Mr. Bennett run rẩy bước vào phòng, một tay bám lấy chiếc bàn làm việc, tay kia vẫn dùng chiếc khăn tay lauấm khuôn mặt đẫm mồ hôi. Sáng nay có quá nhiều chuyện xảy ra khiến ông bận lòng. Sau một đêm mất ngủ, ông lại phải trải qua một màn hòa giải đầy cảm động với Mr. Mortimer, để rồi ngay sau đó, ông quyết định bắt chuyến tàu sớm nhất lên Luân Đôn với hy vọng chặn trước Billie trước khi con bé kịp đặt chân đến văn phòng của Sir Mallaby trong cái sứ mệnh gây hấn của nó. Tuyến tàu lửa địa phương hoạt động từ những khung giờ sớm đến bất lịch sự, buộc ông phải nuốt vội bữa sáng; và vì vắng bóng Billie – thành viên duy nhất trong nhà biết lái ô tô – ông đành phải đi bộ ra ga, quãng đường dài gần hai dặm, trong đó một trăm thước cuối ông đã phi nước đại với cái tưởng tượng sai lầm rằng cột khói của chuyến tàu tốc hành ở đằng xa chính là đoàn tàu ông đang cố bắt. Khi đã ra tới sân ga, ông lại phải trải qua một quãng thời gian chờ đợi mệt mỏi, tiếp theo là chuyến hành trình chậm chạp đến Waterloo. Chiếc xe taxi ông bắt tại ga Waterloo cứ giữ ông trong tình trạng nơm nớp lo sợ suốt dọc đường đến khách sạn Savoy, bởi vì bác tài xế hình như có sở thích trèo lên đầu mấy chiếc xe buýt động cơ bất cứ khi nào không vượt qua được. Đến Savoy, ông phát hiện Billie đã rời đi từ đời nào, thế là lại một phen ngao du qua dòng xe cộ Luân Đôn dưới sự dẫn dắt của một tài xế có vẻ như vừa mù vừa muốn tự tử. Ông còn phải leo qua tận ba tầng lầu. Và cuối cùng, khi đặt chân đến văn phòng, ông lại bắt gặp cô con gái cưng trong hoàn cảnh đã được miêu tả ở trên.
“Ối, bố!” Billie thốt lên. “Con không ngờ bố lại đến.”
Nếu coi đó là một lời giải thích cho hành vi của cô thì chắc hẳn người ta sẽ thấy thế là đủ, nhưng để làm cái cớ cho hành động ấy thì Mr. Bennett lại cho là chưa thỏa đáng và ông đã định nói toạc ra như vậy, ngặt nỗi ông đã hụt hơi mất rồi. Hạn chế thể lý này khiến ông đành ngậm tăm và cố gắng làm tròn vai một người cha nghiêm khắc đang quở trách con bằng cách thở phì phò như một con hải cẩu vừa lặn một hơi dài đi tìm cá.
Làm xong việc đó, ông nhận ra Sam Marlowe đang bước về phía mình với bàn tay chìa sẵn. Phải mất rất nhiều điều mới có thể làm Sam lúng túng, và anh ta chính là kẻ bình tĩnh nhất có mặt lúc bấy giờ. Anh ta đã chứng minh điều đó qua một bài phát biểu vô cùng gãy gọn. Dù không dùng đúng từ ngữ ấy để chúc mừng Mr. Bennett về món vận may vừa giáng xuống đầu, nhưng anh ta cố gắng làm cho ông hiểu qua thái độ của mình rằng ông đích thị là một người rất đáng ghen tị khi sắp trở thành bố vợ của một nhân tài như anh ta.
“Cháu rất vui được gặp bác, Mr. Bennett,” Sam nói. “Bác không thể đến vào một thời điểm nào thuận lợi hơn thế này đâu. Bác cứ tự mình nhìn tình hình đi. Chẳng cần phải giải thích dài dòng làm gì. Bác đến để tìm một đứa con gái, Mr. Bennett ạ, và bác đã tìm được một cậu con trai rồi đấy chứ!”
Và Sam thầm nghĩ, đố ai tìm được kẻ nào nói năng khéo léo, dễ chịu và tế nhị hơn thế được nữa.
“Cậu đang lảm nhảm cái quái gì thế?” Mr. Bennett vừa lấy lại hơi vừa gắt lên. “Tôi làm gì có con trai.”
“Cháu sẽ làm con trai của bác! Cháu sẽ là chiếc gậy chống cho những năm tháng xế chiều của bác...”
“Cậu ám chỉ cái quái gì với cái cụm từ ‘năm tháng xế chiều’ của tôi hả?” Mr. Bennett bực dọc chất vấn.
“Ý anh ấy là khi nào chúng xế chiều cơ, bố yêu ạ,” Billie tiếp lời.
“Tất nhiên, tất nhiên rồi,” Sam phụ họa. “Khi nào chúng xế chiều cơ. Chưa đến lúc thì thôi chứ. Cháu nào dám mơ tưởng sớm. Nhưng một khi chúng đã xế chiều rồi, cứ trông cậy vào cháu! Về phần mình,” anh ta nói thêm với vẻ hào phóng, “cháu xin phép được bày tỏ vinh dự lớn lao khi được trở thành con rể của một người như Mr. Bennett. Bennett của New York!” anh ta nói thêm một cách khoa trương, không hẳn vì hiểu rõ mình đang nói gì – bởi anh ta sẽ là người đầu tiên thừa nhận mình chẳng biết gì sất – mà chỉ vì nghe cho nó sang cái tai.
“Ồ!” Mr. Bennett thốt lên. “Cậu nghĩ thế cơ à?”
Mr. Bennett ngồi phịch xuống. Ông cất chiếc khăn tay đi – món đồ quả thực đã làm việc cật lực và rất cần được nghỉ ngơi. Sau đó, ông trừng mắt nhìn cậu con trai mới tẻm được của mình bằng một ánh nhìn sắc như dao cạo. Đó không phải là kiểu nhìn mà một ông bố vợ tương lai vừa kiêu hãnh vừa hạnh phúc nên dành cho một họ hàng tương lai của mình. Nói cho đúng ra, đó không phải là kiểu nhìn mà bất cứ ai nên dành cho bất cứ ai, ngoại trừ có chăng là một vị thẩm phán cực kỳ đạo đức giả dành cho một tên tội phạm đứng trước vành móng ngựa, kẻ vừa bị kết tội giết người với mức độ dã man hơn bình thường. Billie, vì không đứng trực tiếp trên đường đạn, nên chỉ hứng trọn cái đuôi của ánh nhìn ấy, nhưng thế cũng đủ để dấy lên một mối hoài nghi.
“Ôi, bố! Bố không giận đấy chứ!”
“Giận!”
“Bố không thể giận được đâu!”
“Tại sao tôi lại không thể giận?” Mr. Bennett gầm lên, mang theo cái cảm giác ấm ức thường thấy ở những kẻ bảo thủ khi những ý thích bất chợt của họ bị cản trở. “Tại sao cái quái tôi lại không được giận cơ chứ? Tôi đang giận đây! Tôi lặn lội đến đây để rồi bắt gặp cô trong cái cảnh... cái cảnh thế này, và cô lại cứ đinh ninh là tôi phải tung mũ lên trời và hô vang ba tiếng hoan hô nhiệt liệt chắc! Tất nhiên là tôi giận rồi! Cô đã đính hôn với một thanh niên xuất sắc mang phẩm chất cao quý, một trong những thanh niên tuyệt vời nhất mà tôi từng biết...”
“Ồ, chà!” Sam vừa nói vừa khiêm tốn chỉnh lại chiếc cà vạt. “Bác quá khen...”
“Nhưng chuyện đó qua lâu rồi, bố.”
“Cái gì qua rồi cơ?”
“Chính bố đã bảo với con là bố đã hủy hôn ước của con với Bream mà.”
“À... à đúng, ta có nói thế,” Mr. Bennett đáp, có chút bất ngờ. “Ý ta là... xét ở một mức độ nào đó... thì đúng là vậy. Nhưng,” ông nói thêm với giọng điệu quả quyết trở lại, “mọi chuyện lại đâu vào đấy rồi!”
“Nhưng con không muốn lấy Bream!”
“Đương nhiên rồi!” Sam tiếp lời. “Đương nhiên! Chuyện đó là bất khả kháng. Chỉ vài ngày nữa thôi là tất cả chúng ta sẽ phải cười phá lên khi nghĩ lại cái ý định ngớ ngẩn ấy cho mà xem.”
“Mặc kệ cô muốn gì chứ! Một đứa con gái nhận lời đính hôn với cả tá đàn ông chỉ trong vòng ba tuần...”
“Làm gì có chuyện đến một tá!”
“Thì... bốn... năm... sáu... cô đừng có trách tôi vì không nhớ nổi con số... Ý tôi là một đứa con gái hành động như thế rõ ràng chẳng biết mình muốn gì, và những cái đầu lớn tuổi hơn, thận trọng hơn phải quyết định thay cho nó. Cô sẽ kết hôn với Bream Mortimer!”
“Sai bét! Sai bét nhè!” Sam vừa lắc đầu quầy quậy vừa ra điều quở trách. “Sai hết chỗ nói! Cô ấy sẽ cưới cháu.”
Mr. Bennett ném cho anh ta một cái nhìn cháy bỏng mà nếu đem so sánh thì cái liếc mắt lúc nãy của ông chỉ giống như một cử chỉ yêu thương.
“Wilhelmina,” ông nói, “ra phòng ngoài đi.”
“Nhưng bố ơi, Sam đã cứu mạng con!”
“Ra phòng ngoài và đợi tao ở đó.”
“Hồi nãy có một kẻ tâm thần trong này...”
“Sẽ có thêm một kẻ nữa nếu mày không chịu biến đi đấy.”
“Anh ấy mang theo súng.”
“Ra phòng ngoài mau!”
“Con sẽ mãi mãi yêu anh, Sam!” Billie nói, ngập ngừng bướng bỉnh ngay ngưỡng cửa.
“Anh cũng sẽ mãi mãi yêu em!” Sam dõng dạc đáp.
“Chẳng ai có thể chia cắt chúng ta được đâu!”
“Họ chỉ phí công vô ích khi cố làm điều đó thôi.”
“Anh là người đàn ông tuyệt vời nhất trên đời!”
“Chẳng bao giờ có cô gái nào tuyệt như em!”
“Cút ngay!” Mr. Bennett gầm lên, sự bình tĩnh của ông – vốn đang chứng kiến một màn lãng mạn mà tôi cho là vô cùng tốt đẹp – nay đã bị phá vỡ một cách trầm trọng. “Bây giờ thì tới lượt cậu, thưa ngài!” ông quay sang bảo Sam khi cánh cửa vừa khép lại.
“Vâng, chúng ta hãy cùng nhau thảo luận mọi chuyện trong bình tĩnh nhé,” Sam nói.
“Tôi sẽ không đời nào thảo luận trong bình tĩnh cả!”
“Ôi, thôi nào! Cố một chút là bác làm được ngay thôi mà. Trước tiên, cái quái gì đã nhét cái ý tưởng ngớ ngẩn ấy vào đầu bác rằng cô tiểu thư ngọt ngào kia phải lấy Bream Mortimer cơ chứ?”
“Bream Mortimer là con trai của Henry Mortimer.”
“Cháu biết,” Sam đáp. “Và mặc dù việc quy trách nhiệm ấy lên đầu anh ta có lẽ là không công bằng, nhưng đó lại là điểm bác không thể ngó lơ được. Henry Mortimer! Cả cháu và bác đều nắm rõ ‘thân thế sự nghiệp’ của lão Henry Mortimer ấy. Chúng ta thừa biết cái bộ mặt của lão Henry Mortimer trông ra sao! Một kẻ chuyên dành thời gian nghĩ ra đủ mọi chiêu trò để quấy rầy bác. Bác không thể nào thực sự muốn gia đình nhà Mortimer dính líu đến mình thông qua đường thông gia được đâu.”
“Henry Mortimer là người bạn lâu năm nhất của tôi.”
“Thế lại càng tệ hơn. Thử tưởng tượng một kẻ tự nhận là bạn thân của bác mà lại đối xử với bác như thế xem!”
“Sự hiểu lầm mà cậu vừa nhắc tới đã được dàn xếp ổn thỏa hoàn toàn. Mối quan hệ giữa tôi và Mr. Mortimer vô cùng thắm thiết.”
“Tùy bác vậy. Cứ theo ý bác đi. CÁ nhân cháu thì cháu chẳng đời nào tin tưởng một kẻ như thế. Còn chuyện để con gái cháu cưới con trai lão ta á...!”
“Tôi đã quyết định một lần là mãi mãi...”
“Nếu bác nghe lời khuyên của cháu, bác nên hủy vụ này đi.”
“Tôi sẽ không thèm nghe lời khuyên của cậu đâu.”
“Cháu có tính phí bác đâu nào,” Sam trấn an giải thích. “Cháu đưa ra lời khuyên với tư cách là bạn, chứ không phải luật sư. Thu người khác sáu xu tám xu, còn với bác thì hoàn toàn miễn phí.”
“Cậu có hiểu rằng con gái tôi sắp kết hôn với Bream Mortimer không hả? Cậu đang hí hửng cái gì thế?”
“Nghe ngớ ngẩn quá cơ. Ý cháu là cái ý nghĩ có ai đó chịu lấy Bream Mortimer ấy mà.”
“Nói cho cậu biết, cậu ta là một thanh niên vô cùng đáng kính trọng.”
“Và chính câu đó đã tóm gọn toàn bộ vấn đề. Con gái bác là một cô nàng đầy cá tính. Nó thể nào cũng căm ghét việc bị trói buộc cả đời với một gã thanh niên đáng kính như thế cho mà xem.”
“Nó phải làm theo lời tôi bảo.”
Sam đăm đăm nhìn ông với vẻ nghiêm khắc.
“Bác chẳng màng gì đến hạnh phúc của con bé hay sao?”
“Tôi là người phán định sáng suốt nhất cho những gì tốt đẹp nhất đối với nó.”
“Nếu bác hỏi chân thành,” Sam thành thật đáp, “cháu nghĩ bác là một ông giám khảo tồi tệ hết chỗ nói.”
“Tôi không đến đây để chịu đựng sự lăng mạ!”
“Hay thật đấy! Chính bác mới là người lăng mạ cháu kể từ lúc đặt chân đến đây cơ mà. Bác dựa vào quyền gì mà bảo cháu không xứng đáng kết hôn với con gái bác?”
“Tôi đâu có nói thế.”
“Bác ám chỉ còn gì. Và bác cứ nhìn cháu cứ như thể cháu là một kẻ hủi hay sinh vật gì đó vừa bị Ủy ban Thực phẩm Sạch phán quyết là độc hại vậy. Tại sao chứ? Cháu đang hỏi bác đấy,” Sam bắt đầu hăng máu lên. Cậu thầm nghĩ, đây chính là cách mà Widgery sẽ đối phó với một thân chủ phiền phức đây. “Tại sao? Trả lời cháu nghe xem nào!”
“Tôi...”
Sam gõ cộc cộc lên mặt bàn.
“Cẩn thận đấy, thưa ngài. Hãy hết sức cẩn thận!” Cậu biết đây là câu mà các luật sư hay thốt ra. Tất nhiên, có sự khác biệt về vị thế giữa một kẻ gian ác bị tình nghi mưu toan khai gian trước tòa với người cha của cô gái bạn yêu, kẻ mà bạn đang muốn xin phép cưới con gái lão, nhưng Sam lúc này chẳng màng đến những sự phân biệt rạch ròi ấy. Cậu chỉ biết các luật sư thường bảo người ta hãy cẩn thận, thế là cậu cũng bảo Mr. Bennett hãy cẩn thận.
“Cậu có ý gì khi bảo hãy cẩn thận hả?” Mr. Bennett gặng hỏi.
“Cháu thề là chính cháu cũng chẳng biết nữa,” Sam thành thực nhận xét. Câu hỏi đó đánh trúng vào chỗ hiểm khiến cậu thấy mình như bị tấn công bẽ mặt. Cậu tự hỏi không biết Widgery sẽ giải quyết tình huống này ra sao. Chắc là sẽ mỉm cười nhẹ nhàng và lau kính đây. Sam thì chẳng có cái kính nào. Tuy nhiên, cậu vẫn cố gắng nở một nụ cười thật nhẹ nhàng.
“Đừng có cười vào mặt tôi!” Mr. Bennett gầm lên.
“Cháu có cười bác đâu.”
“Có chứ!”
“Không hề! Cháu đang mỉm cười nhẹ nhàng mà.”
“Thế thì đừng có cười nữa!” Mr. Bennett quát. Ông trừng trừng nhìn cậu bạn trẻ tuổi. “Tôi không hiểu sao mình lại đi phí thì giờ ngồi đôi co với cậu nữa. Tình hình rõ mười mươi thế cơ mà. Tôi chẳng có thành kiến gì với cá nhân cậu cả...”
“Nào, thế có phải đáng yêu hơn không!” Sam chen vào.
“Tôi làm quái gì quen thân cậu để mà có thành kiến hay có bất kỳ ấn tượng nào về cậu cơ chứ. Đây mới là lần thứ hai trong đời tôi gặp cậu đấy.”
“Xin lưu ý với bác,” Sam nói, “cháu nghĩ mình thuộc mẫu người mà càng tiếp xúc lâu người ta lại càng thấy quý mến...”
“Riêng với tôi, cậu hoàn toàn không tồn tại. Cậu có thể là nhân vật cao quý nhất Luân Đôn này hoặc đang bị cảnh sát truy nã đỏ mắt. Tôi không biết. Và tôi cũng chẳng quan tâm. Chẳng dính dáng gì đến tôi sất. Cậu chẳng có chút trọng lượng nào trong cuộc đời tôi cả. Tôi thậm chí còn chẳng biết cậu là ai.”
“Bác phải kiên trì lên chứ,” Sam khuyên nhủ. “Bác phải xắn tay áo lên và tìm hiểu về cháu đi chứ. Đừng có buông xuôi một cách nửa vời như thế chứ. Chuyện gì cũng phải có khởi đầu của nó chứ lị. Cứ kiên trì bám trụ đi, rồi chỉ một hoặc hai tuần nữa bác sẽ thấy mình hiểu rõ về cháu như lòng bàn tay cho mà xem.”
“Tôi không muốn hiểu về cậu!”
“Bác cứ nói thế bây giờ đi, cứ chờ mà xem!”
“Và ơn Chúa là tôi chẳng phải làm cái trò đó!” Mr. Bennett bùng nổ, sự bình tĩnh và điềm đạm bỗng chốc bay biến với một tốc độ nhanh đến mức làm Sam có cảm giác như thể có nửa cân thuốc súng vừa bị châm ngòi ngay dưới chiếc ghế ngồi của mình vậy. “Bởi vì chừng ấy thời gian ngắn ngủi giáp mặt với cậu cũng đủ lắm rồi! Làm ơn hiểu cho rằng con gái tôi đã đính hôn với người đàn ông khác, và tôi không muốn nhìn thấy hay nghe ngóng bất cứ thứ gì liên quan đến cậu nữa! Tôi sẽ cố gắng quên đi sự tồn tại của cậu, và tôi sẽ đảm bảo Wilhelmina cũng làm đúng như vậy! Cậu là một tên vô lại trơ trẽn, thưa ngài! Một tên vô lại không biết xấu hổ! Tôi không ưa nổi cậu! Tôi chẳng muốn gặp lại cậu lần nào nữa! Cho dù cậu là người đàn ông duy nhất còn lại trên trái đất này thì tôi cũng đời nào cho phép con gái mình gả cho cậu! Nếu mọi chuyện đã rõ như ban ngày rồi, tôi xin phép chúc cậu buổi sáng tốt lành!”
Mr. Bennett sầm sầm bước ra khỏi phòng, để lại Sam – người đang chết sững vì cú bùng nổ vừa rồi – đứng ngây ra đó há hốc mồm. Vài phút sau, sự sống mới quay trở lại đôi chân tê cứng của anh ta. Sam chợt nhớ ra là Mr. Bennett quên hôn từ biệt mình, thế là cậu liền bước ra phòng ngoài để nhắc khéo ông điều đó. Nhưng căn phòng ngoài trống trơ. Sam đứng thừ người suy nghĩ một lát, rồi quay trở lại phòng trong, cầm cuốn lịch trình tàu lên và bắt đầu dò tìm các chuyến tàu về ngôi làng Windlehurst ở hạt Hampshire – nhà ga gần nhất dẫn đến trang viên cổ kính xinh đẹp Windles của người dì Adeline.