Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Mình Đang Hết Sức Thận Trọng...

❊ ❊ ❊

Sau cái hôm mà Cat đã la hét một trận kinh thiên động địa, ba mẹ quyết định đưa em về thăm nhà em trước đây. Mẹ mình căng thẳng tột độ. Không khí trở nên ngột ngạt khủng khiếp. Nó khiến mình cảm thấy cơ thể như bị xẻ làm đôi, mỏng manh dễ vỡ như thủy tinh vậy. Mẹ mình rất sợ sẽ làm điều gì sai với Cat và mẹ cũng sợ mình sẽ lại làm em la hét lần nữa.

Mẹ cố gắng kéo thẳng tấm drap bọc ghế sofa đến cả trăm lần và nói với mình như năn nỉ: “Maya ơi, con làm ơn nhẹ nhàng với em thôi nhé! Cứ thoải mái như bình thường được không con yêu?”

Mình không nói gì bởi những lời nói của em Cat cứ mãi quanh quẩn trong đầu mình. “Em muốn làm điều em thích, không cần ai dạy bảo hết!”. Câu nói mới mạnh mẽ và vĩ đại làm sao, hệt như bức tượng Nữ thần Tự Do đang tọa trên lưỡi mình vậy.

Rồi mẹ mình bắt đầu buồn bã nói ra sự thật rằng có vẻ như Cat thích ba hơn mẹ: “Cat cũng cần phải gắn bó với mẹ nữa chứ. Nếu mọi việc tốt đẹp, con bé sẽ gắn bó với cả gia đình mình.”

“Em cứ cho con bé một cơ hội...”, ba mình nói, “Chúng ta thậm chí còn chưa đưa con bé về nhà mà. Em đừng lo nghĩ nhiều. Con bé quí anh là vì nó chưa từng có ba trước đây. Thật khó để đón nhận một người mẹ và một người chị mới trong khi con bé đã có mẹ và anh trai rồi, đúng không? Con bé cần thêm chút thời gian để điều chỉnh đó.”

Mẹ mình khẽ vuốt tóc và cắn môi tư lự. Có lẽ mẹ cũng đang ganh tị giống như mình. Mình nghĩ mẹ cũng thấy nôn nao, cồn cào ghê gớm lắm. Mình đưa mắt nhìn ra ngoài vịnh. Hôm nay là một ngày đẹp trời. Mặt trời tỏa nắng ấm áp và những ngọn sóng thật dịu êm. Mình liếc nhìn đồng hồ, mình vẫn còn đủ thời gian để đi lướt sóng với Anna một chút trước khi đi đón em Cat.

“Con có thể gọi cho Anna và tụi con đi lướt sóng với nhau một chút được không ạ? Ba của Anna sẽ trông tụi con. Biển hôm nay trong và đẹp quá, con không muốn bỏ lỡ chút nào. Đi mà ba mẹ!”, mình nói giọng khẩn khoản.

Mẹ mình giật phắt cả người. Mẹ xem đồng hồ rồi nhìn ra cửa sổ.

“Ôi con yêu, không phải bây giờ, không phải hôm nay con à. Dù sao thì trời cũng đang kéo mây từ đằng xa kia kìa, sắp có bão rồi, nó có thể tới bất cứ lúc nào đó.”

“Đi mà mẹ!”, mình nài nỉ, “Mây đen còn xa lắm, bên ngoài biển trong xanh rất tuyệt mà!”

Ba nhìn mình nghiêm nghị: “Nghe lời mẹ đi con. Con không thể ra biển bây giờ được, để sau đi con, sau khi chúng ta đã đón em Cat về nhà.”

“Nhưng con muốn đi lướt sóng!”, mình nói, “Có gì to tát đâu ạ, con hứa sẽ không về trễ đâu!”

Mẹ mình đột nhiên bật khóc và ba lại trừng mắt nhìn mình, như thể đó là lỗi của mình vậy, thế nên mình đành phải im lặng.

Khi đến nhà cô Tania, mình thấy em Cat mặc một chiếc váy đỏ trông rất buồn cười. Chiếc váy to hơn người em nhiều lần, đã vậy em còn mang một đôi tất đen và đôi giày đi học thô cứng nữa chứ. Nhưng bù lại, mái tóc đen nhánh của em vẫn rất đẹp và phảng phất mùi hương bánh trứng sữa, đôi môi em vẫn đỏ mọng như quả cherry. Hôm nay mình mặc một chiếc áo ngắn in hoa cùng với quần ngắn hiệu Roxy ba mới mua. Mình rất háo hức muốn đưa em đi mua sắm để có thể nhìn thấy em mặc những bộ trang phục vừa vặn và hợp mốt hơn, không quá cũ kĩ và kì cục như thế này. Mình tự hỏi liệu em sẽ chọn quần áo thế nào nhỉ?

“Mình có thể đi mua cho em Cat mấy bộ đồ mới được không ạ?”, mình nói khi tất cả mọi người đã ngồi vào trong xe.

“Chắc là để sau con à!”, mẹ mình trả lời, “Chúng ta nên ghé nhà trước cái đã.”

“Con có quần áo rồi. Con không cần đi mua sắm thêm đấu!”, Cat lên tiếng, tay chỉ vào chiếc váy kì quặc của em.

Mình mở cửa sổ, nhìn ra bên ngoài và thầm thở dài. Cat thật không dễ gần chút nào. Em có gì đó hơi quái lạ, bất cứ việc gì hay bất cứ lời nói nào cũng có thể khiến em phản ứng gay gắt. Thế giới bên ngoài hệt như bức tranh được vẽ nguệch ngoạc với ba màu: vàng, xanh lá và xám. Mình tự hỏi miếng bánh chocolate em trộm được hôm qua không biết đã thành ra gì rồi. Có thể nó đã mềm nhũn trong túi em hoặc bẹp dúm dưới gối ngủ của em. Có thể em âm thầm ăn hết miếng bánh một mình hoặc chia vài mẩu nhỏ cho mấy đứa nhỏ trong nhà.

Bánh chocolate làm mình nhớ đến Alfie, còn bánh chanh thì gợi lên nỗi buồn khủng khiếp bởi cả nhà mình đã ăn món bánh đó vào cái ngày mà Alfie mãi mãi ra đi, khi mọi người thắp nến trên kệ tủ để cầu nguyện cho em. Ba mình nói, ngọn nến chính là linh hồn của Alfie, nó thắp sáng cả thế gian. Mình thích câu nói ấy biết bao dù thật sự mình thấy không đau buồn lắm về chuyện của Alfie vì mình không thể nhớ gì nhiều về em.

Và càng kì lạ là mình chẳng thể nhớ nổi lí do nhà mình muốn nhận nuôi Cat ngay từ cái nhìn đầu tiên. Mình chỉ nhớ là mẹ đã xem bài báo có hình ảnh những khuôn mặt thơ ngây. Chúng đã khiến trái tim mẹ xúc động vô cùng. Và cả nhà đồng ý với nhau rằng cuộc sống của gia đình mình có quá nhiều điều tuyệt diệu để sẻ chia. Nhưng rồi sau đó, mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến mình không tài nào nhớ nổi vì sao mình lại đồng ý.

Mình hít một hơi thật sâu, thật mạnh. Mùi của phố phường khiến mình hơi khó chịu nhưng mình lại cảm thấy thinh thích. Thế là mình hít thêm một hơi thật dài nữa và nhoài người ra ngoài một chút để bầu không khí mát lành vỗ về đôi má, lan tỏa vào tận lồng ngực.

Mình nghĩ có lẽ ông bà ngoại đã đúng. Vì đầu tiên mẹ gọi điện nói với ông bà về việc nhận Cat làm con nuôi, ông bà đã sang nhà mình ngay lập tức.

“Các con có nghĩ chuyện nhận con nuôi là quyết định sáng suốt không?”, mình đã nghe trộm tiếng bà ngoại nói từ phòng bên cạnh, “Chúng ta rất vui được ủng hộ các con trong việc nhận nuôi một bé gái. Nhưng liệu các con đã suy nghĩ thấu đáo chưa? Những đứa trẻ như vậy thường đã trải qua rất nhiều chuyện không hay nên sẽ rất khó để nuôi dạy chúng. Đó là một quá trình hết sức nhạy cảm, đặc biệt là với những đứa trẻ đã lớn như thế. Chúng ta cũng lo cho bé Maya nữa, ta không muốn Maya phải thiệt thòi.”

Ông bà có vẻ rất hoảng hốt và khó chịu.

Mẹ mình thật sự nổi giận.

“Làm sao ba mẹ lại có thể nói như thế được?”, mẹ mình gào lên khi ông bà vừa rời khỏi nhà, “Sao ba mẹ lại cho rằng tụi con không suy nghĩ cặn kẽ trước khi nhận nuôi Cat để gia đình mình trở nên ấm áp hơn chứ? Còn bên nhân viên xã hội nữa, họ sẽ để cho tụi con nhận nuôi một đứa trẻ khi tụi con không có khả năng sao? Ba mẹ thiệt tình! Tụi con đã tìm hiểu rất nhiều thông tin từ các nhân viên xã hội và những nhóm hỗ trợ, còn nhiều hơn cả lúc con chuẩn bị sinh Maya và Alfie nữa mà. Làm ba mẹ ruột cũng không phải trải qua quá nhiều cuộc điều tra tìm hiểu đến như vậy đâu!”

“Có lẽ họ nên làm thế...”, ba mình nói, “Phải kiểm tra xem các bậc cha mẹ đã sẵn sàng cho việc săn sóc và dạy dỗ con cái của mình chưa.”

“Chị, đừng thò đầu ra cửa sổ nữa!”, Cat vừa nói vừa nắm lấy cánh tay mình kéo lại, “Em thấy sợ!”

Mình nhìn em khó chịu và hỏi: “Cái gì vui vẻ cũng khiến em sợ hết hả?”

Em bắt đầu cắn móng tay: “Dạ đâu có...”

“Có đó!”, mình bực bội.

Em đành với lấy túi của mình, bốc một miếng bánh chocolate đã trộm hôm qua ra và cho vào miệng.

“Em Cat nói đúng đó con!”, mẹ mình quay lại nhìn cả hai và nói, “Em nói đúng, nguy hiểm lắm, quay vào trong xe đi. Thế mới ngoan con nhé.”

Mình muốn cãi lại mẹ lắm. Mình đóng cửa sổ lại rồi ngồi phịch xuống ghế. Bây giờ mình thấy giống như đang có tới hai người mẹ hay càm ràm, thích trói tay trói chân mình suốt cả ngày. Mình nhìn những cánh chim hải âu đang chao lượn trên bầu trời, vẩn vơ nghĩ nếu mình là một chú chim hay một cánh bướm vàng xinh đẹp thì cuộc sống sẽ ra sao nhỉ?

“Chị hi vọng em sẽ thích căn phòng của mình.”, mình nói với Cat, bởi vì mình cần phải nói điều gì đó thật nhẹ nhàng, như một cuộc nói chuyện xã giao bình thường với bạn bè hoặc với chị em chẳng hạn, “Phòng em ngay cạnh bên phòng chị và nhìn thẳng ra ngoài vịnh. Em có thể nghe tiếng chim hải âu vào buổi sáng và ngắm sao trời lấp lánh vào buổi tối. Căn phòng thật sự rất tuyệt. Gia đình mình dành nó cho em đấy.”

Cat chớp mắt nhìn một vòng quanh phòng rồi em nhìn ra cửa sổ và cắn móng tay. Mình đang hết sức thận trọng nhưng lòng dạ rối bời vì em không hề trả lời mình.

Mình nghĩ đó là một trò chơi của em. Em muốn làm cho mọi người bị “đứng hình” và cảm thấy vô cùng nặng nề bởi nếu là một đứa trẻ bình thường mà ở trong tình huống như em thì nó sẽ thốt lên: “Thích quá chị ơi! Em mong được ngắm phòng mới của mình từ lâu lắm rồi í!”, hoặc là: “Em thích chim hải âu lắm!”, hay thậm chí là: “Em ghét nhất là chim hải âu, cầu cho tụi nó chết hết đi cho rồi!”. Đằng này em lại không nói một lời nào. Thật khó chịu, em khiến mình cảm thấy mình là đứa ngu ngốc kinh khủng.

Cat thật kì lạ, thật sự là như vậy đấy. Mình không biết khi nào thì em sắp sửa hét vào mặt mình, không thì liên tục cắn móng tay; mình không biết khi nào thì em sẽ nhìn mình bằng ánh mắt vô hồn như thể mình không hề tồn tại. Cô Susannah, nhân viên xã hội đã nói với ba mẹ mình rằng Cat có nhiều nỗi niềm thầm kín và mình cần phải nhớ điều đó. Em đã bị bỏ mặc và bị đối xử hết sức tồi tệ trong một thời gian dài, vì thế hành vi của em đôi khi rất khó lường. Mình đã nghĩ sự khó lường đó chẳng hề hấn gì, đôi khi còn vui nữa là đằng khác. Ví dụ như em sẽ chơi những trò chơi điên rồ hay tương tự thế. Nhưng mình không hề biết nó sẽ giống như thế này. Thật chẳng khác nào bạn đang chờ đợi pháo hoa bắn lên trời, tự hỏi nó sẽ bay lên cao cỡ nào và bùng nổ ra thành hàng ngàn đốm sáng lấp lánh đủ sắc màu ra sao, ai dè nó văng ngay vào mặt bạn và tặng bạn những vết bỏng xấu xí. Mình rất muốn có một cô em gái, nhưng giờ đây sâu thẳm trong lòng mình thì lại chỉ muốn trả em Cat về lại nhà cô Tania rồi giả vờ như cả nhà mình chưa từng có ý định nhận nuôi em. Sẽ tốt biết mấy nếu mẹ mình đọc những bài báo về du lịch và cảm thấy hứng thú về điều đó, thay vì nhận con nuôi.

Bỗng dưng mình nhìn thấy đôi vớ giãn rộng thùng thình đã cũ sờn của em, thấy cả vết thương rất to đã khô mặt trên đầu gối em nữa. Nỗi tức giận trong mình tan biến, mình chỉ muốn đến nắm chặt lấy tay em. Chuyện về căn phòng có gì to tát đâu.

Mình thấy lạ là tại sao ông bà ngoại hay mua những bụi cây nhỏ cho Alfie vào ngày sinh nhật. Ba mình nói nó mang tính biểu tượng, mọi người không thể nhìn thấy em trưởng thành nhưng lại có thể nhìn thấy em lớn lên qua những cành cây. Hồi nhỏ, mình đã ngồi nhìn mấy bụi cây cả tiếng đồng hồ để tìm gương mặt của Alfie. Đôi khi mình tự hỏi nếu em còn sống thì bây giờ trông em sẽ thế nào nhỉ, một cậu nhóc 7 tuổi, và không biết em có thích lướt sóng như mình không?

Mình không biết phải giải thích với Cat thế nào, rằng mỗi năm vào ngày Alfie mất, mẹ mình thường dành cả ngày để tưởng nhớ về em trong thinh lặng, trong khi đó ba và mình cùng nhau xem phim.

Làm sao bạn có thể giải thích về gia đình mình cho một thành viên mới theo cách mà họ có thể hiểu? Nó giống như việc cố gắng gỡ hết mạng nhện trên trần nhà hay đếm từng hạt cát trên bãi biển vậy.

Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là những chuyện nho nhỏ thôi. Chẳng hạn như chúng mình thường trang trí cây thông Noel bằng những ngôi sao thay vì mấy thiên thần bởi ba mình thích ngôi sao hơn. Còn mẹ mình thường để điện thoại reo ba hồi chuông rồi mới bắt máy mà không vì lí do gì cả. Riêng mình thường đóng nắp tuýp kem đánh răng trước khi đánh răng, nhưng ba thì ngược lại. Những thói quen của gia đình mình khá là rắc rối và chắc hẳn sẽ không dễ dàng gì để em có thể hòa nhập được.

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.