Ba lái xe đưa cả nhà vào thành phố và khi đứng trước cửa nhà mẹ nuôi của Cat ở số 14 đường Navy, tay chân mình bủn rủn hết cả. Ba mình gõ cửa và một người phụ nữ trông có vẻ hiền lành bước ra. Cô ấy có thân hình to lớn, đôi mắt xanh dịu dàng. Có những ba đứa trẻ đang bu quanh chân cô ấy.
Cô mỉm cười: “Chào mọi người”, rồi cô nhìn mình và nói, “Cô là Tania, chắc con là Maya đúng không? Rất vui được gặp con!”
“Vào nhà đi mọi người!”, rồi cô sốt sắng dẫn nhà mình đi qua một hành lang đầy nắng.
Sau đó, mọi người đến trước một cánh cửa khác. Một cánh cửa trắng dán đầy hình những chú gà con bé xíu cùng các dấu tay ngộ nghĩnh. Cô Tania dừng lại nhìn mình và mỉm cười hỏi: “Con sẵn sàng chưa?”
Ruột gan mình lại rối hết cả lên chỉ vì biết rằng Cat đang ở phía bên kia cánh cửa. Mình nắm chặt lấy tay mẹ và hai đầu gối của mình đang va vào nhau. Mình ngàn lần ước phải chi có bé Alfie cũng đang ở đây lúc này. Cô Tania mở cửa. Một cô bé đang ngồi trên ghế bành với mái tóc đen nhánh và đôi môi đỏ mọng vội đứng lên rồi sau đó ngồi xuống trở lại ngay. Cô bé khẽ vẫy tay chào ba mẹ mình xong thì cúi mặt nhìn xuống sàn nhà, hai tay không ngừng vân vê.
Cô Tania đỡ lời: “Cô bé đây rồi, con đến chào em đi!”
Nhà mình chầm chậm bước vào phòng và ngồi xuống. Trái tim mình đập thình thịch, mạnh đến nỗi tai mình có thể nghe thấy rõ mồn một. Những âm thanh khác dường như tắt ngấm hết cả.
Mẹ mình mở lời: “Chào con, Cat. Đây là chị Maya của con!”. Đôi mắt em bỗng ầng ậc nước. “Maya này, em Cat của con đây.” Em Cat nhìn lướt qua mình rất nhanh rồi lại cúi mặt xuống nhìn chăm chăm vào tấm thảm lót sàn như thể mấy họa tiết trên đó đẹp lộng lẫy và thu hút lắm vậy. Hai bàn tay em cứ xoa vào nhau. Mẹ mình ngồi xuống cạnh em trên chiếc ghế bành màu xanh lá đã phai màu và từ từ xích lại gần hơn.
Cat lí nhí: “Dạ, con chào mọi người...”
“Chào em!” giọng mình run run.
Thế rồi hai chân mình lại va vào nhau lập cập. Mình bắt đầu nhìn xuống tấm thảm lót sàn một cách chăm chú. Đột nhiên, mình bỗng thấy chóng mặt quá. Những họa tiết trên tấm thảm cứ thi nhau quay mòng mòng. Mình không biết phải làm gì cả. Có lẽ mình nên nói điều gì đó thật thân thiện hay thật trang trọng cũng được. Bởi vì đây là giờ phút vô cùng ý nghĩa với cuộc đời mình. Đây là em gái của mình cơ mà! Em gái nhỏ của mình đấy!
Mình đã chờ đợi em từ rất lâu rồi. Vậy mà giờ đây, khi em đang hiện hữu ngay trước mặt mình thì mình lại đứng nghệt ra như một kẻ ngốc. Mình hít một hơi thật sâu để cố gắng nói điều gì đó. Nhưng cổ họng mình khô khốc còn lưỡi thì dính chặt vào răng. Những ngôn từ trong đầu mình bắt đầu bay loạn xạ như những bông tuyết trong quả cầu lộng lẫy, chúng bị gió cuốn bay tứ tung, chẳng thể nào gom góp lại để có thể thốt ra được lời nào cho hay ho. Tất cả cứ nghẹn lại trong cổ họng, không bật ra được. Mình muốn nắm chặt lấy tay ba mẹ nhưng lại cứ đứng đó như trời trồng. Mình sợ chỉ cần mình nhúc nhích một chút thôi thì e là miếng bánh kem cà phê hạt dẻ đã ăn ban nãy sẽ trào ngược ra ngoài và làm bẩn hết tấm thảm của cô Tania.
Gặp gỡ cô em gái mới của mình không phải là điều bạn có thể chuẩn bị trước đâu. Đó cũng không phải là điều mà bạn có thể đọc trong sách hay học được ở trường. Mình nghĩ ngày hôm nay thật sự rất đặc biệt, giống như khi mọi người chào đón em bé mới sinh về nhà vậy.
Cô Tania hắng giọng: “Mọi người uống trà nhé?”. Cat liếc nhìn cô.
“Chẳng có lí do gì để chờ đợi thêm nữa, phải không? Hãy phá vỡ bầu không khí im lặng này đi!” Tania khẽ thở dài rồi nhoẻn miệng cười. Sau đó, sự im lặng tiếp tục bao trùm lấy căn phòng. Mình thậm chí có thể nghe rõ hơi thở của từng người. Mẹ mình không ngừng thấm những giọt nước mắt hạnh phúc.
Cô Tania hơi bối rối: “OK, vậy chúng ta...”
Đến lượt ba mình húng hắng ho khiến mình nghĩ rằng tất cả mọi người đều có thể sẽ bị lây nhiễm bệnh ho từ ba.
Rồi ba mình lên tiếng: “Đi nào các con! Nhà mình đi ăn trưa thôi!”
Mọi người quay trở lại xe và ra khỏi thành phố rồi ghé vào một quán pizza trên bãi biển. Pizza là món ưa thích của Cat nhưng trông em chẳng có vẻ gì là hào hứng cả. Em tựa đầu vào cửa sổ và nhìn chăm chú ra bên ngoài. Em đang ôm chặt một quyển sách lớn có tựa “Câu chuyện đời mình”. Em cứ đung đưa quyển sách trên cánh tay mình như thể nó là một em bé đang cần được vỗ về. Phải chi mình có thể nhìn thấy được nội dung viết trong đó để hiểu hơn về cuộc đời em. Mình cứ mân mê gói quà định tặng cho em và thầm gọi tên em. Những âm thanh khe khẽ luồn qua kẽ răng: “Cat, Cat, Cat... Em gái mình là Cat! Em gái mình là Cat!” Mình thách thức bản thân mình hãy gọi to tên em. Mình thật sự rất muốn làm điều đó.
Em gái mình là Cat!
Mình khao khát chạm vào mái tóc đen nhánh của em. Một mái tóc óng ả nhất mà mình từng được thấy. Mái tóc em thơm mùi vani của bánh kem trứng sữa chứ không phải mùi hoa cỏ như tóc của mình. Mình rất muốn biết em đang nghĩ gì về ba mẹ và mình. Không biết em có thích ba người nhà mình không? Nếu có thể nhìn sâu vào mắt em, biết đâu chừng mình lại đoán được phần nào. Ngặt nỗi, em cứ hướng mắt ra phía cửa sổ. Mình tự hỏi em đã cảm thấy thế nào khi ngồi trong xe cùng cả nhà? Em thấy thế nào khi phải chuyển đến sống ở một nơi hoàn toàn mới mẻ mà em chẳng hề quen biết ai?
Em sẽ sống như một gia đinh với những người xa lạ và em hoàn toàn không biết gì về ngôi nhà mới của mình cả. Băng keo để ở đâu, buổi sáng sẽ ăn gì hay tất tần tật những thứ khác... Cảm giác ấy thế nào nhỉ? Em sẽ thấy sao khi phải thu xếp đồ đạc của mình để rời đi và bỏ lại cuộc sống cũ ở phía sau?
Mình thì thầm: “Cảm giác thế nào nhỉ?”
Mình không định hỏi vậy nhưng từ ngữ cứ thế bật ra trước khi mình kịp ngăn chúng lại.
Cat quay sang nhìn mình. Đôi mắt đen của em như thiêu đốt cả da thịt mình.
“Chị nói cảm giác gì ạ?”
“Ờ ờ, không có gì...”, mình lắp bắp, “Không có gì đâu em! Chị chỉ nói linh tinh thôi. Chị ngốc quá!”
Nhưng Cat có vẻ không muốn buông tha cho mình. Em gặng hỏi lại: “Chị đang nói cảm giác gì ạ?”
Cổ họng mình nghẹn ứ như đang có một quả bong bóng to đùng chẹn ngang ở trong đó vậy.
“À, ý chị là, em cảm thấy sao về... cuộc gặp của chúng ta... và tất cả mọi thứ?”, mình vừa nói, đôi tay vừa khua khoắn trong không trung.
Cat quay lưng lại với mình, tiếp tục nhìn ra cửa sổ và cắn móng tay.
Đột nhiên em hỏi mình, mặt vẫn hướng ra cửa sổ: “Vậy còn chị thấy sao? Chị có muốn em sống cùng trong gia đình không?”
Mẹ quay lại nhìn mình chằm chằm. Mình di di chân trên sàn xe hơi. Những lời nhắc nhở của mẹ cứ vang lên trong đầu.
“Đừng khiến em cảm thấy choáng ngợp, hãy cứ bình thường thôi.”
Miệng mình lại khô khốc.
“Chị muốn chứ, nhưng mà thấy hơi ngộ ngộ. Cảm giác... khó nói lắm!”
“Vậy thì em cũng không biết!”, em trả lời mình, vẫn tựa đầu vào cửa sổ và nhìn ngắm những hàng cây ven đường.
Mình không còn nhớ gì nhiều về bé Alfie cả. Mình chỉ nhớ là bác sĩ đã lắc đầu. Sau đó, tất cả bạn bè của mẹ mình đến thăm, mang theo những ngọn nến lung linh, những mảnh pha lê trong suốt và những phương thức trị liệu khác để cố gắng làm cho bé khỏe lên. Mình đi giữa mọi người, chân mang đôi tất da đính ánh kim lấp lánh, tay vẫy vẫy cây đũa phép thần kì, cố gắng giúp bé. Nhưng có lẽ mình không giỏi làm phép lắm cho nên cuối cùng bé vẫn ra đi. Bây giờ mình chẳng còn cây đũa phép nào cả. Đôi khi mình ước mình có một cây đũa thần thật sự.
Mình quay lưng lại với Cat và nhìn ra cửa sổ. Mình nhớ lại tấm hình chụp mình khi còn là trẻ sơ sinh. Mình được quấn trong một chiếc địu. Cả gia đình mình cùng leo núi ở Nepal, mình được mẹ địu trên lưng, mũi dãi tèm lem, miệng thì nở một nụ cười toe toét. Ba mình đã viết một bài báo có tựa là “Tất cả những điều bạn cần biết khi đi du lịch với trẻ sơ sinh”. Gia đình mình trông rất hạnh phúc. Khi ấy, cả nhà chỉ cần có nhau là đủ. Nhưng đó là chuyện trước khi mẹ bắt đầu cảm thấy lo lắng vì mình. Nỗi lo lắng ấy càng lúc càng lớn dần và xâm chiếm lấy trái tim, làm hằn sâu lên những vết chân chim trên gương mặt mẹ. Đó cũng là chuyện trước khi mẹ bị bóng tối của sự sợ hãi bao trùm.
Khi biết Cat sẽ đến sống ở nhà mình, cô Susannah đã bảo mình hãy làm một quyển sách thật đặc biệt về gia đình mình cho Cat xem. Mình thực sự muốn dán tấm hình cả gia đình đi leo núi ở Nepal vào đó để Cat có thể biết về những cuộc phiêu lưu đầy thú vị của nhà mình. Nhưng mẹ nói hãy dán những bức ảnh gần đây nhất của gia đình, bao gồm hình ảnh về ngôi nhà, về ông bà và cả Vườn Đào Tiên nữa. Những hình ảnh bình thường thôi vì mẹ sợ những ngọn núi ở Nepal sẽ khiến em Cat bối rối. Nhưng mình lại nghĩ, biết đâu chúng lại cho em niềm hi vọng thì sao.
Mẹ quay lại nhìn chúng mình trìu mến: “Cuối cùng hai đứa đã ở bên mẹ rồi, mẹ vui lắm!” Đoạn, mẹ nghẹn ngào khóc nấc lên: “Cat ơi, hôm nay cả nhà mình ai cũng vui hết! Mọi người tuy có chút lo lắng nhưng đó cũng là chuyện bình thường thôi mà. Bây giờ thì ổn cả rồi. Hôm nay thật sự là một ngày rất quan trọng với cả nhà mình đấy!”
Cat ngước nhìn mẹ mình, nhỏ nhẻ lên tiếng: “Cô cho con hỏi, con có nhất định phải gọi cô là mẹ không?”
Mẹ mình hắng giọng, giống như cô Tania đã làm vậy: “Ồ, mẹ không phiền đâu con yêu à. Con cứ làm gì con thấy thoải mái nhất nhé!”
Mình biết, mẹ đang nói dối. Mình biết mẹ có chút phật ý.
Mẹ mình hỏi lại: “Vậy con muốn gọi mẹ là gì?”
“Dạ, con cũng chưa biết nữa,” Cat trả lời, “Nhưng không phải là mẹ. Con đã có mẹ rồi và con biết cô sẽ là người mẹ mới của con, nhưng...”, rồi em nhìn sang ba mình. Em chạm tay vào vai ông, khẽ nói tiếp: “Nhưng con muốn gọi chú là ba, vì con chưa bao giờ có ba cả.”
Mình nhìn lên kính chiếu hậu và thấy ba đang mỉm cười. Trong lòng mình bỗng dưng có chút xốn xang.
Mình ngồi thẳng người lên và nói: “Em có thể gọi mẹ là cô Jane, tên của mẹ là Jane mà, hay là má Jane, má nuôi... cũng được.”
Cat nhìn mình như thể mình là đứa trẻ lên ba hoặc giống như một con cún vừa mới tè bậy lên giày của em ấy vậy. Hai má mình đỏ bừng. Mình ngốc nghếch, đáng thương và trẻ con làm sao! Như thế này có vẻ không đúng lắm! Mình nên thể hiện mình là một người chị lớn mới phải! Mình không tài nào hiểu nổi sao ba mẹ lại cho rằng em Cat hoàn toàn phù hợp với gia đình mình chứ. Em ấy thật chẳng đáng yêu hay ngọt ngào chi hết. Mình nhét gói quà tính tặng cho em xuống dưới ghế của mẹ khiến nó trở nên nhăn nheo méo mó. Mình lơ đãng nhìn ra cửa sổ để Cat không thể trông thấy đôi mắt mình. Chúng đang ầng ậc nước và mình ghét điều đó biết bao.
“Maya, sao con không tặng em món quà con đã cất công chuẩn bị đi?”, ba mình hỏi.
Mình cảm giác được Cat đang xoay lại đối diện với mình. Đôi mắt em ngơ ngác mở to chờ đợi và đôi môi mọng đỏ đang nở một nụ cười. Thật lòng, mình không muốn đưa cho em món quà ngớ ngẩn đó chút nào.
Mẹ quay xuống nhìn chúng mình và không ngừng vỗ tay khích lệ: “Thật là một việc thú vị đó, nào con gái, tặng cho em đi con!”
Mình không còn sự lựa chọn nào khác. Mình phải tặng quà cho em. Ước gì mọi người có thể để mình được ở một mình. Hẳn ai cũng nghĩ bạn nên tặng món quà đã chuẩn bị cho người khác thay vì ném nó qua cửa sổ hoặc giấu tịt nó đi. Mong là em cứ cho nó chỉ là một bịch rác hay gì gì đó cũng được bởi giờ nó đang nằm rúm ró dưới ghế của mẹ, dải nơ hồng đã bị tuột ra. Mình giữ món quà trên tay thật lâu vì cảm thấy quá xấu hổ khi phải trực tiếp trao nó cho em. Cuối cùng, mình đành đặt nó trên ghế và đẩy về phía em.
“Cái này chị mua cho em ạ?”, em khẽ hỏi, tay cất quyển sách vào túi và cầm món quà của mình lên.
Mình gật đầu. Em nhẹ nhàng ôm lấy gói quà vào lòng như thể nó là chiếc vương miệng kim cương quí giá hay một vật gì đó vô cùng quan trọng. Em bắt đầu ngắm nghía và vuốt ve nó như thể nó là một chú mèo con hết sức đáng yêu. Mình không thể giận dữ được bởi những vì sao đang sáng lên trong đôi mắt em. Tự dưng cái cảm giác buồn bã ngốc nghếch bắt đầu xâm chiếm lấy tâm hồn mình.
“Thật hả chị, của em thật hả?”, em vừa hỏi vừa tháo chiếc nơ đã xộc xệch tuột ra.
“Thật chứ, chị tốn cả mấy ngày để lựa nó đó! Chị mong rằng em sẽ thích.”
Cat cẩn thận mở gói quà ra. Thường khi mở quà, mình cứ xé toạc giấy gói bên ngoài và lôi món quà bên trong ra. Nhưng Cat lại rất cẩn thận. Em tháo chiếc nơ một cách nhẹ nhàng rồi từ tốn gỡ băng keo mà không hề làm rách mảnh giấy gói quà.
Em xúc động thốt lên: “Chị ơi, đẹp quá...”
Mình có ý định sẽ mua cho em Cat một món quà thật đặc biệt, một thứ mà em có thể lưu giữ mãi. Và sau hàng giờ đi vòng quanh tìm kiếm, mình đã chọn chiếc hộp nhạc đáng yêu trong một cửa hàng ưa thích của mình. Chiếc hộp nhạc sáng lấp lánh màu ánh bạc, có in hình những trái tim và hoa lá thật xinh xắn, bên trong được phủ một lớp nhung đỏ mềm mại. Cat mở nắp hộp ra và nhảy cẫng lên khi nhìn thấy bức tượng vũ công nhỏ xíu mặc chiếc váy ba lê trắng tuyệt đẹp xoay tròn xoay tròn theo điệu nhạc thánh thót. Nhưng sau đó, em đóng nắp hộp nhạc lại và bắt đầu cắn móng tay. Em trộm nhìn mình, tay vẫn ôm chặt chiếc hộp nhạc. Em cất lời bằng một giọng rất khẽ, đến nỗi mình suýt nữa thì không nghe thấy: “Đây là món quà tuyệt nhất mà em từng được nhận.”
Trong tiệm pizza, em Cat ngồi cạnh mình. Em là một cô bé rất khó hiểu. Lúc nào trông em cũng buồn bã ủ dột và không ngừng cắn móng tay. Thế nhưng, khi những vì sao ánh lên trong mắt em, em lại trở nên bừng sáng hơn bao giờ hết. Mình phần nào hiểu được lí do em không muốn gọi mẹ mình là “mẹ”, nhưng mình cảm thấy trong cách nói của em có chút gì đó tàn nhẫn. Mình biết có đôi lúc mình cũng cư xử không phải với mẹ nhưng điều đó hoàn toàn khác. Mình biết mình đã sai và mình không nên làm thế nhưng em không giống vậy, chỉ toàn thấy sự bực dọc mà thôi.
Mình ước mình có đủ dũng khí để nói thẳng với em rằng: “Chị sẽ không gọi em là Cat đâu vì chị đã có một chú mèo con ở nhà rồi và nó đáng yêu hơn em gấp nhiều lần!”. Cũng may mà mình đã kịp giữ lại những lời đó khi mình nhìn thấy em cắn móng tay. Vì em cắn móng tay quá nhiều nên ngón tay em đầy những vết thương đã đóng mài.
Cat, Cat, Cat. Tên em đè nặng trong lòng mình.
Người phục vụ đặt thực đơn lên bàn, khi mình định mở ra xem thì điện thoại bỗng hiện lên tin nhắn: “Em Cat thế nào?”
Tin nhắn của Anna. Mình toan trả lời là: “Rất khó hiểu” thì Cat nghiêng người về phía mình để đọc tin nhắn.
“Tin nhắn là riêng tư em à...”, mình nói, nhẹ nhàng đẩy em ra xa cái điện thoại.
“Maya, nhắn tin trên bàn ăn là bất lịch sự đấy nhé!”, mẹ mình nói. “Con phải nhớ, đặc biệt là khi có cả em Cat ở đây nữa. Bây giờ thì con tắt điện thoại ngay đi, có được không nào?”
“Có gì bất lịch sự đâu mẹ!”, mình vừa nói vừa nhìn Cat. “Cat là em con mà, đâu phải khách khứa gì đâu. Anna vẫn dùng điện thoại ngay trước mắt bé Evie đó thôi!”
Ba nghiêm khắc nhìn mình: “Nhưng không phải trên bàn ăn con à. Thôi, ngoan đi con, cất điện thoại đi.”
“Không sao đâu ạ,” Cat vừa nói vừa lấy tay nghịch tóc, “Con không thấy phiền đâu!”
Mẹ mình nói ngay: “Nhưng mà mẹ thấy phiền!”, rồi mẹ lấy điện thoại từ tay mình cất vào túi xách.
Ba mình mỉm cười: “Thôi nào mấy đứa, các con muốn ăn gì thì gọi đi chứ! Hôm nay cả nhà ta ăn mừng mà!”
Mình cầm thực đơn lên, nhìn chằm chằm. Chữ nghĩa cứ chạy tứ tung hết cả lên và bụng dạ lại thấy nôn nao trở lại. Mình đã từng gọi món ăn cả ngàn lần trước đây, nhưng lần này thật là khác biệt bởi vì mình chưa bao giờ gọi món khi có em gái ở bên cạnh. Nói đúng hơn là chưa bao giờ gọi món khi có cô bé Cat với mái tóc thơm mùi bánh trứng sữa ở bên cạnh. Đôi tay mình không ngừng run rẩy.
“Ba ơi, cho con bánh pizza margarita, bánh mì tỏi và sữa lắc chocolate.”
“Con thì sao, Cat?”, ba mình hỏi, “Con ăn gì?”
Cat đảo mắt nhìn khắp thực đơn. Em loay hoay và liên tục cắn móng tay.
Em hỏi mẹ mình: “Con có thể gọi nguyên một cái bánh không ạ? Nguyên một cái chỉ của mình con thôi ấy?”.
“Ồ, đương nhiên là được rồi con yêu!”, mẹ mình cười lớn.
Cat khó chịu: “Cô đừng cười con như vậy! Con không biết nên mới hỏi.”
Mẹ mình ngưng cười ngay lập tức, gương mặt ửng đỏ lên. Mẹ hắng giọng, bầu không khí thật là căng thẳng.
“Không, đương nhiên là mẹ không cười con rồi. Mẹ xin lỗi con. Thế con muốn ăn gì?”
“Cho con pizza thịt các loại, hai phần bánh mì phô mai và một lon coca.”
“Ừm, ba nghĩ là ba cũng ăn pizza thịt các loại...”, vừa nói ba vừa vươn vai ngả ra ghế và xoa xoa hai bàn tay vào nhau. “Và, OK, để ăn mừng cho thật hoành tráng, ba sẽ gọi thêm bánh mì phô mai và coca.”
“Baaaaaa gọi món giống y như con!”, Cat kêu lên.
Tiếng kêu của em làm mình nổi hết cả da gà. Còn ghê rợn hơn cả khi nghe em gọi ba mình là ba. Nó khiến toàn bộ cơ thể mình rung lên và trái tim nhỏ bé của mình trở nên trống rỗng. Mình biết rằng giờ đây mình phải chia sẻ ba mình với em ấy. Nhà mình đã trò chuyện với nhau rất nhiều về vấn đề này. Nhưng mình không nghĩ mình lại có cảm giác như bây giờ. Ba là ba của mình mà.
Cat nhìn vào mắt ba mình mỉm cười. Em nghiêng nghiêng đầu như mắc cỡ và không thôi cắn móng tay. Ba mình mỉm cười, nháy mắt với em. Tim mình như bị cứa một nhát khi nhìn thấy tình yêu thương dành cho Cat trong mắt ba. Mình cấu nhẹ vào bàn tay mình. Lẽ ra mình cũng nên gọi pizza thịt các loại và coca mới phải, như vậy mình cũng sẽ được ở chung đội với ba.
Cô phục vụ mang một lọ bút lông đủ màu đến đặt giữa mình và em Cat. Cô mỉm cười và đưa cho chúng mình hai bức tranh vẽ để tô màu dù chúng mình đã hơi lớn để chơi trò trẻ con ấy.
“Hôm nay là sinh nhật của một trong hai con phải không?”, cô vừa hỏi vừa buộc những quả bong bóng màu tím vào lưng ghế của chúng mình, “Cô rất thích sinh nhật.”
Chúng mình ngước nhìn cô. Mình cố suy nghĩ xem nên nói gì.
Rồi ba mình lên tiếng: “À, không phải sinh nhật...”. Ba dừng lại một chút và nháy mắt với Cat: “Nhưng hôm nay thật sự là một ngày rất đặc biệt với cả gia đình tôi, vô cùng đặc biệt đấy.”
Tô màu không phải sở thích của mình nhưng mình thà ngồi tô màu còn hơn là nhìn ba và Cat trò chuyện với nhau, lại còn ánh mắt ngập tràn nỗi lo lắng của mẹ nữa chứ. Mình tỏ ra bận rộn khi tô hình một cô bé đang cưỡi trên một chú ngựa. Trong khi đó, mùi thơm từ mái tóc của Cat cứ phảng phất xung quanh và màu đen nhánh cứ sáng lên trong nắng. Em nghiêng người xem bức tranh của mình: “Chị tô màu dở ẹc à!”.
Mình nói, tay vội che bức tranh của mình: “Chị dở mấy môn nghệ thuật lắm! Chị chỉ giỏi lướt ván, cắm trại và các hoạt động ngoài trời thôi - những gì phiêu lưu ấy!”
Cat nói: “Không sao đâu, chị cho em xem với!”
Mình bỏ tay ra khỏi bức tranh và thấy hai má nóng bừng. Em Cat khẽ cười thầm.
“Dễ thương lắm, Maya!”, mẹ cầm bức tranh của mình lên xem, “Mẹ thấy rất đẹp.”
Mình nhìn qua bức tranh của Cat. Em chỉ vừa mới tô xong phần đầu của chú ngựa nhưng nó thật sự rất đáng kinh ngạc. Mình chưa từng thấy ai có thể tô đẹp đến thế dù chỉ với mấy cây bút lông rẻ tiền. Chú ngựa nhìn rất chân thực, như thể đôi mắt của chú đang bừng sáng lên trong ánh mặt trời. Không những thế, mình còn rất sửng sốt bởi cách tô màu gọn gàng của em, đến nỗi quên mất đi sự khó chịu trong lòng mình. Màu em tô không bị lem ra khỏi hình vẽ một chút xíu nào hết mà lại còn rất mượt và đều, không nhem nhuốc và lỗ chỗ như mình.
“Con thật sự tô rất đẹp đấy Cat!”, mẹ mình xoay bức tranh để nhìn cho rõ hơn, “Làm sao mà con có thể tô gọn gàng đến vậy?”
“Con không biết nữa.”, Cat nói, “Con thấy cũng dễ mà.”
“Ôi, chúng ta sẽ có một nghệ sĩ tương lai rồi đây!”, ba mình mỉm cười và nháy mắt với em lần nữa.
“Suỵt!”, em ra dấu bảo mọi người im lặng, “Đừng cắt ngang con nữa!”
Nói rồi em hít một hơi thật sâu và tiếp tục cắm cúi tô tô vẽ vẽ. Mọi người đều sững sờ trước sự tập trung cao độ của em. Mình lẳng lặng vò nhàu nhĩ bức tranh của mình. Mình không phải là một nghệ sĩ tương lai. Nhưng nếu cả hai cùng nhau lướt ván thì chắc chắn mình sẽ giỏi hơn em. Kể cả bơi lội, nhóm lửa trại, dựng lều... mình đều sẽ giỏi hơn em hết.
Cho đến tận bây giờ, đó vẫn là một ngày kì lạ nhất trong cuộc đời mình. Kì lạ hơn cả những ngày cả nhà cùng ngồi xem những trang web về trẻ mồ côi và nhìn thấy hàng trăm gương mặt đang chờ đợi một mái nhà. Kì lạ hơn cả ngày bé Alfie qua đời và hơn cả lúc mình phấn khích ôm khư khư ván lướt sóng mới mua đi ngủ.
Cô phục vụ mang thức ăn ra. Đúng là bánh pizza thịt nhìn ngon lành nhất. Bánh có mùi rất thơm, phô mai chảy tràn trên mặt với những lát thịt xông khói và xúc xích Ý trông tuyệt cú mèo. Rau trộn của mẹ nhìn cũng rất ngon với đầy màu sắc, thành ra cái bánh pizza margarita của mình trông bình thường nhất, chán phèo nhất, phẳng lì và nhợt nhạt. Lúc nào mình cũng ăn pizza margarita. Sao mình không bao giờ ăn thử pizza thịt nhỉ? Mình cũng đang khát khô cổ họng đây. Sữa lắc chocolate tuy ngon nhưng giờ nó lại đang đặc quánh trong miệng mình mới khổ chứ. Xem ra uống nước ngọt coca sẽ đã khát hơn nhiều.
Ba mình đứng dậy, dùng muỗng gõ nhẹ vào li nước của ông. Lòng mình lại dâng lên sự nôn nao khó tả.
“Ba muốn nâng li chúc mừng...” Ba mỉm cười hạnh phúc còn mắt mẹ mình thì nhòa lệ. Ba mình tiếp lời: ”Đến Cat và Maya, đến mẹ của mấy đứa và cả ba nữa, đến cả gia đình ta và cuộc sống sắp tới bên nhau. Cat, chào đón con đến với gia đình ta. Đôi lúc chúng ta có hơi điên rồ, con hãy bỏ qua cho chúng ta nhé? Nhưng chúng ta cũng có những lúc vui vẻ tuyệt vời, con hãy tham gia cùng chúng ta nhé!”
“Ơ..., dạ, con cảm ơn ạ...”, Cat lí nhí. Gương mặt em đỏ ửng lên và mắt em đảo quanh nhà hàng xem có ai đang nhìn không. Và trong khoảnh khắc ngập tràn những lời chúc mừng, chào đón, đong đầy nước mắt, sự xúc động, ba mẹ mình đã không để ý thấy em Cat đang bỏ hết phần bánh mì phô mai vào túi của mình, nhanh và yên lặng như một tên trộm trong đêm tối vậy.
Khi mọi người rời nhà hàng, mình đến ghé sát bên em. Mình rất muốn nói với em những lời như: “Cat này, chị đã đợi em từ rất lâu rồi. Suốt những năm qua chị đã luôn mơ ước đến ngày chúng ta được ở bên nhau. Và chị biết mọi thứ bây giờ có vẻ hơi khó khăn nhưng rồi sẽ ổn thôi em ạ. Chị đang có rất nhiều ý tưởng, rất nhiều kế hoạch cho chúng ta đây.”
Ngặt nỗi, ngôn từ có vẻ như không muốn song hành với cảm xúc của mình nên đôi khi những lời thốt ra lại hoàn toàn khác đi. Bởi rốt cuộc, mình lại thì thầm vào tai em một câu: “Chị bắt quả tang em rồi!”