Con Lắc Foucault

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 353 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
80

❊ ❊ ❊

Khi chất Trắng tiếp xúc với vật chất của Đại Công trình, Sự sống đã chế ngự Cái chết, Nhà vua được hồi sinh, Đất và Nước trở thành Khí, đó là lãnh địa của Mặt Trăng, Đứa con của chúng chào đời... Rồi Vật chất đạt tới độ ổn định tới nỗi Lửa không còn thiêu cháy nó được nữa... Khi người nghệ sĩ nhìn thấy sắc trắng hoàn hảo, các Triết gia bảo rằng cần xé hết sách vở đi bởi giờ đây chúng vô dụng.

− Dom J. Pernety, Dictionnaire mytho-hermétique,

Paris, Bauche, 1758, “Blancheur”

Tôi vội vàng lẩm bẩm một cái cớ. Chắc là tôi nói, “Bạn gái tôi ngày mai sẽ sinh em bé.” Salon ngắc ngứ chúc mừng tôi, cơ hồ không chắc cha đứa bé là ai. Tôi chạy về nhà hít thở ít không khí trong lành.

Lia không có nhà. Trên bàn bếp có một mẩu giấy. “Anh yêu, vỡ ối rồi. Gọi đến văn phòng anh không được. Bắt taxi tới viện. Đến đi. Em thấy đơn độc.”

Một thoáng bấn loạn. Tôi phải ở đó để đếm cùng Lia. Đáng lẽ tôi phải ở văn phòng để nàng có thể liên lạc được. Đó là lỗi của tôi: Thứ ấy sẽ chết, Lia sẽ chết cùng nó, Salon sẽ nhồi cả hai.

Tôi vào bệnh viện với đôi chân quýnh quáng, túm lấy những người không biết gì mà hỏi đường, hai lần vào nhầm phòng. Tôi hét lên rằng người ta phải biết Lia sắp sinh con ở đâu, và họ bảo tôi bình tĩnh lại bởi vì ai ở đây cũng đều sắp sinh cả.

Cuối cùng không biết bằng cách nào tôi cũng tới được một căn phòng. Lia tái nhợt nhưng mỉm cười. Ai đó đã vén tóc nàng lên và dém gọn dưới chiếc mũ trắng. Lần đầu tiên tôi thấy vầng trán của Lia với toàn bộ vẻ tráng lệ của nó. Bên nàng là Thứ ấy.

“Nó là Giulio,” nàng nói.

Rebis của tôi. Tôi cũng tạo ra nó, không phải bằng những mẩu tử thi hay xà phòng arsen. Nó nguyên vẹn, ngón tay ngón chân con đều đâu đó đầy đủ.

Tôi khăng khăng đòi nhìn mọi thứ của con, cái chim nho nhỏ của nó, hai hòn to to của nó. Rồi tôi hôn lên trán không bị tóc che của Lia: “Công là của em, em yêu; tất cả là nhờ vào cái bình.”

“Tất nhiên công là của em, đồ tồi. Em đã phải đếm một mình đấy.”

“Với anh, em là tất cả những gì đáng kể,” tôi bảo nàng.

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.