Chậm Một Bước

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
34

❊ ❊ ❊

Sau đó, gã hơi thoáng chút nuối tiếc.

Có lẽ sẽ tốt hơn nếu gã nhằm thẳng vào mặt họ? Trừng phạt hai tay đàn ông đã đánh thức gã, đã bắt trượt gã ngay trong những giấc mơ của mình.

Ngay lập tức gã hiểu ra họ là cảnh sát. Kẻ nào, ngoài cảnh sát, có lý do để đến căn hộ của Karl Evert, giờ đây khi anh ta đã chết và được chôn xong? Cũng hiển nhiên là bọn họ đến để tìm gã. Không có cách giải thích nào khác.

Thêm một lần nữa, gã thoát khỏi bọn họ. Điều đó vừa mang lại một sự nhẹ nhõm vừa mang lại một sự hài lòng. Gã đã không hề dự tính là cảnh sát sẽ đến, nhưng dĩ nhiên là gã vẫn có những biện pháp đề phòng, bằng cách mở sẵn cửa thoát hiểm và chặn một cái ghế vào cửa ra vào căn hộ. Nếu ai đó đẩy cửa, ghế sẽ đổ. Khẩu súng nằm bên cạnh gã. Gã đã không cởi giày.

Những tiếng động ngoài phố làm gã lo ngại. Thật khác xa phòng ngủ của gã, nơi với gã chỉ riêng sự tĩnh tặng đã là một chỗ trú ẩn. Nhiều lần, gã đã tìm cách thuyết phục Karl Evert cho cách âm phòng ngủ của anh ta. Việc đó chưa bao giờ được thực hiện. Giờ đây thì đã quá muộn.

Khi tiếng động đánh thức gã dậy, gã đang mơ thấy tuổi thơ của mình. Những hình ảnh không rõ nét; gã, rất nhỏ, đứng sau một cái sôfa, trong khi những người lớn - hẳn là bố mẹ gã - cãi nhau. Một giọng đàn ông, cứng rắn và hách dịch, giống như một con chim đáng sợ đang đập cánh phía trên đầu gã. Rồi giọng phụ nữ, yếu ớt và đầy sợ hãi. Gã có cảm giác đó chính là giọng nói của mình, cho dù khi đó gã đang câm lặng và vô hình phía sau cái sofa.

Đột nhiên, gã nghe thấy tiếng động ngoài thềm nhà. Khi cái ghế đổ, gã đã ở ngoài giường, tay cầm khẩu súng.

Giờ đây gã tiếc là đã không giết họ. Ngay cả khi việc đó làm biến đổi kế hoạch ban đầu, có lẽ gã vẫn nên làm điều ấy.

Gã ra khỏi tòa nhà, khẩu súng để trong túi áo vest. Xe của gã đỗ trước cửa ga. Khi rời thành phố, gã nghe tiếng còi hú. Gã đi về hướng Sandskogen, rồi Osterlen, dừng lại ở Kaseberga, nơi gã đi một vòng quanh bến cảng để suy nghĩ về việc sẽ làm. Gã vẫn còn muốn ngủ. Nhưng đã muộn rồi; gã không thể biết khi nào tay cảnh sát tên là Wallander sẽ quyết định về nhà. Vào lúc đó, gã đã phải có mặt ở đó. Gã đã quyết định sẽ hành động vào ngày hôm nay. Gã không thể thay đổi ngày, cũng không thể mạo hiểm nhìn thấy cơ hội rơi khỏi tay mình.

Đến sát mép nước, gã đã quyết định xong. Gã lên đường quay lại Ystad và để xe lại sau khu Mariagatan. Không ai nhìn thấy gã khi gã lẻn vào tòa nhà. Gã bấm chuông cửa và đợi. Không có ai.

Gã lấy chìa khóa mở cửa và ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách. Khẩu súng đặt trên bàn trước mặt gã. Mười một giờ quá vài phút.

• • •

Hansson và người cảnh sát Malmo bị sốc - không bị trúng đạn, nhưng không thể làm việc được nữa. Hansson muốn xin được tiếp tục, nhưng Wallander hiểu ra khi nói chuyện với anh rằng anh không hề khỏe chút nào. Đối với người cảnh sát Malmo, mọi việc đơn giản hơn rất nhiều: một bác sĩ ở bệnh viện ngay lập tức tuyên bố anh bị sốc nặng.

Như vậy nhóm điều tra mất đi hai người. Khi tập họp các cộng sự của mình ở sở cảnh sát, Wallander cảm thấy không khí căng thẳng đến mức nào. Lisa Holgersson kéo ông ra một góc và hỏi ông liệu đã đến lúc gọi thêm viện binh ồ ạt từ tất cả các quận lân cận hay chưa. Wallander do dự, chủ yếu vì sự mệt mỏi của chính ông và cảm giác thất bại. Rồi ông từ chối. Họ không cần chi viện, mà cần tập trung. Sẽ không gì có thể được cải thiện khi phố phường tràn ngập xe cảnh sát. Quan trọng nhất là họ cần thời gian để tiến hành tất cả các tìm kiếm, một cách bình tĩnh và có phương pháp nhất có thể, để tìm ra điểm mấu chốt sẽ tháo gỡ mọi thứ khác.

— Cái điểm mấu chốt đó có tồn tại hay không? Hay chỉ là một hy vọng?

— Tôi không biết.

Họ ngồi quanh bàn. Không khí lo lắng, bồn chồn. Wallander tìm cách lái cuộc tranh luận một cách khéo léo nhất có thể, không ngừng quay trở lại những câu hỏi mang tính quyết định: Larstam ở đâu? Ai là nạn nhân thứ chín? Những sự kiện ở Lilla Norregatan cho họ biết những gì?

Martinsson không tìm được gì trong hồ sơ lưu trữ; Ake Larstam chưa bao giờ có vấn đề gì với cảnh sát. Anh vừa giao lại việc lục tìm trong đống hồ sơ cho một nhân viên cảnh sát, đề phòng trường hợp quả thực Larstam có để lại một dấu vết. Ann-Britt vẫn chưa nói chuyện được với hai người chị.

Khi Hansson vắng mặt, Wallander yêu cầu cô ngừng các tìm kiếm của mình cho đến khi có lệnh mới. Ông cảm thấy là ông cần cô; hai bà chị có thể đợi được. Tất cả đợi được. Miễn là họ tìm ra được Larstam trước khi hắn xuất hiện, khẩu súng chĩa trước mặt, trước nạn nhân thứ chín của mình.

— Quay lại vấn đề nhé: chúng ta biết những gì?

Ông có cảm giác đã đặt câu hỏi đó lần thứ một nghìn.

— Hắn vẫn còn ở trong thành phố, – Martinsson nói. – Hắn sắp ra tay ở đây hoặc đâu đó trong vùng phụ cận.

— Sự có mặt của chúng ta hẳn là phải có ảnh hưởng lên hắn. – Thurnberg nói. – Hắn biết là chúng ta đang theo sát hắn. Hắn sẽ không thể bỏ qua điều đó.

— Có thể là hắn đã cố tình làm mọi chuyện ra như vậy. Nhưng nếu quả là như thế thì ông có lý. Chúng ta đã phát hiện được chỗ ở của hắn hai lần trong vòng chưa tới hai mươi tư giờ. Hắn nhận ra là tất cả bắt đầu sụp đổ xung quanh hắn. Những kế hoạch được xây dựng kỹ lưỡng của hắn bị đe dọa. Điều đó sẽ gây ra điều gì ở hắn?

Kjell Albinsson ngồi trong một góc. Wallander không biết Thurnberg đã nói với anh những gì, nhưng đột nhiên ông thấy anh muốn nói. Ông ra hiệu bảo anh lại gần.

— Tôi không biết là có quan trọng hay không, – Albinsson lên tiếng. – Nhưng tôi còn nhớ một tin đồn, có người nói đã nhìn thấy Larstam ở bến cảng. Hè năm ngoái. Như vậy có thể là hắn có một cái tàu.

Wallander đấm tay lên bàn.

— Liệu có thể tin được vào tin đồn đó không?

— Một người đưa thư đã nhìn thấy hắn. Anh ấy rất chắc chắn.

— Anh ta có nhìn thấy Larstam lên một con tàu không?

— Không. Nhưng hắn cầm một biđông xăng trên tay.

— Trong trường hợp đó, – một cảnh sát Malmo nói, – nếu hắn có tàu, thì sẽ không phải là thuyền buồm.

Những lời phản đối cất lên từ khắp nơi.

— Thuyền buồm cũng có máy phụ chứ. Chúng ta không thể loại trừ điều gì, kể cả một chiếc thủy phi cơ.

Đến lượt câu nói của Martinsson cũng bị phản đối nốt. Wallander giơ tay lên.

— Một con tàu rất có thể được dùng làm chỗ trốn. Nhưng liệu có nên tính đến thông tin này không?

Ông quay sang Albinsson.

— Anh có chắc về điều anh vừa nói không?

— Có.

Wallander nhìn Thurnberg, ông ta gật đầu.

— Trong trường hợp đó, – Wallander nói, – tôi muốn có các cảnh sát mặc thường phục trên bến cảng. Một cách kín đáo, nhanh chóng, không hỏi han gì. Chỉ cần có nghi ngờ Larstam ở đó, họ sẽ rút ngay khỏi. Sau đó, chúng ta sẽ bàn thêm.

— Chắc là ở đó có nhiều người lắm, – Ann-Britt nói, – thời tiết đẹp thế này cơ mà.

Martinsson và một cảnh sát Malmo đi ra bến cảng. Wallander bảo Albinsson ngồi vào bàn.

— Còn gì nữa không? Anh nhớ được bến cảng. Nếu nhớ ra được những gì khác nữa, thì sẽ rất tốt nếu nói nhanh cho chúng tôi.

— Mọi chuyện cứ rối tinh… Tôi đã cố suy nghĩ, nhưng đến giờ tôi mới nhận ra là biết quá ít về hắn.

Rõ ràng Albinsson nói rất thật lòng. Anh quay lại ngồi ở góc của mình. Wallander nhìn đồng hồ đeo tay. Mười một giờ ba mươi phút. Chúng ta sẽ không làm nổi, ông nghĩ. Bất kỳ lúc nào, chúng ta cũng sẽ được báo tin là có một nạn nhân mới.

Ann-Britt Hoglund đề cập vấn đề động cơ. Tại sao Larstam lại hành động như vậy? Tại sao lại có sự tàn sát đó?

— Chắc là một lối trả thù, - Wallander nói.

— Nhưng trả thù gì mới được? Bởi vì một hôm hắn bị đuổi việc khỏi một văn phòng kỹ sư? Điều này khó tin lắm. Đâu là mối liên hệ giữa chuyện đuổi việc đó và một cặp vợ chồng trẻ? Hơn nữa, hắn không có vẻ coi nặng chuyện ấy. Hắn đổi nghề, trở thành 1 người đưa thư.

— Tại sao lại là nghề đưa thư? Đó là cả một bước đi quan trọng, chuyển từ nghề kỹ sư sang nghề đưa thư. Hắn đã nghiền ngẫm một điều gì đó chăng? Hay điều đó sau này mới có?

— Chúng ta làm sao biết được.

— Chúng ta không biết gì hết cả, đó là sự thật.

Cuộc nói chuyện kết thúc. Wallander nhìn đồng hồ đeo tay. Lúc nào ông cũng chờ đợi cái tin khủng khiếp. Ông đi lấy một cốc cà phê. Ann-Britt đi theo ông.

— Không phải thế đâu, động cơ ấy, – Wallander nói trong căng-tin. – Có thể là có một nhu cầu trả thù nằm ở tận sâu con người hắn. Nhưng Larstam giết những người hạnh phúc, vui vẻ. Nyberg đã có ý nghĩ đó khi ở Nybrostrand. Albinsson đã khẳng định: Ake Larstam không thích những người cười tươi.

— Hẳn là hắn còn điên rồ hơn là chúng ta từng nghĩ. Dù sao người ta cũng không giết người với cái cớ là họ hạnh phúc chứ? Thế thì thế giới sẽ ra sao?

— Đúng, – Wallander nói. – Chính là nó đây, câu hỏi chính xác: chúng ta đang sống trong thế giới nào thế này? Những câu trả lời thật khó mà chịu đựng, chúng ta không đủ sức nghĩ đến cùng đâu. Điều mà chúng ta lo ngại nhất có thể đã ở đó rồi: bước tiếp theo, nếu chúng ta có thể nói vậy. Sau khi hệ thống tư pháp sụp đổ. Một xã hội nơi càng ngày người ta càng cảm thấy vô ích hơn, thậm chí là bị vứt bỏ. Trong những điều kiện đó, chúng ta có thể chờ đợi một sự bạo lực hoàn toàn nằm ngoài lôgic. Bạo lực giống như khía cạnh tự nhiên của cái thường nhật. Chúng ta than phiền về tiến trình đó, nhưng đôi khi tôi tự hỏi không biết liệu chúng ta còn ở cách xa thực tế quá nhiều hay không.

Ông chuẩn bị nói tiếp thì có người đến thông báo là Martinsson gọi điện về. Ông đánh đổ cà phê lên áo sơ mi trong khi chạy về phòng họp.

— Không có gì mới, – Martinsson nói trong điện thoại. – Tôi đã kín đáo xem danh sách các chủ sở hữu, không có tàu nào mang tên Ake Larstam.

— Các cậu đã đi xem các cầu tàu chưa?

— Tôi không nghĩ là hắn ở đây.

Wallander suy nghĩ.

— Có thể là hắn đã thuê một chỗ bằng một cái tên khác chăng? Một cái tên giả?

— Cảng nhỏ lắm, hầu hết mọi người đều quen nhau. Tôi không nghĩ là hắn dám dùng một cái tên giả. Chuyện đó không giống với sự thận trọng quen thuộc của hắn.

Wallander vẫn khăng khăng.

— Liệu có thể có ai đó khác thuê hộ chỗ thì sao?

— Ai? Ake Larstam không có bạn.

— Cậu đã xem có tên Svedberg hay không chưa?

— Tôi đã nghĩ đến chuyện đó, nhưng không có.

Một ý nghĩ khác lướt qua óc Wallander. Ông suýt bỏ qua nhưng lại đổi ý.

— Cứ xem lại danh sách và nghĩ đến tất cả những cái tên đã xuất hiện trong cuộc điều tra cho đến lúc này đi, kể cả những cái tên ở trung tâm lẫn ngoài rìa.

— Anh nghĩ chẳng hạn như Hillstrom hoặc Skander à?

— Đúng vậy.

— Tôi hiểu rồi. Anh thực sự tin là có thể như thế à?

— Không gì có thể cả. Đi xem danh sách đi và gọi lại cho tôi nếu có tin gì mới.

Ông bỏ máy. Vết cà phê loang rộng, màu be sẫm trên chiếc sơ mi trắng của ông. Ông nghĩ vẫn còn một chiếc sơ mi sạch cuối cùng trong tủ quần áo của ông, ở Mariagatan. Ông sẽ mất chưa đầy hai mươi phút để về nhà thay áo; nhưng ông muốn đợi cú điện thoại của Martinsson. Thurnberg đến chỗ ông.

— Tôi nghĩ là nên cho Albinsson về. Tôi không nghĩ anh ta còn gì để nói cho chúng ta nữa.

Wallander đứng dậy đến bắt tay Albinsson.

— Cám ơn anh đã giúp đỡ, - ông nói.

— Tôi vẫn không sao hiểu nổi.

— Chúng tôi cũng không.

— Không được nói cho bất kỳ ai, – Thurnberg nói. – Việc đó rất có thể có những hậu quả vô cùng nghiêm trọng đấy.

Albinsson hứa và đi khỏi. Wallander vào toalet. Đột nhiên, ông nghĩ đến cái kính viễn vọng của Svedberg. Tại sao lại có kẻ giấu nó vào kho chứa đồ của Bjorklund? Ông quay lại phòng họp.

— Có ai biết Nyberg ở đâu không?

— Ông ấy đang gọi điện trong phòng Hansson.

— Nếu Martinsson gọi, thì tôi ở đó nhé.

Ông tìm đưọc Nyberg trong phòng Hansson, điện thoại áp chặt vào tai, đang ghi chép. Ông hiểu đó là phòng thí nghiệm Linkoping.

— Chúng ta sẽ có kết quả trong ngày, – Nyberg nói sau khi bỏ máy. – Liệu đó vẫn là những ngón tay cái ấy…

— Chắc chắn là như thế rồi. Chúng ta không cần một câu trả lời, mà là một lời khẳng định.

— Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta giả định một chút rằng đó không phải là dấu tay của Larstam?

— Thế thì tôi sẽ thôi làm chỉ huy cuộc điều tra này ngay.

Nyberg ngẫm nghĩ những lời đó. Ông ngồi xuống ghế phôtơi của Hansson.

— Cái kính viễn vọng, – Wallander nói. – Tại sao nó lại ở nhà Bjorklund? Kẻ nào đã giấu nó ở đó?

— Ngoài Larstam thì còn ai nữa?

— Nhưng tại sao?

— Có thể là để đánh lạc hướng. Tăng thêm sự rối loạn của chúng ta, khiến chúng ta đâm ra nghi ngờ người anh họ của Svedberg.

— Hắn nghĩ đến mọi chuyện.

— Nếu có một chi tiết hắn bỏ quên mất, thì sớm hay muộn chúng ta cũng sẽ phát hiện ra thôi. Và lúc đó chúng ta sẽ bắt được hắn.

— Vậy là chúng ta phải tìm được dấu tay của hắn trên kính viễn vọng?

— Trừ khi hắn chùi mất rồi.

Điện thoại đổ chuông. Wallander cầm lấy máy. Đó là Martinsson.

— Anh có lý.

Wallander đứng bật dậy mạnh đến nỗi cái ghế đổ nhào.

— Cậu tìm thấy gì?

— Một chỗ dưới tên của Isa Edengren. Hơn nữa, tôi xem hợp đồng rồi. Tôi còn nhớ chữ của Isa; nếu Larstam bắt chước chữ ký của cô ấy, thì quả là rất giống. Tôi đã nói chuyện với tay ký hợp đồng với hắn. Anh ta đã nói đến một người phụ nữ.

— Tóc đen?

— Đúng thế. Louise. Hơn nữa, cô ta còn nói chủ yếu là anh trai cô ta sẽ dùng cái tàu.

— Hắn ranh thật.

— Đó là một cái tàu cũ bằng gỗ có một cabin. Chỗ bên cạnh là một cái thuyền buồm. Bên kia thì không có tàu.

— Tôi đến đây. Đứng xa cầu tàu ra, thận trọng hết mức nhé. Có thể hắn đang quanh quẩn ở đó đấy. Và chắc chắn là đang rất đề phòng. Có khả năng hắn rình một lúc lâu rồi mới lại gần tàu.

— Hẳn là chúng tôi đã không nghĩ kỹ đến điều đó…

Wallander bỏ máy, giải thích nhanh tình hình cho Nyberg và quay lại phòng họp. Họ quyết định Ann-Britt và Thurnberg sẽ tổ chức can thiệp nếu cần.

— Cậu sẽ làm gì nếu hắn ở trên tàu? – cô hỏi.

Wallander lắc đầu.

— Tôi không biết. Trước hết tôi phải xem xét tình hình đã.

• • •

Wallander đến bến cảng vào lúc mười ba giờ. Trời nóng, một cơn gió nhẹ thổi đến từ hướng Đông Nam. Wallander đã nghĩ đến việc mang theo ống nhòm. Ông quan sát con tàu từ xa.

— Có vẻ như là nó bị bỏ không, - Martinsson nói.

— Còn cái thuyền buồm bên trái?

— Không có người.

Wallander lia ống nhòm; nhiều tàu có người.

— Chúng ta không thể bắn từ đây, – Martinsson nói. – Và cũng không thể sơ tán cả cảng.

— Và chúng ta không thể đợi được. Chúng ta phải phát hiện liệu hắn có ở trên boong hay không. Nếu hắn có ở đó, chúng ta sẽ phải bắt hắn. Nếu không có hắn ở đó, sẽ giảm bớt được một sự không chắc chắn.

— Chúng ta sẽ phong tỏa các lối vào chứ?

— Không. Tôi sẽ lên tàu.

Martinsson nhảy dựng lên.

— Anh điên à?

— Sẽ phải mất ít nhất một tiếng mới phong tỏa được các lối vào và sơ tán được hết mọi người. Chúng ta không có thời gian. Tôi sẽ lên tàu. Cậu yểm hộ cho tôi từ cầu tàu. Tôi sẽ làm rất nhanh. Nếu hắn có ở đó, thì theo tôi, hắn đang ngủ.

— Tôi không đồng ý. Quá mạo hiểm.

— Có thể là cậu đã không nghĩ đến một điều: Larstam đã bỏ qua Hansson và người đồng nghiệp Malmo. Không ai có thể làm tôi tin là hắn bắn trượt. Chỉ đơn giản là cả hai đều không phải là nạn nhân thứ chín của hắn.

— Và đó cũng không phải là anh à?

— Không.

Martinsson vẫn còn một lời phản đối nữa.

— Đó là một con tàu. Không có cửa thoát hiểm. Hắn có thể làm gì? Nhảy xuống nước à?

— Phải chấp nhận mạo hiểm thôi. Việc không có cửa thoát hiểm có thể làm thay đổi mọi chuyện.

Martinsson vẫn khăng khăng.

— Thật là hoàn toàn thiếu trách nhiệm.

Wallander đã quyết định xong.

— Thế thì chúng ta sẽ làm như cậu muốn. Quay lại sở và gọi tất cả mọi người đến đây đi. Nhưng tôi sẽ ở lại đây theo dõi con tàu.

Martinsson đi khỏi. Người cảnh sát Malmo được cử sang bãi đỗ xe để theo dõi lối vào cảng.

Khi chỉ còn lại một mình, Wallander đi xuống cầu tàu. Ông hoàn toàn ý thức được là mình đang vi phạm nhiều quy tắc cơ bản. Ông sắp phải đối mặt với một kẻ vô cùng nguy hiểm, và sắp làm việc đó một mình, không có trợ sức của ai, thậm chí địa điểm cũng không bị bao vây.

Vài đứa con trai chơi đùa trên cầu tàu. Wallander cố lấy giọng hách dịch bảo chúng đi chỗ khác. Ông nắm chặt lấy khẩu súng trong túi áo sẵn sàng bắn. Ông tự hỏi không biết mình có nhảy đến tàu không. Sau đó ông sẽ phải làm gì? Nếu Larstam ở trên tàu, hắn sẽ nhìn thấy ông ngay, và Wallander lộ toàn bộ người mình trước mặt hắn, không chút bảo vệ.

Ông hiểu rằng việc này không thể chấp nhận được. Khả năng duy nhất là lên tàu từ phía sau và kéo tấm vải bạt che tàu ra. Nhưng để làm được như vậy, bản thân ông cũng phải có một con tàu. Ông nhìn xung quanh. Một bữa tiệc nhỏ đang được tổ chức ở cách đó một đoạn, trên một chiếc yatch khá cũ; Wallander nhìn thấy một cái xuồng màu đỏ. Không do dự, ông trèo lên boong chiếc yatch và chìa thẻ cảnh sát cho những người khách mời đang sửng sốt.

— Tôi cần mượn cái canô của các bạn.

Một người đàn ông hói đầu đứng dậy, tay cầm một ly rượu vang.

— Tại sao? Có tai nạn à?

— Không phải tai nạn. Và không có thời gian trả lời các câu hỏi. Các anh ở yên đây. Không ai được lên cầu tàu. Ai làm vậy sẽ phải chịu nhiều hậu quả. Hiểu chưa?

Không có câu trả lời nào. Wallander ì ạch trườn xuống cái xuồng nhỏ. Ông đánh rơi một mái chèo. Trong lúc cúi xuống để nhặt, suýt nữa súng rơi khỏi túi áo ông. Ông chửi thề, toát mồ hôi, nhưng cuối cùng cũng nhặt lại được mọi thứ. Người đàn ông hói đầu tháo dây buộc. Wallander bắt đầu chèo và tự hỏi không biết cái xuồng có chìm dưới sức nặng của ông không. Đến gần tàu của Larstam, ông đi chậm lại và dùng tay chống vào thân tàu để giảm nhẹ cú đâm. Ông nhìn thấy có một cái môtơ. Tim ông đập dồn. Thật cẩn thận, ông buộc cái xuồng, chỉ sợ làm con tàu rung rinh. Rồi ông dỏng tai lên. Không có tiếng động nào ngoài những tiếng đập loạn xạ của tim ông. Ông cầm lấy súng và bắt đầu chầm chậm kéo tấm vải che. Không có dấu hiệu gì là có người. Đây là giây phút khó khăn nhất: phải kéo thật mạnh tấm vải và nhảy tránh sang một bên - nếu không, ông sẽ trở thành một cái đích hoàn hảo cho kẻ có thể đã đợi sẵn ở phía dưới với một khẩu súng. Đầu ông hoàn toàn trống rỗng. Bàn tay đang siết chặt khẩu súng ướt nhẹp và run rẩy.

Ông kéo tấm bạt và nhảy sang bên cạnh. Cái xuồng suýt quay ngoặt đi, nhưng Wallander kịp bám tay vào một cái chắn tàu. Không có phản ứng nào. Ông kéo được một nửa tấm vải. Không có ai. Cánh cửa nhỏ bằng gỗ trắc đang mở; cabin có vẻ trống không. Ông trèo lên boong. Ông vẫn cầm súng trên tay. Ông xuống hai bậc thang, kiểm tra hai cái giường nhỏ. Không có chăn, chỉ có mấy tấm đệm cao su.

Wallander ra khỏi đó. Người ông đầm đìa mồ hôi. Ông cho súng vào túi. Rồi ông quay lại cái xuồng. Những người kia dựa khuỷu tay lên lan can tàu, tay cầm ly rượu, nhìn ông vẻ kinh ngạc. Người đàn ông hói đầu bắt lấy đầu dây mà Wallander ném cho. Ông trèo lên boong.

— Liệu bây giờ chúng tôi có thể có được một lời giải thích không?

— Không.

Ông đang vội. Những người khác hẳn đã trên đường đến đây. Bằng mọi giá ông phải ngăn họ đến bến cảng. Larstam không có ở trên tàu. Điều này có thể có nghĩa là lần đầu tiên họ đi trước được hắn. Ông gọi cho Martinsson.

— Chúng tôi đang trên đường đến đây! – anh nói.

— Dừng tất cả lại! Tôi không muốn có cái xe cảnh sát nào trong cảng hết. Cậu đến một mình thôi.

— Đã xảy ra chuyện gì à?

— Hắn không ở đây?

— Làm sao anh biết được?

— Tôi biết.

Im lặng ở đầu kia điện thoại.

— Anh đã trèo lên tàu phải không?

— Chúng ta không có thời gian để mất. Lúc khác sẽ nói chuyện này.

Martinsson đến nơi sau năm phút. Wallander giải thích cho anh suy nghĩ của ông: có thể là Larstam đang trên đường đến đây. Khi nhìn thấy tấm vải bạt bị kéo trật ra một nửa, Martinsson lắc đầu.

— Một trong hai chúng ta phải sửa chữa tổn thất trong khi người còn lại theo dõi cầu tàu, đề phòng trường hợp hắn đến. Phải theo dõi cảng.

Martinsson đứng rình trên cầu tàu trong khi Wallander lục tìm nhanh trên tàu. Không có gì cả. Larstam không bao giờ để vung vãi giấy tờ. Ông phủ lại tấm bạt và quay xuống cầu tàu.

— Anh đã trèo lên bằng cách nào?

— Tôi đã mượn một cái xuồng.

— Anh điên rồi.

— Không chắc thế đâu.

Martinsson ra nói chuyện với người cảnh sát mà Wallander đã cử lên theo dõi bãi đỗ xe. Giờ đây, cần phải theo dõi cả cảng và cầu tàu. Anh cùng gọi thêm người đến để tăng cường. Rồi anh nhìn Wallander vẻ trách móc.

— Lẽ ra anh phải về nhà thay áo sơ mi đi.

— Tôi sẽ làm. Nhưng trước hết phải tóm tắt tình hình với những người khác đã.

• • •

Ở sở cảnh sát, không ai hỏi ông về cách ông trèo lên tàu. Thậm chí không ai nghĩ đến chuyện hỏi - có phải ông đã lên đó một mình hay không. Martinsson giữ im lặng. Anh có vẻ rất bị sốc, nhưng ngay lúc này Wallander không thể làm gì được.

— Lần đầu tiên, có lẽ chúng ta đã đi trước được hắn. Điều đó không có nghĩa là hắn sẽ lên tàu để ngủ; có thể hắn ngờ rằng chúng ta đã tìm ra được nó.

— Như vậy là chúng ta lại quay về điểm xuất phát, – Ann-Britt nói. – Ai là nạn nhân thứ chín?

— Hắn đã dùng tên của Isa Edengren để thuê chỗ để tàu. Hắn không đi theo một sơ đồ có thể đoán trước nào. Mọi ý đồ của hắn đều làm chúng ta phải ngạc nhiên. Chúng ta chỉ có thể tìm kiếm trong những gì đã có để tìm ra cái điểm mấu chốt sẽ cho phép giải tỏa mọi thứ.

Wallander có cảm giác rất rõ là mình đang lải nhải những điều cũ kỹ. Như một người đã khải ngộ rao giảng học thuyết duy nhất đúng cho các cộng sự trung thành của mình. Ông không biết phải làm gì khác. Lúc này, ông chỉ có một ý nghĩ mới.

— Isa Edengren, – ông nói. – Tại sao hắn lại chọn tên cô ấy? Đó có phải là một sự tình cờ không? Hay là có một lý do đặc biệt nào đó?

— Hình như Isa sẽ được chôn cất vào ngày kia, - Martinsson nói.

— Tôi muốn ai đó gọi điện cho bố mẹ cô ấy, và một trong hai người phải đến đây. Tôi muốn biết thêm về câu chuyện chỗ đậu tàu này.

Ông đứng dậy.

— Nhưng trước đó, tôi xin hai mươi phút về nhà thay áo sơ mi đã.

Ebba bước vào với nhiều hộp sandwich trên tay. Bà đã nghe thấy câu nói cuối cùng của Wallander.

— Nếu anh đưa chìa khóa cho tôi, tôi có thể đi, – bà nói. – Không có vấn đề gì đâu.

Wallander cảm ơn bà nhưng từ chối lời đề nghị. Ông cần thời gian để suy nghĩ. Rời khỏi nơi này, dù chỉ là trong hai mươi phút. Ông chuẩn bị đi ra thì điện thoại đổ chuông. Ann-Britt nhấc máy và ra hiệu bảo ông đợi.

— Của cảnh sát Ludvika đấy. Một trong hai người chị của Larstam sống ở đó.

— Tôi đã gửi câu hỏi cho tất cả mọi người, – Martinsson nói. – Có vẻ như là đã có kết quả rồi.

Wallander quyết định ở lại thêm một lúc nữa. Ông đưa mắt nhìn Ebba, nhưng bà đã đi khỏi. Martinsson đã cầm lấy điện thoại. Wallander ngồi xuống một góc bàn và nhìn chăm chú vào vết cà phê trên áo sơ mi của mình. Ann-Britt gọi điện đến nhà Isa Edengren từ một máy điện thoại khác. Martinsson bỏ máy.

— Berit Larstam, – anh thông báo. – Bốn mươi bảy tuổi, nhà xã hội học thất nghiệp. Bà ta sống ở Fredriksberg, đừng hỏi tôi đó là ở đâu.

— Mấy khẩu súng ăn cắp, – Wallander nói. – Có thể lúc đó Larstam đang đến thăm chị.

Martinsson vung vẩy một mẩu giấy, rồi anh bấm số. Wallander cảm thấy sự có mặt của mình là vô ích. Ông đi xuống chỗ tiếp tân với ý nghĩ đưa chìa khóa cho Ebba. Ông không tìm thấy bà đâu; chắc là bà đang ở trong toalet. Ông trở lại phòng họp. Rõ ràng là Martinsson đã có được một câu trả lời từ bà chị gái, Ann-Britt Hoglund đang nhíu mày nghe một người khác bên kia đầu dây điện thoại nói. Wallander đi đi lại lại. Thurnberg đã biến mất. Wallander ném đống cốc cà phê không vào một giỏ rác. Ann-Britt vừa chửi thề vừa bỏ máy.

— Tay bố sẽ đến, – cô nói. – Axel Edengren. Tôi nghĩ là sẽ phải chờ đợi một kẻ khá cao ngạo không thích thú gì cảnh sát.

— Thế nào cơ?

— Ông ta có cả một bài diễn văn dài về sự thiếu năng lực to lớn của chúng ta. Suýt nữa tôi đã chửi ông ta.

— Lẽ ra cậu nên làm vậy.

Martinsson cũng bỏ máy.

— Cứ ba năm một lần Ake Larstam đến thăm bà ta. Tôi có cảm giác quan hệ giữa họ không thân thiết gì lắm.

Wallander mở to mắt.

— Chỉ có thế thôi à?

— Anh muốn nói gì?

— Cậu không đặt cho bà ta những câu hỏi khác à?

— Tất nhiên là có. Nhưng bà ta yêu cầu tôi gọi lại sau, vì bà ta đang bận.

Wallander không thể ngăn mình có một lời bình luận khó chịu. Martinsson phản đối. Sau đó là im lặng. Wallander đứng dậy đi tìm Ebba. Bà đang ở chỗ của mình, phía sau tấm cửa kính phòng tiếp tân.

— Nếu lời đề nghị của chị vẫn còn giá trị, ông vừa nói vừa đưa cả chùm chìa khóa cho bà, tôi nghĩ là có một cái áo sơ mi sạch trong tủ quần áo. Nếu không, chị có thể lấy cho tôi một trong những cái nằm ở trong giỏ đựng quần áo bẩn.

— Đây không phải lần đầu tiên mà, tôi sẽ biết là phải tìm ở đâu.

— Có ai chở chị đến đó không?

— Tôi vẫn còn cái PV cũ, – bà nói. – Anh quên mất rồi à?

Wallander mỉm cười. Ông nhìn bà đi ra khỏi sở. Bà đã già đi biết bao trong những năm gần đây!

Ý định đầu tiên của ông, khi quay lại phòng họp, là xin lỗi Martinsson. Rồi họ sẽ lại tiếp tục công việc. Khi đó là mười bốn giờ mười phút.

không mất nhiều thời gian để phát hiện Svedberg là một nhà sưu tầm. Những chiếc giày và áo vest cũ xơ ra này hẳn đã có tuổi thọ ít nhất là hai mươi năm. Ông tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình, một cách có hệ thống. Trong một cái vali, ông tìm
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.