Thảo dược này được các Triết gia gọi tên là Devilbane. Người ta đã chứng minh rằng chỉ mình hạt của nó có thể xua đuổi được quỷ dữ và những ảo giác chúng gây nên... Khi đưa nó cho một thiếu nữ đang bị quỷ dữ hành hạ trong đêm, thảo dược này sẽ khiến quỷ bỏ chạy.
− Johannes de Rupescissa, Tractatus de Quinta Essentia, 11
Trong mấy ngày sau đó, tôi sao nhãng Kế hoạch. Lia sắp đến ngày sinh nở và tôi tận dụng mọi thời gian có thể để ở bên nàng. Tôi sốt hết cả ruột nhưng nàng trấn an tôi, nói rằng còn chưa tới thời điểm. Nàng đang theo học một khóa dạy cách đẻ không đau và tôi gắng theo sát các bài tập của nàng. Lia từ chối áp dụng tiến bộ khoa học để biết trước giới tính của đứa trẻ. Nàng muốn được ngạc nhiên. Chấp nhận cá tính kỳ cục này của nàng, tôi sờ bụng nàng và không tự hỏi sinh vật nào sẽ chui ra từ đó. Chúng tôi gọi nó là Thứ ấy.
Tôi hỏi xem mình có thể tham gia vào cuộc sinh nở này thế nào. “Nó cũng là của anh, cái Thứ này,” tôi nói. “Anh không muốn giống những ông bố trên tivi chỉ biết đi đi lại lại dọc hành lang đốt thuốc.”
“Tù binh ơi, anh chỉ có thể làm như vậy mà thôi. Khi thời khắc tới, tất cả trông cậy vào mình em. Mà anh đâu có hút thuốc. Không thể nào chỉ vì việc này mà anh lại đi hút thuốc đâu.”
“Vậy thì anh làm gì bây giờ?”
“Anh sẽ tham dự vào trước và sau cuộc sinh nở. Sau đó, nếu là con trai, anh sẽ dạy dỗ thằng bé, chỉ lối cho nó, trao cho nó một phức cảm Oedipus quen thuộc theo cách thông thường, với một nụ cười hòa ái anh sẽ để nó đóng trọn vai kẻ sát phụ theo đúng nghi thức khi thời điểm tới - không ồn ào - và đến lúc nào đó anh sẽ cho nó xem cái văn phòng bẩn thỉu của anh, những thẻ thông tin, những trang bản thảo về cuộc phiêu lưu kỳ thú của kim loại, và anh sẽ nói với nó, ‘Con trai ạ, một ngày nào đó tất cả những thứ này sẽ thuộc về con.’”
“Thế nếu là con gái?”
“Thì em sẽ nói với nó, ‘Con gái ạ, một ngày nào đó tất cả những thứ này thuộc về của gã chồng vô tích sự của con.’”
“Thế anh sẽ làm gì trước đó?”
“Trong lúc em đau, giữa cơn đau này và cơn đau kế, anh sẽ phải đếm, bởi vì cùng với khoảng cách ngày càng ngắn lại, thời khắc kia sẽ tới. Chúng ta sẽ cùng nhau đếm, và anh sẽ đặt nhịp điệu cho em, giống như những người chèo thuyền trên con thuyền cổ. Nó cũng sẽ giống như anh đang dỗ dành Thứ ấy rời khỏi cái tổ tối thui của nó. Thứ nhỏ bé đáng thương... Hãy cảm nhận nó. Giờ nó đang rất ấm áp ở đó trong bóng tối, hút chùn chụt dịch thể như một con bạch tuộc, tất cả đều miễn phí, và rồi - bụp - nó tòi ra ngoài ánh sáng mặt trời, chớp mắt, và nói, Mình đang ở chỗ quái quỷ nào thế này?”
“Thứ nhỏ bé đáng thương. Đấy là con còn chưa gặp Signor Garamond. Nào, chúng ta tập lại phần đếm đi.”
Chúng tôi đếm trong bóng tối, tay nắm tay. Tôi mơ mộng. Thứ ấy, khi ra đời, sẽ đem lại thực tại và ý nghĩa cho tất cả những câu chuyện cổ tích của các Quỷ giả. Những Quỷ giả đáng thương, dành hết bao đêm vào việc tiến hành những cuộc hôn phối hóa học với hy vọng rằng vàng mười tám karat sẽ ra đời và tự hỏi liệu hòn đá của triết gia có phải thực là lapis exillis, một cái chén thánh đất nung khốn khổ hay không - và chén thánh của tôi thì đang nằm trong bụng Lia.
“Vâng,” Lia nói, bàn tay xoa trên chiếc bình phồng căng tròn trịa của nàng, “đây là nơi vật chất nguyên thủy của anh tắm ướt. Những người anh gặp ở pháo đài, họ nghĩ chuyện gì xảy đến với chiếc bình?”
“Ồ, họ nghĩ rằng muộn sầu gầm gừ trong đó, đất sulfur, chì đen, dầu của Thổ tinh, một con sông Styx của thanh tẩy, chưng cất, tán bột, tẩy rửa, hóa lỏng, nhấn chìm, terra foetida, thạch mộ hôi thối...”
“Thế họ là cái gì, lũ bất lực? Họ không biết rằng trong chiếc bình Thứ ấy của chúng ta chín dần, trắng hồng và đẹp đẽ sao?”
“Họ biết, nhưng với họ thì cái bụng xinh xắn của em là một phép ẩn dụ, tràn đầy bí mật...”
“Chẳng có bí mật nào cả, Tù binh. Chúng ta biết chính xác Thứ ấy được tạo thành như thế nào, những mạch máu và khối cơ nhỏ bé của nó, đôi mắt, lá lách và tuyến tụy nhỏ bé của nó...”
“Ôi Chúa ơi, hơn một lá lách sao? Nó là gì thế, con của Rosemary* chăng?”
Theo bộ phim Rosemary’s Baby (1968) của Roman Polanski: Một đôi vợ chồng trẻ chuyển tới nhà mới, bị vây quanh bởi những hàng xóm và sự việc lạ thường. Rồi người vợ có thai một cách bí ẩn, và rồi nỗi hoang tưởng về những mối nguy cho sự an toàn của đứa trẻ bắt đầu thống trị cuộc sống của cô.
“Em đang nói chung chung. Nhưng tất nhiên chúng ta sẽ phải sẵn sàng để yêu thương nó kể cả dù nó có hai đầu.”
Tất nhiên! Anh sẽ dạy con chơi cả bộ đôi: trômpet và clarinet... Không, vậy thì nó sẽ cần có bốn bàn tay mà thế thì nhiều quá. Nhưng nghĩ mà xem, nó sẽ là một nhạc công đương cầm đại tài. Một công-xéc-tô cho hai tay trái? Dễ quá! Phừ... Nhưng khi ấy, các Quỷ giả của anh cũng biết rằng vào ngày đó, ở trong bệnh viện, Tác phẩm Vĩ đại sẽ chào đời, bột Trắng, Rebis, ái nam ái nữ...”
“Đó là tất cả những gì chúng ta cần. Nghe này, mình gọi thằng bé là Giulio nhé, hoặc con bé là Giulia, theo tên ông nội em. Được không anh?”
“Anh thích tên đó. Hay đấy.”
Giá mà tôi dừng lại ở đó. Giá mà tôi chỉ viết một cuốn chỉ dẫn, một cuốn sách phép tử tế, cho tất cả những cao nhân của Vén màn thần Isis, giải thích với họ rằng không còn cần tìm kiếm secretum secretorum nữa, rằng cuốn sách cuộc đời không hàm chứa ý nghĩa bí ẩn nào; nó luôn ở đó, trong bụng của tất cả những nàng Lia trên thế gian, trong những phòng phụ sản, trên những ổ rơm, bên các bờ sông, và rằng những hòn đá tha hương và Chén thánh chẳng là gì ngoài những con khỉ còn lủng lẳng dây rốn đang khóc váng và bác sĩ phát vào mông chúng. Và rằng các Bề trên Ẩn danh, trong mắt của Thứ ấy, chỉ là tôi và Lia, và Thứ ấy sẽ lập tức nhận ra chúng tôi mà không cần phải đi hỏi lão già ngu ngốc de Maistre.
Nhưng không. Chúng tôi, lũ báng bổ, tiếp tục khăng khăng giỡn với các Quỷ giả, khăng khăng chứng tỏ cho họ rằng nếu thực có một âm mưu vũ trụ thì chúng tôi có thể sáng tạo ra âm mưu to lớn kỳ vĩ nhất.
Đáng cho mi lắm, tôi tự nhủ mình vào buổi tối nọ. Giờ mi ở đây, đợi xem sự gì sẽ xảy ra dưới Con lắc Foucault.