Con Lắc Foucault

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 334 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
100

❊ ❊ ❊

Hỡi toàn thế giới: Tôi tuyên bố rằng lòng trái đất rỗng và có thể sinh sống ở bên trong; nó bao gồm một số những trái cầu rắn, đồng tâm; trái này nằm trong trái kia, và mở ra ở hai cực mười hai hoặc mười sáu độ.

− J. Cleves Symmes ở Ohio, đại úy bộ binh đã qua đời,

ngày 10 tháng Tư năm 1818;

được dẫn trong Lands Beyond của Sprague de Camp và Ley,

New York, Rinehart, 1952, X

“Chúc mừng, Casaubon. Vô tình anh đã chạm tới chân lý. Ám ảnh thực sự duy nhất của Hitler là các dòng ngầm dưới đất. Ông ta tin vào học thuyết về trái đất rỗng, Hohlweltlehre*.”

Học thuyết Trái đất rỗng, trong tiếng Đức.

“Tôi đi đây. Tôi bị đau dạ dày,” Diotallevi nói.

“Đợi đã. Chúng ta đang tới phần hay nhất. Trái đất rỗng: chúng ta không sống bên ngoài nó, trên lớp vỏ lồi, mà bên trong, trên bề mặt lõm. Thứ chúng ta nghĩ là bầu trời thực ra là một khối khí, với những điểm phát sáng, lấp đầy bên trong quả địa cầu của chúng ta. Tất cả các phép đo thiên văn đều phải được diễn dịch lại. Bầu trời không phải là vô hạn: nó nội tiếp. Mặt trời nếu có thực sự tồn tại thì cũng chẳng lớn hơn như ta thấy, chỉ là một mẩu nhỏ đường kính ba mươi centimét ở trung tâm Trái đất. Người Hy Lạp cũng đã đoán như vậy.”

“Toàn chuyện anh phịa ra,” Diotallevi mệt mỏi nói.

“Không hề! Có người đã đưa ra ý tưởng này vào đầu thế kỷ trước, người Mỹ, một người tên là Symmes. Rồi đến cuối thế kỷ, một người Mỹ khác, tên Teed, đã khơi lại ý niệm này, được củng cố bởi các thí nghiệm giả kim và một cách diễn giải bản Isaiah. Sau Thế chiến thứ Nhất, học thuyết trái đất rỗng được một người Đức hoàn thiện - tôi quên mất tên rồi - người đã sáng lập ra phong trào Hohlweltlehre. Hitler và các bạn chí thân của mình đã khám phá ra rằng Hohlweltlehre trùng khớp chính xác với những nguyên lý của họ, và theo một tường thuật, thậm chí một số bom V-l của họ nhắm chệch mục tiêu bởi vì họ tính toán quỹ đạo của chúng dựa vào bề mặt lõm chứ không phải bề mặt lồi. Hitler đến lúc này đã tin chắc mình là Vua của Thế giới còn các thành viên trong Bộ tổng tham mưu Đức Quốc xã là những Bề trên Ẩn danh. Vua của Thế giới sống ở đâu? Dưới lòng đất, không phải trên mặt đất.

“Giả thuyết này kích thích Hitler thay đổi toàn bộ hướng nghiên cứu của người Đức, chuyển sang ý niệm tấm bản đồ cuối cùng, sự diễn dịch về Con lắc! Sáu nhóm hiệp sĩ dòng Đền phải được tái hợp lại; mọi thứ phải được khởi sự lại từ đầu. Hãy suy ngẫm về cái logic trong những cuộc chinh phạt của Hitler... Trước tiên là Danzig, để thu về trong tay mình những địa điểm kinh điển của nhóm Teuton. Tiếp đó ông ta chinh phạt Paris để nắm chắc Con lắc và Tháp Eiffel, rồi ông ta liên lạc với các nhóm Đồng trị, đưa họ vào chính phủ Vichy. Kế đó ông ta đảm bảo sự trung lập - thực tế gần như là sự họp tác - của nhóm Bồ Đào Nha. Mục tiêu thứ Tư của ông ta tất nhiên là nước Anh; nhưng chúng ta biết rằng chuyện này không ngon ăn. Trong khi ấy, cùng với các chiến dịch châu Phi, ông ta cố gắng vươn tới Palestine, nhưng ở đây lại một lần nữa ông ta thất bại. Rồi ông ta nhắm vào quyền thống trị các lãnh thổ của nhóm Phaolô qua việc xâm láng bán đảo Balkan và nước Nga.

“Khi Hitler đã nắm trong tay bốn phần sáu Kế hoạch, ông ta cử Hess tới Anh thực hiện một nhiệm vụ bí mật, tìm con đường liên minh. Ấy nhưng nhóm Bacon gạt phắt. Ông ta liền nảy một ý tưởng khác: những người đang nắm phần quan trọng nhất của bí mật chắc chắn phải là kẻ thù vĩnh viễn của ông ta, người Do Thái. Ông ta không tìm họ ở Jerusalem, nơi này còn mấy ai đâu. Phần thông điệp của nhóm Jerusalem đằng nào cũng không nằm ở Palestine; nó nằm trong tay một nhóm thuộc số người Do Thái ở tản mát khắp nơi trên thế giới. Vậy là giải thích được vì sao có Holocaust.”

“Xin lỗi,” Diotallevi nói, “nhưng chuyện đang đi quá xa. Dạ dày tôi đau quá. Tôi về nhà đây.”

“Đợi đã, mẹ kiếp. Khi các hiệp sĩ dòng Đền mổ bụng người Hồi, anh thích thú, bởi vì đó là chuyện xa xưa. Giờ anh lại trở nên mong manh như một tên trí thức đáng thương. Chúng ta đang làm lại lịch sử; chúng ta không thể bạc nhược.”

Bị sự mãnh liệt của anh ta chinh phục, chúng tôi tiếp tục lắng nghe.

“Điều đáng chú ý trong nạn diệt chủng người Do Thái này là sự tỉ mẩn trong trình tự. Trước tiên họ bị giam trong các trại tập trung và bị bỏ đói, rồi họ bị lột trần, rồi đến xối nước, rồi việc chất đống xác chết cẩn thận từng li, rồi việc phân loại và lưu trữ quần áo, việc kê ra những tư trang... Nếu chỉ là để giết họ thôi thì chẳng việc nào trong sô này có nghĩa lý gì. Nó sẽ có nghĩa lý nếu đây là chuyện tìm thứ gì đó, một thông điệp mà một trong số hàng triệu con người đó - đại diện nhóm Jerusalem của Ba mươi sáu Người vô hình - đang giấu trong mép quần mép áo, hay trong miệng, hoặc xăm trên da... Chỉ có Kế hoạch mới lý giải được sự quan liêu không thể hiểu nổi của nạn diệt chủng này! Hitler đang lục lọi trên dân Do Thái hòng tìm thấy manh mối cho phép ông ta xác định được, bằng Con lắc, điểm chính xác dưới cái vòm lõm của trái đất nơi mà các dòng đất hội tụ.

“Và bây giờ các anh thấy vẻ đẹp của ý tưởng này rồi đấy. Các dòng đất trở nên bình đẳng với các dòng trời. Học thuyết trái đất rỗng đem lại một sự sống mới cho trực giác hermetic lâu đời, ấy là những thứ nằm bên dưới bình đẳng với thứ nằm bên trên! Địa cực Huyền bí trùng khớp với Tâm Quả đất. Cái đồ hình bí ẩn của những ngôi sao chẳng qua là đồ hình bí ẩn của những ngóc ngách ngầm tại Agarttha. Không còn sự khác biệt nào giữa thiên đường và địa ngục, và Chén thánh, cái lapis exillis, là lapis ex coelis, hòn đá triết gia, vạch kết, giới hạn, tử cung âm ty của thiên cung! Và nếu như Hitler có thể xác định được cái điểm ấy tại trung tâm của trái đất rỗng, cũng chính là trung tâm của bầu trời, ông ta sẽ là Chủ nhân của Thế giới, cái ngai vàng mà dòng giống chủng tộc ban quyền cho ông ta ngự lên. Và đó là lý do mà tới tận thời khắc cuối cùng, náu sâu dưới căn hầm, ông ta vẫn nghĩ mình có thể kiểm soát Địa cực Huyền bí.”

“Dừng đây đi,” Diotallevi nói. “Thế đủ rồi. Tôi ốm quá.”

“Anh ấy ốm thật đấy. Không phải chống đối ý thức hệ đâu,” tôi nói.

Belbo cuối cùng cũng hiểu ra. Anh ta lo lắng đi tới chỗ Diotallevi lúc này đang dựa vào bàn, rõ ràng sắp xỉu đến nơi. “Xin lỗi, anh bạn. Tôi mê mải quá. Anh có chắc không phải là vì điều gì đó tôi vừa nói chứ? Bọn mình đã đùa cợt với nhau hai chục năm nay, tôi và anh. Chắc anh bị viêm dạ dày thật rồi. Nghe này, thử một viên Merankol và chườm nóng xem. Nào, tôi sẽ chở anh về. Sau đó tốt nhất là anh gọi bác sĩ đến khám xem thế nào.”

Diotallevi nói anh ta có thể bắt taxi về, anh ta còn chưa đến cửa nhà tử thần. Chỉ cần nằm nghỉ ngơi một chút thôi. Được, anh ta sẽ gọi bác sĩ, anh ta hứa. Và không phải chuyện Holocaust khiến anh ta khó chịu; anh ta thấy không khỏe từ tối qua kia. Belbo yên lòng, liền đưa anh ta ra taxi.

Khi Belbo trở lại, nom anh có vẻ lo lắng. “Giờ nghĩ lại thì vài tuần trớ lại đây Diotallevi khác lắm. Những quầng thâm dưới măt anh ấy... Không công bằng; đáng lẽ tôi phải chết vì xơ gan từ chục năm trước, thế mà tôi vẫn ở đây, hiện thân của sức khỏe, trong khi cậu ấy sống như thầy tu khổ hạnh mà lại bị viêm dạ dày, có khi còn tệ hơn. Nếu anh hỏi tôi thì tôi nghĩ là bị loét rồi. Vứt mẹ cái Kế hoạch đi. Bọn mình sống chuệch choạc hết cả rồi.”

“Anh ấy uống Merankol là yên thôi,” tôi đáp.

“Phải, và chườm nóng nữa. Ta hãy hy vọng anh ấy biết đường mà tự lo cho bản thân.”

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.