềm tĩnh, nhưng bên trong lại đầy rẫy niềm thương cảm sâu sắc.

Hắn thừa hiểu rằng trước đó chẳng hề có một vết rạn nứt nhỏ nào để chuẩn bị tâm lý cho chàng trai trước cuộc đại phẫu cổ họng đang chờ đợi phía trước, và hắn nhích lại gần hơn một chút để sẵn sàng đỡ lấy Sam nếu cú sốc có làm anh ngã khỏi cổng.

Hóa ra lại không phải vậy. Vừa đọc những dòng mở đầu của bức thư, Sam lảo đảo dữ dội; nhưng đôi chân đã quấn chặt vào các thanh xà bên dưới nên đã cứu anh khỏi bị ngã nhào. Webster lùi lại, nhẹ cả người.

Bức thư rơi lả tả xuống đất. Webster nhặt lên và đưa trả lại, nhân tiện thoáng thấy hai câu đầu tiên. Chúng đã xác nhận những nghi ngờ của hắn. Bức thư quả là một liều thuốc cực độc. Giả sử nội dung tiếp tục giữ nguyên phong độ như lúc mở đầu, thì đó chính là thứ sắc bén nhất từng được ngòi bút viết ra thuộc thể loại này. Webster từng nhận được một vài bức thư nóng bỏng từ phái nữ trong đời — một kẻ phong lưu đương nhiên khó lòng tránh khỏi những rắc rối khó chịu này — nhưng chưa từng có bức nào ra trận nhanh và bạo lực lạnh lùng đến thế.

“Cảm ơn nhé,” Sam máy móc thưa.

“Không có chi, thưa ngài. Rất vinh hạnh cho ngài.”

Sam đọc tiếp. Một làn mồ hôi lạnh túa ra trên trán anh. Các ngón chân anh co quắp lại, và có thứ gì đó giống như đang bò dọc sống lưng. Trái tim anh đã lệch khỏi vị trí quen thuộc và giờ đang đập thình thịch tận cổ họng. Anh nuốt khan một hai lần để tống khứ thứ vướng víu đó đi nhưng không thành công. Một màn sầu thảm nào đó đã phủ xuống cảnh vật, che khuất cả mặt trời.

Trong tất cả những cảm giác tồi tệ trên thế gian này, tệ nhất chính là nhận ra một cơ hội mong manh tỷ lệ một chọi nghìn đã thực sự xảy ra và khiến cho việc làm sai trái của chúng ta bị bại lộ. Tưởng chừng như không có khả năng trò lừa bịp nhỏ đó của mình bị phát hiện, vậy mà giờ đây Billie đã nắm trong tay toàn bộ sự thật. Mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn khi cô không nói rõ làm thế nào mà cô lại biết được những chuyện ấy. Điều đó mang lại cho Sam cảm giác tự thương hại bản thân, cái cảm giác bị số phận đối xử bất công, thứ khiến cho việc tội ác bị vạch trần trở nên vô cùng nhức nhối.

“Thời tiết đẹp ghê!” anh lẩm bẩm. Trong tiềm thức anh có cảm giác rằng bắt buộc phải tiếp tục trò chuyện xã giao với Webster.

“Vâng, thưa ngài. Trời vẫn tiếp tục đẹp,” người hầu phòng nhã nhặn đồng tình.

Sam cau mày nhìn bức thư. Anh cảm thấy bị tổn thương. Gửi thư cho người ta thì chẳng cho người ta cơ hội nào cả. Nếu cô tự thân đến đây và mắng mỏ anh thì đó cũng chẳng phải trải nghiệm dễ chịu gì, nhưng ít ra khi ấy anh vẫn có thể biện hộ, nịnh nọt và — và đủ thứ kiểu khác. Nhưng giờ thì anh làm được gì đây? Anh thấy rằng con đường khả dĩ duy nhất lúc này là viết một bức thư hồi đáp, nài nỉ cô gặp mặt. Anh lục lọi các túi áo và tìm thấy một cây bút chì cùng một mảnh giấy vụn. Một lát sau, anh cắm cổ viết nguệch ngoạc. Rồi anh gấp bức thư lại.

“Anh mang cái này đưa cho tiểu thư Bennett giúp tôi nhé?” anh nói, chìa tay ra.

Webster nhận lấy mảnh giấy, bởi vì hắn muốn đọc lại nó sau đó khi rảnh rỗi; nhưng hắn lại lắc đầu.

“Tôi e là vô ích thôi, thưa ngài,” hắn nghiêm giọng nói.

“Ý anh là sao?”

“Tôi e rằng việc gửi thư cho tiểu thư B. của chúng ta lúc này sẽ chẳng mang lại tác dụng gì hoặc chẳng giải quyết được mấy đâu, thưa ngài. Cô ấy không ở trong tâm trạng thích hợp để đánh giá cao những bức thư đó đâu. Tôi đã nhìn thấy nét mặt của cô ấy khi trao cho tôi bức thư mà ngài vừa đọc, và tôi xin đảm bảo với ngài rằng, cô ấy không hề dễ bề lay chuyển chút nào đâu.”

Này, xem ra anh biết rõ lắm nhỉ!

“Tôi đã nghiên cứu về phái nữ rồi, thưa ngài,” Webster khiêm tốn đáp.

“Ý tôi là, chuyện làm ăn của tôi cơ, khỉ thật! Hình như anh biết tất tần tật mọi chuyện ấy nhỉ!”

“À vâng, thưa ngài, tôi nghĩ mình có thể nói rằng tôi đã nắm bắt được tình hình sự việc. Và, nếu ngài cho phép tôi được nói thế, thưa ngài, ngài hoàn toàn có được sự đồng cảm đầy kính trọng của tôi.”

Phẩm giá là một loài cây nhạy cảm chỉ sinh trưởng trong những điều kiện thuận lợi nhất. Phẩm giá của Sam đã tàn lụi trong cơn gió đông lạnh buốt từ bức thư của Billie. Trong hoàn cảnh khác, có lẽ anh đã phật ý trước sự xâm phạm của một kẻ lạ mặt vào những tâm sự riêng tư nhất của mình. Cảm giác duy nhất của anh lúc này là một sự biết ơn âm thầm nhưng rõ rệt. Bốn phương trời thổi những luồng gió lạnh buốt vào tâm hồn trần trụi và tổn thương của anh, và anh muốn quấn lấy nó trong một chiếc áo choàng cảm thông, chẳng màng đến nguồn gốc của chiếc áo choàng ấy từ đâu. Nếu Webster tỏ ý muốn an ủi anh, như những gì hắn vừa hé lộ, thì cứ để mọi chuyện tiếp diễn đi. Vào khoảnh khắc đó, Sam sẵn sàng đón nhận lời chia buồn từ một kẻ xúc than.

“Tôi từng đọc một câu chuyện — thuộc Tủ sách Tiểu thuyết Cúc Vạn Thọ; không biết ngài có quen thuộc với bộ sách này không, thưa ngài? — trong đó có tình huống gần như tương tự xảy ra. Truyện có tựa đề ‘Thần Tình Ái hay Thần Tiền Tài’. Nữ anh hùng, tiểu thư Blanche Trefusis, bị cha mẹ ép buộc phải kết hôn với một người cầu hôn giàu có, đã gửi thư cho người tình hèn kém của mình, thông báo rằng mọi chuyện không thể thành hiện tượng. Tôi tin là chuyện đó thường xuyên xảy ra như vậy, thưa ngài.”

“Anh sai bét nhè rồi,” Sam nói. “Không phải thế đâu.”

“Thế ư, thưa ngài? Tôi cứ tưởng là vậy chứ.”

“Chẳng dính dáng gì đến thế! Tôi — tôi ——”

Phẩm giá của Sam, đang lúc hấp hối, đã nỗ lực lần cuối để khẳng định lại bản thân.

“Tôi không biết chuyện đó dính líu gì đến anh nữa!”

“Chính xác là thế, thưa ngài!” Webster đĩnh đạc nói. “Đúng như ngài vừa phán! Chào buổi chiều, thưa ngài!”

Hắn đung đưa người một cách duyên dáng, tạo cảm giác như bản thân sắp sửa rời đi mà đôi chân chẳng hề nhúc nhích. Hành động ấy quá đủ đối với Sam. Phẩm giá nấc lên một tiếng cuối cùng rồi quy tiên, để lại bao tiếc nuối cho mọi người.

“Đừng đi!” anh kêu lên.

Ý nghĩ bị bỏ lại một mình trong con ngõ quái quỷ này mà không có sự trợ giúp nào từ con người đã đánh gục anh. Hơn nữa, Webster là một kẻ có cá tính. Hắn toát lên điều đó. Sam đã bắt đầu bấu víu vào hắn về mặt tinh thần và dựa dẫm vào sự hỗ trợ của hắn.

“Đừng đi!”

“Tất nhiên là không rồi, nếu ngài không muốn thế, thưa ngài.”

Webster khẽ húng hắng ho để bày tỏ sự trân trọng đối với tính chất tế nhị của cuộc trò chuyện. Hắn đang vô cùng tò mò, và màn cáo lui vừa rồi chẳng qua chỉ là vỏ bọc. Cả một cỗ xe ngựa kéo cũng không thể lôi Webster đi vào lúc đó.

“Vậy tôi có thể hỏi rằng cái gì...?”

“Đã có sự hiểu lầm,” Sam nói. “Ít ra là có, nhưng giờ thì hết rồi, nếu anh hiểu ý tôi.”

“Tôi e là mình chưa hiểu rõ ý ngài lắm, thưa ngài.”

“Thì, tôi — tôi — đã chơi một trò kiểu như — anh có thể gọi đó là một cú lừa đối với tiểu thư Bennett. Dĩ nhiên là với động cơ tốt đẹp nhất rồi!”

“Dĩ nhiên rồi, thưa ngài!”

“Và cô ấy đã phát hiện ra! Tôi không biết cô ấy phát hiện ra bằng cách nào, nhưng cô ấy biết rồi! Thế đấy!”

“Trò lừa đó mang tính chất thế nào, thưa ngài? Một dạng mưu mẹo nào đó chăng, thưa ngài — một kiểu lừa dối vô hại nào đó ư?”

“Thì, nó thế này.”

Đó là một câu chuyện phức tạp để kể, và Sam, đang là nạn nhân của những cảm xúc giằng xé, đã kể nó rất tệ; nhưng nhờ trí thông minh gần như siêu phàm của Webster, hắn đã thành công trong việc nắm bắt những điểm cốt lõi. Quả thực, hắn nói rằng điều đó làm hắn nhớ đến một chuyện tương tự trong Tủ sách Cúc Vạn Thọ, cuốn “Tất Cả Vì Nàng”, nơi chàng nam chính, vì quá nóng lòng muốn chiếm được cảm tình của người thương, đã hối lộ một tên lang thang giả vờ tấn công cô trên một con đường vắng.

“Nguyên lý thì giống hệt nhau,” Webster nói.

“Thế rồi hắn đã làm gì khi cô ấy phát hiện ra?”

“Cô ấy không hề phát hiện ra, thưa ngài. Mọi chuyện đều kết thúc có hậu, và tiếng chuông nhà thờ ở ngôi làng cổ chưa bao giờ reo vang những khúc ca vui tươi hơn trong đám cưới sau đó của họ cả.”

Sam trầm ngâm.

“Hối lộ một tên lang thang để tấn công cô ấy cơ à?”

“Vâng, thưa ngài. Cô ấy chưa từng đánh giá cao hắn cho lắm trước khoảnh khắc đó, thưa ngài. Cô ấy vốn rất lạnh lùng và kiêu kỳ, do địa vị xã hội của hắn thấp hơn cô ấy khá nhiều. Nhưng, khi cô ấy kêu cứu, và hắn lao ra từ sau lùm cây, ồ, mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn.”

“Không biết tôi có thể kiếm đâu ra một tên lang thang tử tế nhỉ,” Sam trầm ngâm nói.

Webster lắc đầu.

“Thực tình tôi khó lòng mà khuyến khích một thủ đoạn như vậy, thưa ngài.”

“Không, sẽ rất khó để bắt một tên lang thang hiểu được những gì anh muốn.”

Sam bừng sáng hẳn lên.

“Tôi nghĩ ra rồi! Anh giả vờ tấn công cô ấy, và tôi sẽ....”

“Tôi không thể đâu, thưa ngài! Tôi thực sự không thể! Tôi sẽ làm nguy hại đến công việc mất.”

“Ôi dào. Ra dáng đàn ông lên chứ!”

“Không, thưa ngài, tôi e là không được. Có sự khác biệt giữa việc nộp đơn từ chức — tôi buộc phải làm điều đó cách đây chưa lâu, chỉ vì vài lời bất đồng với lão chủ nhà, dẫu cho sau đó tôi đã bị thuyết phục để rút lại — ý tôi là có sự khác biệt giữa việc tự nộp đơn từ chức và bị sa thải, và đó chính là điều sẽ xảy ra — lại còn chẳng có giấy chứng nhận hạnh kiểm nữa chứ, may mắn lắm mới không phải vào tù đấy! Không, thưa ngài, tôi không thể mạo hiểm làm một chuyện như thế được.”

“Thế thì tôi thấy chẳng còn cách nào khác để làm nữa rồi,” Sam ủ rũ nói.

“Ồ, tôi không nghĩ thế đâu, thưa ngài,” Webster khích lệ. “Đơn giản chỉ là vấn đề tìm ra phương kế thôi. Vấn đề đang đặt ra trước mắt chúng ta — ý tôi là ngài....”

“Chúng ta,” Sam nói. “Rất kiên quyết là chúng ta.”

“Vô cùng cảm ơn ngài. Lẽ ra tôi đã không dám mạo muội, nhưng nếu ngài đã nói thế.... Vấn đề trước mắt chúng ta, theo như tôi hình dung, được đúc kết lại thế này. Ngài đã xúc phạm tiểu thư B. của chúng ta và cô ấy đã bày tỏ sự không muốn gặp lại ngài thêm lần nào nữa. Vậy thì, làm thế nào, bất chấp thái độ của cô ấy, chúng ta có thể chiếm lại được cảm tình của cô ấy đây?”

“Chính xác,” Sam nói.

“Có vài phương pháp mà người ta có thể nghĩ ra....”

“Nhưng tôi thì chẳng nghĩ ra cái nào cả!”

“Chà, ví dụ nhé, ngài có thể cứu cô ấy khỏi một tòa nhà đang bốc cháy, như trong cuốn ‘Vững Vàng Như Thép’....”

“Phóng hỏa đốt nhà phỏng?” Sam trầm ngâm. “Ừ, cách đó nghe chừng cũng có lý đấy.”

“Tôi e là mình không dám khuyên dùng cách đó đâu,” Webster hơi vội vã lên tiếng — vừa thấy phỉnh nịnh trước sự sẵn sàng tiếp thu lời khuyên của vị đệ tử, lại vừa vô cùng tỉnh táo nhận ra một thực tế là chính hắn đang ngủ ở tầng trên cùng của ngôi nhà đó. “Hơi quá trớn một chút, nếu tôi được phép nói thế. Có lẽ tốt hơn là cứu cô ấy khỏi chết đuối, giống như trong cuốn ‘Bí Mật Của Bá Tước’.”

“À, nhưng mà cô ấy có thể chết đuối ở đâu cơ chứ?”

“Thì, có một cái hồ trong khuôn viên mà....”

“Tuyệt vời!” Sam thốt lên. “Quá dữ dội! Tôi biết là mình có thể dựa vào anh mà. Khỏi cần nói nhiều nữa! Toàn bộ kế hoạch đã được chốt. Anh đưa cô ấy đi chèo thuyền trên hồ, rồi làm lật thuyền. Tôi sẽ lao xuống.... Chắc anh biết bơi chứ?”

“Không, thưa ngài.”

“Ồ? À, không sao đâu. Chắc chắn anh sẽ xoay sở được cách nào đó thôi. Bám vào cái thuyền bị lật hay gì đó chẳng hạn, tôi đoán thế. Thế nào cũng có cách mà. Vâng, kế hoạch là thế. Sớm nhất là khi nào anh có thể sắp xếp việc này?”

“Tôi e rằng phương án đó phải bị loại bỏ hoàn toàn, thưa ngài. Thực sự không ổn đâu.”

“Tôi chẳng thấy có điểm gì sơ hở cả.”

“Thì, trước hết, nó chắc chắn sẽ làm nguy hại đến công việc của tôi....”

“Ôi dào, mặc kệ cái công việc của anh đi! Cứ làm như anh là Thủ tướng hay nhân vật tầm cỡ nào không bằng. Anh thừa sức kiếm được việc khác. Một người tài giỏi như anh cơ mà,” Sam nịnh nọt nói.

“Không, thưa ngài,” Webster kiên quyết đáp. “Từ khi còn là một cậu bé, tôi đã luôn có một nỗi sợ kinh hoàng đối với nước. Thậm chí tôi chẳng thể bước xuống nghịch nước mà không cảm thấy bồn chồn trong lòng.”

Hình ảnh Webster đang lội nước quả là vô cùng ấn tượng đủ để chiếm lấy tâm trí Sam trong giây lát. Đó là một bức tranh đầy cảm hứng, và trong chốc lát đã vực dậy tinh thần anh. Rồi chúng lại tụt xuống.

“Thế thì tôi chẳng thấy còn việc gì để làm nữa cả,” anh ủ rũ nói. “Tôi đưa ra gợi ý nào cũng bằng thừa, nếu như anh cứ chê bai đủ điều theo kiểu vớ vẩn với tất cả bọn chúng.”

“Ý tưởng của tôi,” Webster nói, “sẽ là một việc gì đó không đòi hỏi sự tham gia trực tiếp và chủ động của chính cá nhân tôi, thưa ngài. Nếu không có gì phiền lòng, tôi thích giới hạn sự trợ giúp của mình ở mức độ đưa ra lời khuyên và sự đồng cảm hơn. Tôi rất muốn giúp đỡ, nhưng tôi là một người có lối sống nề nếp, và tôi không muốn xáo trộn nó. Ngài đã từng đọc cuốn ‘Những Lối Mòn Của Định Mệnh’ trong bộ Cúc Vạn Thọ chưa, thưa ngài? Tôi vừa mới nhớ ra nó đấy, và nó chứa đựng gợi ý hữu ích nhất trong số tất cả. Đã có một sự hiểu lầm giữa nữ chính và nam chính — tôi quên mất tên họ rồi, dù tôi mang mờ hồ nhớ tên chàng là Cyril — và cô ấy đã bảo anh ta biến đi....”

“Biến đi đâu cơ?”

“Biến khỏi cuộc đời cô ấy mãi mãi, thưa ngài. Và ngài đoán xem anh ta đã làm gì?”

“Quỷ tha ma bắt sao tôi biết được?”

“Anh ta đã bắt cóc đứa em trai nhỏ của cô ấy, người mà cô ấy hết mực yêu thương, đem giấu đi một thời gian, rồi sau đó đem trả lại, và trong niềm cảm ơn vô hạn, mọi chuyện đều được bỏ qua và tha thứ, và chưa bao giờ....”

“Tôi biết rồi. Chưa bao giờ chuông nhà thờ ở ngôi làng cổ....”

“Lại reo vang một khúc ca vui tươi đến thế. Chính xác là thế, thưa ngài. Thế đấy, nếu ngài cho phép tôi được nói ra, thì ngài chính là nhân vật đó đấy, thưa ngài! Ngài chẳng cần phải tìm kiếm đâu xa một kế hoạch hành động nữa làm gì.”

“Tiểu thư Bennett làm gì có em trai.”

“Không có, thưa ngài. Nhưng cô ấy có một con chó, và vô cùng quấn quýt lấy nó.”

Sam trợn tròn mắt. Nhìn biểu cảm trên khuôn mặt anh, rõ ràng là Webster tưởng rằng bản thân vừa đưa ra một ý kiến vô cùng thông minh. Nhưng đối với Sam, đó lại là điều ngớ ngẩn nhất mà anh từng nghe thấy.

“Ý anh là tôi phải đi ăn trộm con chó của cô ấy á?”

“Chính xác là thế, thưa ngài.”

“Nhưng lạy Chúa! Anh đã nhìn thấy con chó đó bao giờ chưa?”

“Con vật mà tôi muốn nhắc đến là một chú chó nhỏ màu nâu với chiếc đuôi xù.”

“Ừ, và tiếng sủa thì vang như còi hơi của tàu thủy, thêm vào đó là khoảng tám mươi lăm cái răng, cái nào cũng sắc hơn dao cạo. Tôi còn chẳng thể bén mảng đến gần con chó đó trong vòng mười thước mà không làm nó tru lên lật tung cả mái nhà, và nếu tôi có làm thế thật, nó sẽ nhai tôi thành từng mảnh vụn.”

“Tôi đã lường trước được khó khăn đó rồi, thưa ngài. Trong ‘Những Lối Mòn Của Định Mệnh’, có một cô vú em đã giúp đỡ nam chính bằng cách bỏ thuốc mê đứa trẻ.”

“Ôi chà!” Sam thốt lên, tỏ vẻ vô cùng ấn tượng.

“Hắn đã thưởng cho cô ta,” Webster nói, liếc mắt nhìn vẩn vơ ra khung cảnh đồng quê với vẻ thản nhiên, “rất hậu hĩnh, vô cùng hậu hĩnh.”

“Nếu ý anh là anh trông đợi tôi sẽ thưởng cho anh nếu anh đánh thuốc mê con chó,” Sam nói, “thì cứ yên tâm đi. Cứ để tôi làm xong việc này, anh muốn lấy gì tôi cũng cho hết, cả khuy măng sét của tôi nữa. Nào, thế này mới bắt đầu ra dáng có triển vọng rồi đấy. Nói cho tôi nghe kỹ hơn về vụ này đi. Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu đây?”

“Ý ngài là sao cơ ạ, thưa ngài?”

“Ý tôi là, bước tiếp theo trong kế hoạch sẽ là gì? Ồ, lạy Chúa!” Khuôn mặt Sam sầm lại. Ánh sáng hy vọng vụt tắt trong đôi mắt anh. “Hỏng bét rồi! Không đời nào làm được! Làm sao mà tôi có thể lẻn vào trong nhà được chứ? Tôi đoán là con quái vật nhỏ đó ngủ ở trong nhà phải không?”

“Điều đó chẳng có gì là trở ngại cả, thưa ngài, hoàn toàn không phải trở ngại gì hết. Con vật ngủ trong một chiếc giỏ ở sảnh.... Có lẽ ngài đã quá quen thuộc với nội thất bên trong ngôi nhà rồi chứ, thưa ngài?”

“Tôi có bén mảng vào trong đó từ hồi còn đi học đâu. Tôi là họ hàng của ngài Hignett cơ mà, anh biết đấy.”

“Thế ư, thưa ngài? Tôi không biết điều đó. Ngài Hignett đang bị quai bị, tội nghiệp ngài ấy.”

“Thế á?” Sam đáp, chẳng lấy gì làm quan tâm cho lắm. “Tôi từng hay đến ở cùng ông ấy,” anh nói tiếp, “vào những dịp nghỉ lễ, nhưng thực sự tôi đã quên bén bên trong ngôi nhà trông ra sao rồi. Tôi chỉ còn mang mờ hồ nhớ về cái sảnh lớn. Lò sưởi ở một bên, dăm bộ giáp sắt đặt rải rác xung quanh, một bệ cửa sổ kiểu gì đó gần cửa chính....”

“Chính xác là thế, thưa ngài. Chiếc giỏ của con vật nằm ngay sát cạnh bệ cửa sổ đó. Nếu tôi cho nó uống một liều thuốc ngủ nhẹ....”

“Ừ, nhưng anh vẫn chưa giải thích làm thế nào để tôi có thể lẻn vào trong nhà ngay từ bước đầu tiên cơ mà.”

“Dễ thôi, thưa ngài. Tôi có thể cho ngài vào qua cửa sổ phòng khách trong lúc mọi người đang dùng bữa tối.”

“Tuyệt cú mèo!”

“Sau đó ngài có thể ẩn nấp vào chiếc tủ trong phòng khách. Có lẽ ngài vẫn còn nhớ chiếc tủ mà tôi đang nhắc đến chứ, thưa ngài?”

“Không, tôi chẳng nhớ có cái tủ nào cả. Thực ra thì, hồi tôi còn hay đến đó ở, phòng khách luôn bị khóa chặt. Bà Hignett không đời nào cho chúng tôi bước chân vào vì sợ chúng tôi làm bể đồ sứ của bà ấy. Có tủ thật á?”

“Nằm ngay phía sau cây đàn piano, thưa ngài. Một chiếc tủ đẹp và rộng rãi. Hôm nọ tôi vừa ngó vào đó vì tò mò rảnh rỗi. Trong đó chẳng có gì ngoài vài món đồ lặt vặt trên ngăn kệ cao. Ngài có thể tự khóa mình ở bên trong, và ngồi thoải mái trên sàn nhà cho đến khi gia chủ đi ngủ hết.”

“Khi nào thì họ đi ngủ?”

“Họ đi ngủ khá sớm, thưa ngài, theo thông lệ. Đến mười rưỡi rưỡi là ngoài sảnh thường đã vắng tanh. Vào thời điểm đó tôi sẽ đề xuất việc đi xuống và gõ cửa tủ để báo hiệu cho ngài biết mọi chuyện đều ổn thỏa.”

Sam rực lên vẻ đồng tình rõ rệt.

“Anh biết không, anh đúng là một bộ óc thiên tài!” anh nhiệt tình thốt lên.

“Ngài quá khen rồi, thưa ngài!”

“Đúng là một tay cừ khôi, lạy Chúa!” Sam nói. “Và chẳng phải dạng vừa đâu nhé! Tôi không có ý nịnh bợ gì đâu, nhưng ngài hoàn toàn có một tương lai sáng lạn trong thế giới ngầm nếu ngài chịu bước chân vào đấy.”

“Tôi rất mừng vì ngài đánh giá cao những nỗ lực nhỏ bé của tôi, thưa ngài. Vậy chúng ta sẽ coi như kế hoạch này đã được thông qua và phê duyệt nhé?”

“Tôi dám cá là thế đấy! Quá chuẩn luôn!”

“Rất tốt, thưa ngài.”

“Khoảng kém mười lăm tám giờ tôi sẽ có mặt. Giờ đó có ổn không?”

“Tuyệt vời, thưa ngài.”

“Và này, về vụ thuốc ngủ đó nhé... Đừng có lạm dụng quá đấy. Đừng có làm con thú nhỏ chết ngắc ra đấy nhé.”

“Ồ, không đâu, thưa ngài.”

“Thôi được,” Sam nói, “anh không thể chối rằng đây là một sự cám dỗ đâu. Và anh biết rõ mấy bộ óc Napoleon trong Thế giới ngầm các anh rồi đấy!”

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.