Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
Nếu Các Con Ngã Ngựa...

❊ ❊ ❊

Một ngày trước khi tụi mình quay lại trường học, mẹ sắp xếp một buổi picnic cho cả nhà trên bãi biển. Không khí có phần yên tĩnh hơn vì mùa hè đã kết thúc và mọi người đều trở về thành phố.

“Con không cần mấy cái ván lướt sóng nữa.” Mình nói, “Vì con sẽ không tập lướt sóng nữa đâu. Con sẽ chỉ đi xây lâu đài cát hoặc nặn tượng tiên cá với em Cat thôi.”

Mẹ mỉm cười, khẽ ngân nga một khúc nhạc cũ về biển cả. Mẹ chuẩn bị nhiều đồ ăn đến độ có thể ăn từ đây cho đến hết mùa Giáng Sinh luôn.

Anna, Luca, ba của Luca, chú Gus và cô Rachel đều đang đứng đợi cả nhà mình ngoài bãi biển.

Luca gượng cười khiến mình hiểu rằng có chuyện không vui đã xảy ra. “Tớ đoán đúng rồi,” Luca nói, “Ba và tớ ở lại đây. Nhưng mẹ và em gái tớ sẽ quay trở về California. Nên ngày mai tớ cũng sẽ đi học cùng các cậu. Cảm giác thật kì lạ.”

“Tớ chỉ vừa mới bắt đầu hiểu được rằng cuộc sống này vốn dĩ rất kì lạ. Đôi khi kì lạ cũng tốt. Có thể mọi chuyện đều đã được an bài.”

Từ phía xa xa, một chiếc xe lăn màu cam sáng đang lăn bánh về phía mọi người. Cat cuống quýt vẫy tay mừng rỡ. Cuối cùng khi Chloe đến nơi, em đứng lên khỏi ghế, ôm chặt và giới thiệu từng người với ba của em.

“Em không thể đợi thêm được nữa,” Chloe phấn khích. “Em đang hào hứng lắm đây!”

“Bình tĩnh nào Chloe,” mình nói. “Chỉ là một buổi picnic thôi mà em.”

Chloe mỉm cười với mẹ mình. Mẹ cũng nháy mắt lại với em. Mọi người cùng nhau ngồi quây quần ăn uống rất vui vẻ. Sau đó ai cũng nằm dài trên bãi biển chuyện trò. Đột nhiên mẹ mình cởi bỏ quần áo bên ngoài ra và mặc đồ bơi vào - ngay trước mặt mọi người.

“Mẹ làm gì vậy?” mình khẽ gọi mẹ. “Mắc cỡ quá đi!”

“Đi lướt sóng thôi Maya!” Mẹ nói như thể đó là việc rất đỗi bình thường mà mẹ vẫn làm hàng ngày vậy. Rồi mẹ đưa đồ bơi cho cả mình và em Cat, không quên hối thúc. “Mặc vào đi mấy cô nương. Đi theo mẹ nào!”

“Con không đi lướt sóng nữa đâu!”, mình ngạc nhiên. “Con đã nói với mẹ là con bỏ lướt sóng luôn rồi. Nó quá nguy hiểm.”

Cat khẽ cúi đầu, đôi mắt mở to sợ sệt và bắt đầu gặm móng tay.

“Con sẽ ở lại với chị Maya.” Em vừa nói vừa vẽ hình trái tim trên cát.

“Đi mà!” Chloe nài nỉ, kéo áo khoác ngoài ra để cho Cat nhìn thấy bộ đồ bơi em đang mặc bên trong. ”Thế này rất tuyệt! Tớ sắp được đi lướt sóng rồi! Cậu tin nổi hông? Tớ không dám tin là mình làm được, tớ cần cả hai chị em cậu giúp tớ. Tớ không thể tự xoay sở ngoài biển.”

Mình lắc đầu, Cat cũng lắc đầu.

“Cô gái cưỡi sóng to gió lớn, cho tớ xem đi nào!” Luca mỉm cười, đôi mắt nheo nheo.

“Tớ không quan tâm đến lướt sóng nữa, Luca à!” Mình nói, “Và chị thật lòng xin lỗi em, Chloe, nhưng chị sẽ không lướt sóng nữa đâu, không bao giờ nữa.”

Mẹ quì xuống ngay giữa mình và Cat, siết nhẹ bàn tay của hai chị em.

“Nếu các con ngã ngựa, thì cách duy nhất để khắc phục là tiếp tục leo lên lưng ngựa, tập xe đạp cũng tương tự, mẹ và Chloe nghĩ nó cũng chẳng khác biệt gì khi thử với ván lướt sóng. Mẹ thật sự xin lỗi vì đã làm cho mọi thứ rối tung lên. Mẹ quản con quá chặt Maya à, và mẹ lại cho con quá nhiều tự do đó Cat. Nên từ bây giờ chúng ta phải nhìn nhận lại mọi việc. Mẹ sẽ đem con rối hổ ngớ ngẩn đó đến cửa hàng từ thiện và chúng ta sẽ cùng bắt đầu một cuộc sống mới. Chúng ta sẽ tìm cách xây dựng lòng tin sao cho mỗi người đều cảm thấy mình được an toàn, được yêu thương nhưng vẫn không mất đi sự tự do cần thiết.”

“Nhưng mẹ nhớ giữ lại chú gấu bông nha mẹ. Nó dễ thương quá!”

Cat cười vang, “Con hổ đó nhìn ngố thiệt!”

Ba nhấc bổng em lên và không ngừng cù lét khiến em khúc khích không dứt. Mẹ mình cũng phải bật cười.

Có chút kì lạ khi lại đắm mình trong dòng nước, nhưng mẹ nói đúng, thật tốt biết mấy khi được trở về với biển. Trong khi Chloe nghĩ rằng ván lướt nằm là thứ tuyệt diệu nhất thì Cat lại có chút lo sợ, nhưng mình tin chẳng mấy chốc rồi em sẽ quen thôi.

Không thể tin nổi vào mắt mình khi thấy mẹ xuống biển cùng với mấy chị em, thả mình theo những con sóng hệt như nàng tiên cá đẹp long lanh.

“Rồi cả nhà mình sẽ có khoảng thời gian tuyệt vời bên nhau các cô bé à! Mẹ cảm thấy hạnh phúc quá các con ơi! Cái duyên gặp gỡ của ba mẹ con ta đã được các vì sao định sẵn, mẹ tin vậy đó!”

Ngày hôm sau, khi thức dậy để đến trường, trong lòng mình không khỏi nôn nao. Mình thích đi học, nhưng thiệt tình là vẫn muốn được nghỉ dài hơn một chút. Cho dù mình chỉ phải học nửa buổi vì còn đang bị ốm nhưng với mình như vậy cũng là quá nhiều rồi. Cat mải huyên thuyên về việc học chung lớp với Chloe mà không hề hay biết rằng cả nhà đều đang rất mệt, vì tối qua em đã giật mình thức giấc và la hét đến ba lần, chưa kể lại còn tè dầm đến hai lần. Nhưng đã lâu lắm rồi em không còn la hét khi đang tỉnh táo nữa. Em cũng không còn cố nín thở để hù dọa mọi người, không chạy trốn và không trộm thức ăn cất vào tủ.

Những cuốn sách của mẹ nói rằng sự tiến bộ của Cat sẽ rất chậm, rằng có thể em sẽ chẳng bao giờ có thể hồi phục được bởi vì cần rất nhiều thời gian để chữa lành những trái tim tổn thương sâu. Nhưng mình đã nhìn thấy kì tích của Cat. Cho dù trái tim em có bị xé tan thành nghìn mảnh thì giờ đây nó vẫn vẹn nguyên hạnh phúc, mình nhìn thấy niềm vui ấy sáng lên trong mắt em mỗi ngày, lấp lánh hơn triệu vì sao.

“Nhanh lên Maya!” Ba vừa nói vừa đi vào bếp, trên tay cầm một tấm bản đồ, “Không thì con sẽ bị muộn xe buýt đó!”

Không thể tin vào tai mình.

Ba đẩy tập vé xe buýt về phía mình và nháy mắt.

“Của con đây”, ba mỉm cười. “Con phải gặp Anna và Luca ở ngã tư trong vòng mười phút nữa, nên con phải nhanh lên!” Nói rồi ba mở bản đồ Hawaii ra và rà ngón tay dọc theo đường bờ biển.

Mẹ bước đến gạt tấm bản đồ ra và cười lớn.

“Hãy bắt đầu với việc đi xe buýt trước đã, được không?”

Sau giờ học, mẹ chuẩn bị món nướng barbecue ở nhà còn mình thì đứng đợi Cat, Anna và Luca trên bãi biển. Cat leo xuống khỏi vách đá, vẫy tay cuồng nhiệt với mình. Hai chị em vẫn còn hơi sợ nước, nhưng chắc chắn sẽ không để cho nỗi sợ ấy ngăn cản mình lướt sóng, chắc chắn sẽ không để nó ngăn cản chị em mình tận hưởng cuộc sống.

Thật đau lòng khi nghĩ đến tất cả những bi kịch mà Cat từng trải qua. Nhưng rõ là mình không thể thay đổi được quá khứ. Nếu bé Alfie không qua đời, và tai nạn với chiếc xe buýt màu đỏ không xảy ra, có lẽ giờ này mình đã không đứng ngay đây chờ đợi em. Hai chị em mình đã không ở bên nhau như lúc này. Cuộc sống mỗi người có những ngả rẽ khác nhau, được tô vẽ bằng những mảng màu khác nhau và mình vẫn còn đang chập chững bước trên đường đời. Nhưng mình hài lòng với hiện tại và luôn cố gắng dành cho em Cat những lời yêu thương quí giá nhất. Bởi lẽ cho dù em vẫn thường hay cau có khó chịu, vẫn hay nhạy cảm quá mức, và thậm chí là không bao giờ ngừng la hét vào ban đêm, em vẫn là em gái thân yêu của mình.

Em chạy đến và ngồi xuống bên cạnh mình trên bãi cát, gần và không chạm tay nhau, nhưng cũng đủ để mình nghe được hương tóc thoang thoảng của em. Bao nhiêu ngôn từ cứ bay bổng trong đầu mình. “Chị thương em” nghe có vẻ hơi sến. “Chị ghét em” thì lại nghe ác quá! Nhưng mình nghĩ, nếu YÊU và GHÉT cùng song hành với nhau thì hay quá còn gì, vì đúng là mình thường trực cả hai cảm xúc đó thật.

“Chị chưa có dịp nào để cảm ơn em đã cứu sống chị ngoài biển.” Mình nói. “Không có em chắc chị đã bị chết đuối rồi. Em thật tuyệt vời Cat à!”

Em lặng thinh trong giây lát, không ngừng cắn móng tay và nhìn ra mặt biển mênh mông lấp lánh.

“Có gì đâu chị!”, em mỉm cười, ngón tay vân vê lọn tóc, “Ai cũng sẽ làm vậy mà.”

“Ôi, đi thôi, bánh bèo nhỏ!” Lời nói chợt bật ra trên môi, mình chộp lấy tay em mà không hỏi trước, kéo em ra biển. “Bắt sóng nào!”

Cat cười khúc khích, em tặng cho mình ánh mắt long lanh hạnh phúc khiến trái tim mình ấm áp và dịu dàng đến lạ kì. Những lời yêu thương dành cho em cứ lâng lâng trong tâm trí mình, lấp lánh như những vì sao trên sông ngân.

-- HẾT --

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.