Sau vụ Cat mất tích khoảng một tuần, mình lại cố gắng dụ dỗ em ra biển lần nữa.
“Em con cần bình tâm lại đã”, mẹ vừa nói vừa lật lật cuốn sách tâm lí, “Chúng ta nên giới thiệu từ từ những điều mới mẻ với em, thong thả thôi con à. Phải cho em thấy được cảm giác thư giãn tốt nhất.”
Kể cả khi chỉ vài tuần nữa cuộc thi lướt sóng sẽ diễn ra, mình vẫn cố gắng làm một người chị tốt bằng cách dạy Cat xếp hạc giấy. Hai chị em xếp được cả trăm con hạc giấy. Nói thật, mình yêu cái cảm giác ở bên cạnh em biết bao. Em quan sát thật kĩ, rồi cắn móng tay, rồi gấp cẩn thận từng mép giấy. Mẹ làm cho hai đứa món bánh nướng chocolate để ăn xế. Ba thì giúp xâu những con hạc giấy đầy màu sắc vào dây để làm thành một cái chuông gió lớn treo trên trần nhà. Ba còn gắn thêm cái đèn màu chiếu vào khiến cho căn phòng trông giống như một bảo tàng nghệ thuật vậy. Khi đứng cạnh Cat ngắm nhìn những chú hạc bay bay trong gió, lòng mình cảm thấy ấm áp và tự hào lạ lùng.
Vừa đi xuống lầu thì mẹ liền hỏi mọi người xem hôm nay chú gấu Teddy đang cảm thấy thế nào. Mình nghĩ chú gấu đang rất tự hào về bản thân còn ba thì nghĩ chú gấu hôm nay rất sáng tạo. Mẹ cho rằng chú gấu cảm thấy nhẹ nhõm và muốn thưởng thức một tách trà nóng dưới ánh mặt trời. Khi đến lượt Cat nói, mình gần như nín thở. Mẹ đưa tay vân vê mấy lọn tóc, cắn môi lo lắng còn ba thì không ngừng nhịp nhịp chân xuống sàn.
“Con nghĩ hôm nay gấu nhỏ thấy mình lớn hơn một chút rồi,” em mỉm cười. “Và cũng cao thêm được một chút nữa.”
Mẹ hào hứng vỗ tay, ba mỉm cười thở phào. Thế rồi cả hai chị em mình vào giúp mẹ làm tượng nàng tiên cá. Mẹ chỉ hai đứa cách cắt những mảnh kim loại thành những cái vây nhỏ xíu. Rồi phải đục lỗ trên mấy cái vây như thế nào để có thể đính vào chiếc đuôi cá, giúp cho chúng phản chiếu lấp lánh trong ánh sáng. Khi đang làm việc, cả nhà cùng nghe đĩa kể chuyện của Jacqueline Wilson. Mọi thứ lúc này thật không thể hoàn hảo hơn. Thậm chí mình không còn để ý đến việc ngoài trời đã nhá nhem tối và mình phải ở nhà suốt cả ngày. Bởi lẽ có em Cat bên cạnh tuyệt vời biết bao, giống y như giấc mơ của mình, hệt như mình đang sống trong một bộ phim hoạt hình của Disney vậy. Và mình nghĩ hẳn là em Cat cũng đang rất vui vì em cứ mỉm cười suốt. Và càng ngày em càng ngồi xích lại gần với mình hơn. Thế mà, khi hai đứa vừa mới hoàn thành bức tượng và để lên kệ, ngắm nghía đầy tự hào thì em lại thay đổi thái độ ngay lập tức.
“Con có thể qua nhà Chloe chơi không?”, em vừa nói vừa thè lưỡi trêu tức mình, “Chơi với bạn ấy vui hơn chơi với chị Maya nhiều!”
Mình chạy vào trong bếp, rót một ít nước trái cây uống để trấn tĩnh lại. Mình cố ngăn những giọt nước mắt đang tuôn trào. Mình không quan tâm em nghĩ gì về mình hết! Mình chỉ ước Anna mau trở về từ trại hè thôi, ít nhất mình cần có một ai đó để chia sẻ buồn vui lúc này!
Cat lẻn ra sau lưng mình và nhìn chằm chằm vào chú gấu Teddy. Ba mẹ nhìn hai hai đứa từ phía sau lưng, cảm thấy hết sức bối rối. Ba mân mê bộ râu quai nón còn mẹ ôm khư khư mấy cuốn sách tư vấn tâm lí.
“Chú gấu nhỏ ước gì mình không phải sống trên cái bàn ngu ngốc này thêm một ngày nào nữa!”, Cat nói, cầm chú gấu lên và nhét vào túi, “Chú ước có thể đến sống cùng với Chloe!”
Đêm hôm đó, khi Cat đã yên giấc trên giường, ba mẹ và mình đã có một cuộc nói chuyện rất dài.
“Con đã đối xử với em Cat rất tốt trong mấy ngày vừa qua...”, mẹ nói, “Mẹ thấy con rất kiên nhẫn và thật lòng quan tâm đến em. Sẽ thật không công bằng khi con phải vì em mà hi sinh những sở thích của riêng mình. Cho nên, dù mẹ rất lo lắng mỗi khi con đi ra ngoài một mình nhưng ba mẹ nghĩ con đã đủ lớn để có thể được tự do hơn một chút.”
Thật không thể tin vào tai mình nữa! Chỉ mới vài hôm trước đây thôi, mẹ đã cam đoan sẽ không bao giờ cho mình đi lướt ván một mình, không bao giờ để mình khuất khỏi tầm mắt, vậy mà bây giờ... Mình nín thở nghe ba mẹ nói như thể mình sắp sửa được giải một lời nguyền truyền kiếp.
“Ba mẹ đã quyết định...”, ba tiếp lời, “Chừng nào có Luca hay Anna đi chung với con; và chú Gus, cô Rachel không thấy phiền hà khi lâu lâu ghé mắt xem chừng con thì ba mẹ sẽ để cho con tự đi lướt sóng.”
Mẹ nhíu mày suy tư, hai bàn tay siết chặt vào nhau. Cuối cùng, mẹ tặng cho mình một nụ cười đầy can đảm: “Nhưng con phải hứa với mẹ là không bao giờ được đi một mình nhé, Maya! Vì như thế sẽ rất nguy hiếm. Mẹ sẽ không bao giờ bỏ qua nếu con làm vậy đâu!”
Mình chưa bao giờ tin rằng chuyện này lại có thể xảy ra, kể cả đến triệu năm sau nữa cũng không thể được. Chắc hẳn bạn đang nghĩ là mình sẽ ríu rít cảm ơn và nhảy tưng tưng vui sướng đúng không? Nhưng ngược lại đó. Mình không ríu rít, cũng không nhảy tưng tưng mừng rỡ. Đột nhiên mình cảm thấy bầu không khí thật tĩnh lặng và trang nghiêm như ở trong nhà thờ hay đền đài vậy. Mình xoay xoay mấy ngón tay bối rối, cố tìm ra lời hay ý đẹp để cảm ơn ba mẹ. Vậy mà cổ họng mình cứ nghẹn lại, nước mắt trào ra như mưa.
Mình dang rộng vòng tay và cả nhà mình đã ôm nhau thật nồng ấm. Một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi trong tim như dòng suối mát lành.
“Đây là điều tuyệt vời nhất với con. Con cảm ơn ba mẹ nhiều lắm!”, cuối cùng thì mình cũng có thể mở lời thì thầm.
Sáng hôm sau mình thức dậy thật sớm, ăn vội bữa sáng và sẵn sàng đi gặp Luca. Mình vẫn còn bị sốc, không thể tin được là mẹ lại cho phép mình chuyện này.
“Chị đừng đi!”, Cat nói, kéo Vườn Đào Tiên vào lòng khi mình vừa bước chân ra cửa, “Chị ở nhà với em đi. Chị em mình cùng làm tượng tiên cá, xem phim hoặc là làm chuông gió mà.”
“Chị tưởng em thấy chán phèo khi chơi với chị chứ?”, mình đáp lại, “Chơi với Chloe vui hơn chơi với chị mà?”
“Ờ thì... bạn ấy...”, em ngập ngừng, “Em chỉ không thích chị đi ra biển thôi.”
“Chị đã nói với em rồi Cat à...”, mình mỉa mai, “Em không thể điều khiển chị được. Ba mẹ đã cho phép chị đi mà!”
Những ngọn sóng mới tuyệt làm sao. Luca đứng xem mình lướt sóng, không ngừng vỗ tay và huýt sao inh ỏi, chưa bao giờ mình cảm thấy tự do và hoang dại hơn thế này. Dù cho những con sóng lớn xô ngã và cuốn mình vào dòng nước, mình cũng không quan tâm. Nơi đây chỉ có mặt trời ấm áp cùng những ngọn sóng hùng vĩ. Ba, mẹ, em Cat và cả những lời cay cú bực dọc của em đều không có ở đây. Mình đang phấn khích vô cùng. Những thứ khác không có nghĩa lí gì nữa hết. Chỉ có một mình mình với đôi tay rộng mở, lướt trên những ngọn sóng kiêu hùng. Mình biết rằng ở nhà ba, mẹ và em Cat rất có thể đang quan sát mình bằng cái ống nhòm của ba. Nhưng mình thấy tự tin vì mình đã lớn hơn một chút, trưởng thành hơn một chút so với cái tuổi mười hai.
Hôm nay Cat đã có được chú thỏ như mong muốn nên em và Chloe cứ dính chặt lấy nhau như sam. Mình cũng thích Chloe và thấy vui khi có em làm bạn với Cat. Rồi hai đứa sẽ cùng đi học với nhau ở trường mới. Mình ước gì có thể quay trở lại trường tiểu học St Cuthbert’s để học chung với hai em. Mình sẽ mặc chiếc áo len màu đỏ và khoác túi màu xám đến trường, hát vang những bài Thánh ca. Tuy mình thích ngôi trường đang học hiện tại nhưng nếu là trường St Cuthbert’s thì sẽ ấm cúng hơn. Hôm nọ, Cat và Chloe ngồi đong đưa trên võng, ôm nhau rất tình cảm, cùng đọc sách và cười đùa. Mình thấy tựa cuốn sách “Câu chuyện đời mình” của Cat ánh lên trong nắng. Em lần giở từng trang và chỉ cho Chloe xem những hình ảnh bên trong. Mình bước lại gần, giả vờ như đang hái hoa cho mẹ, nhưng Cat liền vội vàng gấp cuốn sách lại, nhét sâu vào trong túi.
“Không phải ai cũng được xem cuốn sách này đâu!”, em nói, “Chỉ những người đặc biệt mới được phép thôi.”
“Em có cho rằng mình sẽ thích lướt sóng không Chloe?” mình hỏi Chloe khi vừa từ ngoài biển về rồi cùng ngồi trên bãi cỏ cạnh hai đứa và ngắm mấy chú thỏ chạy lòng vòng. Mình cảm thấy mình già hơn hẳn hai đứa nhỏ, cứ như là đã bước vào tuổi thành niên rồi vậy.
“Dạ, cũng có thể...”, Chloe mỉm cười, tay cầm một lá xà lách đưa cho chú thỏ của Cat, “Nhưng nó sẽ hơi khó cho em vì em phải cần đến rất nhiều sự hỗ trợ để có thể giữ thăng bằng. Em không thể đứng lên được nên chắc chỉ nằm trên ván thôi. Nhưng em vẫn rất thích thử những điều mới mẻ. Chắc một ngày đẹp trời nào đó, em sẽ cố gắng học lướt sóng xem sao.”
“Em có cảm thấy buồn không...”, mình vừa hỏi vừa vuốt ve Vườn Đào Tiên để cô nàng không phải ganh tị với mấy chú thỏ, “Khi em không thể làm được những việc mà mình muốn? Không thể tha hồ chạy nhảy tự do như bao người khác?”
“Dạ, đôi khi cũng có...”, Chloe thở dài, “Nhưng cũng còn tùy chị ạ. Ba em nói mỗi người chúng ta ai cũng đều có quyền tự do riêng và sống hết mình với đam mê, chỉ là mọi người hầu như không nhận ra thôi. Ai cũng nghĩ mình bị bó buộc trong cơ thể bằng xương bằng thịt này nhưng thật ra không phải vậy. Chúng ta có thể vượt ra khỏi thân thể tầm thường này rất xa đấy.”
“Vậy ba em có tin là chúng ta đã lựa chọn cho mình một cuộc sống, một gia đình và tất cả mọi thứ khác từ trước khi chúng ta ra đời không? Từ khi chúng ta chỉ là những vì sao bé nhỏ trên bầu trời ấy?”, mình hỏi.
Chloe lắc đầu và cười vang như thể em vừa được nghe một bí mật kì khôi nào đó. Em chỉnh lại cái nẹp quanh chân mình rồi nói: “Em không biết. Ba em nói đôi khi chúng ta cứ bị cuốn vào những suy nghĩ tiêu cực vì chúng ta không biết chấp nhận thực tế. Chẳng hạn như một người bị bệnh giống em mà cứ suốt ngày mơ ước được chạy nhảy tung tăng như người bình thường thì làm sao được. Chuyện đó chắc chắn không bao giờ xảy ra hết. Cho nên em chỉ cần cố gắng tập làm quen với cơ thể mình là được rồi.”
Chloe khiến mình phải suy nghĩ nhiều. Giá như mình cũng biết vui vẻ chấp nhận thực tế giống như em. Mình ước gì mình có thể thấy hạnh phúc với việc được ba mẹ cho phép đi lướt sóng mà không đòi hỏi thêm gì nữa. Nhưng thật khó khi mà Luca còn được phép đi đến bất cứ nơi nào cậu ấy muốn. Cậu ấy cũng chỉ mới mười hai tuổi như mình nhưng lại được tự bắt xe buýt đi tới Penzance một mình.
“Mẹee!”, mình mè nheo trong bữa ăn tối ngoài vườn, “Con có thể đi xuống thị trấn bằng xe buýt hông? Con cần mua hộp bút mới để chuẩn bị vào học.”
“Xe buýt?”, mẹ kinh ngạc, “Sao con lại muốn đi xe buýt hả Maya? Ba mẹ có thể chở con đi mà! Với lại ba mẹ cũng đang định đi mua đồng phục mới cho hai đứa, rồi còn sách vở, dụng cụ học tập nữa. Cả nhà mình sẽ cùng đi. Mẹ nhớ rồi, sẵn tiện chúng ta sẽ ghé Falmouth xem triển lãm luôn.”
“Nhưng con muốn tự mình đi bằng xe buýt cơ!”, mình nằn nì, “Luca được đi xe buýt một mình tới Penzance đó mẹ.”
Mẹ cười vang giống như mong muốn của mình là một điều hoàn toàn bất khả thi vậy. Thật chẳng khác nào một đứa bé sơ sinh mà đòi có thể vi vu lái xe hơi. Mình thấy hơi chột dạ. Em Cat ngồi kế bên bụm miệng cười thầm. Em không ngừng cắn móng tay, xong lại xích đến ngồi gần Chloe hơn. Mẹ mình khẽ lắc đầu, tay vân vê cạnh bàn rồi quay sang nhìn khóm hoa hồng vàng xinh đẹp của Alfie đang nhẹ rung trong gió. Mẹ nhíu đôi mắt đầy âu lo và trong giây phút ấy, những kí ức đáng sợ lại hiện về trên gương mặt của mẹ như một thước phim quay chậm.
“Mẹ không nghĩ vậy đâu con yêu à,” mẹ nói, tay run run, “Con hãy hài lòng khi đã được mẹ cho phép đi lướt sóng một mình và đừng cố gắng đòi hỏi gì thêm nữa. Mẹ không muốn con đi xe buýt xuống thị trấn một mình chút nào hết, con hiểu không?”
“Con sẽ đưa chị đi, nếu cô muốn,” Cat cất lời. Em vừa nói vừa xắn một miếng cà chua trên đĩa. “Hồi trước con tự mình bắt xe buýt đi hoài. Con còn đưa em con đi cùng nữa. Dễ ợt à!”
“Con cũng muốn đi!”, Chloe hào hứng, “Con chưa bao giờ được đi xe buýt một mình cả.”
Mẹ đặt con dao xuống bàn và nhìn hai chị em bằng đôi mắt xám đầy nghiêm nghị.
“Không ai được đi xe buýt hết!”, mẹ nói, “Và chúng ta kết thúc chuyện này ở đây nhé!”
Mình liếc nhìn Cat. Mình ghét cái cách em nói sẽ đưa mình đi. Và lẽ ra lúc này mình nên dừng lại ở đó thì hơn. Mình nên nói lảng sang chuyện khác hoặc ngồi ăn ngoan ngoãn thay vì tiếp tục năn nỉ. Nhưng mình đã không làm thế.
“À, vậy mẹ nghĩ cả nhà ta sẽ không bao giờ cùng đi nghỉ nữa đúng hông?”, mình hỏi.
“Chúng ta chắc chắn sẽ đi!”, mẹ đáp, “Thôi, bây giờ chúng ta không nói chuyện đó nữa, con nghe không?”
Mẹ bắt đầu rửa bát đĩa và vô tình làm rơi một cái nĩa xuống sàn.
“Được thôi!”, mình nói, “Vậy nếu bé Alfie không mất, hoặc con chưa từng gặp tai nạn với cái xe buýt quái quỉ đó, liệu cả nhà ta có ngừng đi du lịch nữa không? Nhiều khi con tự hỏi nếu mẹ không quá sợ hãi thì liệu chúng ta có còn sinh sống ở Anh nữa không hay là đã đi du lịch khắp thế giới rồi?”
Đoạn, mình quay sang ba: “Ba có nhớ những chuyến phiêu lưu của cả nhà mình không ba? Ba có muốn tiếp tục viết những bài báo chia sẻ kinh nghiệm về du lịch nữa không?”
Mẹ dằn mớ chén đĩa xuống bàn. Mình biết mẹ đang rất đau đầu nhưng mình không quan tâm. Mình chỉ muốn biết lí do thôi.
“Ba, ba có nhớ những ngày đó không?”, mình hỏi liên tục, “Những ngày tháng được sống và gặp gỡ những con người ở khắp mọi nơi, rồi viết những bài báo chia sẻ các trải nghiệm tuyệt vời đó. Ba có nhớ điều đó không?”
Ba lặng nhìn mặt trời đang dần khuất bóng. Mình tự hỏi liệu có phải ba đang hồi tưởng về những miền đất mà cả gia đình đã đi qua - những nơi ồn ào náo nhiệt với bầu không khí lạ lẫm cùng vô vàn những gương mặt vui tươi. Liệu rằng những tia nắng mặt trời kia có thể đem đến cho ba chiếc máy ảnh, cây bút cùng những trang giấy để ba viết tiếp chuyến phiêu lưu của mình không?
“Cornwall là một nơi thanh bình Maya à!”, ba húng hắng ho rồi khẽ nói, không quên rót thêm một li rượu, ”Đây là một môi trường tốt để cho con và Cat trưởng thành. Trẻ em cần phải có một mái nhà, một nơi ổn định để tận hưởng tuổi thơ. Điều đó tốt cho cả gia đình mình con à.”
Mình không tin ba. Ba đang nói những lời rất không thật lòng bởi trong giọng nói của ba có điều gì đó thật cứng nhắc và không tự tin chút nào.