Cô gái trên con tàu

Lượt đọc: 316 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
Đêm trường dằn vặt của ông Bennett

❊ ❊ ❊

Miếng vỏ tôm cắm vào lưỡi ông Bennett từ lúc một giờ kém hai mươi phút chiều vẫn bám chặt ở đó vào lúc mười một giờ rưỡi đêm, khi vị quý ông khốn khổ ấy thổi tắt ngọn nến và toan chợp mắt cho một giấc ngủ đêm. Chủ nhân của nó, trong sự vô thức, vẫn chưa hề hay biết về sự hiện diện vị khách không mời này. Ông chỉ cảm thấy đầu lưỡi hơi ê ẩm một chút, nhưng tâm trí ông lúc bấy giờ đã quá bận rộn với việc đề phòng những triệu chứng chớm nở của bệnh quai bị, chẳng còn dư chút tâm trí nào để bận tâm đến hiện tượng kỳ lạ ấy. Sự khó chịu do nó gây ra chưa đủ lớn để làm ông thức giấc, và chẳng mấy chốc, ông quay người sang một bên, bắt đầu lấp đầy căn phòng bằng những tiếng ngáy nhịp nhàng.

Thật dễ chịu biết bao nếu ta có thể để mặc ông ấy như vậy — một người lương thiện đang chìm vào giấc ngủ bình yên. Thế nhưng, sự thật vẫn là sự thật; và sau khi rón rén bước ra từ giường ông Bennett với cảm giác rằng mọi chuyện cuối cùng đã ổn thỏa với ông ấy, chúng ta buộc phải quay lại ba giờ sau đó để rồi phát hiện ra mọi thứ đang tồi tệ đi trông thấy. Căn phòng tối mịt đến mức thoạt đầu mắt ta chẳng thể nhìn thấy gì; rồi khi đã quen dần với bóng tối, ta nhận ra ông đang ngồi bật dậy thẳng đuôi trên giường, trừng trừng nhìn vào khoảng không phía trước với ánh mắt ngây dại, trong khi ngón trỏ tay phải đầy vẻ lo âu chạm nhẹ vào đầu chiếc lưỡi đang thè ra của mình.

Đến lúc này, ông Bennett liền thắp nến lên — một trong những nét quyến rũ của Windles chính là sự đơn sơ mộc mạc mang hơi hướng cổ xưa trong hệ thống chiếu sáng nơi đây — và nhờ đó chúng ta có thể nhìn rõ ông hơn.

Ông Bennett ngồi dưới ánh nến với chiếc lưỡi thè ra và những giọt mồ hôi lạnh đầu tiên bắt đầu rịn trên trán. Với nước da của ông, việc tái mặt đi là điều bất khả thi, nhưng ông cũng đã cố gắng nhợt nhạt hết mức có thể. Hoảng loạn bủa vây lấy ông. Là một người có sở thích đọc các bộ bách khoa toàn thư y học, ông chẳng cần đến sự chẩn đoán của bác sĩ nào để biết rằng đây chính là hồi kết. Định mệnh đã giáng cho ông một đòn chí mạng; số mệnh của ông đã tận; và chỉ trong một chốc lát nữa thôi, mọi người sẽ nhắc đến ông ở thì quá khứ và cảm thán rằng mọi chuyện thật đáng tiếc làm sao.

Một người ở hoàn cảnh của ông Bennett phải trải qua những cảm xúc vô cùng kỳ lạ, và lại vô số kể. Thậm chí, có rất nhiều nhà văn, chẳng màng đến tốn kém giấy mực, sẵn sàng dành hẳn hai chương để phân tích những nỗi niềm suy ngẫm của người đàn ông bất hạnh ấy và sẽ lấy làm hân hạnh vì cơ hội đó. Tuy nhiên, chỉ cần ghi chép lại rằng mọi cung bậc cảm xúc đều không hề thiếu sót là đủ. Bất cứ cảm xúc nào mà một kẻ ở hoàn cảnh ấy có thể trải qua, ông Bennett đều nếm trải đủ cả. Ông trải qua tất cả, hết cái này đến cái khác, thậm chí có cái còn bị lặp lại hai lần. Ông lướt qua một lượt từ đầu đến cuối không xót thứ gì, cho đến khi cuối cùng chạm mốc sự hối hận. Và một khi đã chạm đến sự hối hận, ông để mặc nó chiếm lĩnh hoàn toàn tâm trí mình.

Thời trẻ, trong những ngàyầy công gầy dựng cơ nghiệp, ông Bennett từng không ít lần chơi khăm các đối thủ trên Phố Wall bằng những thủ đoạn mà ngay cả bầu không khí thuần khiết ở một trại đốn gỗ cũng khó lòng dung thứ; và nếu muốn tỏ ra ân hận về điều gì đó, lẽ ra ông nên bắt đầu từ những chuyện ấy. Thế nhưng, tâm trí đầy tiếc nuối của ông lại cứ quẩn quanh bên quãng thời gian quá khứ gần gũi nhất. Ông đã cãi vã với người bạn tri kỷ suốt bao năm – Henry Mortimer. Ông đã hủy bỏ hôn ước giữa con gái mình với một thanh niên vô cùng xứng đáng. Ông đã nói những lời cay nghiệt với người đầy tớ trung thành của mình. Ông càng ngẫm nghĩ về hành xử của bản thân, nỗi đau dằn vặt càng cắm sâu vào tâm can ông.

May thay, không có hành động nào trong số đó là không thể cứu vãn. Ông hoàn toàn có thể sửa sai. Ông có thể chuộc lại lỗi lầm. Khoảng thời gian canh ba tĩnh mịch này có lẽ chẳng phải lúc thích hợp nhất để đi chuộc lỗi, nhưng ông Bennett đang chìm trong sự hối hận tột cùng nên chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến điều đó. "Hành động ngay" vẫn luôn là châm ngôn sống của ông, thế là ông bắt đầu bằng việc bấm chuông gọi Webster.

Những nhà văn từng nhảy cưng lên vì vui sướng trước cơ hội được diễn giải dông dài về cảm xúc của ông Bennett hẳn sẽ tìm thấy một công việc vô cùng tâm đắc khi miêu tả dòng suy nghĩ của người quản gia khi tiếng chuông đánh thức anh ta khỏi giấc ngủ say nồng vào lúc hơn ba giờ sáng dăm phút. Tuy nhiên, khi bước vào phòng ông chủ, anh ta đã lấy lại được vẻ điềm tĩnh thường ngày.

“Chào buổi sáng, thưa ngài,” anh cất giọng bình thản. “Tôi e rằng sẽ mất vài phút để chuẩn bị nước cạo râu cho ngài. Tôi không hề hay biết,” Webster nhã nhặn xin lỗi vì sự bất cẩn của mình, “rằng ngài lại có ý định dậy sớm đến vậy.”

“Webster,” ông Bennett nói, “Ta sắp chết rồi!”

“Thế cơ ạ, thưa ngài?”

“Ta sắp chết!” ông Bennett lặp lại.

“Rất tốt, thưa ngài. Ngài muốn tôi chuẩn bị bộ com-lê nào ạ?”

Ông Bennett có cảm giác rằng có điều gì đó không ổn đang diễn ra trong khung cảnh này.

“Webster,” ông nói, “sáng nay chúng ta đã có một sự hiểu lầm đáng tiếc. Ta rất tiếc.”

“Xin ngài đừng bận tâm ạ.”

“Đó là lỗi của ta. Webster, anh vẫn luôn là một người hầu trung thành! Anh đã gắn bó với ta, Webster, qua mọi thăng trầm!” ông Bennett nói, lúc này đã tự thuyết phục được một nửa rằng người đối diện đã làm việc trong gia đình nhiều năm trời thay vì mới được thuê qua một trung tâm môi giới việc làm chưa đầy một tháng trước. “Qua mọi thăng trầm!” ông Bennett nhấn mạnh.

“Tôi luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ để làm hài lòng ngài, thưa ngài.”

“Ta muốn thưởng cho anh, Webster.”

“Vô cùng cảm ơn ngài, thưa ngài.”

“Hãy lấy chiếc quần của ta!”

Webster giơ một bàn tay tỏ ý từ chối.

“Không, không, thưa ngài, tôi vô cùng cảm kích nhưng thực sự tôi không thể nhận được! Ngài sẽ cần đến chúng, thưa ngài, và tôi xin đảm bảo rằng tôi có thừa quần áo để mặc.”

“Hãy lấy chiếc quần của ta,” ông Bennett lặp lại, “rồi sờ vào chiếc túi bên phải. Trong đó có một ít tiền.”

“Tôi rất biết ơn ngài, thưa ngài,” Webster nói, lần đầu tiên cảm thấy cuộc đời vẫn có những mặt tươi sáng. Anh bắt tay vào cuộc truy tìm khoBáu. “Tổng số tiền là mười sáu bảng Anh mười một xu ba xu lẻ, thưa ngài.”

“Cầm lấy đi!”

“Vô cùng cảm ơn ngài, thưa ngài. Ngài còn cần gì nữa không ạ?”

“À, không,” ông Bennett đáp, dẫu vậy vẫn mang trong lòng một nỗi hụt hẫng. Cuộc trò chuyện vừa rồi thiếu vắng đi thứ cảm xúc sâu lắng nhất, và tâm hồn khao khát của ông cảm thấy bất bình vì điều đó. “À, không.”

“Chúc ngài ngủ ngon ạ.”

“Khoan đã. Đâu là phòng của ông Mortimer?”

“Ý ngài là ông Mortimer cha phải không ạ? Phòng ở tận cuối hành lang này, bên phía tay trái đối diện với cầu thang chính. Chúc ngài ngủ ngon, thưa ngài. Tôi vô cùng biết ơn. Tôi sẽ mang nước cạo râu vào cho ngài khi ngài bấm chuông.”

Ông Bennett, bị bỏ lại một mình, trầm ngâm một lát, rồi đứng dậy khỏi giường, khoác áo choàng tắm, cầm lấy cây nến và bước đi dọc theo hành lang.

Trong một tâm trạng ít mềm mỏng hơn, điều đầu tiên ông Bennett làm khi đặt chân qua ngưỡng cửa căn phòng đối diện cầu thang sẽ là cảm thấy bực bội nhận ra rằng ông Mortimer, với sự khôn ngoan quen thuộc của mình, đã chiếm mất căn phòng ngủ đẹp nhất trong nhà. Tấm thảm mềm mại không phát ra một tiếng động nào khi ông Bennett tiến lại gần chiếc giường rộng rãi và sang trọng. Ánh nến chiếu vào phía sau một chiếc đầu hói một nửa. Ông Mortimer đang ngủ với khuôn mặt vùi sâu vào gối. Tư thế ấy chắc hẳn chẳng tốt cho sức khỏe của ông ta chút nào, nhưng đó chính xác là những gì ông ta đang làm. Từ phần chiếc chiếc gối mà gương mặt ông ta đang vùi vào phát ra những tiếng lục bục kỳ lạ, tựa như tiếng rền từ xa của một đoàn tàu đang lao tới dưới lòng tàu điện ngầm.

“Mortimer,” ông Bennett gọi.

Đoàn tàu dừng lại ở một ga để đón khách rồi lại tiếp tục rền rĩ chạy tiếp.

“Henry!” ông Bennett gọi và huých nhẹ vào phần thắt lưng của người bạn đang say ngủ.

“Cứ để ở thảm chùi chân ấy,” ông Mortimer lầm bầm, cựa quậy nhẹ và hé mở một góc miệng.

Ông Bennett bắt đầu quên đi sự hối hận để nhường chỗ cho cảm giác bị tổn thương. Ông cảm thấy giống như một người có một câu chuyện hay muốn kể nhưng lại chẳng tìm được ai chịu lắng nghe mình. Ông lại huých người kia một lần nữa, lần này mạnh bạo hơn. ông Mortimer phát ra một âm thanh giống như chiếc máy hát khi kim đĩa bị trượt, trằn trọc dịch chuyển trong giây lát, rồi ngồi bật dậy, trân trân nhìn vào ngọn nến.

“Thỏ! Thỏ! Thỏ!” ông Mortimer thốt lên rồi ngả người ngã quỵ xuống trở lại. Ông ta đã bắt đầu ngáy khò khò trước khi đầu chạm tới gối.

“Ý anh là sao, thỏ với chả thỏ?” ông Bennett cộc cằn hỏi.

Câu hỏi chẳng có gì là phi lý ấy lại rơi vào tai một kẻ điếc. ông Mortimer đã bắt đầu bước vào một đường hầm.

“Hồng quá mức!” ông lẩm bẩm khi chiếc chiếc gối nuốt chửng lấy khuôn mặt.

Chẳng ai dám chắc ông Bennett sẽ thực hiện hành động gì vào thời điểm ngặt nghèo này. Có lẽ ông sẽ bỏ cuộc trong tuyệt vọng rồi quay về phòng, bởi vì việc đi xin tha thứ cho một kẻ đang say ngủ quả là một công việc mệt mỏi. Thế nhưng, khi ông cúi người qua người người bạn đang chìm trong giấc mộng, một giọt sáp nến nóng hổi đã tách ra khỏi ngọn nến và rơi thẳng vào tai đang để trần của ông Mortimer. Người đang ngủ bừng tỉnh.

“Gì? Gì chứ?” ông ta kêu lên, giật mình chồm dậy. “Ai đấy?”

“Là tôi—Rufus,” ông Bennett nói. “Henry, tôi đang hấp hối đây!”

“Đang sấy khô á?”

“Hấp hối!”

Ông Mortimer ngáp dài một cái thật sâu. Sương mù của giấc ngủ lại đang bao trùm lấy ông ta lần nữa.

“Tám con thỏ đang ngồi trên bãi cỏ,” ông lẩm bẩm. “Nhưng mà hồng quá! Hồng quá mức!”

Và như thể cho rằng mình đã hoàn thành trọn vẹn phần việc trong cuộc trò chuyện và không thể đòi hỏi gì hơn ở mình nữa, ông ta lại rúc sâu vào gối ngủ tiếp.

Cảm giác bị tổn thương của ông Bennett càng trở nên sâu sắc hơn. Trong khoảnh khắc, ông suýt bị cám dỗ dùng lại liệu pháp phục hồi bằng sáp nến thêm lần nữa, nhưng đúng lúc ông sắp chịu thua thì một cơn đau nhói lên, tựa như có ai đó vừa đâm một cây kim nung đỏ vào lưỡi mình, đã kéo ông thực tại phũ phàng của tình cảnh hiện tại. Một kẻ sắp chết không thể dành những giờ phút cuối đời để nhỏ sáp nến vào tai người khác được. Suy cho cùng, có lẽ thời điểm này cũng hơi muộn, và ngày mai hãy còn khối thời gian để làm hòa với ông Mortimer. Nhiệm vụ bây giờ của ông là tìm cho ra Bream và mang đến cho anh ta tin vui về việc nối lại hôn ước.

Ông nhẹ nhàng khép cửa lại và tiếp tục đi lên lầu. Phòng ngủ của Bream, ông thừa biết, chính là căn phòng nằm ngay lối rẽ ở chiếu nghỉ tiếp theo. Ông nhẹ nhàng vặn nắm tay cửa rồi bước vào. Làm xong việc đó, ông hắng giọng.

“Bỏ khẩu súng đó xuống!” giọng nói của Jane Hubbard vang lên ngay lập tức, điềm tĩnh nhưng đầy uy nghiêm. “Tôi đã chĩa súng vào anh rồi đấy!”

Ông Bennett chẳng có khẩu súng nào cả, nhưng ông lại đánh rơi ngọn nến. Thật khó để phân định xem ông hoảng loạn hơn vì phát hiện ra mình đã vào nhầm phòng — và đó lại là phòng của một nữ nhi — hay vì quý cô chủ nhân của căn phòng nhầm lẫn ấy đang chĩa thứ trông giống như một cỗ đại bác nhỏ vào người ông từ phía cuối giường. Thực tế thì đó không phải đại bác mà là khẩu súng săn voi, vật mà cô Hubbard luôn mang theo bên mình mọi lúc mọi nơi — người bạn thân thiết nhất của mọi cô gái.

“Trời ơi, cô gái trẻ!” ông thở dốc.

Trong năm lần gần đây nhất có những gã đàn ông lẻn vào lều với mục đích ám sát cô, Jane Hubbard đều ném thẳng đạn mà chẳng thèm hỏi han câu nào. Chẳng hiểu thứ yếu đuối đàn bà nào đã khiến cô thốt lên một lời cảnh báo trong hoàn cảnh này nữa. Có lẽ đó là do những tác động làm suy nhược của nền văn minh hiện đại mang lại. Giờ đây cô cảm thấy thật may mắn vì đã làm thế, bởi vì khi đã tỉnh táo và hoàn toàn làm chủ được các giác quan, cô nhận ra kẻ đột nhập, dù là ai đi nữa, hoàn toàn không có ý đồ xấu nào cả.

“Ai đấy?” cô hỏi.

“Tôi không biết phải xin lỗi thế nào cho phải!”

“Không sao đâu! Để tôi thắp đèn đã.” Một que diêm bùng cháy trong bóng tối. Cô Hubbard thắp nến lên và nhìn ông Bennett với vẻ tò mò điềm đạm. “Mộng du à?” cô hỏi.

“Không, không!”

“Nói nhỏ thôi! Anh sẽ đánh thức ông Hignett đấy. Phòng ông ấy ở ngay bên cạnh. Đó là lý do tôi chọn căn phòng này, nhỡ đâu ông ấy trằn trọc suốt đêm.”

“Tôi muốn gặp Bream Mortimer,” ông Bennett nói.

“Cậu ta ở phòng cũ của tôi, cách đây hai phòng dọc theo hành lang. Anh tìm cậu ta có việc gì?”

“Tôi muốn thông báo cho cậu ta rằng cậu ta vẫn có thể tiếp tục được coi là đã đính hôn với con gái tôi.”

“Ồ, chà, chắc cậu ta không phiền vì bị đánh thức để nghe tin đó đâu. Nhưng ý tưởng gì thế này?”

“Đó là cả một câu chuyện dài.”

“Không sao đâu. Thức thâu đêm luôn đi.”

“Tôi là một người sắp chết. Tôi tỉnh giấc cách đây một tiếng đồng hồ với cảm giác đau nhói dữ dội...”

Cô Hubbard lắng nghe câu chuyện về các triệu chứng bệnh của ông với vẻ thích thú nhưng không hề mảy may hoảng hốt.

“Thật là nhảm nhí!” cô kết luận sau khi nghe xong.

“Tôi xin đảm bảo với cô rằng...”

“Tôi cá là chẳng có chuyện gì nghiêm trọng đâu.”

“Thưa cô gái trẻ,” ông Bennett nói, có chút chạnh lòng. “Tôi đã dành một phần đáng kể cuộc đời mình để nghiên cứu y học...”

“Tôi biết chứ. Rắc rối nằm ở chỗ đó đấy. Lẽ ra người ta không nên cho phép đọc sách y khoa.”

“Thôi được, chúng ta không cần phải bàn về chuyện đó nữa,” ông Bennett đáp bằng giọng cứng nhắc. Ông cảm thấy bực bội khi bị kéo giật ra khỏi thung lũng bóng tối của tử thần bằng gáy như thế này. Một kẻ sắp chết cũng phải giữ lấy chút phẩm giá chứ. “Bây giờ tôi xin phép rời khỏi đây để đi gặp cậu thanh niên Mortimer.” Ông vẫn bấu víu vào hy vọng rằng ít ra Bream Mortimer sẽ tiếp đón ông một cách tương xứng. “Chúc cô ngủ ngon!”

“Nhưng đợi một lát đã!”

Ông Bennett bước ra khỏi phòng mà chẳng thèm ngoảnh lại. Ông thấy nhẹ người khi rời đi. Jane Hubbard khiến ông vô cùng phát bực.

Kỳ vọng nhận được kết quả khả quan hơn từ Bream cuối cùng cũng thành hiện thực. Phải mất một lúc lâu mới đánh thức được chàng trai trẻ ấy khỏi giấc ngủ sâu gần như chẳng kém gì bố anh ta; nhưng một khi đã tỉnh giấc, anh ta tỏ ra vô cùng trân trọng tính chất nghiêm trọng của sự việc. Niềm vui sướng trước một nửa tin tức từ người đến thăm đan xen lẫn sự hoang mang và đồng cảm trước nửa tin tức còn lại. Anh ta cảm ơn ông Bennett rối rít, bày tỏ sự quan tâm thích đáng khi biết về tình cảnh khủng khiếp của ông, đồng thời thể hiện một hành động thiết thực là biếu ông một lọ dầu xoa bóp mà anh ta từng thấy rất hiệu quả khi bị côn trùng đốt. Từ chối món quà ấy dẫu lòng vẫn đầy biết ơn, ông Bennett cáo lui và tiếp tục bước đi dọc theo hành lang với một cảm giác ấm áp nhen nhóm trong tim. Sự ấm áp ấy kéo dài cho đến khi ông gần tới chỗ chiếu nghỉ, thì bỗng tan biến bởi một giọng nói mềm mại nhưng đầy quyền lực phát ra từ cửa phòng cô Hubbard.

“Lại đây!” cô Hubbard gọi. Cô đã khoác lên mình chiếc áo tắm màu xanh, trông giống hệt một võ sĩ quyền Anh chuẩn bị bước lên võ đài.

“Gì thế?” ông Bennett lạnh lùng đáp, dẫu vậy vẫn lê bước quay lại.

“Tôi sẽ kiểm tra cái lưỡi đó của anh,” Jane kiên quyết nói. “Tôi cho rằng anh đang làm quá lên cho một chuyện chẳng có gì.”

Ông Bennett ưỡn ngực ra vẻ kiêu hãnh hết mức có thể đối với một gã đàn ông mập mạp đang mặc áo choàng tắm, nhưng sự uy nghi đó hoàn toàn lãng phí trước cô bạn đồng hành, người đã quay lưng bước ngược vào phòng.

“Vào đây,” cô nói.

Nhiều gã đàn ông gan góc hơn ông Bennett từng thấy việc cưỡng lại mệnh lệnh điềm tĩnh trong giọng nói ấy là bất khả thi, nhưng dẫu vậy ông vẫn tự trách bản thân vì sự yếu mềm đã vâng lời.

“Ngồi xuống!” Jane Hubbard ra lệnh.

Cô chỉ tay về chiếc ghế đẩu thấp đặt cạnh bàn trang điểm.

“Thè lưỡi ra!” cô giục khi ông Bennett, vẫn đang chịu sự chi phối kỳ lạ từ cô, lủi thủi ngồi xuống ghế đẩu. “Thè ra nữa đi! Đúng rồi. Cứ giữ nguyên thế nhé!”

“Ái!” ông Bennett hét lên, giật nảy mình đứng phắt dậy.

“Làm cái quái gì mà kêu to thế! Anh sẽ đánh thức ông Hignett mất. Ngồi xuống lại mau!”

“Tôi...”

“Ngồi xuống!”

Ông Bennett đành ngồi xuống. Cô Hubbard lại một lần nữa chìa bàn tay đang cầm chiếc kim — thứ vừa gây ra tiếng kêu la của ông. Ông co rúm người lại né tránh đầy tuyệt vọng.

“Đồ trẻ con!” cô Hubbard quở trách. “Chà, có lần tôi từng khâu đến mười tám mũi trên đầu một người phu khuân vác bản địa mà anh ta còn chẳng làm mình làm mẩy bằng một góc nửa của anh. Giờ thì ngồi yên nào.”

Ông Bennett vâng lời — được chừng khoảng hai giây. Sau đó, ông lại nhảymất khỏi ghế thêm lần nữa. Nếu cần phải minh chứng cho cá tính mạnh mẽ của nữ bác sĩ tài năng này, thì tiếng rên rỉ kìm nén mà ông vừa phát ra chính là một minh chứng rõ ràng nhất. Ông vừa định hé môi — đã kịp nắn nót những lời mở đầu cho một bài phản đối đanh thép — thì đột nhiên ông nhận thấy có cái gì đó trong miệng mình, một vật gì đó nhỏ và cứng. Ông lấy nó ra và săm soi khi nó nằm trên ngón tay mình. Đó là một mảnh vụn li ti của vỏ tôm. Và ngay lúc ấy, ông nhận thức rõ sự cải thiện đáng kể ở cái lưỡi của mình. Vết sưng đã biến mất hoàn toàn.

“Tôi đã bảo anh rồi mà!” Jane Hubbard điềm nhiên nói. “Nó là cái gì thế?”

“Nó... hình như là một mảnh...”

“Vỏ tôm. Và trưa nay chúng ta đã ăn món tôm. Chúc ngủ ngon.”

Đi được nửa quãng cầu thang, ông Bennett chợt lóe lên ý nghĩ rằng mình muốn hát. Ông muốn hát thật to, và trong suốt một khoảng thời gian dài. Ông kìm nén xung động đó lại và quay trở về giường. Nhưng niềm nhẹ nhõm trào dâng trong lòng quá mức mạnh mẽ để có thể cứ thế nén chặt lại. Ông muốn kể cho ai đó nghe toàn bộ câu chuyện này. Ông cần một người tâm sự.

Webster, người quản gia, lại một lần nữa bị đánh thức bởi tiếng chuông gọi, thở dài cam chịu và lê bước xuống lầu.

“Ngài gọi tôi ạ?”

“Webster,” ông Bennett hét lên, “mọi chuyện ổn cả rồi! Tôi không hề chết! Tôi không hề chết đâu, Webster!”

“Vâng, thưa ngài,” Webster đáp gọn lỏn. “Ngài còn cần gì thêm nữa không ạ?”

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.