Mình cần phải về nhà, nhưng đôi chân lại chẳng hề biết nghe lời. Chúng đưa mình ra phía sau quán cà phê, nơi chất đầy ván lướt sóng mà mình và Luca đã dùng khi ra biển đêm hôm đó. Sẽ không ai để ý đâu! Mình sẽ trả lại tấm ván trước khi mọi người trở về. Mình cũng biết là mình điên rồi, không nên làm như vầy chút nào hết! Nhưng mà mình thèm biển kinh khủng! Mình ngó quanh quít tìm người quen, người nào đó từ trường lướt sóng, hay Izzy hoặc Scarlett mới đi nghỉ về cũng được. Mình không quan tâm là ai hết, mình chỉ cần có người quen xung quanh thôi. Mặt trời rót nắng xuống mặt biển lấp lánh khiến mình hơi chói mắt. Mọi thứ xung quanh sáng quá, mình cần phải đeo kính mát mới được. Mình cần nằm xuống nghỉ ngơi, uống chút gì đó và được tắm mình trong nước biển mát trong.
Mình tản bộ dọc theo bãi biển, xa khỏi đám đông, tìm nơi nào yên tĩnh hơn một chút vì đầu óc đang quay quay. Bơi ra biển chơi một chút cũng không sao, chỉ để tắm mát thôi mà, để cho đầu óc mình bớt bưng bưng và chân mình không run lập cập nữa, rồi sẽ về nhà ngay. Mình từ từ bước xuống nước, không quên ngoái đầu kiểm tra xem mẹ có đang theo dõi không, hay có thể là ba hay ông Firmstone, hay thậm chí là một ông quan tòa nghiêm khắc đang rình rập. Mình tiếp tục nhìn xung quanh xem Chúa trời, Đức Phật hay Đức Mẹ Đồng Trinh có đang dõi theo mình không, bởi vì mình luôn cảm thấy có một đôi mắt nhìn thấu tâm can đang nóng rẫy của mình, từ phía sau lưng. Rồi sau đó nỗi sợ hãi lại bắt đầu la lối “Về nhà đi Maya! Về nhà ngay!”
Mình chỉ muốn hét lên rằng “Tớ sẽ đi về nhà, được chưa! Chỉ chút xíu thôi! Làm ơn để cho tớ yên đi!”
Lướt sóng là việc mình cừ nhất, sẽ ổn cả thôi. Mình chỉ xuống nước một lúc cho mát và luyện tập vài chiêu cho cuộc thi thôi mà. Đắm mình trong làn nước mát rượi, đầu óc mới thanh thản làm sao. Thật tuyệt vời. Mình bơi ra xa một chút, một chút xíu thôi, xung quanh thật tĩnh lặng. Mình đã mười hai tuổi rồi mà, không có chuyện gì đâu. Mình đang tập luyện vài chiêu nhảy và lượn sóng thì một cơn sóng hùng vĩ ùa tới như vẫy gọi. Mình biết là nên bỏ qua, nhưng mình không làm được, phải bắt lấy nó thôi, không thể bỏ qua được, không phải bây giờ! Rồi mình đứng bật dậy trên ván, dang rộng đôi cánh tay, hít thở thật sâu vị mặn mòi của biển và mọi nỗi lo lắng bỗng chốc tan biến như bọt xà phòng.
Được trở về với biển thật hạnh phúc vô cùng, mình không thể nào kiềm chế được nữa. Bỗng chốc mình chẳng để tâm đến những cơn giận của mẹ nữa, chẳng màng đến bất cứ điều gì nữa. Mình thỏa thích tung hoành trên những ngọn sóng đến quên cả thời gian, cứ cái đà này mình chắc chắn có cơ hội chiến thắng ở cuộc thi đấu sắp tới. Mình cứ bơi ra xa dần xa dần, những chú cá bạc vây đến gặm nhắm ngón chân. Cứ mỗi lần mình nghĩ phải về nhà là y như rằng lại có những ngọn sóng đã hơn nữa kéo đến vẫy gọi. Anna và Luca ắt là sẽ chết mê nhưng tiếc là con sóng tuyệt đỉnhnày chỉ dành riêng cho mình thôi. Mình đứng bật dậy trên ván và cả thế giới dường như tan biến trong phút chốc.
“Hú u u u u u....!!! Cưỡi lên sóng lớn đây!!!!!!!! Hawaii thẳng tiến!”
Thế rồi mình bất chợt chao đảo và trượt ngã. Sóng đánh bật mình ra khỏi ván, rơi xuống biển và cứ thế bị nước cuốn xiết như đang ở trong máy giặt. Tai mình ù đi, cố vươn cánh tay vào khoảng không tăm tối, lồng ngực như bị siết chặt đến nghẹt thở. Mình cần phải ngoi lên bờ nhưng chẳng thể nào xác định được đâu là mặt nước và đâu là đáy biển nữa. Trống ngực đánh thình thịch không ngừng. Mình phải thoát ra khỏi đây, mình cần không khí để thở vì phổi mình sắp nổ tung ra mất rồi! Cát trôi theo dòng nước đánh mạnh vào người đau rát cả da thịt. Mình chỉ muốn hét lên ”Cứu! Cứu!” nhưng không thể mở miệng bởi vì nước biển sẽ tràn vào. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, mình cần mẹ biết bao!
Phổi gần như nổ tung vì thiếu oxy, đôi mắt đau tức muốn lồi ra ngoài, đầu óc thì ong ong. Mình vẫy vùng trong hoảng loạn. Sợi dây buộc ván xoắn lại, siết chặt lấy khuỷu tay mình. Và ngay lúc đó, tầm ván đã va mạnh vào đầu mình. Tất cả dần chìm vào tăm tối, cho đến khi có một nàng tiên cá xinh đẹp với những chiếc vẩy xanh lấp lánh và mái tóc vàng óng đang bơi về phía mình, khẽ hát “Chàng thủy thủ ra biển ra biển, chàng muốn ngắm biển bao la, nhưng những gì chàng thấy chỉ là, biển sâu thẳm sâu thẳm sâu thẳm.” Mình chỉ biết vẫy tay yếu ớt. Nàng tiên cá vẫy tay gọi mình bơi theo cô ấy. Tuy rất mệt nhưng mình rất háo hức muốn kể cho mẹ, Anna và cả Cat nghe về nàng tiên cá, rằng nàng ấy là có thật, và xinh đẹp tuyệt trần. Mình nhẹ nhàng bơi theo nàng tiên cá, sâu dần, sâu dần, vào trong bóng tối...
Thế rồi đột nhiên có những tia sáng đến chói mắt xuất hiện, sáng như một tia chớp giữa bầu trời đêm đen kịt không trăng sao. Những tia sáng dẫn mình đi, đến một vùng tự do không vướng bận. Mọi nỗi sợ hãi đều tan biến như thể mình đang được ở nhà trong những đêm ấm cúng nhất, được rúc vào trong chăn ngủ cùng ba mẹ, đó là nơi bình an nhất trên thế gian này. Và đột nhiên bé Alfie đứng ngay trước mặt mình! Bé đang làm gì ở đây? Mình biết đó là bé Alfie, nhưng em không còn là em bé sơ sinh ba tuần tuổi nữa. Em là cậu nhóc bảy tuổi trong chiếc áo len đồng phục màu đỏ và đôi giày xám. Em đưa cho mình một chiếc khăn lông để lau khô tóc, em còn đưa cho mình cả món bánh mì kẹp cá chiên giòn, tách chocolate nóng có kẹo dẻo và kem tươi ở trên. Thật thích làm sao!
Hai chị em cứ thế, bay lên bay lên trên bầu trời, và mình có thể thấy chính cơ thể mình đang bị vùi dập trong dòng nước xiết. Nhưng mình chẳng hề lo lắng chút nào. Thật hạnh phúc khi được ở trong vùng sáng ấy, thật tự do tự tại và vui vẻ biết bao! Mình bay vút lên như chú chim hải âu, chao lượn trong khoảng không vô tận, nhẹ như một chiếc lá, mỏng manh tựa mây trời, không còn đau đớn và muộn phiền nữa.
“Chào chị,” Alfie vừa mỉm cười, vừa bay lượn quanh mình như một áng mây nhỏ tinh khôi. “Ông nội cũng ở đây đó chị, ông vừa làm cho em một căn nhà trên cây - trông hệt như một chú chim hải âu đang chuẩn bị cất cánh bay. Chị đi xem ngôi nhà với em đi, đẹp lắm luôn!”
Mình đang định bước qua chiếc cầu cùng với Alfie thì dường như có điều gì đó thật mạnh mẽ đang kéo mình lại. Nó kéo mình rơi mãi rơi mãi cho đến khi mọi thứ lại chìm vào tăm tối. Mình cố gắng leo lên ngọn đồi nhưng còn khó hơn leo lên vách đá nữa. Chân tay trầy xước, da thịt rướm máu và đầu óc mình đau như búa bổ. Đột nhiên mình ngoi lên trên mặt nước và trôi dạt vào một nơi nào đó, cọ người lật mình lại trong khi mình cảm thấy vô cùng đau đớn và kiệt quệ.
Mình hít một hơi thật sâu đầy lồng ngực, như thể mình chưa bao giờ được hít thở bầu không khí quí giá này.
“Maya!” có tiếng gọi và một bàn tay mát lạnh vỗ nhẹ lên mặt mình. “Maya! Tỉnh dậy đi!”
Mình cố nhìn xem đó là ai. Có phải là bé Alfie không? Đôi mắt mình nặng trĩu mệt mỏi. Tất cả cứ nhòe đi, không rõ ràng. Rồi có tiếng người gào khóc nức nở không nguôi như đang gồng gánh mọi nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời này.
“Maya, làm ơn đi!” Giọng nói vẫn nghẹn ngào. “Làm ơn tỉnh dậy đi!”
Tấm màn nhung tăm tối lại buông xuống và nuốt chửng mình vào trong.
Khi tỉnh dậy, mình đang ở trong một căn phòng rất lạ có chiếc sofa màu xanh chuối giống như ở nhà cô Tania. Một mùi lạ bay xộc vào mũi và đầu óc mình đau nhức bưng bưng. Ước gì có ai đó giúp mình hết đau. Đôi mắt mình nặng trĩu như thể vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ ngàn thu. Không khí chẳng khác nào mùa Giáng Sinh bởi mình cảm thấy sự ấm áp tỏa lan từ lò sưởi và những giọt nước mát lạnh rơi trên tay.
“Maya!” một giọng nói cất lên.
Mình cố sức mở mắt ra nhưng ánh sáng chói vô cùng. Rồi mình dần nhìn thấy gương mặt của em Cat đang kề sát bên cạnh. “Làm ơn đi Maya,” em khóc nức nở. “Làm ơn tỉnh dậy đi!”
Mẹ và ba vội chạy đến bên giường, nhìn ba mẹ mới mệt mỏi và u sầu làm sao. Đôi bàn tay đẫm mồ hôi của em Cat nằm gọn trong lòng bàn tay mình. Cố gắng nói chuyện với mọi người nhưng mình không thể nào hé môi, cả gương mặt như đông cứng lại.
“Có chuyện gì vậy?” mình thều thào, “Con đang ở đâu?”
“Suỵt”, mẹ vỗ về mình. “Nghỉ ngơi đi mèo con của mẹ.”
Mình quơ phải cây kim truyền nước biển đang cắm sâu vào da thịt.
“Con đang ở bệnh viện ạ?” mình hỏi.
“Đúng rồi con yêu, nhưng con sẽ khỏe nhanh thôi.” Ba nhẹ nhàng an ủi mình. “Con gặp tai nạn ở ngoài biển và không biết bằng cách nào... Cat đã cứu con lên.”
“Nhưng...” mắt mình nhòe đi. “Em Cat đâu có biết bơi.”