Cô gái trên con tàu

Lượt đọc: 390 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§ 3

❊ ❊ ❊

Bỗng nhiên cô rụt tay lại, nét mặt thoáng chút u ám.

“Anh yêu,” cô nói, “Em có chuyện này muốn thú nhận.”

“Thú nhận á? Em ư? Thật là vớ vẩn!”

“Em cứ bị ám ảnh bởi một ý nghĩ khủng khiếp. Em cứ tự hỏi không biết liệu chuyện này có kéo dài được lâu không.”

“Tình yêu của chúng mình á? Đừng sợ nó sẽ phai nhạt... Ý anh là... ôi chao, nó bao la thế cơ mà, chắc chắn là sẽ bền vững thôi... nghĩa là, dĩ nhiên là thế rồi.”

Cô dùng mũi giày vẽ những đường vằn vện lên sàn tàu.

“Em sợ chính mình lắm. Anh thấy đấy, có một lần trước đây—mà cũng chưa lâu lắm đâu,—em tưởng mình đã tìm được một nửa hoàn hảo, thế mà....”

Sam cười vang sảng khoái.

“Em đang lo lắng về cái chuyện ngớ ngẩn của lão Eustace Hignett tội nghiệp đấy phỏng?”

Cô giật nảy mình.

“Anh biết á?!”

“Tất nhiên! Cậu ta tự thú với anh cơ mà.”

“Anh quen cậu ta à? Hai người gặp nhau ở đâu vậy?”

“Anh biết cậu ta suốt từ thủa nhỏ. Cậu ta là anh em họ của anh. Mà thực ra, bây giờ bọn anh lại đang chung một phòng trên tàu đây này.”

“Eustace cũng ở trên tàu á? Ôi, khủng khiếp thật đấy! Gặp lại cậu ta thì em biết giấu mặt đi đâu?”

“Ôi dào, cứ cười trừ một cái thật nhẹ nhàng rồi văng ra dăm câu đùa vui là xong. Cứ bảo: ‘Ối, anh đây rồi!’ hay đại loại thế. Em lạ gì mấy trò ấy.”

“Nghe ghê chết đi được.”

“Đâu mà ghê. Em phải ngại cái gì chứ? Chắc giờ này cậu ta cũng phải sáng mắt ra rằng em hành động như thế là hoàn toàn duy nhất đúng rồi. Chuyện cậu ta dám mơ tưởng đến chuyện cưới em mới đúng là hoang đường. Ý anh muốn nói là, em cứ thử nhìn nhận một cách công tâm mà xem... Eustace... lão Eustace tội nghiệp... và em! Chuyện tình giữa công chúa và anh chàng chăn lợn!”

“Anh Hignett nuôi lợn thật à anh?” cô ngạc nhiên hỏi.

“Ý anh là lão Eustace tội nghiệp kém em xa lắm, em yêu ạ, đến mức dù có rộng lượng đến mấy đi chăng nữa, người ta cũng chỉ coi việc cậu ta cầu hôn em là một kỷ lục về độ trơ trẽn mà thôi. Đương nhiên cậu ta cũng là một anh chàng tốt tính, dễ mến, nhưng hỏng bét trong mấy vấn đề thực tế gai góc của cuộc đời. Một kẻ đến việc can hai con chó đánh nhau mà cũng không xong! Giữa một thế giới mà đâu đâu cũng nhung nhúc chó đánh nhau thế này, em làm sao có thể phó thác đời mình cho một kẻ như thế được chứ? Chẳng ai quý mến Eustace Hignett hơn anh đâu, nhưng mà... ừ thì, ý anh là vậy đấy!”

“Em hiểu ý anh rồi. Cậu ta đúng là không phải mẫu người lý tưởng của em.”

“Không phải là một sớm một chiều đâu nhé!”

Cô trầm ngâm, tay chống cằm.

“À thì, xét về nhiều mặt, cậu ta cũng dễ thương phết chứ bộ.”

“À, một anh chàng tuyệt vời,” Sam rộng lượng đáp.

“Anh đã bao giờ nghe cậu ta hát chưa? Em nghĩ điều đầu tiên thu hút em ở cậu ta chính là giọng hát tuyệt vời ấy. Cậu ta hát hay thực sự luôn đấy.”

Một cơn ghen tuông nhẹ nhưng vô cùng rõ rệt xẹt qua lòng Sam. Cậu chẳng ngại gì việc khen ngợi lão Eustace tội nghiệp trong giới hạn cho phép, nhưng có vẻ như câu chuyện đang quá tập trung vào duy nhất một chủ đề khiến cậu chướng tai.

“Thế á?” cậu bảo. “Ồ phải rồi, anh có nghe cậu ta hát chứ. Mà dạo này thì không. Chắc bây giờ cậu ta vẫn chỉ hát mấy bài hát phòng khách sướt mướt kiểu đó thôi nhỉ?”

“Em yêu là đóa tulip ngời sáng / Nơi khu vườn cổ tích ngát hương...’ Anh đã bao giờ nghe cậu ta hát bài này chưa?”

“Anh chưa có cái diễm phúc ấy,” Sam đáp với giọng lạnh tanh. “Nhưng mà ai mà chẳng hát được mấy bài phòng khách vớ vẩn. Còn cái gì đó vui nhộn cơ, cái gì khiến người ta phải cười phá lên, cái gì thực sự cần đến bản lĩnh biểu diễn... thế mới là một đẳng cấp hoàn toàn khác chứ.”

“Thế anh cũng hát mấy loại nhạc đó à?”

“Mọi người cũng hay khen ngợi....”

“Vậy thì,” Billie quả quyết nói, “ngày mai anh nhất định phải tiết mục gì đó trong buổi biểu diễn văn nghệ trên tàu nhé! Chịu khó tỏa sáng đi chứ sao lại cứ giấu nghề mãi thế! Em sẽ bảo Bream ghi tên anh. Cậu ấy đệm đàn cừ lắm. Cậu ấy sẽ đệm cho anh hát.”

“Ừ thì, nhưng mà... ơ, anh không biết nữa,” Sam ngập ngừng. Cậu chợt nhớ ra lần gần đây nhất mình cất cao giọng trước công chúng đã là từ tiệc liên hoan ở trường từ bảy năm về trước, và trong buổi hôm đó, có một kẻ mà đến giờ nghĩ lại cậu vẫn cay đắng vì không tài nào truy ra mặt đã ném thẳng một cục bơ vào người cậu.

“Anh nhất định phải hát đấy,” Billie giục. “Lát xuống ăn trưa em sẽ bảo Bream luôn. Anh sẽ hát bài gì nào?”

“À—ờ—”

“Thôi—em tin là bài gì thì cũng tuyệt vời hết. Trông anh mặt nào cũng tuyệt vời. Anh làm em nhớ đến những người anh hùng thuở xưa ấy!”

Vẻ bối rối của Sam bay biến đi đâu mất. Thứ nhất, kiểu trò chuyện này mới đúng là thứ mà cậu thấy hoàn cảnh đang đòi hỏi. Thứ hai, cậu sực nhớ ra rằng mình chẳng cần phải hát hò gì sất. Cậu có thể diễn lại màn nhại theo Frank Tinney từng gây tiếng vang lớn tại buổi sinh hoạt của câu lạc bộ Trinity cơ mà. Thế thì chắc ăn rồi. Cậu biết thừa tài năng của mình ở khoản đó. Cậu ôm chầm lấy cô gái và hôn cô tới mười sáu lần liền.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.