Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 74 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
Cơn Cuồng Phong Sắp Đến Rồi!

❊ ❊ ❊

“Từ bây giờ, chúng ta sẽ làm như vậy nhé...”, mẹ cất giọng quả quyết, đặt cuốn sách xuống ghế sofa và nhấp một ngụm cà phê, “Ít nhất thì hãy thử một khoảng thời gian. Ba mẹ đã rất tin tưởng con Maya à, nhưng con đã đánh mất lòng tin của chúng ta nên giờ con phải đối mặt với hậu quả của việc đó.”

Mình không thể nào tin nổi! Mình cứ nghĩ sẽ phải nghe một bài giảng đạo dài lê thê về việc lẻn ra ngoài vào ban đêm... nhưng mình không tưởng tượng được lại thành ra thế này. Mình không thể ngờ rằng mẹ sẽ cấm túc mình. Mẹ chưa bao giờ làm thế trước đây, chưa bao giờ!

“Đó không phải là một hình phạt gì nặng nề đâu con”, ba vừa nói vừa phết bơ lên mấy miếng bánh mì nướng, “Ba mẹ không muốn con nghĩ như vậy. Nó chỉ giống với việc ba mẹ vạch ra những ranh giới an toàn cho con thôi. Gần đây mọi chuyện đều rối tung cả lên và hai chị em con cần có thời gian để bình tĩnh lại trước khi bắt đầu năm học mới.”

Mình thiệt hệt như con chim hải âu bị nhốt trong lồng vậy á. Mình không cần mấy cái ranh giới an toàn dở hơi đó! Mình chỉ muốn được tự do. Mình thấy ghét cay ghét đắng mấy cuốn sách tâm lí ngu ngốc của mẹ. Mình nhìn chú gấu nhỏ trên bàn và thầm nghĩ sắp có một trận cuồng phong xảy đến.

“Nhưng còn cuộc thi lướt sóng của con thì sao?” mình nghẹn ngào hỏi, “Tuần sau là thi rồi! Con phải làm sao?”

“Mẹ xin lỗi con...”, mẹ nói, “Nhưng bây giờ chúng ta phải thực hiện như vậy thôi Maya. Tất cả những gì con đã làm đêm qua, sau sự tự do mà ba mẹ đã trao cho con gần đây là vô cùng nguy hiểm và vô trách nhiệm. Nếu như con phải bỏ lỡ cuộc thi lướt sóng vì điều đó thì hãy cứ để mọi sự diễn ra như thế đi. Mẹ rất tiếc! Mẹ biết con sẽ rất buồn nhưng đó là điều cần thiết. Không tranh cãi nữa. Cả con cũng thế, Cat. Không đi chơi với Chloe hay lang thang bên ngoài gì hết. Chloe cũng sẽ không được phép sang nhà mình. Khi nào ba mẹ thấy hai đứa đã cư xử chín chắn hơn, chúng ta sẽ nói chuyện lại với nhau sau.”

Cơn giận của mình bốc cao ngùn ngụt như dung nham núi lửa sắp sửa phun trào. Mấy tuần qua Cat đã gây ra biết bao nhiêu là rắc rối, nhiều hơn hẳn mình, vậy mà giờ hai đứa phải chịu chung một hình phạt sao? Quá bất công mà! Chỉ vì ba mẹ là người lớn nên ba mẹ nghĩ có thể sai khiến chị em mình như thế sao? Cat liên tục cắn móng tay cho đến khi bật máu, rồi em phun một mảnh móng tay màu xám nhỏ xíu xuống sàn nhà. Mẹ nghiêm mặt nhìn em. Em trừng mắt nhìn lại mẹ. Còn mình thì uất ức nhìn ba chằm chằm. Mình ghét cái cảnh này! Thật ngớ ngẩn làm sao!

Cuối cùng, mình và Cat bị cấm túc suốt một tuần liền. Thiệt chán ơi là chán! Mình đã đọc hết ba cuốn sách và nhổ sạch cỏ ngoài vườn với ba. Cat thì bận rộn tô màu, nặn bình gốm và làm tượng nàng tiên cá. Em hầu như làm lơ với mình. Lúc hai đứa ngồi trong xe tới Falmouth, em luôn quay mặt ra ngoài và cố ngồi sát ra cửa xe. Kể cả khi mình hỏi em về giấc mơ em đã thấy vào cái đêm mà mình trốn ra biển với Luca, em cũng chẳng hề hé môi lấy một lời.

“Em không cần phải hoảng sợ khi mơ thấy chị gặp tai nạn đâu Cat”, mình bực tức nói, “Chị có thể tự lo cho mình mà không cần đến em phải chỏ mũi vô đâu.”

Mình thèm thuồng nhìn ra ngoài vịnh, biển hôm nay thật đẹp, sạch và trong suốt như pha lê. Anna đã đi nghỉ về còn mình lại bị kẹt ở trong nhà suốt cả ngày. Mình ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về cái đêm mà mình và Luca cùng lướt sóng rất vui vẻ. Mình biết mọi thứ rất tuyệt vời, nhưng mình chẳng thà bỏ lỡ nó còn hơn là bị cấm túc cả đời như thế này. Mình ước chi có thể làm mẹ thay đổi ý định. Thiệt tình là mẹ càng đọc mấy cuốn sách tâm lí, mọi chuyện có vẻ như càng tồi tệ hơn.

Có một cái thùng móp méo được gửi đến tận cửa nhà mình, dành cho mẹ. Bên trong thùng chứa đầy những con búp bê nhỏ xíu ăn mặc hết sức ngớ ngẩn, kì cục. Trông chúng chẳng khác nào mấy anh chăn cừu tí hon trong vở kịch mừng Chúa giáng sinh ở trường vậy. Mẹ gọi mình và Cat vào bếp, trên tay cầm tất cả mớ búp bê xấu xí đó. Mẹ ngồi xuống ghế, rót một ít cà phê cho mẹ và nước trái cây cho hai chị em mình. Mẹ bắt đầu lật sách ra.

“Đây!”, mẹ vừa nói vừa đẩy một mớ búp bê qua chỗ mình, mớ còn lại thì đẩy về phía Cat, “Vui một chút thôi các con. Bây giờ hãy tưởng tượng mấy con búp bê này là những người mà các con quen biết nhé.” Sau đó, mẹ bắt đầu một bài mô tả hướng dẫn dài dòng. Ví dụ như, mình phải tưởng tượng một con búp bê là mẹ, một con khác là ba, và cứ thế tiếp tục gán cho mỗi con búp bê một cái tên của một người mà mình quen thân. Làm như vậy cho đến khi hết chỗ búp bê trên bàn thì thôi. Cat có nhiều búp bê hơn mình vì ngoài gia đình ruột thịt của em ra, em còn có gia đình mình, gia đình cô Tania và những gia đình khác đã từng nhận nuôi em, có cả Chloe và mấy nhân viên xã hội nữa. Mớ búp bê của mình xem ra ít hơn của em nhiều. Mình thì chỉ có ba, mẹ, ông bà ngoại, Alfie, Cat và Anna thôi.

Mẹ bảo hai đứa hãy đặt những con búp bê lên bàn theo vị trí mà hai đứa mong muốn. Mình để ba ở gần mình nhất, rồi đến mẹ và Anna. Mình đặt ông bà ngoại gần với cả gia đình còn Alfie thì đứng chơ vơ một mình. Mình có chút lo lắng khi đặt búp bê Alfie ở xa như vậy. Tuy nhiên khi mình cố đặt em lại gần hơn thì tự dưng thấy không ổn chút nào. Con búp bê mang tên Cat nóng ran trong lòng bàn tay mình. Mình đã thử để em ở đủ mọi vị trí, lúc thì gần với mình, lúc lại xa ra, có lúc còn đứng cạnh ba mẹ hoặc Alfie. Quả thật nếu có đủ can đảm thì mình sẽ hất con búp bê đó ra khỏi bàn, ném thẳng nó vào thùng rác và giả vờ như em chưa từng tồn tại trên đời. Nhưng mình biết như thế là xấu tính lắm. Mình hớp một ngụm nước trái cây rồi nhìn chăm chú vào khoảng trống trên bàn. Cuối cùng mình quyết định đặt em ở giữa mình và Alfie. Dù vậy trông em vẫn thật lẻ loi bởi vì không có ai đứng bên cạnh. Mình lại thử để em ở chỗ khác. Nhưng chỗ nào cũng vậy, trông em vẫn buồn bã và cô đơn biết bao.

Mình nhắm mắt lại, nín thở và đặt em ở ngay cạnh mình. Bây giờ thì em đã ở rất gần rồi nhưng có vẻ như vẫn không thể chạm tới. Có điều mình thấy cũng tương đối ổn ổn rồi. Nếu lỡ có cơn gió tạt ngang qua và vô tình thổi em bay khỏi bàn thì mình cũng không lấy gì làm phiền muộn cả.

Cat đang hành động hết sức kì cục với mấy con búp bê của em. Em đặt búp bê Cat ở ngay giữa, búp bê Jordan và búp bê Chloe đặt ở ngay phía trên em. Trong tay em cầm thêm ba con búp bê khác rồi hất thẳng chỗ búp bê còn lại xuống sàn và đá chúng ra xa. Em ngồi đó hồi lâu, ngắm nghía ba con búp bê chưa được để vào vị trí nào hết và liên tục cắn móng tay. Em quấn chặt ngón tay bằng những lọn tóc đến mức chúng đỏ ửng cả lên. Sau đó em từ từ đặt búp bê ba và mẹ ở vị trí hơi xa em một chút, xa một chút thôi nhưng cũng đủ gần để khi cánh tay búp bê vươn ra, vẫn có thể dễ dàng đỡ lấy búp bê Cat nếu nó bị ngã. Em siết chặt con búp bê mang tên mình trong tay, chặt đến mức khiến cho mình muốn nghẹt thở theo luôn. Mình không tài nào ngồi yên được. Mình nôn nao chờ đợi trong sự lo lắng. Mẹ húng hắng ho rồi nhấp thêm một ngụm cà phê nữa. Bây giờ thì mình đã hiểu cảm giác của em. Ắt hẳn là em cũng chẳng mong muốn gì sự có mặt của mình trong cuộc đời em đâu. Nhưng ngặt nỗi hai đứa lại bị mắc kẹt với nhau dưới cùng một mái nhà.

“Con xếp xong chưa?”, mẹ hỏi.

“Con đang suy nghĩ...”, Cat vừa trả lời vừa cắn móng tay.

Mình chợt mong sao em sẽ đặt mình ở gần bên em. Mình cũng chẳng hiểu vì sao lại mong thế nữa. Dù vậy nhưng một phần khác trong cơ thể mình lại muốn tránh xa em ra, càng xa càng tốt. Đột nhiên đôi mắt em sáng lên. Em nhảy xuống ghế, đi tìm cây kéo và một mẩu giấy cứng nhỏ để cắt thành hình cái ván lướt sóng rất vừa vặn với con búp bê. Thế rồi em lấy một cái tô, đổ đầy nước vào, thả tấm ván lướt sóng tí hon trôi trên mặt nước và đặt búp bê Maya ngồi lên trên. Em tiếp tục lục lọi trong túi áo, lấy ra một bức tượng tiên cá màu xanh bé tí xíu và thả vô tô nước.

“Đây, xong rồi!”, em nói rồi quay ra cắn móng tay tiếp.

Mình hít một hơi thật sâu. Trái tim bỗng thấy vui rộn rã.

Cat nhìn mẹ, đôi mắt xanh ngọc của em nhíu lại có chút hờn dỗi: “Cô thật tệ khi không cho chị Maya thi lướt sóng. Thật sự rất tệ đó! Mẹ con luôn để cho con làm bất cứ điều gì con thích. Bất cứ điều gì. Nếu mẹ con là cô, chắc chắn mẹ sẽ không bao giờ cấm đoán chị Maya như vậy đâu.”

Mẹ thở dài, gấp cuốn sách tâm lí lại và nói:

“Mẹ biết như vậy là rất khó khăn cho cả hai con. Nhưng mẹ e là hai con buộc phải chấp nhận thôi. Mẹ đã quyết định rồi, không thể thay đổi được.”

Chuông điện thoại đột nhiên reo lên. Đó là Anna. Nhỏ hỏi xem mình đã hết bị cấm túc chưa. Nhỏ và Luca đang chuẩn bị đi lướt sóng. Nhỏ rất muốn mình đi cùng.

“Tớ không biết phải mặc gì hết Maya à!”, nhỏ cuống lên, “Tớ không biết phải làm gì nữa! Luca đã nhắn tin mời tớ đi chơi, thiệt đó! Cậu ấy còn nói có thể tụi mình sẽ đón xe buýt đi Penzance xem phim nữa. Cậu có tin được không?”

Mình tin chứ, nhưng đó lại là vấn đề đấy! Bây giờ mình cảm thấy thật ngu ngốc và vô dụng hơn bao giờ hết khi mà Anna cũng sắp sửa được tự mình đón xe buýt đi Penzance.

“Mẹ ơi, cho con đi đi mà!!!!!!!!!”, mình ra sức nài nỉ mẹ, “Mọi người sẽ nghĩ con chẳng khác nào một em bé sơ sinh không thể tự lập được cho coi. Thế này thật không công bằng, mẹ không thể nhốt con ở nhà như tù nhân vậy được!”

“Mẹ không có nhốt con, Maya!”, mẹ bực bội nói, “Con đặt tính mạng của mình vào nguy hiểm còn Cat thì luôn cho rằng mình biết mọi thứ. Điều đó cần phải dừng lại. Chúng ta cần có thời gian thử thách để mẹ chắc rằng mình có thể tin tưởng được cả hai con. Nhiệm vụ của ba mẹ là che chở và bảo vệ các con. Sao hai đứa không nghĩ đến những trò chơi hồn nhiên như xếp hạc giấy hay làm tượng tiên cá nhỉ? Có rất nhiều thứ hai đứa có thể làm cùng nhau mà!”

Mình chẳng hề muốn chơi với Cat. Anna có bao giờ ở nhà để chơi với em gái của nhỏ đâu? Sao mình lại phải làm vậy chứ? Ý nghĩ Anna sẽ đi xe buýt đến Penzance cùng với Luca làm mình buồn bực ghê gớm. Con quái vật “ganh tị” xấu xí đang trỗi dậy trong lòng mình. Chắc chắn Anna sẽ cứ mãi huyên thuyên về chuyện đi lướt sóng tuyệt đến thế nào, chuyến du lịch bằng xe buýt vui đến thế nào và bộ phim hay ho ra sao cho mà xem. Còn mình sẽ nói gì ư? Chỉ có thể là về mấy cuốn sách ngu ngốc mình đã đọc, công việc nhổ cỏ chán phèo và mấy con búp bê nhỏ bé đáng thương của mẹ mà thôi.

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.