Chậm Một Bước

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

Wallander không nhầm. Ann-Britt đã quên kiểm tra cái ngăn đựng đồ ở tầng hầm. Ông không thể ngăn mình cảm thấy một sự hài lòng ngu ngốc. Trong mắt ông, cô là một cảnh sát giỏi. Nhưng việc cô quên mất điều đó cho thấy không phải lúc nào cô cũng đúng.

Họ tóm tắt nhanh tình hình. Isa Edengren đã biến mất. Theo Wallander, phải khẩn cấp tìm lại cô. Ưu tiên tuyệt đối.

Ann-Britt giục ông nói ra điều mà ông có trong đầu. Ông không biết phải nói thế nào. Nhưng lẽ ra Isa đã phải tham gia bữa tiệc đêm Saint-Jean. Cô đã định tự tử - tại sao? - và giờ đây cô đã biến mất.

— Còn có một giả thuyết khác nữa, – Ann-Britt nói. – Ngay cả khi nó vừa khó chịu vừa khó tin.

Wallander đoán ra lập luận của cô.

— Cậu muốn nói chính cô ấy đã giết các bạn của mình? Tôi đã nghĩ đến điều đó. Tuy nhiên, cô ấy đã thực sự bị ốm vào trước ngày Saint-Jean.

— Đúng. Nhưng chúng ta còn chưa biết liệu chuyện đó có xảy ra vào thời điểm ấy không.

Trong thâm tâm ông đồng ý với cô.

— Thêm một lý do để cần phải tìm thấy cô ấy nhanh nhất có thể được. Không được quên là một người đàn ông đã gọi điện đến bệnh viện, giả làm Lundberg.

Ann-Britt đi ra để liên lạc với gia đình Hillstrom và Boge, cũng như các thanh niên khác có mặt trong bức ảnh tìm thấy ở nhà Svedberg. Wallander đã nói rõ với cô là phải hỏi họ về đảo Bamso. Điện thoại đổ chuông ngay sau khi cô đi khỏi. Nyberg.

— Được chưa? Các anh đã tìm thấy chưa?

— Chưa. Sẽ phải mất thời gian. Tôi gọi cho anh vì một lý do khác. Chúng tôi đã có thông tin về khẩu súng trường tìm thấy ở nhà Svedberg.

Wallander lấy một cuốn sổ.

— Hồ sơ rất hiệu quả, – Nyberg tiếp tục. – Khẩu súng giết Svedberg đã bị ăn cắp ở Ludvika cách đây hai năm.

— Ở đâu cơ?

— Ở Ludvika. Vụ trộm được thông báo vào ngày 19 tháng Hai năm 1994 ở sở cảnh sát thành phố. Đơn khiếu nại được một đồng nghiệp tên là Wester thụ lý. Người đưa đơn tên là Hanks-Ake Hammarlund. Ông ta đã khóa kỹ súng, đúng theo quy định. Ngày 18 tháng Hai, ông ta đến Falun có việc. Theo lời khai của ông ta, ông ta có một doanh nghiệp điện nhỏ. Và ông ta thích đi săn. Trong đêm 18 sáng 19 tháng Hai có kẻ phá khóa đột nhập nhà ông ta. Vợ ông ta, đang ngủ ở tầng trên, không nghe thấy gì. Hammarlund nhận ra có trộm khi từ Falun về vào ngày hôm sau, và đã nộp đơn ngay ngày hôm đó. Đó là một khẩu Lambert-Baron, sản xuất ở Tây Ban Nha. Các số hiệu đều trùng khớp. Không tìm lại được súng. Và cũng không có ai bị tình nghi.

— Như vậy là có nhiều súng à?

— Thật là lạ, tên trộm đã để lại một khẩu súng săn rất đắt tiền. Nhưng hắn lại lấy hai khẩu súng ngắn, không rõ hiệu gì. Theo tôi, Wester đã viết một báo cáo khá cẩu thả. Chẳng hạn, anh ta không nói rõ tên trộm đã đột nhập vào nhà theo cách nào. Nhưng tôi chắc là anh có thể đoán ra được điều gì đó.

— Rằng một trong những khẩu súng đó đã được sử dụng ở khu bảo tồn. Phải chắc chắn được vào điều đó nhanh nhất có thể được.

— Ludvika nằm ở phía Bắc, cách xa đây. Nhưng súng ống có xu hướng xuất hiện ở bất kỳ đâu.

— Tôi thấy thật khó tin chuyện Svedberg đã ăn cắp khẩu súng được dùng để giết cậu ấy.

— Hiếm khi chúng ta được đối mặt với những đường thẳng. Súng bị ăn cắp, bán đi, được sử dụng, rồi lại bán. Có thể là khẩu súng đó đã biết đến một chuỗi dài những người chủ trước khi đến được nhà Svedberg.

— Dù thế nào đi nữa, đó cũng là một chi tiết quan trọng. Tôi có cảm giác chúng ta đang lái thuyền đi trong sương mù.

— Ở đây thì trời đẹp lắm. Nhưng tìm kiếm một cái hang tạm trong rừng thì chẳng có gì là hay ho cả.

— Nghĩ đến kỳ nghỉ hưu của anh đi, – Wallander nói.

Nyberg hứa sẽ ưu tiên việc tìm hiểu những khẩu súng bị ăn cắp và kiểm tra loại đạn được sử dụng ở khu bảo tồn. Wallander, cúi xuống cuốn sổ của mình, chuẩn bị làm một tổng kết mang tính cá nhân về cuộc điều tra thì điện thoại lại đổ chuông. Đó là bác sĩ Goransson.

— Sáng nay ông đã không đến, – anh nói.

— Tôi rất tiếc. Tôi không hề muốn thanh minh.

— Tôi hiểu là các ông đang rất bận. Thật là kinh khủng, người ta không còn dám mở báo ra đọc nữa. Tôi đã làm việc vài năm ở Dallas, trong một bệnh viện. Những hàng tít đậm ở Ystad bắt đầu giống với vùng Texas rồi đấy.

— Chúng tôi làm việc hai tư trên hai tư.

— Tôi nghĩ là dù thế nào ông cũng phải chăm lo cho sức khỏe của ông. Một người mắc bệnh tiểu đường không được chữa trị cẩn thận, cộng thêm chứng cao huyết áp là không thể xem nhẹ được đâu.

Wallander kể lại chuyến viếng thăm bệnh viện đêm qua và người nữ y tá đã đo lượng đường trong máu cho ông.

— Điều đó chỉ khẳng định thêm điều tôi vừa nói. Chúng ta phải thực hiện những khám nghiệm thật kỹ, gan, thận, tuyến tụy. Theo tôi, việc đó không thể chờ được đâu.

Wallander hiểu là mình sẽ không thể thoát ra khỏi chuyện này một cách dễ dàng như vậy được. Ông chấp nhận một cuộc hẹn vào ngày hôm sau, tám giờ, và hứa sẽ không ăn sáng, với một ít nước tiểu của lần đi đầu tiên trong ngày.

— Tôi cho là ông không có thời gian để qua chỗ tôi lấy một cái lọ tiệt trùng…

Sau khi bỏ máy, Wallander đẩy cuốn sổ lùi ra xa. Đột nhiên mức độ thiệt hại hiện ra trước mắt ông thật rõ ràng. Đã hàng năm rồi ông lơ là chuyện sức khỏe. Xét đến cùng, chuyện đó đã bắt đầu kể từ ngày Mona yêu cầu ly dị. Gần bảy năm rồi. Trong một lúc, ông đổ hết lỗi lầm sang cho cô. Trên thực tế, trách nhiệm chỉ thuộc về một mình ông mà thôi.

Ông đứng dậy và lại gần cửa sổ. Trời vẫn còn nóng. Goransson có lý. Ông buộc phải chú ý nếu muốn sống được thêm mười năm nữa. Tại sao lại ấn định ở hạn mức mười năm? Ông không biết rõ lắm.

Ông ngồi xuống và chăm chăm nhìn vào trang giấy trắng. Rồi ông tìm số điện thoại của gia đình Edengren ở Tây Ban Nha và ở Pháp, và mở danh bạ ra xem: lần trước ông đã gặp được mẹ Isa ở Tây Ban Nha. Ông bấm số và chờ. Ông đã suýt bỏ máy thì có tiếng một người đàn ông trả lời. Wallander tự giới thiệu.

— Tôi biết là ông đã gọi, – người đàn ông nói. – Tôi là bố của Isa.

Wallander có cảm giác người kia đang hối tiếc vì quan hệ cha con đó và lại cảm thấy sự tức tối xâm chiếm lấy mình.

— Tôi cho là ông bà sắp về Thụy Điển để chăm sóc Isa, – ông nói.

— Không hoàn toàn, bởi vì có vẻ như là không có gì khẩn cấp cả.

— Làm sao ông biết được điều đó?

— Tôi đã gọi cho bệnh viện.

— Ông không tình cờ tự giới thiệu mình tên là Lundberg đấy chứ?

— Tại sao tôi phải làm chuyện đó?

— Chỉ là một câu hỏi thôi.

— Cảnh sát không có việc gì hay hơn là đặt những câu hỏi ngu ngốc à?

— Ồ có chứ. Chẳng hạn như là chúng tôi có thể liên lạc với cảnh sát Tây Ban Nha yêu cầu dẫn độ ông bà về đây trên chuyến bay đầu tiên.

Dĩ nhiên điều đó không hề đúng. Nhưng đột nhiên Wallander thấy không thể chịu đựng nổi bố mẹ Isa Edengren nữa, cũng như sự lạnh lùng của họ dành cho cô con gái, trong khi họ đã mất một đứa con trai. Làm thế nào mà lại có thể cư xử như vậy với con cái của chính mình?

— Tôi không cho phép ai nói với tôi bằng cái giọng đó.

— Nghe đây này. Ba người bạn của Isa đã bị giết. Lẽ ra Isa đã phải có mặt cùng với họ. Tôi nói về những vụ giết người. Bây giờ thì ông trả lời các câu hỏi của tôi, hoặc là tôi sẽ liên lạc với cảnh sát Tây Ban Nha. Rõ ràng chưa?

Người đàn ông tỏ ra do dự.

— Thật ra là đã có chuyện gì?

— Ở bờ biển Tây Ban Nha người ta vẫn có thể tìm được báo Thụy Điển. Tôi cho là ông biết đọc chứ?

— Ông muốn nói gì?

— Những gì mà tôi nói, không hơn không kém. Ông bà có một ngôi nhà ở đảo Bamso. Isa có chìa khóa ở đó không? Hay cả ở đó cô ấy cũng bị cấm không được vào?

— Nó có chìa khóa.

— Có điện thoại không?

— Chúng tôi dùng điện thoại di động.

— Isa có điện thoại di động không?

— Ai mà không có?

— Cho tôi số.

— Tôi không có. Mặt khác, tôi cũng không chắc là nó có hay không.

— Thế là sao? Cô ấy có điện thoại di động hay là không có?

— Nó chưa bao giờ hỏi tiền tôi để mua. Vì vậy nó có thể mua bằng cách nào? Nó không đi làm, nó không chịu làm gì để tự ổn định cuộc đời nó hết.

— Isa có thể đến Bamso không? Cô ấy có hay đến đó không?

— Nếu tôi hiểu đúng thì nó đang ở bệnh viện.

— Không, cô ấy đã đi rồi.

— Tại sao?

— Chúng tôi biết làm sao được. Liệu cô ấy có thể ở Bamso không?

— Hoàn toàn có thể.

— Làm thế nào để đi đến đó?

— Phải đi tàu thủy từ Fyrudden. Không có đường bộ đâu.

— Cô ấy có cái tàu nào không?

— Tàu của chúng tôi đang nằm ở Stockholm để sửa máy.

— Có hàng xóm để liên lạc không?

— Không có ai. Nhà của chúng tôi là nhà duy nhất trên đảo. – Vừa nói Wallander vừa ghi chép. Tức thời ông không tìm ra câu hỏi nào khác.

— Tôi muốn ông trực ở số điện thoại này. Có chỗ nào khác mà Isa có thể đến không?

— Theo chỗ tôi biết thì không.

— Nếu nhớ ra điều gì, tôi yêu cầu ông nhất thiết phải báo ngay cho tôi.

Ông đưa số điện thoại sở cảnh sát Ystad và số di động của mình. Khi bỏ máy, ông nhận ra hai bàn tay mình đẫm mồ hôi.

Ông phải lục rất lâu trong các ngăn kéo và trên giá sách mới tìm được cái ông cần: một quyển bản đồ atlas. Có tên Fyrudden, nhưng không có Bamso. Chỉ có một ngôi nhà, ông nghĩ, chắc là hòn đảo phải nhỏ lắm. Ai có thể có số điện thoại di động của Isa Edengren? Tất nhiên là bạn bè cô. Ông gọi cho Martinsson, vẫn đang ở nhà Norman. Wallander không hề ghen tị với anh. Sau một quãng đợi ngắn, Martinsson báo là theo họ Isa không có điện thoại di động. Wallander bảo anh liên lạc với các thanh niên khác có mặt trong bức ảnh của Svedberg. Câu trả lời đến sau hai mươi phút. Không ai trong số họ biết đến sự tồn tại của một cái điện thoại di động.

Đã khá muộn. Wallander thấy đói. Ông gọi một chiếc pizza, được mang đến ba mươi phút sau đó. Ông ngồi ăn ở bàn làm việc của mình. Ông bị một cơn đau nửa đầu. Vẫn chưa có tin của Nyberg. Ông định quay lại khu bảo tồn. Nhưng chắc ở đó ông sẽ không có ích gì. Nyberg biết rõ công việc của mình. Ông lau miệng, ném hộp đựng bánh vào sọt rác và đi rửa tay trong toalet. Rồi ông rời khỏi sở, đi qua đường nhỏ, ngồi dưới bóng tháp nước và thoải mái suy nghĩ về những điều đang ám ảnh ông.

Ông đoán ra một sơ đồ. Nhưng linh cảm của ông không có hình dạng nhất định, không có mặt. Đúng hơn là một hình ảnh cứ trượt đi, trong đó lặp đi lặp lại một vài chi tiết. Nỗi e ngại lớn nhất của ông - rằng Svedberg là người giết ba thanh niên - bắt đầu tan dần đi. Svedberg thuộc vào những người truy đuổi, giống như họ; nhưng anh vượt trước một đoạn dài. Wallander vẫn chưa hoàn toàn đuổi kịp anh.

Vừa bay đi khỏi, nỗi e ngại này đã bị thay thế bằng một nỗi e ngại khác: kẻ nào đang theo dõi những hành động của ông? Của Martinsson? Của Ann-Britt?

Ở đâu đó, ngay gần họ, đang lảng vảng một cá nhân có rất nhiều thông tin. Hình ảnh này rất chuẩn, ông biết điều đó, ngay cả khi những gì mà ông có được trong tay còn chưa hề rõ ràng.

Kẻ giết Svedberg và ba thanh niên lúc nào cũng có thể xâm nhập những thông tin mà hắn cần. Bữa tiệc đêm Saint-Jean đã được chuẩn bị một cách rất bí mật; ngay cả các ông bố bà mẹ cũng không biết gì. Thế nhưng kẻ nào đó lại biết. Cái kẻ nào đó này cũng đã phát hiện được là Svedberg đang theo gót hắn.

Hẳn là Svedberg đã tiến lại quá gần, Wallander nghĩ. Không hề hay biết, anh đã giẫm chân lên một vùng đất cấm. Chính vì vậy mà anh đã bị giết. Không có cách giải thích khả dĩ nào khác.

Cho đến đó - ông vẫn ngồi trên bãi cỏ, dưới bóng tháp nước - ông thấy có thể tiếp tục đống lập luận của mình. Tiếp theo đó mọi chuyện đều rối tung. Cái kính viễn vọng nằm trong kho chứa đồ của Bjorklund để làm gì? Tại sao người ta lại gửi những tấm bưu ảnh giả từ nhiều thành phố khác nhau của châu Âu? Tại sao lại phải kéo dài thời gian? Câu hỏi thì nhiều vô cùng và không ăn nhập gì với nhau.

Mình phải tìm được Isa, ông nghĩ. Mình phải nói chuyện được với cô ấy. Nói với cô ấy điều mà chính cô ấy có thể cũng không nghĩ là mình biết. Và mình phải lần theo dấu vết Svedberg. Điều gì mà cậu ấy đã khám phá nhưng chúng ta vẫn chưa nắm bắt được? Trừ khi ngay từ đầu cậu ấy đã nghi ngờ, vì những lý do chỉ mình cậu ấy biết.

Wallander nghĩ đến Louise. Người phụ nữ thường xuyên qua lại với Svedberg một cách hết sức bí mật. Bức chân dung của cô ta có điều gì đó đáng ngại. Ông vẫn chưa biết đó là điều gì. Sự lo lắng gặm nhấm ông, buộc ông lúc nào cũng phải cảnh giác, không để cho sự sốt ruột chiếm mất ưu thế.

Khi suy nghĩ như vậy, lưng dựa vào bức tường đá của tháp nước, đột nhiên ông nghĩ là có tồn tại một điểm chung giữa bốn thanh niên và Svedberg. Họ có những bí mật. Có thể là phải tìm được điểm giao nhau còn bị che giấu ở chính chỗ đó chăng?

Ông đứng dậy. Cả người ông đau nhức sau những giờ ngủ co quắp trong xe. Ông quay lại sở cảnh sát.

Nỗi sợ lớn nhất của ông vẫn còn nguyên vẹn không chút suy suyển. Nỗi sợ về việc kẻ giết người sẽ tiếp tục giết người.

Ông dừng lại trên bãi đỗ xe. Đột nhiên ông thấy tình hình hết sức rõ ràng. Bằng mọi giá ông phải đến Bamso để xem Isa Edengren có ở đó không. Trong tất cả những việc phải làm ngay, ông chỉ được chọn một. Và ông vừa chọn xong: tìm thấy Isa.

Ngay lập tức, ông cảm thấy mình đang thiếu thời gian. Ông về phòng làm việc và gọi được cho Martinsson, vừa rời khỏi nhà Norman.

— Có gì mới không? – Martinsson hỏi.

— Không. Tại sao chúng ta không có tin tức gì của bên pháp y thế? Không có ngày tháng chính xác, chúng ta sẽ không làm được gì cả. Và tại sao không thấy người dân cung cấp thông tin gì cả? Những cái xe mất tích ở đâu rồi? Chúng ta cần phải nói chuyện. Cậu về đây ngay đi.

Hơn mười sáu giờ thì họ gọi được cho Ann-Britt Hoglund, vừa nói chuyện với cả Eva Hillstrom và bố mẹ của Martin Boge ở Simrishamn. Trong khi chờ đợi, Wallander và Martinsson gọi điện cho các thanh niên khác có mặt trong bức ảnh của Svedberg. Tất cả đều đã, vào những dịp khác nhau, đến thăm Isa ở đảo Bamso. Martinsson cũng tìm được thời gian để gọi điện Viện pháp y Lund. Người ta vẫn chưa biết được chính xác giờ Svedberg và ba thanh niên chết. Wallander lật giở bản tóm tắt những thông tin mà người dân cung cấp - Martinsson đã giao cho một nhân viên trẻ làm việc này. Có vẻ như là không có ai có thông tin gì quan trọng ở Lilla Norregatan cũng như ở khu bảo tồn. Điều đáng ngạc nhiên nhất là vẫn không ai nhận diện hoặc nghĩ là nhận diện được người phụ nữ mang tên Louise. Đó cũng là nhận xét đầu tiên của Wallander khi ông tự nhốt mình vào phòng họp nhỏ nhất cùng hai đồng sự của mình, sau khi đặt bức ảnh Louise vào máy chiếu.

— Thì chúng ta cũng chỉ mới đăng ảnh thôi mà, – Martinsson phản đối.

— Điều đó đúng khi yêu cầu người ta nhớ lại một sự kiện. Sẽ phải mất nhiều thời gian. Nhưng đây lại là một khuôn mặt.

— Thế nếu cô ấy không ở đây thì sao? – Ann-Britt lên tiếng. – Cứ cho là cô ấy sống ở Đan Mạch, chẳng hạn thế. Ai đọc báo của Scanie ở đó chứ? Ngày mai ảnh cô ấy mới bắt đầu đăng trên các tờ nhật báo toàn quốc.

Wallander nghĩ đến Sture Bjorklund, người thường xuyên đi lại giữa Hedeskoga và Copenhagen.

— Cậu có lý, chúng ta phải liên lạc với cảnh sát Đan Mạch.

Họ im lặng nhìn bức chân dung Louise đang được chiếu lên tường.

— Tôi vẫn cho là có điều gì đó lạ lùng trong bức ảnh này. Nhưng là điều gì?

Không ai bình luận. Wallander tắt máy chiếu.

— Ngày mai tôi định đi Ostergotland. Tôi có lý do để tin là Isa đang ở đó. Chúng ta phải tìm thấy cô ấy và làm cho cô ấy nói ra.

— Cô ấy có thể cho chúng ta biết điều gì? Cô ấy không ở đó, khi án mạng xảy ra.

Câu hỏi của Martinsson quá đúng. Ngược lại, Wallander không chắc chắn là có thể có được một câu trả lời thích đáng. Có quá nhiều sơ hở. Ý nghĩ của ông giống với một giả thuyết mơ hồ hơn là một điểm nhìn vững chắc.

— Isa là một dạng nhân chứng. Chúng ta tin rằng đó không phải là một án mạng tình cờ - điều này thì lại có thể đúng trong trường hợp Svedberg, ngay cả khi điều đó thật khó tin. Ba thanh niên đã bị giết trong khuôn khổ một kế hoạch được chuẩn bị hết sức kỹ lưỡng. Bản thân họ - đó là một chi tiết quyết định - cũng hành động rất bí mật. Tuy nhiên, kẻ nào đó đã có được những thông tin quan trọng nhất. Chương trình, địa điểm, ngày tháng, thậm chí có thể cả giờ giấc nữa. Kẻ nào đó đã rình mò họ, theo một cách nào đó. Nếu quả thực những cái xác đã tạm thời được chôn gần nơi xảy ra án mạng, chúng ta sẽ chắc chắn được vào điều đó. Một ngôi mộ không thể tự đào. Isa đã tham gia công việc chuẩn bị cho bữa tiệc. Cô ấy có mặt ở tất cả các bước, cho đến ngày tổ chức tiệc mới bất ngờ bị ốm. Chúng ta không có lý do nào để nghi ngờ lời chứng của cô ấy. Nếu có thể, hẳn là cô ấy đã ở cùng chỗ với những người khác. Cơn đau dạ dày rõ ràng là đã cứu sống cô ấy. Dù sao, cô ấy cũng có thể giúp chúng ta dựng lại các sự kiện.

— Theo anh thì Svedberg cũng đã lập luận như vậy à?

— Phải. Nhưng cậu ấy còn biết thêm - hoặc ít nhất là nghi ngờ - điều gì đó khác nữa. Điều gì? Chúng ta không biết gì, và cũng không biết luôn khi nào thì cậu ấy bắt đầu nghi ngờ, và cả việc tại sao Svedberg lại nhất định giữ bí mật về cuộc điều tra của mình. Nhưng điều đó chắc chắn là quan trọng. Cậu ấy đã bỏ cả kỳ nghỉ của mình cho việc đó, bằng cách gộp tất cả các ngày nghỉ lại, một việc mà cậu ấy chưa bao giờ từng làm.

— Còn thiếu một điều gì đó, – Ann-Britt xen vào. – Một động cơ. Trả thù, thù hận, ghen tuông. Không ăn nhập. Ai có thể cảm thấy nhu cầu trả thù vài thanh niên, căm ghét họ, hoặc ghen với họ đến mức độ đó? Trong vụ án mạng có một khía cạnh súc vật vượt quá tất cả những gì tôi từng biết cho đến giờ. Còn tồi tệ hơn cả cậu con trai tội nghiệp hóa trang thành người Da đỏ cách đây hai năm.

— Có thể là tên giết người đã cố tình chọn bữa tiệc, – Wallander nói. – Có khả năng là còn khủng khiếp hơn thế nữa: hắn đã chọn thời điểm khi sự vui vẻ lên đến đỉnh điểm. Hãy nghĩ đến sự cô độc vô cùng đặc biệt có thể tồn tại vào những dịp lễ, chẳng hạn đêm Saint- Jean hoặc đêm Giáng sinh.

— Vậy thì chúng ta còn lại giả thuyết về một kẻ loạn óc, – Martinsson nói, không tìm cách che giấu sự khó ở của mình.

— Một kẻ loạn óc hành động vô cùng có phương pháp. Điều đó là có thể. Nhưng, điều quan trọng hơn cả là chúng ta phải tự hỏi về cái ngòi nổ chung vẫn còn là vô hình. Kẻ giết người nắm được tất cả các thông tin mà hắn cần. Hắn xâm nhập được vào cuộc đời họ. Đó chính là ngòi nổ chung. Chúng ta phải lục tìm trong cuộc đời các thanh niên kia. Sớm hay muộn, chúng ta sẽ tìm được điểm giao nhau. Mặt khác, rất có thể là chúng ta đã tìm ra nó mà không hay biết.

— Như vậy là cậu nghĩ, – Ann-Britt nói, – rằng Isa Edengren có thể trở thành người soi đường cho chúng ta?

— Gần như vậy. Chúng ta không thể quên được là cô ấy đã định tự tử. Tại sao? Chúng ta cũng không biết kẻ giết người nghĩ gì về việc cô ấy vẫn còn sống.

— Kẻ đã giả danh Lundberg gọi điện đến bệnh viện?

Wallander nghiêm trang gật đầu.

— Tôi muốn ai đó trong số hai người nói chuyện với người nhận cú điện thoại đó ở bệnh viện. Giọng của người đàn ông đó như thế nào? Giọng người vùng nào? Trẻ hay già? Tất cả đều có thể là quan trọng.

Martinsson nhận lo việc đó. Họ dành một tiếng sau đó để tóm tắt tình hình. Lisa Holgersson bất ngờ bước vào để nói về đám tang Svedberg, sẽ được tổ chức vào thứ Ba tới. Bà đã nói chuyện với Ylva Brink và Sture Bjorklund. Wallander thấy bà rất nhợt nhạt, đường nét khuôn mặt hằn sâu vì mệt mỏi. Bà dành một phần lớn thời gian của mình để lo mảng báo chí. Ông không hề ghen tị với bà.

— Có ai biết Svedberg thích loại nhạc gì không? Thật đáng ngạc nhiên là Ylva Brink không hề biết.

Wallander ngạc nhiên nhận ra là chính mình cũng không biết.

— Cậu ấy thích nhạc rock, – Ann-Britt nói. – Một hôm cậu ấy đã nói với tôi. Tôi nghĩ nhạc sĩ mà cậu ấy thích nhất là Buddy Holly, chết từ lâu lắm rồi, hình như là trong một vụ tai nạn máy bay.

— Chính là người hát Peggy Sue phải không? – Wallander hỏi.

— Đúng rồi. Nhưng chúng ta không thể bật loại nhạc đó vào một lễ tang được.

— Một bản thánh ca đi, – Martinsson đề xuất. – Thánh ca thì lúc nào cũng được.

Sau đó Lisa Holgersson bảo Wallander tóm tắt tình hình cho bà.

— Ngày tổ chức đám tang, – bà nói khi ông đã nói xong, – tôi muốn chúng ta biết được chuyện gì đã xảy ra và tại sao.

— Tôi không nghĩ chuyện đó là có thể. Nhưng tất nhiên là tất cả chúng ta đều mong muốn được như vậy.

Mười bảy giờ. Họ chuẩn bị chia tay thì điện thoại đổ chuông. Đó là Ebba.

— Không phải cánh phóng viên chứ?

— Không, mà là Nyberg. Và tôi nghĩ là chuyện quan trọng đấy.

Wallander cảm thấy sự căng thẳng làm dạ dày ông xoắn lại.

Những người khác nhận ra điều đó. Có tiếng loạt xoạt. Rồi giọng của Nyberg vang lên.

— Cần phải tin là chúng ta đã có lý.

— Anh tìm được chỗ đó rồi à?

— Tôi nghĩ vậy. Chúng tôi đang chụp ảnh và lấy dấu tay ở khắp xung quanh.

— Ở đâu vậy? Ở đúng chỗ chúng ta đã nghĩ à?

— Phải, tám mươi mét cách nơi tìm thấy mấy cái xác. Một nơi được lựa chọn rất khéo, đầy bụi cây vây quanh. Người đi dạo nào cũng sẽ đi vòng để tránh.

— Khi nào thì các anh bắt đầu đào?

— Chính vì vậy mà tôi gọi đây. Tôi nghĩ có thể là anh muốn nhìn thấy chỗ đó trước khi chúng tôi dùng đến xẻng.

— Tôi đến ngay đây.

Sau một hồi trao đổi ngắn, mọi người quyết định Wallander sẽ đến đó một mình. Ann-Britt và Martinsson đã có quá nhiều việc phải lo.

Wallander bật còi hụ khi rời khỏi thành phố. Đến khu vực cấm của cảnh sát đầu tiên, ông quyết định đi tiếp bằng xe. Tại chỗ, một kỹ thuật viên đang đợi ông.

Nyberg đã cho quây một khu rộng khoảng mười mét vuông. Wallander nhận ra ngay rằng quả thực địa điểm đã được lựa chọn rất khéo. Như đã đoán trước. Ông quỳ gối ngồi xuống cạnh Nyberg. Vài cảnh sát mặc đồ lao động đang chuẩn bị đào.

Nyberg đưa tay chỉ.

— Ở đây đất đã bị đào lên. Những mẩu đất đã được bới lên rồi để lại đúng chỗ. Khi tìm kiếm dưới đám lá, chúng tôi thấy là đất đã bị bắn ra vào lúc đào cái hố.

Wallander luồn tay xuống dưới một túm cỏ.

— Làm cẩn thận thật đấy.

Nyberg gật đầu.

— Một thứ hình ngay ngắn như trong môn hình học, – ông nói. – Không hề cẩu thả chút nào. Chắc chắn là không bao giờ chúng ta có thể tìm được nó nếu không nghĩ từ trước là nó có tồn tại.

Wallander đứng dậy.

— Vậy thì bắt đầu đi, – ông nói. – Không có lý do nào để chờ đợi cả.

Công việc được bắt đầu một cách chậm rãi, dưới những lời chỉ dẫn chuẩn xác của Nyberg. Khi trời bắt đầu tối, họ mới chỉ lật được lớp đất trên cùng lên. Những ngọn đèn chiếu được mang đến và bật lên. Phía dưới, đất không gắn chặt với nhau nữa. Khi tiếp tục đào, các cảnh sát phát hiện ra một chỗ mở hình chữ nhật. Khi đó đã là hơn hai mươi mốt giờ. Lisa Holgersson, vừa đến nơi cùng Ann-Britt Hoglund, im lặng quan sát công việc. Khi Nyberg tuyên bố là đã hài lòng và lệnh cho người của mình dừng tay, trong óc Wallander không còn chút nghi ngờ nào nữa. Cái hố hình chữ nhật hiện ra trước mắt ông là một ngôi mộ theo đúng nghĩa.

Họ đứng vòng quanh cái hố.

— Cái hố đủ rộng đấy, – Nyberg nói.

— Phải, – Wallander nói. – Đủ cho đến bốn cái xác.

Ông run lên. Lần đầu tiên kể từ khi cuộc điều tra bắt đầu, họ mới theo kịp được một dấu vết của tên giết người. Và họ đã không nhầm lẫn.

Nyberg quỳ gối bên miệng cái hố.

— Không còn gì nữa. Nhưng chúng ta có thể hình dung là mấy cái xác đã được gói trong những cái túi rất kín. Nếu giả định rằng hắn đặt một tấm vải bạt dưới đám đất ở bề mặt, thì ngay cả con chó của Edmundsson cũng không thể ngửi thấy gì. Điều đó sẽ không ngăn cản chúng ta xem xét từng mẩu đất một cách kỹ lưỡng.

Wallander quay lại chỗ lối đi cùng với Holgersson và Ann-Britt.

— Tôi không hiểu, – Lisa Holgersson nói giọng chán nản. – Tên giết người đó muốn gì?

— Tôi không biết. Dù thế nào thì chúng ta cũng có được một người thoát chết.

— Isa Edengren?

Wallander không trả lời. Không cần thiết. Cả ba đều đã biết.

Ngôi mộ được dành sẵn cho cả cô.

không mất nhiều thời gian để phát hiện Svedberg là một nhà sưu tầm. Những chiếc giày và áo vest cũ xơ ra này hẳn đã có tuổi thọ ít nhất là hai mươi năm. Ông tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình, một cách có hệ thống. Trong một cái vali, ông tìm
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.