Các văn bản này không dành cho đám phàm nhân bình thường... Nhận thức ngộ đạo là một con đường chỉ dành riêng cho cá nhân ưu tú... Bởi, như lời Kinh thánh đã dạy: ngọc trai, chó liệng cho heo*.
Phúc âm Matthew, 7:6 (Kinh Thánh Tân ước, theo bản dịch của nhóm Phiên dịch Các giờ kinh phụng vụ).
− Kamal Jumblatt, Phỏng vấn trên Le Jour, 31 tháng Ba 1967
Arcana publicata vilescunt: et gratiam prophanata amittunt. Ergo: ne margaritas obijce porcis, seu asino substerne rosas.
− Johann Valentin Andreae, Die Chymische Hochzeit des
Christian Rosencreutz, Strassburg, Zetzner, 1616,
trang tranh đầu sách.
Về chuyện này, ta còn có thể tìm thấy ở đâu khác người có khả năng đợi trên mỏm đá suốt sáu thế kỷ ròng, người thực sự đợi trên tảng đá? Phải, Alamut cuối cùng đã sụp đổ dưới sức ép của quân Mông cổ, nhưng giáo phái Ismaili vẫn sống sót rải khắp phương Đông: nó hòa trộn với Sufi giáo phi Shia, nó sản sinh ra giáo phái khủng khiếp Druze, và cuối cùng nó sống sót giữa những Khoja Ân Độ, những tín đồ của Aga Khan, không xa vị trí của Agarttha.
Nhưng tôi đã khám phá ra nhiều hơn thế. Trong triều đại Fatimid, thông qua Học viện Heliopolis, các khái niệm hermetic của người Ai Cập cổ được khám phá lại ở Cairo, và một ngôi nhà của khoa học được dựng nên ở đó. Ngôi nhà của khoa học! Liệu có phải Bacon lấy cảm hứng chính từ đây cho Ngôi nhà Solomon của mình, thứ mà đến lượt nó lại là hình mẫu cho Viện bảo tồn?
“Là thế, chính là thế, không còn nghi ngờ gì,” Belbo nói, nét mặt say sưa. “Nhưng giờ thì làm sao khớp các tín đồ Kabbalah vào đây được?”
“Đó chỉ là một câu chuyện song song. Các rabbi của Jerusalem cảm thấy có gì đó đã xảy ra giữa các hiệp sĩ dòng Đền và những Sát thủ, và các rabbi của Tây Ban Nha, qua rình mò nhờ đội lốt người cho vay lấy lãi với các trang ấp của dòng Đền ở châu Âu, đã ngửi thấy gì đó. Họ đã bị loại ra ngoài, thế nên, sôi sục niềm tự tôn dân tộc, họ quyết định tự mình tìm cho ra. Gì chứ?! Chúng ta, những Người Được Chọn, mà lại bị ngăn cản không được biết về Bí mật của các Bí mật sao? Thế là, ầm, truyền thống Kabbalah bắt đầu: một nỗ lực dũng mãnh của những kẻ bị phân tán, những người ngoài cuộc, để vượt mặt các thử lĩnh, những người nắm quyền lực, bằng việc tuyên bố mình biết tất cả.”
“Nhưng làm thế, họ khiến người Cơ đốc giáo có ấn tượng rằng họ thực sự biết tất cả.”
“Và đến một lúc có kẻ nào đấy phạm phải sai lầm tột đỉnh, nhầm Ismail với Israel.”
“Vì Chúa, đừng bảo tôi rằng Barruel và Nghị định thư và tất cả phần còn lại đơn giản chỉ là kết quả của việc đánh vần sai. Casaubon à, chúng ta đang thu nhỏ cả một chương bi kịch trong lịch sử lại thành một lỗi lầm của Pico della Mirandola.”
“Không, có thể có lý do khác. Dân tộc Được Lựa Chọn đã nhận lấy trách nhiệm diễn dịch Cuốn sách. Người ta sợ những ai khiến họ phải nhìn thẳng vào Luật. Nhưng còn nhóm Sát thủ? Vì sao họ không ra mặt sớm hơn?”
“Belbo! Hãy nghĩ xem sau trận Lepanto thì cái khu vực ấy tiêu điều đến mức nào. Sebottendorf biết có thể học được điều gì đó từ những thầy tu Hồi giáo người Thổ, nhưng Alamut không còn; những người Thổ ấy đang chui nhủi chỗ nào có Chúa biết. Họ chờ đợi. Và cuối cùng thời khắc của họ cũng tới; khi làn sóng phục hưng Hồi giáo tràn tới họ lại ló đầu ra. Đưa Hitler vào Kế hoạch, chúng ta tìm thấy một nguyên nhân thích đáng cho Thế chiến thứ Hai. Giờ, đưa vào đó nhóm Sát thủ ở Alamut, chúng ta giải thích được chuyện gì đã xảy ra trong bao năm ở Vịnh Ba Tư. Và đây là chỗ mà chúng ta tìm thấy một vị trí cho Tres, Templi Resurgentes Equites Synarchici của chúng ta. Cuối cùng cũng có một hội mà mục tiêu là hàn gắn sự rạn nứt giữa các hệ phái hiệp sĩ tâm linh theo những đức tin khác nhau.”
“Hoặc là để kích động xung đột và thừa cơ đục nước thả câu. Một lần nữa chúng ta đã hoàn tất công việc, chỉnh đốn lại Lịch sử. Liệu có thể nào vào cái thời khắc tối quan trọng kia Con lắc sẽ tiết lộ rằng Umbilicus Mundi nằm ở Alamut?”
“Ta đừng đi quá xa. Tôi sẽ để điểm cuối cùng này treo đó.”
“Giống như Con lắc.”
“Nếu anh muốn vậy. Chúng ta không thể cứ nói tuột hết bất cứ thứ gì nảy ra trong đầu.”
“Không, không. Học thuật nghiêm túc, trên tất thảy.”
Tối đó tôi tự chúc mừng mình đã phát minh ra một câu chuyện vĩ đại. Tôi là một kẻ duy mỹ dùng thịt và máu của thế giới để đắp nên Mỹ nhân. Nhưng Belbo lúc này đã là một cao nhân, và, như các cao nhân khác, không phải thông qua thiên khải, mà là faute de mieux*.
Tiếng Pháp, có nghĩa là cực chẳng đã, chẳng còn các nào hơn.