Tôi lại đưa con Batka đến vườn thú và báo cho Carruthers biết người làm công yêu quý của anh sắp trở về. Lũ rắn sắp được rút đi hết nọc độc của chúng vì lợi ích của nhân loại. Jack đang đứng dựa vào song sắt khu dành cho lũ khỉ, nhâm nhi món cà phê sáng của anh. Một con vật lông lá màu đen bé tí, chỉ nhỉnh hơn con khỉ sóc một chút, đang thò tay qua vai anh cố nhúng vào tách cà phê. Chốc chốc Jack lại chìa cho nó miếng bánh phết bơ, con vật ngoạm một miếng và Jack ăn phần còn lại.
- Sáng nay tôi đang có chuyện rầy rà với bọn chuột túi, anh giải thích với tôi. Con mẹ nện con bố, nhưng là chuyện trong nhà chúng nó thế nào đó. Tôi chẳng hiểu đã xảy ra chuyện gì trong gia đình chúng. Tâm lý bọn chuột túi, nhiều lúc tôi chẳng nắm được. Người ta bảo là dân châu Úc giống dân châu Mỹ, nhưng đối với bọn chuột túi thì không đúng như thế. Nó làm sao vậy, cái ả điếm ấy? Gã đực của tôi có con cái nào khác đâu, thế thì vì sao nào? Chuyện này rầy rà cho tôi, bởi vì chiều nay chúng có cuộc biểu diễn đấm bốc, lấy tiền ủng hộ trẻ con Triều Tiên mồ côi. Gã đực chẳng thể lên đài được nữa. Hoàn toàn khiếp đảm. Anh biết không, tất cả bọn chuột túi đều hơi điên. Cách đây mấy năm, tôi có một gã chuột túi đực cứ mỗi khi tôi đưa đến cho hắn một con cái đang hứng tình là hắn ngất xỉu luôn. Hắn ngửi ngửi không khí, hít dồn dập, như một con thỏ, rồi xỉu luôn. Một gã dễ xúc động. Con cái phật ý đến nỗi chụm cả hai chân mà nhảy lên gã kia. Anh bạn ạ, cái khoa tâm lý ấy mà, nó chỉ gây rầy rà cho ta thôi. Anh dùng cà phê không? Không à? Thế là Keys trở lại và anh ta sẽ tự mình lo chuyện con chó à?
- Anh ta quả là một người tốt, cái tay Keys ấy.
“Noah” Jack Carruthers hớp một ngụm cà phê. Anh có vẻ tư lự.
- Phải rồi, anh bảo, chẳng một chút tin tưởng.
Đôi mắt trắng nhạt của anh soi nhìn tôi một lúc, rồi quay ra chỗ khác.
Con khỉ thò tay, giật lấy miếng bánh còn lại.
- Lũ rắn cũng rất quý anh ta, Jack bảo. Keys là một gã quyến rũ thật sự.
Anh hắt cặn cà phê xuống bãi cỏ.
- Chưa bao giờ lại thấy một gã đầy hận thù đến thế, anh nói, với một kiểu giọng kính nể. Được chứng kiến cũng thú vị đây... Thôi được, tôi phải đi lên dây cót tinh thần cho con chuột túi của tôi đã.
Anh nhìn tôi khinh khỉnh:
- Anh làm tất cả những chuyện đó để làm gì thế?
- Chuyện gì?
- Chuyện con chó ấy.
- Tỏi muốn cứu con chó, chỉ có thế thôi...
- Khó tin lắm... You bet. Chính xác ra là anh định chứng minh cái gì nào?
- Nhưng... chẳng gì cả.
- Được rồi, anh bạn. Những nhà trí thức, biết rồi... Một việc có ý nghĩa tượng trưng chứ gì? Anh muốn chứng minh là có thể chữa được phải không?
- Có thể chữa được.
- Hẳn rồi, hẳn rồi. Nhưng phải bắt đầu từ lúc còn trong nôi kia. Sẽ phải mất năm mươi năm đấy. Dẫu sao, với Keys...
- Với Keys thì làm sao?
- Anh đã chọn đúng người đấy. Chuyện nọc rắn, anh ta rành lắm. Be seeing you. Tạm biệt.
Anh bỏ đi.
Con khỉ nhỏ bám vào song sắt, vừa chìa tay cho tôi vừa kêu lên the thé.