Ồ, anh đã vạch mặt rất tài đám giáo phái bí mật ma quỷ đang dọn đường cho Kẻ Chống Kitô... Nhưng vẫn còn một giáo phái bí mật mà anh mới chỉ chạm nhẹ thôi.
− Thư đại úy Simonini gửi Barruel, đăng trên La civiltà cattolica,
ngày 21 tháng Mười năm 1882
Việc Napoléon nối tình hữu nghị với người Do Thái đã khiến dòng Tên phải thay đổi chiến lược. Cuốn Mémoires của Barruel không nhắc gì tới người Do Thái. Tuy nhiên vào năm 1806 ông ta nhận được thư của một đại úy Simonini nào đó, người này nhắc ông ta rằng Mani và Sơn nhân Lão quái cũng là người Do Thái, rằng chính người Do Thái lập ra Hội Tam điểm, và người Do Thái đã thâm nhập vào tất cả các hội bí mật đang tồn tại.
Lá thư của Simonini, được lưu truyền một cách khôn ngoan khắp Paris, đã làm ê mặt Napoléon, người vừa kết nối với Grand Sanhedrin. Động thái này rõ ràng đã cảnh báo cho cả người phái Phaolô bởi vì Thượng Hội đồng Chí Thánh của giáo hội Chính thống Nga tuyên bố: “Napoléon đang đề nghị liên hiệp tất cả người Do Thái, những kẻ đã bị cơn thịnh nộ của Chúa Trời gieo rắc khắp thế gian, sao cho họ lật đổ giáo hội của Jesus và tuyên bố Napoléon mới là Chúa Cứu thế thực sự.”
Barruel chấp nhận ý tưởng rằng âm mưu này không chỉ có tính chất Tam điểm mà còn là Do Thái-Tam điểm. hơn thế, yếu tố quỷ dữ này cho phép ông ta tấn công một kẻ thù mới: văn bản Alta Vendita Carbonara, và sau này là những cha xứ bài giáo sĩ của phong trào Risorgimento, từ Mazzini cho tới Garibaldi.
“Nhưng tất cả chuyện này xảy ra vào giữa thế kỷ 19,” Diotallevi nói, “trong khi chiến dịch bài Do Thái lớn thì đến cuối thế kỷ mới khởi động, với việc xuất bản Nghị định thư của các trưởng lão Zion. Và Nghị định thư xuất hiện ở Nga. Vậy nên chúng là nỗ lực của nhóm Phaolô.”
“Đương nhiên,” Belbo nói. “Giờ thì đã rõ rằng nhóm Jerusalem phân tán thành ba nhánh. Nhánh đầu tiên, thông qua tín đồ Kabbalah Tây Ban Nha và Provençal, đi truyền cảm hứng cho phái Tân dòng Đền; nhánh thứ Hai bị cánh Bacon chiếm lấy và tất cả họ trở thành nhà khoa học hoặc chủ nhà băng. Đó là những người mà dòng Tên kịch liệt chống. Nhưng còn một nhánh thứ ba định cư tại Nga. Người Do Thái Nga nói chung là tiểu thương và người cho vay nặng lãi, bởi vậy nên bị những nông dân bần cùng căm ghét; nhưng bởi vì văn hóa Do Thái là văn hóa của kinh Torah và tất cả người Do Thái đều biết đọc biết viết nên cuối cùng họ cũng lan tới hàng ngũ giới trí thức chủ trương tự do và cách mạng. Nhóm Phaolô, ngược lại, là những kẻ thần bí, phản động, ngầm bắt tay với giới địa chủ và đồng thời xâm nhập vào triều đình. Hiển nhiên, giữa họ và nhóm Jerusalem không thể có qua lại nào. Vậy nên họ quyết tâm làm mất mặt người Do Thái và thông qua người Do Thái - bài này họ học được từ dòng Tên - họ gây rắc rối cho các đối thủ ở nước ngoài, cả nhóm Tân dòng Đền lẫn nhóm Bacon.”