Con Lắc Foucault

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 353 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
98

❊ ❊ ❊

Đảng Quốc xã không khoan nhượng những hội bí mật, bởi vì bản thân nó Là một hội bí mật, có đại thử Lĩnh của nó, sự ngộ đạo phân biệt chủng tộc của nó, những nghi thức và phép thụ giáo của nó.

− René Alleau, Les sources occultes du nazisme.

Paris, Grasset 1969, tr. 214

Chính vào khoảng thời gian này Agliè trượt khỏi tay chúng tôi. Đó là cách diễn đạt mà Belbo dùng, với giọng điệu thản nhiên quá mức. Một lần nữa tôi cho sự thản nhiên này là bởi ghen tuông. Lặng lẽ chịu đựng sức ảnh hưởng to lớn của Agliè đối với Lorenza, anh ta châm biếm thành lời về sức ảnh hưởng mà Agliè đang giành được ở Garamond.

Có lẽ đó là lỗi của chính chúng tôi. Agliè đã bắt đầu quyến rũ Garamond gần một năm trước, kể từ bữa tiệc giả kim ở Piemonte. Ngay sau đó, Garamond tin tưởng giao danh sách các TGTT cho ông ta, để ông ta chiêu mộ thêm những nạn nhân mới hòng thêm da thịt cho danh mục sách Vén màn thần Isis; tới thời điểm này, Garamond tham khảo ý kiến của ông ta trong từng quyết định và chắc chắn là có trả lương hằng tháng cho ông ta. Gudrun, người thực hiện những cuộc viễn chinh định kỳ tới cuối hành lang và bên kia cửa kính dẫn vào thế giới trải nệm của Manutius, luôn luôn kể với chúng tôi bằng giọng lo lắng rằng Agliè đã đàng hoàng có chỗ của mình trong văn phòng của Signora Grazia; ông ta đọc cho cô ấy soạn thư, đưa những vị khách mới vào văn phòng của Garamond, và, nói ngắn gọn - và đến đây nỗi phẫn uất của Gudrun khiến chị ta còn nuốt thêm nhiều nguyên âm nữa - cư xử cứ như ông ta là chủ nơi này. Đáng lẽ lúc đó chúng tôi phải tự hỏi vì sao Agliè lại dành nhiều giờ đến thế cho file địa chỉ tác giả của Manutius. Lựa chọn những TGTT để mời tham dự vào danh sách tác giả cho Vén màn thần Isis đáng ra không cần mất nhiều thời gian như vậy. Thế mà ông ta cứ tiếp tục viết thư, liên lạc, hẹn gặp.

Nhưng chúng tôi thực sự đã dung dưỡng cho sự tự tung tự tác của ông ta. Điều này hợp ý Belbo. Thêm Agliè ở đường Marchese Gualdi có nghĩa là bớt Agliè ở đường Sincere Renato. Bởi vậy, khi Lorenza Pellegrini bất ngờ xuất hiện như nhiều lần khác, và Belbo, với sự phấn khích không che giấu, mặt mày bừng sáng một cách đáng thương, thì khả năng “Simon” xông vào phá hoại bầu không khí sẽ ít đi.

Tôi cũng không lấy làm phiền lòng, bởi đến giờ tôi đã mất hứng thú với Vén màn thần Isis và ngày càng đắm chìm vào dự án của tôi về lịch sử phép mầu. Cảm thấy mình đã học được từ các Quỷ giả mọi thứ cần học, tôi mặc cho Agliè lo liệu phần liên lạc (và hợp đồng) với các tác giả mới.

Diotallevi cũng không phản đối. Nói chung, thế giới dường như ngày càng ít có ý nghĩa với anh. Giờ ngẫm lại, tôi nhận ra rằng anh tiếp tục sút cân một cách đáng lo. Đôi lúc tôi bắt gặp anh trong phòng làm việc, cúi người trên một bản thảo, đôi mắt vô định, bút chực rơi khỏi tay. Anh không ngủ; anh kiệt sức.

Có một lý do khác khiến chúng tôi chấp nhận việc số lần xuất hiện của Agliè ngày càng ít đi và chúng ngày càng ngắn lại - ông ta chỉ đưa lại cho chúng tôi những bản thảo ông ta đã từ chối rồi biến mất vào hành lang. Thực tế là chúng tôi không muốn ông ta nghe thấy những cuộc thảo luận của mình. Nếu có ai hỏi vì sao, chúng tôi sẽ lấy lý do tế nhị hoặc ngại ngùng, bởi vì chúng tôi đang giễu nhại môn siêu hình học mà ông ta tin tưởng theo cách nào đó. Nhưng thực ra là chúng tôi không tin tưởng; chúng tôi đang dần dần nhuốm lấy sự dè dặt tự nhiên của những người sở hữu một bí mật, chúng tôi đang đặt Agliè vào vai đám đông ngoại đạo trong khi ngày càng coi trọng thứ mình đã sáng tạo ra. Có lẽ, cũng như Diotallevi đã nói trong một phút hóm hỉnh, lúc này chúng tôi đã có một Saint-Germain thực thụ nên không cần một bản mô phỏng nữa.

Agliè có vẻ không phật ý vì sự kín đáo của chúng tôi. Ông ta sẽ chào chúng tôi, rồi ra về, với một phong thái lịch lãm gần như là ngạo mạn.

Một sáng thứ Hai nọ tôi đi làm muộn, và Belbo hào hứng mời tôi qua phòng của anh ta, gọi cả Diotallevi nữa. “Tin tức lớn đây,” anh ta nói. Nhưng anh ta chưa kịp mở miệng kể thì Lorenza xuất hiện. Belbo bị giằng xé giữa niềm hân hoan bởi cuộc viếng thăm này và nỗi nôn nóng kể cho chúng tôi điều anh ta đã khám phá ra. Ngay sau đó có tiếng gõ cửa, và Agliè thò đầu vào. “Tôi không muốn quấy rầy các bạn. Làm ơn đừng đứng dậy. Tôi không có quyền xâm phạm vào một hội đồng tôn giáo thế này. Tôi chỉ muốn nói với nàng Lorenza thân mến của chúng ta rằng tôi đang ở trong văn phòng của Signor Garamond. Và tôi hy vọng rằng ít nhất mình có quyền được mòi nàng một ly sherry trưa nay, trong văn phòng của tôi.”

Trong văn phòng của ông ta! Lần này thì Belbo mất bình tĩnh. Tất nhiên là trong chừng mực anh ta có thể mất bình tĩnh được. Anh ta đợi Agliè đi rồi rít ra qua kẽ răng: “Ma gavte la nata.”

Lorenza, vẫn đang còn thể hiện niềm hân hoan trước lời mời này, hỏi Belbo câu đó có nghĩa gì.

“Đó là phương ngữ Turin. Nghĩa đen là, ‘Xin vui lòng bật nút bần ra.’ Người ta nghĩ rằng sở dĩ một ai đó tự huyễn hoặc, tự cuồng, tự tin thái quá là bởi vì có một nút bần kẹt trong lỗ trôn của hắn, ngăn không cho khí tự trọng của hắn phụt ra. Bỏ nút bần này đi sẽ khiến cá nhân kia xì hơi, thường là đi kèm với một âm gió chói tai và khiến lớp phong bao ngoài thu rút lại thành một bóng ma khốn khổ không da thịt của cái ngã trước kia.”

“Em không biết là anh lại thô tục như thế đấy.”

“Giờ em biết rồi đấy.”

Lorenza đi ra, giả vờ bực bội. Tôi biết điều này càng khiến Belbo lo âu hơn: giá mà Lorenza giận thực sự thì anh ta sẽ yên lòng, nhưng giả vờ bực bội thì chỉ càng xác nhận cái nỗi sợ của anh ta rằng, ở Lorenza, biểu hiện của bất cứ xúc cảm mạnh mẽ nào cũng đều giả, kịch.

Rồi anh ta lên tiếng với vẻ kiên quyết lầm lì, “Quay lại công việc.” Có nghĩa là: Chúng ta hãy tiếp tục với Kế hoạch, một cách nghiêm túc.

“Tôi không tiện lắm,” Diotallevi nói. “Tôi không khỏe. Tôi bị đau ở đây,” - anh ta sờ vào dạ dày - “tôi nghĩ là viêm dạ dày.”

“Lạ thật,” Belbo nói với anh ta. “Tôi không bị viêm dạ dày... Thứ gì có thể khiến anh viêm dạ dày được? Nước khoáng sao?”

“Có thể,” Diotallevi nói với một nụ cười mỏi mệt. “Tối qua tôi đã quá đà. Tôi quen uống nước khoáng thiên nhiên Fiuggi, nhưng tối qua tôi lại uống một ít San Pellegrino có ga.”

“Anh phải cẩn thận. Vô độ kiểu đó có thể giết anh đấy. Nhưng quay lại công việc thôi, các ngài. Suốt hai ngày qua tôi đã muốn kể với các anh chết đi được... Cuối cùng tôi cũng biết vì sao, trong suốt hàng thế kỷ, Ba mươi sáu Người vô hình không thể nào tìm ra hình dạng của tấm bản đồ. John Dee đã sai; môn địa lý cần phải xây dựng lại. Chúng ta sống trong một trái đất rỗng, có bề mặt bằng đất bao bọc. Hitler đã nhận ra điều này.”

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.