Con Lắc Foucault

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 353 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
87

❊ ❊ ❊

Thật là trùng hợp đáng ngạc nhiên khi bản Folio* năm 1623, đứng tên Shakespeare, chứa đúng ba mươi sáu vở kịch...

− W. F. C. Wigston, Francis Bacon versus Phantom Captain Shakespeare: The Rosicrucian Mask , London, Kegan Paul, 1891, tr. 353

Tuyển tập kịch đầu tiên của Shakespeare, in năm 1623, gồm 36 vở kịch, trong đó có 18 vở chưa từng được xuất bản, chia thành 3 dòng: Hài kịch, Lịch sử và Bi kịch.

Khi trao đổi kết quả những huyễn tưởng, chúng tôi thấy, mà cũng phải thôi, như mình đang tiến bước dựa trên những mối liên kết không đảm bảo, trên những con đường tắt quá khác thường đến nỗi nếu có bị người ta buộc tội đã mù quáng tin thật thì chúng tôi sẽ lấy làm xấu hổ. Cả bọn tự an ủi với việc nhận ra - giờ đây không nói ra miệng nữa, tôn trọng nghi thức của phép châm biếm - rằng mình chỉ đang giễu nhại logic của đám Quỷ giả. Nhưng trong những khoảng thời gian mỗi người một ngả thu thập chứng cứ đặng trình ra tại buổi họp lần sau, và với lương tâm trong sạch của những người đang tích cóp vật liệu cho một cuộc pha trộn các màn giễu nhại, não chúng tôi trở nên quen với việc kết nối, kết nối, kết nối mọi thứ với mọi thứ còn lại, cho tới khi chúng tôi làm việc đó một cách tự động, theo thói quen. Tôi tin rằng bạn có thể đạt tới điểm này một khi không còn khác biệt nào giữa việc nhiễm thói quen giả vờ tin và nhiễm thói quen tin.

Đây là chuyện muôn đời của các gián điệp: họ trà trộn vào hàng ngũ mật vụ của địch, họ dần dần có thói quen nghĩ như địch, và nếu có sống sót thì đó là bởi vì họ đã thành công. Rồi chẳng bao lâu, cũng dễ đoán thôi, họ đi sang phía bên kia bởi vì đó giờ đã trở thành phe của họ. Hoặc lấy ví dụ những người sống một mình với một chú chó. Họ nói chuyện với chú chó suốt cả ngày dài; ban đầu họ cố tìm cách hiểu chú chó, rồi họ thề rằng chú chó có thể hiểu được họ, nó thẹn thùng, nó ghen tị, nó đa cảm; sau đó họ trêu chọc chú chó, bày ra chuyện này chuyện kia, cho tới khi họ chắc chắn rằng chú chó đã trở nên như họ, con người, và họ tự hào về điều ấy, nhưng thực tế là họ trở nên giống chú ta: họ đã trở thành họ chó.

Có lẽ bởi tôi có liên hệ hằng ngày với Lia và đứa bé nên tôi ít bị trò chơi ảnh hưởng nhất trong ba người. Tôi tin rằng mình là người làm chủ trò chơi; tôi cảm thấy một lần nữa mình lại đang gõ chiếc agogô trong buổi lễ ở Brazil: bạn ở bên phía những người kiểm soát được cảm xúc chứ không phải bên những người đang bị cảm xúc kiểm soát, về phần Diotallevi, khi ấy thì tôi chưa biết nhưng giờ tôi đã rõ. Anh ta đang huấn luyện mình để nghĩ bằng cật ruột giống như một Quỷ giả. Còn về Belbo, anh ta đang tự đồng nhất ở một cấp độ có ý thức hơn. Tôi ngày càng nghiện, Diotallevi ngày càng suy đồi, còn Belbo ngày càng cải đạo. Nhưng tất cả chúng tôi đều từ từ đánh mất cái ánh sáng trí tuệ cho phép ta luôn luôn phân biệt được giữa tương đồng và đồng nhất, giữa ẩn dụ và thực tế. Chúng tôi đang mất cái khả năng bí ẩn, tươi sáng và vô cùng đẹp đẽ kia, khả năng nói rằng Signor A đã trở nên cục súc - mà không thoáng nghĩ rằng giờ ông ta có lông và răng nanh. Tuy nhiên, kẻ bệnh hoạn, khi nghĩ “cục súc”, sẽ lập tức thấy Signor A đi bốn chân, sủa hoặc gầm gừ.

Còn với Diotallevi - giá như không quá phấn khích thì đáng lẽ chúng tôi đã phải nhận ra - chuyện kia bắt đầu khi anh quay lại vào cuối hè năm đó. Anh gầy đi, nhưng không phải vẻ gầy gò khỏe mạnh của người đã đi bộ vài tuần trên núi tuyết. Nước da bạch tạng mịn màng của anh lúc này nhuốm màu vàng vọt. Có lẽ lúc ấy chúng tôi nghĩ, nếu chúng tôi có từng để ý, rằng suốt kỳ nghỉ này anh ta chúi mũi vào những cuộn giấy của giáo sĩ Do Thái. Nhưng tâm trí chúng tôi bận để vào chuyện khác.

Trong những ngày sau đó, nhóm tôi đã có thể đưa ra lời giải thích về những phe phái đối chọi với cánh Bacon.

Chẳng hạn, những nghiên cứu Hội Tam điểm hiện tại tin rằng Quang chiếu hội Bavaria, những người công khai chủ trương làm suy vong các quốc gia và gây mất ổn định nhà nước, không chỉ truyền cảm hứng cho phái vô chính phủ của Bakunin mà còn cho chính những người Mác-xít. Quang chiếu hội là những kẻ gây hấn; họ là các thành viên phe Bacon đã xâm nhập vào dân tộc Teuton. Trong đầu Marx và Engels nghĩ đến một điều hoàn toàn khác khi họ bắt đầu Bản tuyên ngôn năm 1848 với dòng hùng biện “Một bóng ma đang ám châu Âu.” Vì sao lại là ẩn dụ Gothic này? Tuyên ngôn Đảng Cộng sản đang mỉa mai ám chỉ cuộc săn lùng bí mật Kế hoạch, cuộc săn lùng đã làm rúng động lục địa này trong hàng thế kỷ. Bản tuyên ngôn đề xuất một phương án thay thế cho cả phái Bacon lẫn nhóm Tân dòng Đền. Marx, một người Do Thái, có lẽ ban đầu là người phát ngôn cho các giáo sĩ của Gerona hay Safed, đã cố gắng kéo tất cả Người Được Lựa Chọn vào cuộc tìm kiếm. Nhưng rồi dự án này ám ảnh ông ta, thế là ông ta đánh đồng các Shekhinah - những người bị lưu đày khỏi Vương quốc - với giai cấp vô sản, và bởi vậy, phụ lòng mong mỏi của những người đã dạy dỗ mình, Marx biến toàn bộ Do Thái giáo truyền tụng về đấng Cứu thế thành một thứ hoàn toàn khác hẳn. Hiệp sĩ dòng Đền toàn thế giới, liên hiệp lại! Bản đồ về tay giai cấp công nhân! Tuyệt vời! Còn có lý giải lịch sử nào tốt hơn cho Chủ nghĩa Cộng sản?

“Phải,” Belbo nói, “nhưng suốt lộ trình phái Bacon cũng gặp rắc rối; đừng nghĩ rằng họ thuận buồm xuôi gió. Một số người trong bọn họ khởi hành tìm đường cao tốc khoa học nhưng rồi gặp phải ngõ cụt. Vào giai đoạn cuối của triều đại, những Einstein và Fermi, sau khi săn lùng bí mật ở trung tâm của vi mô, đã vấp phải phát minh sai lầm: thay vì năng lượng đất - sạch sẽ, tự nhiên, khôn ngoan - họ khám phá ra năng lượng nguyên tử - công nghệ, phi tự nhiên, ô nhiễm...”

“Không-thời gian: sai lầm của phương Tây,” Diotallevi nói.

“Đó là thất bại của Trung tâm. Vắc-xin và penicillin khác nào biếm họa về Tiên dược cho ta Cuộc sống Bất tử,” tôi thêm vào.

“Tương tự một hiệp sĩ dòng Đền khác, Freud,” Belbo nói, “người thay vì thăm dò mê cung của thế giới ngầm vật lý lại đi thăm dò mê cung của thế giới ngầm tâm lý, như thể mọi sự về chúng chưa từng được các nhà giả kim nói tới, mà lại nói hay hơn nhiều.”

“Nhưng chính anh là người đang cố gắng xuất bản các tác phẩm của bác sĩ Wagner,” Diotallevi phản đối. “Với tôi, phân tâm học là cho bọn loạn thần.”

“Phải, và cái dương vật thuần chỉ là một biểu tượng sinh sản,” tôi tổng kết. “Nào, các vị, chúng ta đừng lạc đề nữa. Và đừng phí phạm thời gian. Tụi mình vẫn chưa biết nhét nhóm Phaolô và Jerusalem vào đâu đây.”

Nhưng trước khi trả lời được câu hỏi này, chúng tôi gặp một nhóm khác, dù không thuộc nhóm ba mươi sáu người vô hình nhưng bước vào trò chơi rất sớm, phần nào làm đảo lộn các dụ tính, gây ra hỗn độn: dòng Tên.

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.