Lão gác nhà thờ hủy buổi họp hai rưỡi, viện cớ nhức đầu, rồi nói rằng cuộc họp cũng không cấp thiết lắm sau khi phát hiện ra những gì cần phát hiện. Nữ mục sư lấy làm ngạc nhiên khi đột nhiên lửa giận của lão lại tắt ngóm, nhưng cô còn ối thứ cần phải quan tâm lúc này. Cô hài lòng nghĩ là sự việc được giải quyết ít nhiều, mấy phương pháp dự phòng của họ cũng không còn hữu dụng lắm. Ôi, cô chỉ tự lừa dối bản thân mà thôi. Lão gác nhà thờ cần thời gian suy nghĩ. Lão đạp xe về căn hộ bé tí. “Sodom và Gomorrah,” lão lẩm bẩm. Hai thành phố trong Kinh thánh nơi tội lỗi tràn lan, cho đến khi Đức Chúa lập lại trật tự. “Sodom, Gomorrah, và nhà thờ Anders,” Börje Ekman sửa lại. Có thể tình hình tồi tệ hơn trước khi trở nên sáng sủa.
Hoặc như phân tích tình hình chiến tranh Việt Nam của Tổng thống Nixon, đã rất tệ trước khi tệ hết cỡ. Cuối cùng thì sự nghiệp của Nixon cũng tiêu tan (vì nhiều lý do khác chứ không chỉ vì chiến tranh Việt Nam). Lịch sử có khuynh hưóng lặp lại chính mình. Một kế hoạch nhen nhóm trong đầu lão gác nhà thờ. Sở Thuế cũng có thể coi như một kế hoạch. Đầu tiên thì tệ, nhưng rồi sẽ tốt hơn (đằng nào thì kế hoạch là vậy). Kết quả thực sự thì sao? Đầu tiên thì tệ, rồi trở nên rất tệ. Là lúc Börje Ekman cũng tiêu tùng luôn.
***
Nữ bá tước hiện đang rạp mình trên đường rừng quan sát tỉ mỉ mấy cánh cửa hai lớp mới tinh, vừa được mở ra đã đóng vào. Cánh cửa cách đó không quá 122 mét, dù bọn họ ở bên kia con đường. Hôm đó là thứ Tư, một xe tải giao rượu đang vào, cửa mở rộng, từng thùng rượu được đem vào nhà thờ. Giữa xe với cửa là một tên bảo vệ trang bị súng máy không được che chắn bao nhiêu. Bên trong, nữ bá tước có thể thấy Johanna Kjellander và Per... gì đó... Jansson? Đứng cạnh bên là Anders Sát Thủ khốn kiếp và tên vệ sĩ.
Nữ bá tước dùng ống nhòm quan sát, ả không nhận ra tên bảo vệ là ai – gã giang hồ nào đó mà ả không quen biết. Tên gã là gì không quan trọng. Nếu cặp đôi bá tước tò mò thì sau này vẫn có thể đi ra mộ coi cái tên được khắc trên bia đá. Điều quan trọng giờ đây là họ đã sẵn sàng khử cả Anders Sát Thủ cùng tên vệ sĩ. Vấn đề duy nhất còn lại là tên bảo vệ ôm súng máy gác phía ngoài. Trường hợp tệ nhất là gã bắn về phía họ, mà họ phải cần thêm thời gian nạp đạn. Yếu tố thuận lợi là: con đường giữa nhà thờ và cánh rừng. Với suy nghĩ tích cực đó, ả nghĩ trinh sát đến đây là đủ. Không cần vội vã: quan trọng là làm cho đúng. Nữ bá tước quay lại chiếc Audi trắng rồi lái đi.
“Để mụ ta đi,” Olofsson nói. “Mụ chỉ về nhà báo cáo tình hình với thằng chồng khốn thôi.”
“Ừm,” Olofsson trả lời. “Tụi mình leo lên cây coi nãy giờ mụ quan sát những gì.”
***
Tâm trạng hân hoan lần nữa ngập tràn trong đội lãnh đạo Nhà Thờ Anders. Rượu mới đưa đến, cùng bánh quy, nho tươi và phô mai.
“Tụi mình sẽ phân phát đồ nhắm như hôm bữa,” nữ mục sư nói. “Mọi chuyện đều rất suôn sẻ. Nhưng chắc phải suy nghĩ gì đó khác cho tuần sau. Không thể làm một thứ hoài được.”
“Bánh kẹp thịt bò khoai tây chiên?” Anders Sát Thủ gợi ý.
“Hay thứ gì đó khác,” nữ mục sư trả lời, nhắc rằng họ còn phải chuẩn bị cho buổi lễ. Nhưng sát thủ vẫn tiếp tục đưa ý kiến. Có thể không phải ai cũng uống được rượu. Hắn kể hồi thiếu niên, hắn cùng thằng bạn thân (mà sau đó đã phê thuốc mà chết, đúng là thằng ngu) đã pha rượu mạnh với coca tạo ra hỗn hợp mới. Sau đó, hai đứa phát hiện ra nếu trộn thuốc giảm đau vào thì uống còn phê hơn nhiều.
“Nghe ngon đó,” nữ mục sư nói. “Tôi có nói là mình sẽ xem xét thực đơn khi có thời gian, tôi hứa sẽ để tâm đến mấy gợi ý của ông. Chúng ta tập trung vào bài giảng được chưa?” Kinh Thánh bày tỏ lòng kính trọng đối với rượu như món quà từ Đức Chúa. Nữ mục sư gợi lại vài chi tiết về việc rượu khiến tâm hồn phấn chấn, dầu làm khuôn mặt sáng ngời, bánh mì mang sức mạnh cho trái tim (trích từ kinh Psalms). Cô trích thêm một đoạn không nguyên văn từ Ecclesiastes rằng cuộc đời thiếu những bữa tiệc linh đình thì quá là vô nghĩa, hoàn toàn vô nghĩa.
“Kinh thánh có dùng chữ ‘bữa tiệc linh đình’ thiệt hả?” Anders Sát Thủ thắc mắc.
“Không, mà đừng có lý sự quá,” cô viết lời tiên tri theo Isaiah rằng vào Ngày Phán Xét sẽ có một bữa tiệc đầy thức ăn và rượu mạnh, bữa tiệc đầy thịt thà cùng rượu ủ lâu năm.
“Tui nói cô rồi,” Anders Sát Thủ nói. “Thức ăn giàu đạm. Bánh mì kẹp thịt bò khoai tây chiên. Bỏ qua Coca và thuốc giảm đau cũng được.”
“Hay mình nghỉ chút xíu đi ha?” Nữ mục sư đề nghị.