Chậm Một Bước

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12

❊ ❊ ❊

Sáng Chủ nhật nào, Rosmarie Leman và chồng cô, Mats, đều chọn một cái đích mới cho cuộc dạo chơi, tùy theo mùa và thời tiết. Ngày Chủ nhật 11 tháng Tám đó, thoạt tiên họ định lái xe đến thung lũng Fyledalen. Nhưng cuối cùng họ chọn khu bảo tồn Hagestad, nơi họ chưa quay lại từ hồi giữa tháng Sáu. Mới bảy giờ, họ đã lên đường, mang theo tất cả những gì cần thiết cho ngày hôm đó trong hai cái ba lô. Thậm chí họ còn mang theo đồ mặc trong trường hợp trời mưa. Cả hai sống một cuộc đời bình thản và tổ chức tốt, cô trong ngành giáo dục, còn anh, một kỹ sư. Họ không bao giờ phó mặc điều gì cho sự tình cờ.

Họ dừng lại ở lối vào khu bảo tồn và đứng cạnh xe uống một cốc cà phê. Rồi họ đeo balô và bắt đầu bước đi. Tám giờ mười lăm phút, họ quyết định tìm nơi ăn trưa. Họ chưa hề gặp ai hết; chỉ nghe thấy vài tiếng chó sủa ở xa xa. Trời nóng. Gần như không có gió. Quả là một cuối hè đặc biệt. Ngay khi tìm được một nơi dễ chịu, họ dừng lại, trải một tấm vải và bày biện đồ ăn. Chủ nhật, họ thích nói chuyện về tất cả những gì trong tuần không có thời gian để nói. Ngày hôm đó, chủ đề là cái xe đang cũ đi nhanh chóng. Nhưng liệu họ có đủ tiền để đổi không? Họ đi đến kết luận là sẽ đợi thêm một hay hai tháng nữa. Cô nằm ra trên tấm vải và nhắm mắt lại; anh cũng sẽ làm giống cô sau khi giải quyết xong nhu cầu. Anh cầm lấy giấy và đi ngược lại lối đi lúc trước đã dẫn họ đến đây. Phía bên kia, đất thoải xuống về phía những bụi cây rậm. Anh đi vài bước về hướng đó. Trước khi ngồi xuống, anh nhìn ra xung quanh. Không có ai, tất nhiên. Khi đã xong việc, anh nghĩ đến cái giờ đây đang chờ đợi mình: giây phút đẹp nhất của Chủ nhật, nằm dài trên tấm vải gần Rosmarie và ngủ nửa giờ. Cùng lúc đó, anh thấy như thể mình vừa thoáng nhìn thấy cái gì đó giữa những đám cây. Cái gì? Gần như là không gì cả, chỉ là một thứ màu sắc không ăn nhập lắm với màu xanh của cảnh vật. Thường thì anh không mấy tò mò. Nhưng lần này, anh không thể tự ngăn mình vạch đám cành lá.

Suốt cả cuộc đời anh sẽ không bao giờ quên cái cảnh đó.

• • •

Rosmarie, khi đó đã ngủ, bị đánh thức bởi một tiếng rú.

Cô ngồi dậy, mất phương hướng. Đột nhiên kinh hoàng hiểu ra là chồng cô đang kêu cứu. Cô đứng dậy và nhìn thấy anh đang chạy về phía cô, trắng bợt như một tờ giấy; anh loạng choạng, cố nói vài lời.

Rồi anh ngất xỉu.

***

Sở cảnh sát Ystad được báo động vào lúc chín giờ năm phút. Thoạt tiên người cảnh sát nhận cuộc gọi không sao hiểu được là có chuyện gì, vì người ở đầu dây bên kia bị sốc quá nặng. Cuối cùng, anh ta cũng được trấn an lại một chút và nhắc lại những gì cần phải nói. Dần dần, người cảnh sát hiểu ra chuyện: một người tên là Mats Leman khẳng định đã tìm thấy mấy xác chết trong khu bảo tồn Hagestad. Ba, anh ta nghĩ, nhưng không hoàn toàn chắc chắn. Bản thân anh ta đang ở lối vào khu bảo tồn cùng vợ và gọi điện từ điện thoại di động. Mặc dù những lời kể rất lộn xộn, người cảnh sát hiểu được rằng đây là chuyện nghiêm trọng. Anh ghi lại số điện thoại di động và bảo người đàn ông chờ ở đó. Rồi anh vào phòng Martinsson, mà lúc trước anh vừa nhìn thấy đi qua trong hành lang. Martinsson đang ngồi trước máy tính. Người cảnh sát đứng ở ngưỡng cửa báo cáo lại cuộc nói chuyện. Martinsson hiểu ngay rằng đó không phải là một chuyện đùa, nhưng bụng anh quặn lại vì một chi tiết.

— Anh ta nói là có ba người? Ba cái xác?

— Anh ta nghĩ vậy.

Martinsson đứng dậy.

— Tôi đến đó. Anh có nhìn thấy Wallander không?

— Không.

Đột nhiên Martinsson nhớ ra là Wallander phải đến gặp ai đó trong buổi sáng. Một chủ ngân hàng tên là Sundberg. Hoặc có thể là Sundelius? Anh bấm số điện thoại di động của ông.

• • •

Wallander đi bộ từ Mariagatan đến Vadergrand. Đó là một ngôi nhà đẹp, mà ông vẫn thường để ý mỗi khi đi qua. Sundelius tiếp ông trong một bộ comlê rất đẹp. Họ vừa ngồi vào phòng khách thì điện thoại di động rung chuông. Wallander xin lỗi, nhận ra cái nhìn không mấy thiện cảm của Sundelius. Ông chăm chú lắng nghe. Rồi ông đặt câu hỏi mà chính Martinsson đã đặt một lúc trước.

— Anh ta đã nói là có ba người?

— Thông tin chưa được khẳng định. Nhưng có vẻ là như thế.

Ngay lập tức Wallander có cảm giác một cái êtô đang kẹp chặt lấy hai thái dương ông.

— Cậu có hiểu như thế có nghĩa là gì không?

— Có. Chúng ta phải hy vọng là anh ta nhìn thấy ảo ảnh.

— Anh ta tạo ra cảm giác như vậy à?

— Theo cảnh sát trực thì không.

Wallander nhìn đồng hồ treo tường. Chín giờ mười phút.

— Đến đón tôi ở Vadergrand. Số bảy.

— Báo động ở mức cao nhất?

— Trước hết phải đến xem đã.

Martinsson nói sẽ đến ngay. Wallander đứng. dậy.

— Thật không may là cuộc nói chuyện của chúng ta sẽ phải chờ đợi.

Sundelius gật đầu.

— Tôi cho là đã xảy ra một tai nạn?

— Một tai nạn xe cộ. Chuyện rất khó đoán trước khi có hẹn với ai đó vào một buổi sáng sớm Chủ nhật. Tôi sẽ gọi lại cho ông.

Sundelius đi cùng ông ra đến cửa. Martinsson đến rất nhanh. Wallander lên ngồi cạnh anh và bật còi hụ.

— Tôi đã gọi được cho Hansson, – Martinsson nói. – Cậu ấy sẵn sàng đến khi nào được lệnh.

Anh chỉ một mẩu giấy gắn vào hộp đựng găng tay bằng một cái ghim nhọn.

— Tên của người gọi điện đến.

— Có tên là?

— Leman. Max hoặc Mats.

Wallander bấm số. Martinsson lái rất nhanh. Một giọng phụ nữ trả lời trong tiếng kêu lách tách. Wallander tự hỏi không biết mình có bấm nhầm số không.

— Ai đang nghe đấy?

— Rosmarie Leman.

— Cảnh sát đây. Chúng tôi đang trên đường đến.

— Các ông nhanh lên cho. Nhanh nhất có thể được.

— Đã xảy ra chuyện gì à? Chồng chị đâu?

— Đang nôn. Các ông nhanh lên cho.

Wallander bảo cô miêu tả chính xác nơi họ đang đứng.

— Đừng gọi điện đi đâu. Có thể chúng tôi sẽ cần gọi lại.

Ông bỏ máy.

— Đã xảy ra chuyện gì đó. Ít nhất thì chúng ta có thể chắc vào điều đó.

Martinsson tăng thêm tốc độ. Họ đã đến Nybrostrand.

— Cậu biết đường không?

Martinsson gật đầu

— Cả nhà tôi đã đến đây khi bọn trẻ còn nhỏ.

Anh im lặng, như thể vừa có một suy nghĩ không đúng chỗ. Wallander im lặng nhìn ra ngoài cửa xe. Ông không biết điều gì đang chờ đợi mình. Nhưng ông nghĩ đến chuyện tồi tệ nhất.

• • •

Martinsson dừng xe ở lối vào khu bảo tồn; một người phụ nữ chạy lại chỗ họ. Ở phía sau, một người đàn ông ngồi trên một tảng đá, hai tay ôm lấy đầu. Wallander xuống khỏi xe. Người phụ nữ, rõ ràng đang bị sốc, vừa hét vừa chỉ về phía khu bảo tồn. Ông giữ lấy hai vai cô và ra lệnh cho cô bình tĩnh lại. Người đàn ông vẫn không nhúc nhích. Khi họ lại gần, anh ta ngẩng đầu lên. Wallander quỳ gối xuống trước mặt anh.

— Chuyện gì đã xảy ra?

Người đàn ông chỉ khu bảo tồn. Anh ta nói một cách khó nhọc.

— Họ nằm ở đó. Họ chết rồi. Họ chết từ lâu rồi.

Wallander liếc nhìn Martinsson. Rồi ông lại quay về phía người đàn ông.

— Anh nói là có ba người?

— Tôi nghĩ thế.

Còn lại một câu hỏi. Câu tồi tệ nhất.

— Anh có thấy đó là những người còn trẻ không?

Người đàn ông lắc đầu.

— Tôi không biết.

— Tôi hiểu là anh đang rất bị sốc. Nhưng anh phải chỉ chỗ cho chúng tôi.

— Tôi không đặt chân đến đó nữa đâu. Không bao giờ.

— Tôi biết là ở đâu, – người phụ nữ nói xen vào.

Cô đứng sau lưng chồng và giữ lấy hai vai anh.

— Nhưng cô không nhìn thấy họ à?

— Balô của chúng tôi vẫn còn ở đó. Và tấm trải. Tôi biết là ở đâu.

Wallander đứng dậy.

— Vậy thì chúng ta đi thôi.

Cô đi trước họ trên lối đi. Trong sự im lặng, Wallander nghĩ là mình nghe thấy tiếng động của biển từ xa. Nhưng đó cũng có thể là tiếng vọng của những suy nghĩ lo lắng của chính ông. Họ đi nhanh. Wallander nhận ra là ông theo được một cách khó nhọc. Mồ hôi chảy ra dưới áo sơ mi của ông. Thêm nữa, ông thấy cần đi tiểu gấp. Một con thỏ nhảy qua đường. Những hình ảnh hỗn độn chen chúc nhau trong đầu ông. Ông không biết gì về điều đang chờ đợi mình - ngoài việc đó là một cảnh tượng chưa bao giờ ông từng thấy. Người chết không giống nhau nhiều hơn là người sống. Mỗi cá nhân là duy nhất, cũng như trong cuộc sống. Không có gì lặp lại, không gì giống nhau. Cũng như sự lo lắng của ông: ông lại thấy quặn lên trong bụng. Nhưng lúc nào cũng vẫn là lần đầu tiên.

Người phụ nữ chậm bước. Wallander hiểu là họ đã đến gần. Rồi ông nhìn thấy tấm vải và hai cái balô. Cô quay về phía họ và chỉ bờ đất phía bên kia lối đi. Bàn tay cô run lên. Wallander vượt lên trước Martinsson và bước xuống bờ dốc. Rosmarie Leman đứng đợi họ gần mấy cái balô. Wallander liếc nhìn về phía dưới. Không nhìn thấy gì, ngoài những bụi cây rậm rạp. Ông tiếp tục đi, Martinsson theo sát đằng sau. Xuống đến cuối bờ dốc, họ nhìn ra xung quanh.

— Có thể là cô ta nhầm chăng? – Martinsson lên tiếng.

Anh nói thật nhỏ, như thể sợ bị nghe thấy. Wallander không trả lời. Có cái gì đó nắm lấy sự chú ý của ông, nhưng cái gì? Đột nhiên ông hiểu ra.

Mùi. Ông liếc nhìn sang Martinsson, lúc này vẫn chưa có phản ứng gì. Wallander bắt đầu rẽ một lối đi giữa những bụi cây. Ông vẫn chưa nhìn thấy gì. Có vài cây lớn ở không xa lắm trước mặt ông. Một thoáng chốc, cái mùi biến mất. Rồi nó quay trở lại, mạnh hơn lúc trước.

— Mùi gì thế nhỉ?

Martinsson tự đặt câu hỏi cho mình. Wallander không trả lời. Ông tiến lên thật chậm chạp.

Đột nhiên ông đứng sững lại. Martinsson nhảy dựng lên. Thứ gì đó đang lấp lánh sáng giữa các lùm cây, ở phía bên trái. Giờ đây mùi trở nên rất nặng. Martinsson và Wallander nhìn nhau. Rồi họ lấy tay bịt mũi và miệng.

Wallander cảm thấy cơn buồn nôn đang ập đến. Ông cố bịt chặt mũi và thở thật sâu bằng miệng.

— Đợi tôi, – ông nói với Martinsson.

Giọng ông run lên. Rồi ông tự bắt mình vạch đám cành lá.

Ba thanh niên quấn lấy nhau trên một mảnh vải lớn màu xanh. Họ ăn mặc giả trang và đội tóc giả. Cả ba đều có lỗ thủng trên đầu. Và cả ba đều ở trạng thái rữa mủn.

Wallander nhắm mắt lại và quỳ xuống.

Sau một lúc, ông đứng dậy và đi về phía Martinsson, hai đầu gối lỏng ra. Không nói gì, ông đẩy anh đi trước ông như thể đang có người đuổi theo và chỉ dừng lại khi đã ở trên lối đi.

— Tôi chưa bao giờ thấy cảnh đó, – ông lắp bắp. – Thật là kinh tởm.

— Họ à?

— Chắc chắn.

Họ im lặng. Sau này Wallander nhớ là có một con chim hót trên một cái cây bên cạnh. Ông vừa có cảm giác đang trải qua một cơn ác mộng không thật vừa như thể đó là một thực tế đáng sợ.

Bằng một nỗ lực ý chí cao độ, ông tự bắt mình quay trở lại làm một tay cớm. Ông tìm điện thoại di động, gọi về sở và chờ đợi. Cuối cùng giọng của Ann-Britt Hoglund cũng vang lên.

— Kurt đây.

— Cậu phải đến gặp một chủ ngân hàng chứ nhỉ?

— Bọn tôi đã tìm thấy họ. Cả ba. Chết rồi.

Ông nghe thấy một tiếng thở dài ở đầu dây bên kia.

— Boge và những người khác?

— Phải.

— Chết rồi?

— Một viên đạn vào đầu.

— Chúa tôi.

— Nghe này! Cậu phải phát lệnh báo động ở mức cao nhất. Chúng tôi đang ở khu bảo tồn Hagestad. Martinsson sẽ đợi các cậu ở lối vào. Lisa cũng phải đến. Và rất nhiều người để dựng khu vực cấm.

— Ai sẽ báo cho bố mẹ họ?

Wallander bị một cơn hoang mang lớn chưa từng thấy xâm chiếm. Dĩ nhiên, phải báo ngay cho bố mẹ họ. Họ phải nhận diện con mình.

Nhưng điều này vượt quá sức lực của ông.

— Họ chết lâu rồi, – ông nói. – Cậu có hiểu như thế có nghĩa là gì không? Có thể là hơn một tháng rồi…

Cô hiểu.

— Tôi phải nói chuyện này với Lisa. Nhưng chúng ta không thể yêu cầu bố mẹ họ đến đây được.

Cô không nói gì. Cuộc nói chuyện kết thúc. Wallander vẫn đứng, điện thoại trên tay.

— Cậu phải quay ra chỗ lối vào khu bảo tồn, – ông nói với Martinsson, – còn anh chỉ Rosmarie Leman.

— Còn cô ta?

— Ghi lại các chi tiết quan trọng nhất, giờ, địa chỉ, vân vân, và bảo họ về nhà. Và cấm không được nói cho ai.

— Chúng ta không thể làm chuyện đó được!

Wallander nhìn thẳng vào mặt anh.

— Bây giờ, ngay lập tức, chúng ta tuyệt đối có thể làm được bất kỳ việc gì.

Martinsson biến mất cùng Rosmarie Leman. Wallander còn lại một mình. Con chim vẫn hót. Chỉ cách ông vài mét, giấu dưới đám bụi cây, là xác của ba thanh niên. Wallander chưa bao giờ cảm thấy cô độc đến thế. Ông ngồi xuống một tảng đá bên cạnh đường. Con chim đã bay đi và giờ đây hót trên một cái cây khác, xa hơn một chút.

Chúng ta đã không thể mang họ về được, ông nghĩ. Họ đã không hề đi du lịch. Họ ở đây. Họ đã chết. Có thể là ngay vào đêm Saint-Jean. Eva Hillstrom đã có lý ngay từ đầu. Một kẻ khác đã gửi những tấm bưu ảnh. Họ đã không hề rời khỏi đây - chính ở đây, nơi tổ chức bữa tiệc.

Ông nghĩ đến Isa Edengren. Cô có biết điều đó không? Có phải chính vì thế mà cô đã định tự tử? Bởi vì bạn cô đã chết, cũng như bản thân cô lẽ ra cũng vậy nếu không tình cờ bị ốm vào ngày hôm đó?

Nhưng, có điều gì đó không ổn. Tại sao cho đến giờ không có ai phát hiện những cái xác? Vào kỳ nghỉ, và đã từng ấy thời gian? Ngay cả ở cái xó hẻo lánh này, vẫn phải có ai đó nhìn thấy họ chứ. Hoặc ngửi thấy mùi.

Wallander không hiểu gì cả. Nhưng ông không còn đủ sức suy nghĩ nữa. Sự kiện làm ông tê liệt. Rằng ai đó có khả năng giết ba thanh niên quyết định gặp nhau để tổ chức tiệc vào đêm Saint-Jean. Đó là một hành động điên rồ tàn khốc. Và ở trung tâm sự điên rồ đó, hoặc ở ngoại vi của nó, có thêm một người khác nữa chết.

Svedberg. Mối liên quan giữa anh và câu chuyện này là gì? Anh dính líu vào đó theo cách nào?

Wallander cảm thấy dâng lên sự bất lực và nỗi hoang mang tuyệt đối. Ông mới nhìn mấy thanh niên đó trong vài giây; nhưng ông không thể ngăn mình nhìn thấy trán họ bị thủng. Kẻ giết người biết mình làm gì, và ngắm bắn rất chuẩn.

Svedberg từng là xạ thủ giỏi nhất của cả nhóm điều tra.

Con chim đã biến mất. Thỉnh thoảng, gió rung lá cây. Rồi im lặng trở lại.

Một xạ thủ giỏi. Wallander tự buộc mình phải đi đến cùng suy nghĩ của mình. Liệu Svedberg có thể là tác giả của cuộc tàn sát đó không? Điều gì ngăn cản ông hướng đến giả thuyết đó, với tư cách bình đẳng với các giả thuyết khác?

Thậm chí liệu có một giả thuyết khả dĩ nào không?

Wallander đứng dậy và bắt đầu đi đi lại lại. Ông sẵn sàng cho đi tất cả để được nói chuyện với Rydberg, dù chỉ qua điện thoại. Nhưng Rydberg đã chết. Chết giống như ba thanh niên kia.

Thế giới này ra sao rồi? Nơi người ta có khả năng giết chết ba thanh niên mới chỉ bắt đầu cuộc đời?

Wallander đứng bất động trên lối đi. Bao lâu nữa ông mới có đủ sức để tiếp tục? Ông ở trong ngành cảnh sát đã gần được ba mươi năm. Thời gian khởi đầu, thời ông còn đi tuần tra ở thành phố Malmo quê hương, một gã say rượu đã đâm ông một nhát dao, ngay gần tim. Với ông, sau đó mọi thứ đã thay đổi. Có một thời gian để sống và một thời gian để chết, ông thường nghĩ vậy. Cái sẹo vẫn luôn nằm đó. Và ông còn sống. Nhưng ông còn chịu đựng được cái nghề của mình thêm bao lâu nữa? Ông nghĩ đến Per Akesson, đã đi Uganda. Liệu một ngày nào đó Akesson có quay trở lại không?

Trong một khoảng thời gian, Wallander cảm thấy một niềm cay đắng to lớn. Cả đời ông là cảnh sát. Ông nghĩ mình đã góp phần bảo vệ đồng bào của mình. Nhưng mọi thứ xung quanh ông đều trở nên tồi tệ hơn. Bạo lực tăng lên, khủng khiếp hơn. Thụy Điển đã trở thành đất nước nơi những cánh cửa khép chặt ngày càng nhiều hơn.

Đôi khi, ông nghĩ đến chùm chìa khóa của mình. Theo năm tháng, số lượng chìa khóa tăng lên. Ngày càng nhiều ổ khóa, ngày càng nhiều mã số cửa. Và giữa tất cả những chiếc chìa khóa đó, một xã hội mới đã hiện ra, cái xã hội mà càng ngày ông càng cảm thấy xa lạ hơn.

Ông cảm thấy nặng nề, mệt mỏi, suy sụp. Phần của giận dữ và phần của buồn bã rất khó trộn lẫn được với nhau. Nhưng, ở tầng đầu tiên của ý thức ông, có một cảm giác khác: nỗi sợ ở trạng thái thuần khiết.

Ai đó đã chủ tâm giẫm đạp lên một khung cảnh điền viên và bắn hạ ba thanh niên đó. Vài ngày trước, ông đã tìm thấy Svedberg bị sát hại. Theo một cách nào đó, những sự kiện đó có liên hệ với nhau, dù cho mối liên hệ vẫn còn là bí mật.

Đột nhiên ông muốn chạy trốn. Ông cảm thấy mình sẽ không thể chịu đựng được thêm nữa cái sức ép này. Ai đó sẽ phải thay thế ông. Martinsson hoặc Hansson. Về phần mình, ông đã đốt cháy toàn bộ phần nhiên liệu dự trữ. Thêm nữa, ông bị mắc chứng tiểu đường. Ông đang ở trên một con dốc tệ hại.

Rồi ông nghe thấy tiếng họ: những chiếc xe ở xa, đang lao đi trên những lối đi hẹp. Đột nhiên, tất cả đã ở xung quanh ông. Ông những muốn cho đi tất cả để có thể để lại công việc chỉ huy cuộc điều tra cho một người khác. Nhưng ông không có lựa chọn. Tất cả những khuôn mặt kia đều gần gũi với ông - một số đã từ mười hay mười lăm năm nay. Lisa Holgersson vô cùng nhợt nhạt. Wallander tự hỏi chính mình đang trông thế nào. Ông chỉ cái bờ dốc.

— Họ ở đó. Họ đã bị bắn. Họ chưa được nhận diện chính thức, nhưng tôi tin là có thể khẳng định rằng đó là ba thanh niên mất tích từ ngày Saint-Jean. Chúng ta từng nghĩ, ít nhất là từng hy vọng, rằng họ đi du lịch châu Âu. Giờ đây chúng ta biết được rằng không phải là như vậy.

Ông dừng một chút trước khi tiếp tục.

— Có thể họ đã ở đó từ ngày Saint-Jean. Các bạn đều hiểu điều đó có nghĩa là gì. Có đầy đủ các lý do để đeo mặt nạ phòng độc.

Ông đưa mắt dò hỏi Lisa Holgersson; bà gật đầu.

Wallander dẫn đường đưa họ xuống bờ dốc. Chỉ còn nghe tiếng cành cây gãy và tiếng sột soạt của lá cây. Đột nhiên, cái mùi làm họ đứng khựng lại. Lisa Holgersson nắm lấy cánh tay Wallander. Họ đã đến nơi. Vẫn luôn dễ dàng hơn để đối mặt với một thảm kịch khi có đông người. Chỉ có một cảnh sát trẻ tuổi quay đi để nôn. Lisa Holgersson lên tiếng, giọng run rẩy.

— Chúng ta không thể để bố mẹ họ trông thấy cảnh này. Thật là tàn độc.

Wallander quay về phía bác sĩ. Cả ông trông cũng thật nhợt nhạt.

— Ông có thể làm nhanh không? Chúng tôi muốn đưa những cái xác đi và sửa sang một chút trước khi bố mẹ họ nhìn thấy

— Tôi không thể dính dáng vào việc đó. Tôi sẽ yêu cầu ai đó ở Viện pháp y Lund đến đây.

Ông đi ra xa và mượn điện thoại di động của Martinsson. Wallander quay sang Lisa Holgersson.

— Có một chi tiết mà chúng ta phải làm sáng tỏ ngay lập tức. Trước tiên là Svedberg, và bây giờ là ba thanh niên này, nghĩa là chúng ta phải điều tra bốn cái chết một lúc. Chuyện này sẽ gây chấn động rất lớn, và những sức ép mạnh buộc chúng ta phải tìm ra kết quả thực sớm. Thêm nữa, chúng ta sẽ phải khám phá mối liên hệ có thể tồn tại, theo chúng ta, giữa hai vụ. Chị hiểu là điều đó có nghĩa gì.

— Rằng ai đó có thể đưa ra giả thuyết là Svedberg đã giết họ?

— Đúng.

— Anh nghĩ rằng cậu ấy đã làm chuyện đó?

Câu hỏi bắn ra nhanh đến nỗi Wallander không biết nói sao.

— Tôi không biết. Chúng ta không có lấy một cái bóng của một động cơ. Và bản thân cậu ấy cũng đã bị giết. Chúng ta thiếu mất một mắt xích.

— Thế sao? Chúng ta phải nói gì bây giờ?

— Dù có nói gì thì mọi chuyện cũng không thay đổi được, thật không may là như vậy. Cảnh sát không thể làm gì để chống lại những tin đồn.

Ann-Britt Hoglund cất lời. Wallander nhận ra cả người cô đang run lên.

— Một chuyện khác, – cô nói. – Eva Hillstrom sẽ tung lời buộc tội chúng ta, bởi vì trong suốt thời gian đó chúng ta đã không chịu làm gì.

— Có thể là bà ấy không nhầm. Trong trường hợp đó, chúng ta sẽ phải công nhận rằng chúng ta đã phạm phải một sai lầm về phán đoán. Tôi sẽ nhận trách nhiệm đó.

— Tại sao lại là anh?

Câu hỏi xuất phát từ Lisa Holgersson.

— Ai đó phải làm việc đó. Không quan trọng đó là ai.

Nyberg phân phát găng tay nylông. Họ bắt tay vào việc. Có những thủ tục phải tuân thủ, những công việc phải thực hiện theo một trật tự nào đó. Nyberg chỉ dẫn cho viên cảnh sát đang chụp ảnh khung cảnh. Wallander đến chỗ ông.

— Tôi muốn có một cuộn băng video. Toàn bộ cảnh này. Từ gần và từ xa.

— Sẽ có.

— Tốt hơn cả là do một người tay không run nhiều lắm quay.

— Bao giờ cũng dễ dàng hơn khi nhìn cái chết qua một cái ống kính. Nhưng dù vậy chúng tôi cũng sẽ kiếm một cái chân máy.

Wallander tập hợp các cộng sự thân cận nhất, Martinsson, Hansson và Ann-Britt Hoglund. Suýt nữa ông đã hỏi Svedberg đâu nhưng kịp thời dừng lại.

— Họ đã cải trang, – Hansson bắt đầu. – Và đội tóc giả.

— Thế kỷ mười tám, – Ann-Britt Hoglund nói rõ hơn. – Lần này thì tôi chắc chắn.

— Như vậy chuyện đã xảy ra vào đêm Saint-Jean, – Martinsson nói. – Sắp hai tháng rồi.

— Chúng ta còn chưa biết được, – Wallander phản đối. – Thậm chí chúng ta còn không biết đây có phải là nơi xảy ra án mạng không.

Chính bản thân ông cũng biết điều đó phi lý đến mức độ nào. Nhưng việc không ai phát hiện ra những cái xác trong vòng hai tháng lại còn khó tin hơn.

Wallander đi vòng qua cái khăn màu xanh, cố nhìn xem thảm kịch đã xảy ra ở đó như thế nào. Chầm chậm, ông bỏ qua tất cả những gì đang vây quanh mình.

Họ đã họp nhau để tổ chức bữa tiệc. Thoạt tiên; lẽ ra họ phải có bốn người, nhưng người thứ tư bị ốm. Họ mang đến hai cái giỏ lớn đựng đồ ăn, mấy chai rượu vang và một cái đài.

Wallander dừng những suy nghĩ của mình lại và đến chỗ Hansson đang nói chuyện điện thoại. Ông chờ đợi.

— Hai cái xe, – sau đó ông nói. – Chúng ta đã nghĩ là họ lái xe đi châu Âu. Chúng ở đâu? Nhất định là họ phải có phương tiện để đi được đến đây.

Hansson hứa sẽ lo việc đó. Wallander tiếp tục chậm rãi đi vòng quanh cái khăn xanh và ba cái xác. Họ có đồ ăn và những cốc rượu, họ ăn, họ uống. Wallander quỳ gối xuống. Một cái chai không trong một cái giỏ, hai chai khác trong đám cỏ. Ba cái chai không.

Khi cái chết đến nơi, các bạn đã uống ba chai rượu vang. Hẳn là các bạn đã khá say rồi.

Wallander đứng dậy, tư lự, và quay sang Nyberg đang đi qua bên cạnh.

— Xác định rượu đã chảy xuống cỏ hay họ đã uống hết là một việc quan trọng.

Nyberg chỉ một vết bẩn trên cái khăn.

— Ai đó đã đánh đổ rượu ra chỗ này. Dù thế nào đi nữa thì đây cũng không phải là máu.

Wallander tiếp tục đi vòng tròn.

Các bạn ăn, các bạn uống, các bạn say. Các bạn đã mang theo một cái đài, các bạn nghe nhạc. Ai đó xuất hiện và giết các bạn. Vào lúc đó, các bạn đang nằm trên tấm vải, ngả ngớn, tư thế của Asirid Hillstrom cho thấy cô ấy đã ngủ. Có thể khi đó đã muộn - có thể đã là bình minh ngày hôm sau.

Wallander đứng sững lại. Cái nhìn của ông rơi xuống một ly rượu đặt bên cạnh một cái giỏ. Ông lại quỳ xuống, ra hiệu cho người chụp ảnh lại gần và bảo anh ta chụp một bức cận cảnh. Cái ly dựa vào giỏ, chân kê lên trên một mẩu đá. Wallander nhìn ra xung quanh, lật một góc tấm vải lên; gần đó không có viên sỏi nào. Điều đó có nghĩa là gì? Ông gọi Nyberg.

— Anh có nhìn thấy mẩu đá đỡ chân cái ly này không? Nếu anh tìm được một viên tương tự thì báo cho tôi nhé.

Nyberg lấy sổ ra và nguệch ngoạc mấy chữ vào đó. Wallander lùi ra xa khỏi cái khăn và nhìn ra xung quanh.

Các bạn đã tổ chức bữa tiệc dưới một gốc cây. Và các bạn đã chọn một nơi ít bị người khác nhòm ngó.

Wallander đi đến phía bên kia cái cây.

Cái chết hẳn là đã xuất hiện rất nhanh. Không ai trong số các bạn định chạy trốn. Các bạn đang nằm dài trên mảnh vải, có thể là đã ngủ…

Wallander quay trở lại. Ông ngắm nhìn thật lâu mấy cái xác.

Có điều gì đó hoàn toàn không ổn. Mất một lúc ông mới hiểu đó là điều gì.

Cảnh tượng ở trước mắt ông không thật. Ai đó đã sắp xếp nó.

không mất nhiều thời gian để phát hiện Svedberg là một nhà sưu tầm. Những chiếc giày và áo vest cũ xơ ra này hẳn đã có tuổi thọ ít nhất là hai mươi năm. Ông tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình, một cách có hệ thống. Trong một cái vali, ông tìm
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.