Sam cởi bộ đồ ướt sũng ra và nhanh chóng thay một bộ cánh mới. Tâm trạng cậu lúc bấy giờ chẳng mấy vui vẻ gì, sự tò mò lộ liễu của Eustace Hignett lại càng làm cậu thấy phiền phức. May thay, đúng lúc ấy, tiếng sàn tàu rung lên bần bật cùng tiếng gỗ kêu cót két đã báo hiệu con tàu chuẩn bị khởi hành trở lại; và người họ hàng của cậu, với sắc mặt xanh lè như đậu ve, liền lăn quay ra một bên kèm theo một tiếng rên rỉ trống rỗng. Sam cài xong hàng cúc áo ghi-lê rồi bước ra ngoài.
Cậu đang đi ngang qua quầy thông tin trên boong C, sải bước với cái đầu cúi gằm và hàng mày cau lại, thì bỗng một tiếng kêu ngạc nhiên vang lên khiến cậu ngẩng phắt đầu lên, và vẻ cau có trên trán cậu biến mất như thể có ai lấy bọt biển xóa sạch. Hóa ra cô gái cậu gặp trên cầu tàu đang đứng đó. Đi cùng cô là một anh chàng thừa thãi trông y hệt một con vẹt.
– Ồ, anh khỏe không? – Cô gái thở hổn hển hỏi.
– Vô cùng tuyệt vời, cảm ơn cô, – Sam đáp.
– Bộ anh không bị ướt lắm à?
– Tôi có hơi ẩm ướt một chút.
– Tôi đoán thế mà, – anh chàng trông giống con vẹt lên tiếng. – Ngay lúc thấy anh ngã nhào xuống nước, tôi đã tự nhủ: "Gã kia thể nào cũng ướt như chuột lột cho xem!"
Không khí chùng xuống trong giây lát.
– Ồ! – Cô gái thốt lên. – Cho phép tôi giới thiệu... anh... à...?
– Marlowe.
– Anh Marlowe. Còn đây là anh Bream Mortimer.
Sam cười tủm tỉm với anh chàng nọ. Anh chàng nọ cũng cười tủm tỉm lại với Sam.
– Suýt thì bị bỏ lại trên bờ, – Bream Mortimer nói.
– Phải, suýt nữa thì thế.
– Mà bị bỏ lại thì chẳng hay ho gì đâu.
– Đúng vậy.
– Lại phải đi chuyến tàu sau. Mất khối thời gian, – anh Mortimer bồi thêm một câu cốt để nhấn mạnh ý mình.
Cô gái đã phải nghe những màn đối thoại mang tầm vóc trí tuệ này với vẻ sốt ruột khôn tả. Bây giờ cô mới lên tiếng lần nữa:
– Ồ, Bream!
– Gì thế em?
– Anh thương tình chạy ù xuống phòng ăn xem lại chỗ ngồi ăn trưa của chúng ta xem đã ổn thỏa cả chưa nhé.
– Ổn cả rồi mà. Nhân viên phục vụ bàn nói thế cơ mà.
– Vâng, nhưng anh cứ xuống làm cho chắc ăn đi.
– Thôi được rồi.
Chàng ta lon ton chạy đi, còn cô gái quay sang Sam với đôi mắt long lanh.
– Ồ, anh Marlowe, lẽ ra anh không nên làm thế! Thật đấy, không nên chút nào! Anh suýt chết đuối đấy chứ! Nhưng em chưa từng thấy chuyện gì tuyệt vời đến thế. Trông giống hệt như trong mấy câu chuyện về các hiệp sĩ dám nhảy vào hang sư tử để nhặt lại chiếc găng tay ấy!
– Thế à? – Sam đáp với vẻ hơi ngơ ngác. Cậu chẳng thấy có điểm gì giống nhau cả. Trò ấy nghe ngớ ngẩn làm sao, lại còn làm khổ mấy con sư tử tội nghiệp nữa chứ.
– Đó đúng là kiểu việc mà ngài Lancelot hay ngài Galahad sẽ làm! Nhưng thực sự anh không nên nhọc công như vậy! Dù sao thì bây giờ mọi chuyện cũng ổn cả rồi.
– Ồ, bây giờ mọi chuyện ổn rồi sao?
– Vâng. Em suýt quên mất là anh Mortimer cũng có mặt trên chuyến tàu này. Anh ấy đã đưa cho em toàn bộ số tiền em cần. Chẳng là thế này. Em phải lên chuyến tàu này khá vội vã. Viên thư ký trưởng của bố em đáng lẽ phải đến ngân hàng rút tiền rồi ra bến tàu đưa cho em, nhưng ngài cha nội ngốc nghếch ấy lại đến muộn, và khi lão lết được tới cầu tàu thì họ vừa thu tấm ván lên rồi. Thế là lão đinh ném bọc tiền buộc trong khăn tay cho em, nhưng nó lại rơiỏm xuống nước. Đáng lẽ anh không nên lao xuống đó mò vớt mới phải.
– Ồ, có sao đâu! – Sam vừa nói vừa chỉnh lại chiếc cà vạt, nở một nụ cười điềm tĩnh và đầy dũng cảm. Cậu chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại cảm thấy biết ơn cái tên béo trục béo tròn đã đẩy cậu ngã khỏi lan can tàu đến vậy, nhưng giờ đây, có lẽ cậu sẽ muốn tìm cho ra gã đó để bắt tay một cái quá đi chứ.
– Anh quả thật là người đàn ông dũng cảm nhất mà em từng gặp!
– Ồ, đâu có đâu!
– Anh mới khiêm tốn làm sao! Nhưng chắc là người dũng cảm nào cũng khiêm tốn cả nhỉ!
– Tôi chỉ cảm thấy vô cùng vui mừng khi có cơ hội được làm ơn cho cô thôi.
– Sự nhanh trí phi thường ấy mới là điều tuyệt vời nhất. Em vô cùng ngưỡng mộ sự điềm tĩnh và nhạy bén. Anh chẳng ngần ngại lấy một giây. Cứ như thể anh lao vút qua mạn tàu nhờ một thứ sức mạnh siêu nhiên nào đẩy đi vậy!
– Có gì đâu, thực sự chẳng có gì đâu mà. Chẳng qua là tôi có thói quen giữ được sự bình tĩnh và hành động chớp nhoáng ngay tại thời điểm đó thôi. Có người làm được, có người không.
– Và thử nghĩ xem! Đúng như anh Bream vừa nói lúc nãy....
– Mọi thứ đều ổn cả rồi, – anh Mortimer thình lình xuất hiện trở lại và nói. – Tôi vừa gặp mấy người phục vụ và họ đều bảo mọi thứ ổn thỏa rồi. Cho nên là ổn rồi đấy.
– Tuyệt quá, – cô gái thốt lên. – Ồ, Bream!
– Gì thế em?
– Anh làm ơn tốt bụng chạy biến ra phòng riêng của em xem con Pinky-Boodles đã thấy hoàn toàn thoải mái chưa nhé.
– Chắc chắn là thoải mái rồi còn gì.
– Vâng. Nhưng anh cứ đi đi. Nhỡ nó đang thấy cô đơn thì sao. Hãy tặc lưỡi huýt gió dỗ dành nó một chút nhé.
– Tặc lưỡi huýt gió á?
– Vâng, để nó vui lên ấy mà.
– Ồ, được rồi.
– Chạy mau đi nào!
Anh Mortimer ngoan ngoãn chạy đi ngay. Trông anh ta cứ như thể chỉ cần khoác thêm chiếc mũ lưỡi trai cùng bộ đồng phục nhỏ hơn người tới hai cỡ là đủ chuẩn bộ trang bị của một chú bé đưa thư vậy.
– Và, đúng như anh Bream vừa nói, – cô gái tiếp lời, – suýt chút nữa là anh đã bị bỏ lại đằng sau rồi đấy.
– Ý nghĩ đó, – Sam vừa nói vừa nhích lại gần thêm một bước, – chính là ý nghĩ đã hành hạ tôi, ý nghĩ rằng một tình bạn được khởi đầu một cách thật thú vị thế kia...
– Nhưng nó đã kịp bắt đầu đâu. Trước giờ chúng ta có nói chuyện với nhau bao giờ đâu cơ chứ.
– Cô quên rồi sao? Trên cầu tàu ấy...
Một luồng sáng bỗng lóe lên trong đôi mắt cô.
– Ồ, anh chính là người đã bị con Pinky-Boodles tội nghiệp cắn phải đấy phỏng?
– Là một kẻ may mắn mới đúng chứ!
Khuôn mặt cô chùng xuống thoáng buồn.
– Con Pinky tội nghiệp đang thấy hơi mệt vì sóng tàu cồng kềnh. Đây là chuyến vượt biển đầu tiên của nó mà.
– Tôi sẽ luôn ghi nhớ rằng chính con Pinky là cầu nối đưa chúng ta đến với nhau. Cô có muốn đi dạo một vòng trên boong tàu không?
– Bây giờ thì chưa, cảm ơn anh. Em phải về phòng để dở nốt đống hành lý ra đây. Chắc là để sau bữa trưa vậy.
– Tôi sẽ đợi cô ở đó. Nhân tiện, cô biết tên tôi rồi, thế còn...
– Ồ, tên em á? – Cô tươi cười rạng rỡ. – Thật buồn cười khi tên của một người lại là điều cuối cùng người ta nghĩ đến việc hỏi. Tên em là Bennett.
– Bennett!
– Wilhelmina Bennett. Bạn bè của em, – cô khẽ nói khi quay người bước đi, – toàn gọi em là Billie!