Qui operatur in Cabala... si errabit in opere aut non purificatus accesserit, deươrabitur ab Azazale.
− Pico della Mirandola, Conclusiones Magicae
Vào cuối tháng Mười một tình trạng sức khỏe của Diotallevi đột ngột xấu đi. Anh ta gọi điện đến văn phòng báo sẽ vào viện. Bác sĩ bảo anh không có gì phải lo lắng nhưng tốt nhất cứ nên kiểm tra một chút.
Không hiểu sao tôi và Belbo lại thấy có liên quan giữa bệnh tật của Diotallevi với Kế hoạch, thứ mà có lẽ chúng tôi đã đi quá đà. Nghe thì thật vô lý, nhưng chúng tôi cảm thấy có lỗi. Đây là lần thứ Hai tôi cơ hồ đã đồng lõa với Belbo phạm tội. Một lần, chúng tôi đã cùng nhau im lặng, giữ kín miệng trước De Angelis; còn giờ chúng tôi lại nói quá nhiều. Chúng tôi bảo nhau rằng nghĩ vậy thật điên rồ, nhưng vẫn không tài nào rũ bỏ được cảm giác bất an. Và bởi vậy, trong khoảng một tháng hoặc hơn thế, chúng tôi không đả động gì đến Kế hoạch.
Trong lúc ấy, sau khi nghỉ khoảng hai tuần, Diotallevi ghé qua để báo với chúng tôi bằng giọng lãnh đạm rằng anh ta đã xin phép Garamond nghỉ ốm. Bác sĩ đã đề nghị phác đồ điều trị. Diotallevi không nói chi tiết, nhưng theo đó thì cứ đều đặn hai ba ngày anh ta lại phải vào viện và việc điều trị sẽ khiến anh ta rất yếu mệt. Tôi không biết làm thế nào anh ta có thể yếu đi nhanh như vậy, mặt anh ta trắng bệch gần như màu tóc.
“Và quên hết những câu chuyện kia đi,” anh ta nói. “Chúng không có lợi cho sức khỏe, rồi các cậu sẽ thấy. Đó là sự trả thù của Hội Thập tự Hoa hồng.”
“Đừng lo,” Belbo mỉm cười với anh ta. “Chúng tôi sẽ khiến cuộc sống của những tay Thập tự Hoa hồng đó thực sự khốn khổ, rồi họ sẽ để cho anh yên. Không sao đâu.” Rồi anh ta bứng ngón tay.
Việc điều trị kéo dài cho tới tận đầu năm mới. Tôi mải mê với dự án lịch sử ma thuật - thứ có thực, vấn đề nghiêm túc, tôi tự nhủ, chứ không phải chuyện vô bổ của mấy thằng tôi. Mỗi ngày Garamond ghé qua ít nhất một lần để hỏi tin Diotallevi. “Và các cậu hãy làm ơn cho ta biết nếu có bất cứ yêu cầu nào, bất cứ vấn đề nào, bất cứ hoàn cảnh nào mà ta, công ty, có thể giúp người bạn đáng ngưỡng mộ của chúng ta. Với ta, cậu ấy như một người con trai - hơn thế, một người em trai - và ơn trời đây là một đất nước văn minh, dù người ta có nói thế nào; chúng ta có một hệ thống y tế công mà ta có thể tự hào.”
Agliè tỏ vẻ quan tâm, hỏi tên bệnh viện và gọi cho giám đốc, một người bạn thân (người này tình cờ sao lại là anh em của một TGTT mà Agliè có mối giao hảo tuyệt vòi). Diotallevi sẽ được chữa trị với sự quan tâm đặc biệt.
Lorenza thường xuyên ghé đến thăm hỏi. Điều này đáng lẽ có thể khiến Belbo hạnh phúc, nhưng anh ta đón nhận nó như một ám chỉ khác rằng tiên lượng bệnh của mình không hề tốt. Lorenza ở đó, nhưng vẫn khó với tới, bởi vì nàng không ở đó vì anh ta.
Không lâu trước Giáng sinh, tôi nghe được một cuộc đối thoại của họ. Lorenza đang nói với anh ta: “Tuyết thích lắm và họ có những căn phòng nhỏ rất quyến rũ. Anh biết trượt tuyết việt dã đúng không?” Tôi kết luận rằng họ sẽ cùng nhau trải qua đêm giao thừa. Nhưng một ngày sau Lễ Hiển linh, khi Lorenza xuất hiện ở hành lang, Belbo nói với nàng, “Chúc mừng năm mới,” và tránh cái ôm của nàng.