Cô gái trên con tàu

Lượt đọc: 358 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§ 2

❊ ❊ ❊

Đúng như anh đã nói, đó là một buổi sáng tuyệt đẹp. Tấm thiệp hé mở qua khung cửa tròn chưa đủ để anh hình dung hết vẻ đẹp kỳ diệu của nó. Con tàu trôi lững lờ trong một cái bát khổng lồ bằng thứ nước xanh ngắt tinh khiết nhất, trên một tấm thảm thiên thanh điểm xuyết những hạt bạc lấp lánh. Đó là một buổi sáng thôi thúc con người ta làm những điều vĩ đại, một buổi sáng như đang gọi mời anh hãy ưỡn ngực ra và sống thật lãng mạn. Khoảnh khắc nhìn thấy Billie Bennett gọn gàng và rạng rỡ trong chiếc áo len màu xanh nhạt cùng chân váy trắng đã khiến Marlowe thay đổi hẳn kế hoạch ban đầu. Ngỏ lời với cô gái này không phải là việc có thể trì hoãn cho đến sau bữa trưa. Đó là việc phải làm ngay và luôn. Những nỗ lực tuyệt vời nhất của những đầu bếp xuất sắc nhất trên thế giới lúc này cũng chẳng thể đem lại cho anh một phong độ tuyệt vời hơn thế.

“Chào buổi sáng, cô Bennett.”

“Chào buổi sáng, anh Marlowe.”

“Hôm nay là một ngày hoàn hảo phải không em?”

“Tuyệt vời lắm!”

“Thời tiết đẹp thế này làm cho mọi thứ trên tàu khác hẳn đi em nhỉ.”

“Vâng, đúng thế ạ.”

Thật kỳ lạ làm sao khi những khung cảnh đầy cảm xúc bậc nhất trong lịch sử—mà một trong số đó sắp sửa diễn ra ngay đây—lại luôn bắt đầu theo một cách trần tục đến thế. Shakespeare luôn cố che giấu điều đó, nhưng chắc chắn gần như không thể nghi ngờ gì việc Romeo và Juliet cũng từng mở đầu màn ban công của họ bằng vài câu xã giao về thời tiết buổi sáng dễ chịu ra sao.

“Chúng ta đi dạo một vòng nhé?” Billie đề nghị.

Sam đảo mắt nhìn xung quanh. Đây là thời điểm boong dạo chơi luôn chật kín người. Các hành khách cuộn mình trong những chiếc chăn nằm trên ghế, chìm trong trạng thái mơ màng đờ đẫn chờ đợi tiếp viên mang súp mười một giờ tới. Những người khác, năng động hơn, thì đang sải bước qua lại. Đối với một người đang muốn giấu kín những tâm tư tình cảm thiêng liêng nhất của mình với một cô gái xinh đẹp, nơi này quả thực chẳng khác nào một ga tàu điện ngầm vào giờ cao điểm.

“Đông người quá,” anh nói. “Mình lên boong trên đi.”

“Được thôi. Anh có thể đọc sách cho em nghe. Đi lấy cuốn Tennyson của anh đi.”

Sam cảm thấy vận may đang mỉm cười với mình. Bốn ngày làm quen với nhà thơ kia đã quá đủ để anh nhận ra rằng ông chàng này là bậc thầy trăm bề khi viết về chuyện yêu đương. Bạn có thể mở đại tác phẩm tổng hợp của ông ở bất cứ trang nào, nhắm mắt lại và đặt ngón tay xuống là thế nào cũng trúng ngay một đoạn nóng bỏng tay. Lời cầu hôn là thứ vốn rất khó để đưa vào những cuộc trò chuyện thông thường một cách gọn gàng. Nó cần phải có màn dạo đầu dẫn dắt. Nhưng một khi bạn đã bắt đầu đọc thơ, đặc biệt là thơ của Tennyson, thì gần như bất cứ thứ gì cũng có thể trở thành cớ để bạn thổ lộ. Anh hớn hở bước nhanh về phòng ngủ, đánh thức Eustace Hignett dậy khỏi giấc ngủ mơ màng không mấy dễ chịu.

“Lại gì nữa đây?” Eustace càu nhàu.

“Cuốn thơ Tennyson cậu đưa tôi đâu rồi nhỉ? Tôi để nó ở—à, đây rồi. Thôi, gặp lại cậu sau nhé!”

“Khoan đã! Cậu định làm gì đấy?”

“Ờ, thì cái cô gái mà tôi kể với cậu đấy,” Sam vừa nói vừa lao về phía cửa. “Cô ấy muốn tôi đọc thơ Tennyson cho nghe trên boong trên.”

“Tennyson á?”

“Ừ.”

“Trên boong trên á?”

“Ừ.”

“Thế là hết đời cậu rồi,” Eustace Hignett lẩm bẩm rồi quay mặt vào tường.

Sam phi như bay lên cầu thang cho đến hết bậc; rồi bước ra boong tàu, leo tiếp một chặng cầu thang nữa và thấy mình đang đứng ở nơi duy nhất trên con tàu có vẻ như còn chút sự riêng tư tương đối. Tụi đông đảo hành khách thường thích ở boong dạo chơi, nằm sâu hơn hai tầng.

Anh luồn lách qua một mê cung gồm thuyền bè, dây thừng và những cấu trúc bằng thép hình thù kỳ lạ mà có lẽ kiến trúc sư của con tàu đã gắn thêm vào phút chót với một tinh thần đầy hào hứng phóng khoáng. Sừng sững phía trên anh là một chiếc ống khói, trước mặt là một cột buồm dài và mảnh mai. Anh vội vã bước tiếp, và chẳng mấy chốc đã nhìn thấy Billie đang ngồi trên một chiếc ghế dài trong vườn, tựa lưng vào mái trắng của phòng hút thuốc; ngay bên cạnh là một khoảng boong nhỏ có vẻ như đã đi lạc và lang thang lên tận đây một mình. Đó là nơi đôi khi người ta có thể bắt gặp các bệnh nhân đang chơi một trò kỳ cục với những chiếc gậy dài và múc gỗ—không phải trò ném đĩa mà là thứ còn kém hơn thế nhiều trên thang đo trí tuệ. Tuy nhiên, sáng nay những người đam mê trò tiêu khiển này có vẻ như đang được kiểm soát tốt, bởi khoảng boong hoàn toàn trống vắng.

“Thật là thích quá,” anh nói khi ngồi xuống bên cạnh cô và hít một hơi thật sâu đầy mãn nguyện.

“Vâng, em rất thích boong tàu này. Nơi đây yên bình quá.”

“Đây là nơi duy nhất trên tàu mà em có thể tương đối chắc chắn là sẽ không đụng phải những ông chú mập mạp mặc đồ nỉ và đội mũ thủy thủ. Một chuyến hải trình vượt đại dương luôn khiến anh ước gì mình có một chiếc du thuyền riêng.”

“Thế thì tuyệt quá nhỉ.”

“Một chiếc du thuyền riêng,” Sam lặp lại, dịch người lại gần hơn một chút. “Chúng ta sẽ cùng nhau chèo thuyền đi khắp nơi, ghé thăm những hòn đảo hoang nằm tựa như những viên ngọc quý giữa lòng biển nhiệt đới.”

“Chúng ta ư?”

“Chắc chắn là chúng ta rồi. Sẽ chẳng có chút thú vị nào nếu thiếu vắng bóng hình em.”

“Anh khéo nịnh thật đấy.”

“Thì, đúng là thế mà. Bình thường anh vốn chẳng thích con gái cho lắm....”

“Thế cơ á?”

“Không hề!” Sam quả quyết khẳng định. Đây là điều anh muốn làm cho rõ ngay từ đầu. “Hoàn toàn không thích chút nào. Bạn bè anh vẫn thường nhận xét thế. Một chuyên gia xem chỉ tay từng bảo anh rằng anh sở hữu một trong những tâm hồn hiếm hoi không thể thỏa mãn với những thứ thay thế mà phải luôn kiếm tìm cho bằng được người bạn tri kỷ của đời mình. Khi những chàng trai khác xung quanh anh cứ phung phí cảm xúc của họ vào những cuộc tình cờ vờ vĩnh chẳng chạm đến chiều sâu tâm hồn, thì anh lại... anh lại... à thì, anh không thế, nếu em hiểu ý anh.”

“Ồ, thế ra anh không... không thế à?”

“Đúng vậy. Anh biết rằng sẽ có một ngày anh gặp được người con gái duy nhất mà anh có thể yêu thương, và rồi anh sẽ trút hết lên người cô ấy sự tận tụy đã tích lũy cả một đời, dâng hiến một trái tim nguyên vẹn dưới chân cô ấy, ôm chầm lấy cô ấy trong vòng tay và thốt lên rằng ‘Cuối cùng thì em đã đến!’”

“Cô ấy sướng thật đấy nhỉ. Giống như được bao trọn cả một gánh xiếc cho riêng mình vậy.”

“À, vâng,” Sam đáp sau một thoáng ngập ngừng.

“Hồi nhỏ em vẫn luôn nghĩ đó sẽ là điều tuyệt vời nhất trên đời.”

“Điều tuyệt vời nhất trên đời chính là tình yêu, một tình yêu thuần khiết và thiêu đốt, một tình yêu mà....”

“Ơ, chào hai người!” một giọng nói vang lên.

Suốt từ đầu khung cảnh này, ngay từ khoảnh khắc khởi đầu của nó, Sam vẫn không sao rũ bỏ được cảm giác thiếu vắng một thứ gì đó. Thời gian, địa điểm và cô gái—tất cả đều có mặt và hoàn toàn chính xác; thế nhưng vẫn có cái gì đó thiếu mất, một vật quen thuộc nào đó khiến cho mọi thứ như bị hụt hẫng. Giờ đây anh mới nhận ra rằng chính sự vắng mặt hoàn toàn của Bream Mortimer đã gây ra cảm giác ấy. Và giờ thì cậu ta không vắng mặt nữa rồi. Cậu ta đang đứng ngay trước mặt họ với một chân khựng lại, đầu cúi gằm xuống như thể đang chờ ai đó gãi ngứa cho mình. Phản ứng bản năng đầu tiên của Sam là muốn chìa ra một hạt dẻ cho cậu ta.

“Ơ, chào anh Bream!” Billie lên tiếng.

“Chào cậu!” Sam chào.

“Chào hai người!” Bream Mortimer nói. “Hai người ở đây à!”

Một khoảng lặng trôi qua.

“Tớ cứ nghĩ là hai người ở đây,” Bream nói.

“Ừ, bọn mình ở đây mà,” Billie đáp.

“Đúng thế, bọn mình ở đây,” Sam hùa theo.

Lại một khoảng lặng nữa.

“Tớ nhập hội với hai người được chứ?” Bream hỏi.

“K—không,” Billie đáp.

“K—không,” Sam cũng đáp.

“Không,” Billie lại nói thêm lần nữa. “Không... ý tớ là... à không, được chứ sao lại không.”

Khoảng lặng thứ ba xuất hiện.

“Nghĩ lại thì,” Bream nói, “tớ thấy mình nên đi dạo một vòng ở boong dạo chơi thì hơn, nếu hai người không phiền.”

Họ đáp rằng họ không phiền chút nào. Bream Mortimer, sau khi va đầu hai lần vào những sợi cáp thép treo lơ lửng bên trên, liền biến mất dạng.

“Cái tay đó là ai thế hả em?” Sam phừng phừng giận dữ hỏi.

“Cậu ấy là con trai của bạn thân bố em.”

Sam giật mình. Từ trước đến nay, trong tâm trí anh, cô gái này luôn là một cá thể độc lập đến mức anh chưa từng nghĩ rằng cô cũng có một ông bố.

“Bọn em biết nhau từ thưở bé,” Billie kể tiếp. “Bố rất quý Bream. Chắc cũng vì Bream đi chuyến tàu này nên bố mới khăng khăng bắt em phải đi cùng. Em đang bị phạt đấy anh ạ. Em bị gọi điện giật cấp cứu về nước và phải lên đường chỉ sau vài ngày thông báo. Em....”

“Ơ, chào hai người!”

“Ủa, anh Bream!” Billie ngẩng lên nhìn cậu ta đang đứng ngay chỗ cũ với cái dáng vẻ quen thuộc ấy, ánh mắt dành cho cậu ta ít thiện cảm hơn hẳn so với những gì mà con trai của bạn thân bố cô có thể trông đợi. “Em tưởng anh bảo là đi xuống boong dạo chơi cơ mà.”

“Thì anh có xuống boong dạo chơi thật mà. Và anh vừa mới đặt chân xuống đó thì có một cậu đang lo chuẩn bị chương trình ca nhạc trên tàu tối mai túm lấy anh bắt tham gia biểu diễn một tiết mục. Anh bảo là anh chỉ biết làm ảo thuật với tung hứng các thứ thôi, thế là cậu ta bảo ừ, vậy thì cứ ảo thuật với tung hứng đi. Cậu ta còn muốn biết là anh có quen ai khác chịu giúp một tay không. Anh lên đây để hỏi xem,” cậu ta quay sang nói với Sam, “liệu anh có chịu biểu diễn cái gì không.”

“Không,” Sam đáp cụt lủn. “Tôi không.”

“Cậu ta đã có một người chuyên thuyết trình về cá biển sâu và hai cô nàng đều muốn hát bài ‘The Rosary’ rồi, nhưng vẫn còn thiếu một vài tiết mục nữa. Chắc là anh không chịu giúp một tay sao?”

“Hoàn toàn không.”

“Ờ, vậy thôi.” Bream Mortimer thẫn thờ lảng vảng ngay trên đầu họ. “Buổi sáng tuyệt vời thật đấy, phải không nào?”

“Đúng thế,” Sam đáp.

“Này anh Bream!” Billie gọi.

“Sao thế?”

“Làm ơn đi mà, hãy đến nói chuyện với Jane Hubbard đi anh. Em chắc là cô ấy đang thấy buồn chán lắm đấy. Em bỏ mặc cô ấy ngồi một mình ở boong dưới rồi kìa.”

Một vẻ hoảng hốt hiện lên trên khuôn mặt Bream.

“Jane Hubbard á! Ồ thôi nào, xin hãy rủ lòng thương đi!”

“Cô ấy là một cô gái rất tốt mà.”

“Trông cô ấy dữ dằn sát thủ thấy mồ. Cứ nhìn cậu như thể cậu là một con hươu cao cổ hay sinh vật gì đó mà cô ấy chỉ chực lấy súng ra săn bắn hạ vậy.”

“Nói nhảm nào! Đi mau đi. Kì kèo cho cô ấy kể cho anh nghe vài chiến tích săn bắn thú rừng xem nào. Hấp dẫn lắm đấy.”

Bream tiu nghỉu bước đi.

“Anh không trách cô Hubbard đâu,” Sam lên tiếng.

“Ý anh là sao?”

“Nhìn cậu ta cứ như thể muốn lấy súng ra bắn hạ ấy mà. Chính anh cũng đang muốn làm thế đây này.”

“Ôi, đừng nhắc đến Bream nữa làm gì. Đọc thơ Tennyson cho em nghe đi.”

Sam vui vẻ mở cuốn sách ra. Tên Bream Mortimer đáng ghét kia đã phá hỏng hoàn toàn bầu không khí kỳ diệu vừa chớm bao trùm lấy họ từ đầu cuộc trò chuyện. Anh cảm thấy chỉ có cách đọc thơ thì mới mong vớt vát lại được. Và khi nhìn thấy đoạn văn mà cuốn sách đang mở ra, anh nhận ra vận may của mình đã đến. Cụ Tennyson già đáng kính đúng là cừ khôi thật! Cụ chuẩn không cần chỉnh. Cụ có đủ cả những vần điệu khiến người ta mê mẩn. Cứ tin tưởng cụ là không bao giờ trật đi đâu được.

Anh hắng giọng.

“Ôi xin mặt đất vững bền

Đừng sụt dưới chân tôi thêm

Trước lúc đời tôi tìm thấy

Điều ngọt ngào bao kẻ nếm;

Rồi trắc trở cứ đến đi,

Dẫu hóa điên tôi xá gì,

Tôi đã sống ngày rực rỡ.

Xin trời cao mãi xanh tươi,

Đừng vội khép tối bên tôi

Trước khi tôi kịp tin chắc

Có người yêu tôi trọn đời....”

Đoạn này phải nói là đỉnh của chóp. Cảm giác hệt như khi lao mình từ trên ván nhảy xuống vậy. Anh có thể nhìn thấy cô gái đang ngồi với nụ cười dịu dàng trên môi, đôi mắt to tròn mơ màng phóng tầm nhìn ra ngoài biển khơi ngập tràn ánh nắng. Anh đặt cuốn sách xuống và nắm lấy bàn tay cô.

“Có một điều,” anh bắt đầu với giọng trầm ấm, “mà anh vẫn luôn hằng mong được nói kể từ ngày chúng ta gặp nhau, một điều mà chắc hẳn em đã đọc được qua ánh mắt của anh.”

Cô cúi đầu. Tay cô vẫn nằm yên trong tay anh, không hề rút lại.

“Cho đến trước khi chuyến hải trình này bắt đầu,” anh nói tiếp, “anh vốn chẳng biết cuộc đời này có ý nghĩa gì. Và rồi anh nhìn thấy em! Tựa như cánh cửa thiên đường rộng mở. Em là người con gái đáng yêu nhất mà anh từng gặp, và em hãy tin rằng anh sẽ chẳng bao giờ quên....” Anh khựng lại. “Anh không cố định vần điệu gì đâu đấy nhé,” anh phân trần với vẻ áy náy. “Billie, đừng nghĩ anh ngốc nghếch nha... ý anh là... giả sử em có mảy may hay biết gì, người anh yêu hỡi... anh cũng chẳng hiểu nổi mình nữa... Billie ngốc cưng của anh ơi, em chính là cô gái duy nhất trên cõi đời này! Anh đã mải miết đi tìm em suốt bao nhiêu năm trời và cuối cùng thì anh cũng tìm thấy em rồi, người bạn tri kỷ của đời anh. Chắc hẳn điều này không khiến em quá ngạc nhiên chứ? Ý anh là, hẳn là em phải nhận ra anh đã say đắm... Lại cái thứ thơ quái quỷ của Walt Mason nữa rồi!” Ánh mắt anh lướt qua cuốn sách đặt cạnh bên và anh thốt lên một tiếng ngạc nhiên ngộ nghĩnh. “Chính là mấy bài thơ này đây!” anh kêu lên. “Anh đã cặm cụi nghiền ngẫm chúng đến mức chúng ngấm vào người làm anh cũng nhiễm luôn cả cách nói ấy rồi. Điều anh thực sự muốn nói lúc này là, Em đồng ý lấy anh chứ?”

Cô đang ngả người về phía anh. Khuôn mặt cô vô cùng dịu dàng ngọt ngào, đôi mắt nhạt nhòa sương khói. Anh vòng một tay ôm lấy eo cô. Cô ngẩng khuôn mặt lên đón lấy đôi môi anh.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.