Chậm Một Bước

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

Wallander đi thẳng đến bệnh viện. Ông lái xe quá nhanh. Khi nhìn thấy Martinsson, ông phanh lại và để xe lại dưới một biển báo cấm đỗ xe.

— Chuyện gì đã xảy ra?

— Không biết nữa. Có vẻ như là cô ấy đã mặc quần áo và đi khỏi trước khi trời sáng. Không ai nhìn thấy cô ấy cả.

— Cô ấy có gọi điện thoại không? Có ai đến đón không?

— Khó có thể chắc được lắm. Ở khu này có rất đông bệnh nhân và ít bác sĩ trực đêm. Có nhiều điện thoại. Người ta phát hiện cô ấy biến mất vào lúc sáu giờ. Lúc bốn giờ một nữ y tá đã qua phòng cô ấy. Khi đó cô ấy đang ngủ.

— Không. Cô ấy đang đợi. Và rồi cô ấy chạy mất.

— Tại sao?

— Không biết.

— Anh nghĩ là cô ấy có thể tìm cách tự tử nữa không?

— Có thể lắm. Nhưng thử nghĩ mà xem: chúng ta báo cho cô ấy chuyện xảy đến với các bạn của cô ấy. Và cô ấy vội chạy trốn khỏi bệnh viện. Điều đó muốn nói gì?

— Rằng cô ấy sợ.

— Đúng. Nhưng sợ gì?

Wallander chỉ biết một nơi để bắt đầu cuộc tìm kiếm: ngôi nhà ở Skarby. Ông bảo Martinsson lái xe đi theo xe ông. Ông không muốn quay lại đó một mình.

Trước tiên họ dừng lại ở nhà Lundberg. Người chồng đang sửa máy kéo trong sân. Ông ngẩng đầu lên khi hai chiếc xe lại gần. Wallander giới thiệu và đi thẳng vào vấn đề.

— Hôm qua anh đã gọi điện đến bệnh viện và biết là cô ấy khỏe. Thế nhưng, sáng nay cô ấy đã đi khỏi. Nói chính xác hơn là cô ấy đã trốn. Giữa bốn và sáu giờ. Câu hỏi của tôi rất đơn giản: anh có gặp cô ấy không? Sáng nay anh dậy vào lúc mấy giờ?

— Khoảng bốn rưỡi, thường là như vậy. Vợ tôi cũng thế.

— Isa không đến đây à?

— Không.

— Sáng sớm nay anh có thấy tiếng xe không?

Lundberg trả lời không chút ngần ngừ.

— Ake Nilsson sống cách đây một đoạn đi qua vào khoảng năm giờ. Anh ấy làm việc ở lò mổ ba ngày một tuần. Ngoài đó ra, không có ai khác.

Vợ Lundberg xuất hiện ở ngưỡng cửa. Bà đã nghe được đoạn cuối cuộc nói chuyện.

— Isa không đến đâu, – bà nói. – Và không có cái xe nào ngoài xe của Nilsson.

— Anh chị có nghĩ ra chỗ nào cô ấy có thể đến không?

— Không.

— Nếu có tin gì về cô ấy, phải báo ngay cho chúng tôi. Chúng tôi phải biết cô ấy ở đâu. Đã rõ ràng chưa?

— Nó không có thói quen gọi điện cho chúng tôi.

Wallander đã lên xe. Họ đi về hướng nhà Edengren. Ông lấy tay dò dẫm trong ống máng nước và tìm được chùm chìa khóa. Rồi ông kéo Martinsson đi về phía cái chòi trong vườn. Có vẻ như chưa có gì bị xáo trộn. Họ quay trở lại. Wallander quay chìa khóa trong ổ, và họ bước vào. Bên trong ngôi nhà còn có vẻ rộng hơn bên ngoài. Đồ gỗ, các thứ đồ lặt vặt, đều có vẻ rất đắt tiền, nhưng lạnh lẽo. Có thể nghĩ là đang ở trong một bảo tàng, Wallander nghĩ. Không có dấu vết nào của cuộc sống con người. Họ đi qua các phòng ở tầng trệt và lên tầng trên. Một mô hình máy bay lớn treo ở một trong các phòng. Một cái máy tính đặt trên bàn. Ai đó đã để một chiếc áo pull ở trên. Wallander đoán đây là phòng Jorgen - người anh đã tự tử. Ông đi vào phòng tắm. Có một ổ cắm bên cạnh bồn. Ông rùng mình. Martinsson có cùng ý nghĩ.

— Tự tử bằng một cái máy nướng bánh không phải là chuyện thường thấy lắm.

Wallander đã vào một phòng khác. Chắc chắn đây là phòng của Isa.

— Đến đây đi, chúng ta sẽ tìm kiếm thật cẩn thận.

— Chúng ta tìm gì?

— Tôi không biết. Nhưng lẽ ra Isa đã ở cùng với họ trong khu bảo tồn. Cô ấy đã định tự tử. Cô ấy chạy trốn. Cả hai chúng ta đều nghĩ là cô ấy sợ.

Wallander ngồi trước bàn làm việc trong lúc Martinsson tìm kiếm trong tủ quần áo chiếm cả một bức tường. Các ngăn kéo của cái bàn không bị khóa. Đầu tiên việc đó làm ông ngạc nhiên, nhưng khi mở chúng ra, ông hiểu ra là không có gì đáng ngạc nhiên cả. Chúng gần như trống không. Ông nhíu mày. Vài cái kẹp tóc, vài cái bút chì cũ và vài đồng xu của các nước khá nhau. Không có gì khác. Ai đó đã lấy hết đồ trong đó đi chăng? Ông nhấc cái lót bàn lên và tìm thấy một bức tranh màu nước vụng về ký tên UE 95, vẽ một khung cảnh biển. Những ngọn sóng và những tảng đá. Ông để nó về chỗ cũ và đứng dậy để xem xét những giá sách để gần giường. Ông lấy ngón tay lần theo gáy những cuốn sách, thỉnh thoảng đọc vài cái tên. Ông nhận ra một số trong đó; Linda cũng đọc cùng những cuốn sách ấy. Ông luồn tay ra sau và tìm thấy hai cuốn sách rơi vào đó. Hoặc đã được giấu. Ông lấy chúng ra xem. Hai tên tiếng Anh. Joumey to the Unknovm, của một nhà văn tên là Timothy Neil, và How to Cast Yourself in the Play of Life, của Rebecka Stanford. Ông dịch nhẩm chúng: Hành trình đến cái chưa biếtLàm thể nào để vào vai của mình trong tấn trò đời. Bìa bọc ngoài giống nhau: những hình dạng hình học, những con số và những chữ cái trôi nổi trong một không gian trừu tượng. Wallander ngồi xuống bàn. Những cuốn sách, khi được đọc đi đọc lại, sẽ tự mở ra. Vài trang được gấp mép. Ông đeo kính và đọc tóm tắt in ở bìa cuối. Timothy Neil đề xuất hướng lối tồn tại của mình tốt hơn bằng cách giải mã những bức tranh tinh thần hiện ra trong những giấc mơ. Wallander nhăn mặt đặt cuốn sách xuống và cầm cuốn còn lại lên. Rebecka Stanford bàn về ‘sự tan rã của niên đại’. Đột nhiên, sự chú ý của ông được đánh động. Cuốn sách dạy cách làm thế nào, cùng một nhóm bạn, quản lý được thời gian và dịch chuyển giữa các thời kỳ khác nhau, cả quá khứ và tương lai. Có vẻ như tác giả nghĩ rằng đó là phương pháp tốt để thành công trong đời ‘ở cái thời đại phi lý và rối bời tăng tốc này.’

— Cậu đã bao giờ nghe nói đến một nhà văn tên là Rebecka Stanford chưa?

Martinsson xuống khỏi cái ghế mà anh đang kê để xem những cái giá cao của tủ quần áo và nhìn vào bìa sách.

— Chắc là một loại sách dành cho thanh niên. Tốt hơn hết là hỏi Linda.

Wallander gật đầu. Linda đọc rất nhiều; trong kỳ nghỉ của họ ở Gotland, ông đã xem qua những gì cô đọc. Ông không biết tác giả nào trong số đó cả.

Martinsson quay lại tủ quần áo. Wallander tiếp tục khám phá cái giá sách. Ông tìm được vài album ảnh và ngồi xuống để lật ra xem. Những bức ảnh đã nhạt màu của Isa Edengren và anh trai. Trong nhà, ngoài trời. Isa và người anh chụp với một thằng người tuyết, hai người ở tư thế đứng nghiêm chào; họ không có vẻ gì là hài lòng hay tự hào. Vài bức ảnh chụp riêng Isa. Ảnh lớp. Anh Isa cùng vài người bạn ở Copenhagen. Rồi lại Jorgen. Cậu ta đã lớn lên. Khoảng mười lăm tuổi, vẻ rách rưới bù xù, nhưng có thể chỉ là để chụp ảnh. Isa mỉm cười. Jorgen nghiêm trang. Những khung cảnh biển, những tảng đá. Wallander lại nhìn bức tranh màu nước. Có thể là cùng một nơi. Ông tìm thấy một cái tên và một ngày tháng: đảo Bamso, 1989. Wallander tiếp tục lật cuốn album. Không có ảnh nào của bố mẹ. Chỉ có Jorgen và Isa. Những người bạn. Những phong cảnh. Biển và đảo. Nhưng không có bố mẹ.

— Bamso là ở đâu nhỉ?

— Tôi không biết, nghe như là có trong dự báo thời tiết biển ấy.

Wallander mở tiếp cuốn album khác. Những bức ảnh gần đây hơn. Vẫn không hề có bố mẹ. Mặt khác không có người lớn nào, trừ hai người: vợ chồng Lundberg, chụp trước nhà họ. Có thể nhìn thấy cái máy kéo. Đó là mùa hè. Họ cười. Hẳn là Isa đã chụp bức ảnh này, ông nghĩ. Rồi lại là biển và những tảng đá. Isa, đứng trên một mỏm đá.

Ông nhìn thật lâu bức ảnh này. Có thể nói rằng Isa đang bước đi trên mặt nước. Ai đã chụp nó?

Martinsson huýt sáo.

— Tôi nghĩ là anh nên nhìn qua cái này.

Ông nhảy dựng lên. Martinsson đang cầm một bộ tóc giả. Giống những bộ mà Boge, Norman và Hillstrom đã đội. Một mẩu giấy được đính vào một sợi tóc bằng băng dính. Wallander thận trọng gỡ nó ra.

— Holmsted, cho thuê quần áo, – ông đọc. – Có địa chỉ và số điện thoại ở Copenhagen.

Ông lật tờ giấy lại. Bộ tóc giả đã được thuê ngày 19 tháng Sáu và phải trả lại vào ngày 28.

— Chúng ta gọi cho họ ngay chứ? – Martinsson hỏi.

— Có lẽ chúng ta sẽ phải đến đó. Nhưng bắt đầu bằng gọi điện đã.

— Anh lo chuyện đó đi. Người Đan Mạch không bao giờ hiểu được tôi nói gì.

— Cậu không hiểu được họ thì có, bởi vì cậu không buồn nghe xem họ nói gì.

— Trong lúc đó, tôi sẽ tìm xem đảo Bamso ở đâu. Tại sao nó lại quan trọng?

— Tôi cũng đang tự hỏi đây, – Wallander trả lời và bấm số máy Copenhagen bằng điện thoại di động của mình.

Một người phụ nữ trả lời. Ông tự giới thiệu và giải thích tình hình: một bộ tóc giả được thuê vào ngày 19 tháng Sáu, và không được trả lại vào ngày thỏa thuận.

— Thuê theo tên Isa Edengren, – ông nói rõ thêm. – Ở Skarby, Scanie.

— Đợi một lát, tôi sẽ xem.

Wallander đợi. Martinsson đã ra khỏi phòng cùng điện thoại di động của mình và hỏi ai đó số điện thoại của trung tâm dự báo thời tiết biển. Người phụ nữ quay lại.

— Chúng tôi không có bộ tóc giả nào thuê theo tên Edengren. Cả vào ngày hôm đó lẫn những ngày trước.

— Xem thử một cái tên khác đi.

— Tôi chỉ có một mình và có nhiều khách hàng. Để sau được không?

— Trong trường hợp đó, tôi sẽ buộc phải liên lạc với cảnh sát Đan Mạch.

Cô không nằn nì thêm. Ông cho cô những cái tên khác - Martin Boge, Lena Norman, Astrid Hillstrom - và đợi. Martinsson đang nổi cáu ngoài hành lang. Ai đó cứ định chuyển anh sang nói chuyện với một người khác.

— Chính xác, – cuối cùng giọng của người phụ nữ cũng cất lên. – Một cô tên là Lena Norman đã trả tiền và mang bốn bộ tóc giả đi vào ngày 19 tháng Sáu. Cùng với quần áo. Tất cả phải được trả lại vào ngày 28. Nhưng chúng tôi chưa nhận được gì hết. Chúng tôi cũng đang chuẩn bị viết thư đòi đây.

— Cô có nhớ cô ấy không? Cô ấy đến một mình à?

— Lúc đó tôi không ở đây, mà là Sorensen.

— Tôi có thể nói chuyện với anh ấy không?

— Anh ấy đi nghỉ đến hết tháng Tám.

— Anh ấy ở đâu?

— Bắc Cực.

— Gì cơ?

— Đang trên đường đi Nam Cực. Anh ấy sẽ đi thăm những bến cảng săn cá voi cũ của Nauy. Bố của Sorensen là thợ câu cá voi, tôi nghĩ ông ấy còn là người cầm móc sắt.

— Vậy là không có ai có thể nhận diện được Lena Norman hoặc có thể nói cho tôi biết liệu lúc đến thuê đồ cô ấy có đi một mình không à?

— Rất tiếc là không. Nhưng chúng tôi sẽ đòi bồi thường vì trả hàng chậm. Và chúng tôi muốn lấy lại đồ.

— Hiện thời thì cảnh sát đang giữ.

— Đã xảy ra chuyện gì à?

— Đúng. Và tôi muốn Sorensen liên lạc với cảnh sát Ystad ngay khi trở về.

— Tôi sẽ nói với anh ấy. Có phải là Wallander không?

— Kurt Wallander.

Ông đặt điện thoại di động xuống bàn. Như vậy là Lena Norman đã sang Copenhagen. Cô có đi một mình không? Đó là câu hỏi.

Martinsson xuất hiện.

— Bamso nằm ở Ostergotland. Chính xác hơn là trong quần đảo Gryt. Cũng có một Bamso khác nữa ở bờ Norrland nhưng đó lại là một mỏm ngầm rất có tiếng về đánh cá.

Wallander tóm tắt lại cuộc nói chuyện với cô gái cho thuê quần áo ở Copenhagen.

— Như vậy là sẽ phải đến gặp bố mẹ Lena Norman, – Martinsson nói.

— Tôi muốn đợi thêm vài ngày. Nhưng làm thế nào bây giờ?

Họ im lặng ngẫm nghĩ đến cái khía cạnh kinh khủng đó của cuộc điều tra - không thể để các ông bố bà mẹ yên.

Cửa ra vào bật mở. Họ có cùng ý nghĩ: Isa Edengren. Nhưng đó chỉ là Lundberg trong bộ quần áo lao động. Khi nhìn thấy họ trên cầu thang, ông cởi bốt và đi lên.

— Isa đã gọi cho anh à? – Wallander hỏi.

— Không. Và tôi không muốn quấy rầy các anh. Chỉ là để nói lại điều các anh vừa nói lúc nãy trước nhà. Rằng tôi đã gọi điện đến bệnh viện để hỏi tin tức Isa.

Wallander đoán Lundberg nghĩ mình đã hành động không thận trọng.

— Đó là một hành động hoàn toàn tự nhiên mà.

Lundberg nhìn chằm chằm vào ông vẻ suy nghĩ rất lung.

— Nhưng tôi không hề gọi. Và vợ tôi cũng không. Tất nhiên là chúng tôi có thể làm vậy. Nhưng chúng tôi đã không làm.

Wallander và Martinsson nhìn nhau.

— Anh nói là đã không gọi điện đến bệnh viện để hỏi tin tức của Isa?

— Không.

— Và vợ anh cũng không?

— Cả bà ấy lẫn tôi đều không gọi.

— Liệu có một Lundberg khác có thể gọi cho cô ấy không?

— Thế ư? Thế thì là ai?

Wallander tư lự nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt ông. Không có lý do nào để nghi ngờ sự thành thật của ông. Như vậy là một người khác đã gọi đến bệnh viện. Một người khác biết mối liên hệ giữa Isa và gia đình Lundberg. Và biết được là cô đã vào bệnh viện. Nhưng người đó muốn biết điều gì? Rằng Isa khỏe lại hay chưa? Hay cô đã chết?

— Tôi không hiểu, – Lundberg nói. – Ai có thể đóng giả là tôi?

— Lẽ ra anh phải tự trả lời được câu hỏi đó mới phải. Ai biết được là Isa đến nhà anh chị khi cô ấy gặp chuyện không hay với bố mẹ?

— Mọi người trong làng đều biết Isa hay đến chỗ chúng tôi. Nhưng tôi không biết ai có thể đóng giả là tôi.

— Xe cứu thương, – Martinsson xen vào. – Tôi nghĩ là nó gây chú ý. Có ai hỏi anh điều gì không?

— Karin Persson. Bà ấy sống ở đoạn quành, ngay trước khi đến đường cao tốc. Bà ấy rất tò mò, để ý đến tất cả mọi chuyện. Nhưng bà ấy khó lòng giả giọng đàn ông trong điện thoại.

— Không có ai khác à?

— Ake Nilsson đã dừng lại ở chỗ chúng tôi khi đi làm về. Anh ấy mang sườn lợn cho chúng tôi. Chúng tôi đã kể cho anh ấy. Nhưng anh ấy không biết Isa, vì vậy không có lý do gì để anh ấy gọi điện đến bệnh viện cả.

— Hết rồi à?

— Người đưa thư đã mang cho chúng tôi giấy báo chuyển khoản của ngân hàng. Chúng tôi đã trúng loto ba trăm curon. Ông ấy đã hỏi có phải gia đình Edengren sống ở đó không, và chúng tôi đã trả lời Isa vào nằm viện. Nhưng ông ấy gọi điện đến đó làm gì?

— Không có người nào khác nữa chứ?

— Không.

— Cám ơn đã nói cho chúng tôi điều đó, – Wallander nói với cái giọng cho thấy rất rõ ràng là cuộc nói chuyện đã kết thúc.

Lundberg biến mất trong cầu thang, đi bốt lại và ra ngoài.

— Đêm qua tôi đã quay lại khu bảo tồn, – Wallander nói. – Vào một lúc nào đó, tôi có cảm giác trong bóng tối có ai đó. Kẻ nào đó đang rình mò chúng ta. Tôi đã tự nhủ là mình chỉ tưởng tượng ra thế thôi. Nhưng, giờ đây, tôi bắt đầu tự đặt cho mình nhiều câu hỏi. Sáng nay, tôi đã bảo Edmundsson cùng với con chó của cậu ấy xem xét chỗ đó. Liệu có ai đó theo dõi chúng ta không?

— Tôi biết Svedberg sẽ trả lời như thế nào.

Wallander ngạc nhiên nhìn anh.

— Cậu ấy sẽ nói gì?

— Thỉnh thoảng Svedberg nói đến những người Anhđiêng của anh ấy. Tôi còn nhớ một đêm, chúng tôi phải theo dõi bến phà, tôi nghĩ là vào năm 88, hồi đầu mùa xuân. Một vụ buôn lậu rất lớn, có thể là anh vẫn còn nhớ. Chúng tôi ngồi trong xe, Svedberg và tôi, và anh ấy kể những câu chuyện về người Anhđiêng để chúng tôi khỏi ngủ gật. Trong số những chuyện đó, anh ấy đã nói đến các kỹ thuật theo dấu của họ, và các kỹ thuật kiểm tra xem mình có bị theo dõi hay không. Nói ngắn gọn là phải biết dừng lại. Biết vào đúng lúc nào phải dừng bước, trốn đi và đợi những kẻ kia tiến đến từ phía sau.

— Svedberg sẽ nói gì?

— Rằng thỉnh thoảng chúng ta phải dừng lại và nhìn qua vai mình về phía sau.

— Và khi đó chúng ta sẽ nhìn thấy gì?

— Ai đó lẽ ra không được phép ở đó.

Wallander suy nghĩ.

— Nói một cách khác, chúng ta phải theo dõi ngôi nhà này. Trong trường hợp ai đó quyết định làm giống như chúng ta: lục phòng của Isa. Có phải vậy không?

— Gần như thế.

— Không có gần như. Chỉ có đúng hoặc không.

— Tôi chỉ vừa nói cho anh cách nhìn của Svedberg thôi.

Wallander hiểu mình mệt đến mức nào. Sự tức tối tiềm ẩn, lúc nào cũng chực bùng phát vì một chuyện không đâu. Lẽ ra ông phải xin lỗi Martinsson, cũng như Ann-Britt, một lúc trước tại khu bảo tồn. Nhưng ông không nói gì. Họ quay lại phòng Isa. Bộ tóc giả đặt trên bàn, bên cạnh máy tính xách tay. Wallander quỳ gối nhìn xuống gầm giường. Không có gì. Khi đứng dậy, ông thấy chóng mặt, lảo đảo và phải bấu vào Martinsson.

— Anh không khỏe à?

Ông lắc đầu.

— Tại thức đêm nhiều quá thôi. Đã từ lâu tôi không thể thức liên tục nhiều đêm được nữa. Rồi cậu cũng sẽ rơi vào hoàn cảnh đó thôi.

— Có lẽ phải nói Lisa gọi thêm lực lượng.

— Bà ấy đã nói đến chuyện đó rồi. Chúng ta sẽ nói lại sau. Còn gì cần phải xem ở đây nữa không?

— Tôi không nghĩ là còn.

— Có thiếu đồ vật nào không? Cái gì đó luôn có trong phòng ngủ của một cô thiếu nữ?

— Theo tôi nghĩ thì không.

— Thế thì chúng ta đi thôi.

Khi họ ra đến sân, đồng hồ chỉ chín giờ rưỡi. Wallander nhìn lên trời. Sẽ không có mưa.

— Tôi sẽ liên lạc với bố mẹ Isa. Tôi để cậu phụ trách bố mẹ Boge, Norman và Hillstrom. Tôi không dám nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra nếu chúng ta không thể tìm được Isa. Có thể là họ biết một chi tiết nào đó. Cũng vậy với tất cả những người có mặt trong bức ảnh mà chúng ta tìm được ở nhà Svedberg.

— Anh nghĩ là đã xảy ra chuyện gì à?

— Tôi không biết.

Họ lên xe và đi về hướng Ystad. Wallander nghĩ đến cuộc nói chuyện với Lundberg. Vậy là ai đó đã gọi điện đến bệnh viện. Ai? Hơn nữa, ông lờ mờ cảm thấy rằng Lundberg đã nói thoáng qua một điều gì đấy có tầm quan trọng to lớn. Nhưng ông vứt bỏ cái trực giác đó ngay. Mình mệt quá rồi, ông nghĩ. Mình không nghe được những gì người khác nói và, sau đó, mình có cảm giác đã để trượt mất điều chính yếu.

Về đến sở, Martinsson biến mất vào phòng của anh. Ebba ra hiệu cho Wallander.

— Mona gọi đấy, – bà nói.

Wallander đứng sững.

— Cô ấy muốn gì?

— Cô ấy không nói cho tôi, tất nhiên.

Bà chìa cho ông một mẩu giấy ghi số điện thoại của Mona ở Malmo. Wallander thuộc lòng nó, nhưng Ebba luôn nghĩ đến mọi chuyện. Bà cũng đưa cho ông một chồng tin nhắn điện thoại.

— Chủ yếu là cánh nhà báo, – bà nói để trấn an ông. – Anh không cần gọi lại cho họ đâu.

Wallander uống một cốc cà phê trên đường về phòng. Ông vừa cởi áo vest thì điện thoại đổ chuông. Đó là Hansson.

— Không có gì mới cho đến giờ. Chỉ để thông báo thôi.

— Tôi muốn cậu về đây, – Wallander nói. – Cậu hoặc Ann-Britt. Martinsson và tôi không đủ thời gian làm hết việc ở đây. Chẳng hạn như ai lo chuyện mấy cái xe mất tích?

— Tôi. Tôi đang làm đây. Đã xảy ra chuyện gì rồi à?

— Isa Edengren đã chạy trốn khỏi bệnh viện. Và điều đó làm tôi lo lắng.

— Được rồi. Ai phải về? Ann-Britt hay tôi?

Wallander thích Ann-Britt hơn. Cô là một cảnh sát giỏi hơn Hansson.

— Không quan trọng. Một trong hai người.

Tiếp đó ông bấm luôn số của Mona ở Malmo. Mỗi lần cô gọi - trên thực tế là rất hiếm khi - ông đều lo lắng với ý nghĩ có chuyện gì đó xảy đến với Linda.

Cô cầm máy ở lần đổ chuông thứ hai. Wallander luôn cảm thấy một bóng ma của nỗi buồn phiền khi nghe thấy giọng nói của cô. Đôi khi, ông thấy có vẻ như cảm giác đó giảm dần mức độ theo năm tháng, nhưng ông cũng không chắc chắn lắm về điều đó.

— Em hy vọng là đã không làm phiền anh, – cô nói. – Anh khỏe không?

— Làm thế nào mà em lại có thể làm phiền anh khi anh là người gọi cho em? Anh khỏe.

— Có vẻ mệt mỏi đấy.

— Phải. Chắc em đã đọc báo thấy một đồng nghiệp của anh bị chết. Svedberg. Em còn nhớ cậu ấy không?

— Lờ mờ thôi.

— Em muốn gì?

— Chỉ để thông báo là em sẽ làm đám cưới.

Wallander không trả lời. Trong một lúc, ông đã suýt bỏ máy. Nhưng ông chỉ đứng bất động.

— Anh vẫn ở đó chứ?

— Ừ. Anh ở đây.

— Như vậy là em thông báo là em sẽ làm đám cưới.

— Với ai?

— Clas-Henrik, tất nhiên rồi.

— Em sẽ lấy một tay chơi golf?

— Đó là một nhận xét ngu ngốc và hời hợt.

— Xin lỗi. Linda biết tin chưa?

— Em muốn nói với anh trước.

— Anh không biết phải nói gì. Có lẽ là anh phải chúc mừng em.

— Chẳng hạn thế. Không cần phải dùng dằng ở điện thoại mãi thế này đâu. Em chỉ muốn anh biết tin.

— Nhưng anh không muốn biết tin, mẹ kiếp! Cả về cuộc đời em lẫn cuộc đời của thằng cha chơi golf nhà em.

Cơn điên giận xuất hiện từ khoảng không. Có thể là vì sự mệt mỏi, hoặc là từ nỗi thất vọng câm lặng to lớn vì bị Mona rời bỏ hoàn toàn. Trước tiên là cái ngày khủng khiếp khi cô thông báo muốn ly dị. Và giờ đây là chuyện đó.

Ông dập máy mạnh đến nỗi điện thoại gãy đôi. Martinsson, vừa hiện ra ở cửa, nhảy dựng lên. Wallander cầm lấy cái máy, giật nó khỏi ổ cắm và lấy hết sức ném vào thùng rác. Martinsson nhìn ông vẻ lo lắng và quay đi.

— Cậu muốn nói gì à?

— Cái đó chờ được.

— Sự tức giận của tôi có tính riêng tư thôi. Nói cho tôi biết cậu muốn gì đi.

— Tôi đến nhà Norman đây. Tôi nghĩ sẽ bắt đầu bằng họ. Hơn nữa, có thể Lillemor Norman biết Isa trốn ở đâu.

Wallander đồng ý.

— Hansson hoặc Ann-Britt sẽ về đây. Bảo họ phụ trách những người khác đi.

Martinsson gật đầu. Rõ ràng là anh đang ngần ngừ.

— Tôi nghĩ là anh phải có một cái điện thoại mới, – anh nói. – Để tôi lo cho.

Wallander ra hiệu bảo anh đi.

Ông ngồi một lúc lâu không động đậy. Một lần nữa, ông buộc phải nhận ra rằng Mona vẫn là người phụ nữ có ý nghĩa lớn nhất trong đời ông.

Khi một người cảnh sát xuất hiện ở cửa với một cái điện thoại mới, cuối cùng ông cũng đứng dậy và ra khỏi phòng. Trong hành lang, ông do dự. Rồi ông nhận ra mình đang đứng trước cửa phòng Svedberg. Cửa hé mở. Ông lấy chân đẩy ra. Mặt trời tràn ngập căn phòng, để lộ sự hiện diện của một lớp bụi mỏng trên mặt bàn. Wallander bước vào và đóng cửa lại. Sau một thoáng ngần ngừ, ông ngồi xuống ghế phôtơi của Svedberg. Ann-Britt đã xem xét toàn bộ đống giấy tờ. Cô rất cẩn thận. Sẽ chỉ mất thời gian nếu xem lại một lần nữa. Đột nhiên ông nghĩ ra là Svedberg còn có một ngăn riêng dưới tầng hầm của sở cảnh sát. Có khả năng là Ann-Britt đã xuống xem, nhưng cô không nói gì về chuyện đó cả. Ông muốn biết được rõ ràng. Không có chiếc chìa khóa nào trong chùm chìa khóa mà Nyberg đưa ông mở được các ngăn đựng đồ ở dưới hầm. Wallander quay lại chỗ tiếp tân và hỏi Ebba.

— Chìa khóa dự trữ ở đây này, – bà nói, vẻ khó ở.

Wallander cầm lấy và chuẩn bị đi xuống thì bà giữ ông lại.

— Khi nào thì làm đám tang?

— Tôi không biết.

— Chắc là sẽ nặng nề lắm.

— Ít nhất thì sẽ không có một bà góa và mấy đứa con khóc lóc. Nhưng tất nhiên là sẽ rất nặng nề.

Ông xuống cầu thang và mở ngăn của Svedberg. Ông không biết mình hy vọng tìm thấy gì ở đó. Có khả năng là không gì hết. Có vài cái khăn tắm; tối thứ Sáu nào Svedberg cũng tắm sauna, trước khi rời khỏi sở. Có một hộp xà phòng, dầu gội đầu và một đôi giày tennis cũ. Wallander luồn tay lên giá. Một cái cặp đựng tài liệu. Ông cầm lấy nó, đeo kính vào và giở các tài liệu trong đó ra. Một cái hóa đơn của thợ sửa ôtô. Vài tờ giấy viết nguệch ngoạc mà ông phải rất khó nhọc mới đọc được – cuối cùng ông tìm được những tờ danh sách đồ cần mua ở siêu thị. Cũng có vài cái vé tàu và vé xe bus. Ngày 19 tháng Bảy, – Svedberg - hoặc ai đó - đã đi tàu từ rất sớm đi Norrkoping. Anh về lại Ystad vào ngày 22 tháng Bảy. Vé có vết bấm, nghĩa là đã được sử dụng. Những cái vé xe bus quá mờ. Ông đưa chúng lại gần ánh đèn để nhìn cho rõ nhưng không đọc được gì. Ông khóa tủ lại, mang tập giấy tờ quay lại phòng và xem đống vé xe bus bằng kính lúp cho đến khi đọc được giá tiền và những từ: Hệ thống giao thông Ostergotland. Ông đặt mấy cái vé xuống và nhíu mày. Svedberg đã làm gì ở Norrkoping trong ba ngày, giữa kỳ nghỉ của mình? Ông bấm số điện thoại của Ylva Brink. Lần này thì cô có nhà. Cô không hề biết lý do gì đã thúc đẩy Svedberg đến Ostergotland.

— Cậu ấy không quen ai ở đó, – cô nói. Rồi cô nghĩ lại. – Có thể là cô Louise kia ở đấy. Thật ra thì các anh đã tìm được cô ấy chưa?

— Chưa. Nhưng có thể là chị có lý.

Ông đi lấy một cốc cà phê. Ông vẫn nghĩ đến cuộc nói chuyện với Mona. Ông vẫn không hiểu tại sao cô lại có ý tưởng lấy cái thằng cha chơi golf gầy gò kiếm sống bằng cách nhập khẩu cá xacđin vào Thụy Điển như vậy. Ông quay về phòng làm việc. Những cái vé vẫn nằm trên bàn. Đột nhiên ông như thể hóa đá với cốc cà phê cầm trên tay.

Lẽ ra ông phải nghĩ ra ngay chứ. Cuốn album ảnh của Isa Edengren. Cái đảo đó tên là gì? Bamso. Và Martinsson đã nói gì? Bamso nằm ở quần đảo Ostergotland.

Ông làm bắn cà phê ra bàn khi đặt cái cốc xuống, và khai trương cái điện thoại mới của mình bằng cách gọi cho Martinsson.

— Cậu đang ở đâu?

— Tôi đang uống cà phê với Lillemor Norman. Chồng bà ấy cũng sắp về đến nơi rồi.

Qua giọng nói của anh Wallander đoán ra là cuộc gặp không hề dễ dàng.

— Tôi muốn cậu hỏi bà ấy một chuyện. Ngay lập tức đi. Tôi muốn biết cái tên Bamso có gợi cho bà ấy điều gì không. Có liên hệ gì giữa Isa Edengren và hòn đảo đó không.

— Chỉ thế thôi à?

— Thế thôi. Ngay bây giờ.

Ông đợi. Ann-Britt xuất hiện sau cánh cửa khép hờ - có thể là Hansson hiểu ra là Wallander thích cô về hơn. Cô chỉ cốc cà phê và biến mất.

— Câu trả lời rất đáng ngạc nhiên, – Martinsson nói trong điện thoại. – Bà ấy khẳng định là gia đình Edengren, ngoài những ngôi nhà ở Tây Ban Nha và Pháp, sở hữu một cái nhà khác ở Bamso.

— Tốt! Cuối cùng cũng có cái gì đó ăn nhập được với nhau.

— Có lẽ Lena thường xuyên đến đó, cũng như Boge và Hillstrom.

— Tôi biết một người cũng đã từng đến đó.

— Ai?

— Svedberg. Giữa 19 và 22 tháng Bảy.

— Mẹ kiếp chứ. Làm sao mà anh biết?

— Tôi sẽ nói khi nào cậu quay về. Trong khi chờ đợi, làm những gì cậu phải làm đi.

Ông bỏ máy xuống. Lần này thì một cách nhẹ nhàng. Ann- Britt xuất hiện trở lại.

Cô hiểu ngay là có điều gì đó mới mẻ.

không mất nhiều thời gian để phát hiện Svedberg là một nhà sưu tầm. Những chiếc giày và áo vest cũ xơ ra này hẳn đã có tuổi thọ ít nhất là hai mươi năm. Ông tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình, một cách có hệ thống. Trong một cái vali, ông tìm
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.