Lần đầu tiên nghe ba chữ “nhận con nuôi”, mình cảm giác như thể đang nhấp từng ngụm nước trong chiếc cốc pha lê đặc biệt của bà mình. Như thể ba chữ đó là một điều cực kì quí giá, nó khiến mình phải hết sức cẩn thận. Nhưng chuyện đó đã xảy ra cách đây cả năm trời rồi, bây giờ thì mình cảm thấy nó giống như cái bàn chải đánh răng hay cái muỗng bình thường thôi. Bạn biết không, khi cưới nhau, ba mẹ mình đã lên kế hoạch cho một gia đình lớn, một gia đình thật sự đông đúc. Gia đình ấy sẽ có hàng tá giày dép trước cửa và cả núi đồ ăn trong tủ. Thế nhưng sau khi bé Alfie mất đi, ba mẹ mình lại rất sợ sinh thêm em bé. Kì lạ là nhà mình dù chưa bao giờ nói về việc ấy nhưng thật sự mình vẫn chỉ là đứa con một buồn bã và cô đơn trong thế giới này.
Thế rồi vài tuần trước, cô nhân viên xã hội Susannah gọi điện đến nhà để thông báo rằng đã tìm được cho ba mẹ mình một bé gái 10 tuổi tên là Cat. Mẹ mình vui không tả xiết, bàn tay mẹ trắng bệch ra vì siết chiếc điện thoại quá chặt. Ba mình ôm chầm cả hai mẹ con, nước mắt cứ thế trào ra. Và đáng lí, mình cũng phải rất vui. Làm sao mà không vui đượccơ chứ? Giấc mơ của mình đã thành hiện thực rồi! Mình cố gắng nở một nụ cười nhưng đôi môi lại không tài nào cử động được. Mình chỉ biết đứng lặng, bụng dạ nôn nao như có hàng triệu con bướm đang bay rập rờn bên trong. Mình chẳng thể thốt nên lời và đầu óc choáng váng như sắp bị ốm.
Ba mình lo lắng hỏi: “Con có sao không, trông con nhợt nhạt quá?”
Mình khẽ gật đầu rồi bế Vườn Đào Tiên, chú mèo của mình lên, giấu những giọt nước mắt nóng hổi vào lớp lông mềm mại của nó. Mình không hiểu tại sao mình lại khóc nữa. Những xúc cảm ập đến quá mạnh mẽ như thể có ai đó vừa thả một tảng đá lớn xuống ngực mình vậy.
Vài ngày sau đó, cô Susannah gửi cho nhà mình đĩa DVD ghi hình Cat và Tania, mẹ nuôi của cô bé. Trong khi ba mình làm món bắp rang thì mẹ mình chuẩn bị hai cốc chocolate nóng hổi với kẹo dẻo.
“Cẩn thận nha con, Maya. Nóng lắm đó, con uống từ từ từng ngụm thôi”. Mẹ không quên dặn dò khi đưa cốc chocolate cho mình.
Mình ước chi mẹ thôi đối xử với mình giống như trẻ con thế. Mình xích lại gần ba, nhúng ngón tay vào lớp bọt chocolate và nhâm nhi thưởng thức. Nhưng mình tuyệt đối không lên tiếng vì mình không muốn phá vỡ bầu không khí háo hức này. Những giọt nắng vàng ươm chảy tràn qua cửa sổ, lấp lánh trên mặt biển xanh, đẹp hoàn hảo. Rồi cả nhà cuộn mình trên ghế sofa, cùng nhau chờ đợi.
“Em ấy nhỏ hơn con tưởng. Con hơn em ấy có hai tuổi thôi mà cao hơn em ấy nhiều luôn đấy!” Mình lên tiếng.
Mẹ mình, cúi đầu, gạt đi những giọt nước mắt: “Nhìn kìa, con bé mới đáng yêu làm sao! Ngọt ngào làm sao! Đôi mắt to long lanh, mái tóc dài đen nhánh. Em mong gặp con bé quá!”
Ba mình xúc động thốt lên: “Thật không thể tin được!”. Rồi ông khẽ mỉm cười với mẹ: “Em à, sau vô vàn những buổi nói chuyện và kí kết cả đống giấy tờ lùm xùm thủ tục, cũng mất gần cả một năm trời đấy nhỉ, nhưng cuối cùng thì con bé đã trở thành cô công chúa nhỏ của chúng ta rồi!”
Mình nắm chặt lấy tay ba, nín thở ngắm nhìn Cat đung đưa nhảy múa, nhấm nháp nước trái cây, đúng là một cô bé đáng yêu với mái tóc đen nhánh. Rồi thì cô bé vừa cắn móng tay vừa kể cho mẹ Tania nghe về con ốc sên to béo đang bò lổm ngổm trên tường. Đoạn cô bé quay về phía nhà mình và vẫy tay chào, nở một nụ cười bừng sáng trên đôi môi hồng nhỏ xinh. Từ giây phút đó, mình không tài nào dứt ra khỏi cái suy nghĩ: “Ôi Chúa ơi, con không thể tin được là cô bé đó sắp trở thành em gái của con. Em gái! Em gái!”
Khi đĩa DVD kết thúc, mình thở phào. Ba, mẹ và cả mình nữa, chẳng nói chẳng rằng mà cứ thế nhìn mông lung vào khoảng không trước mặt. Đầu óc mình bắt đầu lang thang về miền quá khứ. So với việc chỉ nghe cô Susannah miêu tả qua những cuộc trò chuyện, hình ảnh Cat trong đĩa DVD ban nãy trở nên chân thật hơn rất nhiều. Điều mà mẹ mình luôn đề cập đến suốt một năm qua, kể từ khi bà đọc được bài báo về việc nhận con nuôi tại Cornwall, nay bỗng dưng trở thành sự thật. Một cô bé bằng xương bằng thịt vừa hiện ra ngay trước mặt mình đấy.
Đêm hôm ấy, mình cứ thao thức hình dung ra cảnh Cat nằm ngủ bên cạnh mình. Chúng mình sẽ chúc nhau ngủ ngon, thủ thỉ kể nhau nghe những bí mật nho nhỏ và những câu chuyện trên trời dưới đất của bọn con gái. Chúng mình sẽ cười rúc rích và huyên thuyên mãi cho đến khi mẹ mình phải nổi nóng và rầy la cả hai đứa. Mình muốn được nghe mẹ la mắng, mình muốn mẹ vẫn là mẹ như mọi khi, lúc nào cũng cẩn trọng và luôn lo lắng chuyện không hay xảy đến với mình. Mình cười khúc khích khi tưởng tượng chúng mình sẽ chải tóc cho nhau đến cả trăm lần như trong phim Railway Children. Chúng mình cùng vẽ tranh và vui chơi với nhau. Mình sẽ dạy em lướt sóng, nướng bánh cupcake và cả xếp hạc giấy nữa.
Mình thật sự rất muốn làm tất cả những điều này. Mình hi vọng viễn cảnh vui tươi ấy sẽ khiến mình hạnh phúc và háo hức hơn. Nhưng mỗi khi có một ý nghĩ mới mẻ hiện ra trong đầu thì lòng mình lại đau như thắt và càng nôn nao hơn. Mình nhìn ra cửa sổ, hướng về phía vùng vịnh dưới kia. Biển đêm rì rào êm ả, ánh sáng từ ngôi làng và bầu trời đêm phản chiếu xuống mặt nước, dệt nên một dải ngân hà lấp lánh giữa đại dương. Mình ngắm nhìn biển đêm, lòng ngổn ngang biết bao câu hỏi. Rồi thì cơn buồn ngủ ập đến, mình cuộn tròn trên giường, kéo Vườn Đào Tiên vào chăn, thủ thỉ bên tai mèo con: “Những điều ba nói có đúng không nhỉ? Có phải là chị đã chọn Cat từ khi chị chỉ là một vì sao nhỏ xíu xiu? Và Cat cũng đã chọn chị?”
Cuối cùng ngày ấy thật sự đã đến. Không còn thời gian để trăn trở với bao thắc mắc nữa vì ba mẹ mình phải đi gặp Cat rồi. Nhưng mình lại không được đi theo. Mình phải ở nhà chơi với nhỏ bạn thân Anna. Cô Susannah nói như thế sẽ tốt hơn. Nhưng mình lại thấy thật kì cục, cứ như thể mình đang bị cho ra rìa vậy, trong khi đây là gia đình của mình cơ mà! Bụng dạ cứ không ngừng bồn chồn khó chịu nhưng mình lại chẳng thể kể cho Anna nghe được. Bởi vì cho dù chúng mình có là bạn thân thiết của nhau, đã cùng nhau chia sẻ rất nhiều điều nhưng Anna cũng sẽ chẳng hiểu gì hết về sự lo lắng của mình đâu. Anna lúc nào cũng chỉ thích vui vẻ mà thôi. Mẹ của Anna làm món sandwich cá rán giòn ngon tuyệt, món ưa thích của cả hai đứa, chúng mình vừa chấm bánh sandwich vào sốt cà chua, vừa xem chương trình “Dr Who”. Cô nàng cứ mắt tròn mắt dẹt mà không hề để ý đến mình đang ngồi suy nghĩ mông lung. Anna không thể cảm nhận được lòng mình đang rối bời.
Sau đó hai đứa cùng làm bánh cupcake cho món tráng miệng. Anna nhìn mình rồi hỏi: “Ba mẹ cậu nhận nuôi em Cat, thiệt ngộ quá ha! Tớ cứ suy nghĩ hoài, không biết cậu có sợ ba mẹ sẽ thương em Cat hơn thương cậu hông?”
Mình chợt thấy như có cục đá chẹn ngang cổ họng và mắt bỗng trở nên cay xè. Mình cố chớp mi để giũ sạch những giọt nước mắt đang chực trào và nuốt nỗi nghẹn ngào vào lòng. Tay thì cứ vô thức khuấy mãi, khuấy mãi hỗn hợp làm bánh. Mình đã lo sợ Cat có thể không thích mình hoặc mình có thể không thích em nhưng mình lại chưa từng nghĩ đến chuyện ba mẹ mình rồi sẽ thương em hơn.
Thế nên mình quay qua hỏi Anna: “Ba mẹ cậu có thương em cậu hơn không?”
Anna nhún mình nhảy lên ngồi trên thành bàn ăn, liếm hỗn hợp bánh trên muỗng khuấy và không quên trả lời mình: “Ồ, ba mẹ tớ nói họ thương hai chị em tớ như nhau, nhưng mà ai biết được. Bé Evie nhỏ xíu và dễ thương như vậy, ai mà không yêu bé được cơ chứ!”
Khi trang trí xong mấy chiếc bánh và xơi hết mỗi đứa ba chiếc với chocolate nóng, chúng mình lại vào phòng Anna chơi xếp hạc giấy. Nhỏ nói với mình: “Tớ nghĩ nếu bây giờ mà có Alfie ở đây, chắc chắn ai cũng sẽ cưng em ấy hơn. Mọi người đều thích em bé mà!”
Mắt mình như mờ đi. Mình không thể nhìn thấy mình đang làm gì nữa và mình chỉ ước Anna hãy thôi tiếp tục nói về chuyện này. Mình chưa bao giờ cảm thấy ba mẹ không thương yêu mình cả. Mẹ mình lúc nào cũng lo lắng đủ thứ cho mình. Mẹ thi thoảng khiến mình có cảm giác mình đang được cưng chiều quá mức. Nhưng có thể Anna nói đúng, có thể đó là lí do tại sao ba mẹ mình lại muốn có thêm con. Mình biết là mình cũng khá dễ thương, mặc dù mái tóc có hơi mỏng và bù xù, mình cũng là đứa học giỏi nhất nhì trong lớp đấy, nhưng ai mà biết được... Mình cố gắng xếp mấy mẩu giấy vào cho đúng nếp, cho ra hình ra dáng nhưng cuối cùng chúng lại trở thành một mớ nhàu nhĩ. Mình đã vò mớ giấy trong tay, lòng tràn ngập nỗi cô đơn. Có một khoảng trống thật lớn trong tim mình và mình đang cố gắng lấp đầy nó bằng mấy chiếc bánh cupcake.
“Ba mẹ tớ luôn thương bé Alfie nhất mà.” Mình bất chợt lên tiếng, quên để ý là đang vung vẩy những vụn bánh cupcake ra khắp nhà. “Tớ biết ba mẹ rất thương tớ, cô nhân viên xã hội cũng sẽ không để cho ba mẹ nhận nuôi Cat nếu họ thấy chuyện đó có vấn đề. Nhưng tớ cũng biết là ba mẹ vẫn không thôi nhớ thương bé Alfie. Trong mắt ba mẹ, cậu nhóc là một thiên thần hoàn hảo. Bởi vì nhóc ra đi quá sớm, chưa làm điều gì sai cả. Còn tớ thì ngày nào cũng phạm lỗi.”
Anna đáp lại: “Tớ nghĩ ba mẹ cậu nên gạt bỏ nỗi ám ảnh đó đi. Mẹ tớ thấy việc giữ lại tất cả hình ảnh của bé Alfie thật là có chút gì đó rùng rợn.”
Mình ngạc nhiên: “Ồ, chỉ là để nhớ về em ấy thôi mà!”
Thế nhưng Anna không bao giờ hiểu được những điều tương tự như nhớ nhung bởi lẽ cuộc sống của nhỏ vô cùng giản đơn và bình lặng, hoàn toàn không có những rắc rối như cuộc sống của mình.
Năm năm đầu tiên trong cuộc đời mình là những ngày tháng hết sức tuyệt vời cho đến khi Alfie mất đi. Rồi khi mình lên bảy, một chiếc xe buýt lớn màu đỏ suýt cướp đi sinh mạng của mình. Kể từ đó, mọi chuyện không còn được như trước nữa. Mẹ mình lúc nào cũng căng thẳng lo lắng cho an nguy của mình. Mẹ rất ghét mỗi khi mình khuất khỏi tầm mắt của mẹ. Mình thầm nghĩ có lẽ mẹ sợ mình sẽ chết dù mẹ chưa bao giờ nói ra điều ấy. Mẹ thậm chí còn không cho mình đi chuyến dã ngoại một tuần với trường vào năm lớp 6. Mẹ lo sợ thuyền của mình sẽ bị chìm hoặc dây leo núi của mình bị đứt. Chẳng những thế, mẹ còn cho rằng bác tài xế xe buýt có thể ngủ gục trong khi lái và chúng mình có nguy cơ bị tai nạn. Thật mắc cỡ quá sức! Mình đã phải bịa ra câu chuyện rằng mình không thể đi dã ngoại vì phải dự sinh nhật 70 tuổi của bà mình. Tất nhiên, mình cũng không thể nói thật cho Anna nghe vì chắc hẳn nhỏ sẽ cười mình chết mất. Thế là trong suốt tuần dã ngoại đó, mình thấy mình cực ngớ ngẩn khi phải ngồi ở nhà như những học sinh lớp năm.
Mẹ mình thật sự rất hoảng sợ khi mình muốn đi lướt sóng. Mẹ cố gắng ngăn cản mình hết lần này đến lần khác. Thế nhưng ông bà và ba lại đứng về phe mình. Mẹ sợ mình sẽ bị sóng cuốn trôi đi mất. Mẹ muốn mình ngồi yên một chỗ đọc sách hoặc là chơi trò nàng tiên cá cùng bà, hay nặn đồ gốm với ba. Mình luôn cố gắng cảm thông với mẹ bởi lẽ sự ra đi của Alfie và vụ tai nạn xe buýt của mình đã khiến mẹ quá đau buồn rồi. Nhưng thi thoảng mình nghĩ, phải chăng mẹ không nhận ra rằng lòng mình cũng đang nặng trĩu như thế.
Sau khi uống trà xong, mình và Anna chạy ra vịnh. Mẹ mình không thích để chúng mình đi một mình nhưng mẹ của Anna thì rất tin tưởng hai đứa. Dù sao thì em Evie cũng đang bị đau tai nên mẹ của Anna phải ở nhà với con bé. Mình thấy hơi lo lắng, cứ như thể mẹ mình có đôi mắt khổng lồ luôn dõi theo mình từ trên trời cao vậy. Và rất có thể mẹ đã nhìn thấy chỉ có hai đứa mình đang đi với nhau.
Lướt sóng là niềm đam mê của mình và bãi biển hôm nay thật tuyệt vời. Biển lấp lánh và trong đến mức chúng mình có thể thấy những chú cá bé xíu đang bơi tung tăng như những vệt sáng ánh bạc. Thật khó để diễn tả cảm giác khi lướt trên những ngọn sóng, bạn cứ việc nhắm mắt lại và tưởng tượng thế gian này chỉ còn mình ta. Chỉ có bạn với đôi tay rẽ nước đang bay trên những ngọn sóng ập đến bất ngờ không dứt. Một con bạch mã tuyệt đẹp với bọt tung trắng xóa quanh chân bạn, vị mặn mòi của biển đọng trên môi và ánh mặt trời rạng ngời hạnh phúc trên gương mặt bạn. Hãy tưởng tượng bạn đang lướt qua bầu trời xanh ngắt, xuyên qua những đám mây bồng bềnh và nghe gió lùa vào mái tóc, bay đến thiên đường và xa hơn thế nữa. Hãy tưởng tượng bạn là cô gái đầy hoang dại và tự do nhất trong trời đất này, cứ thế, nhân cảm giác đó lên hàng tỉ tỉ lần rồi bạn sẽ hiểu điều mình muốn nói.
Ba nói biển hẳn đã nằm trong huyết quản của mình rồi, vì mình yêu biển đến thế kia mà. Nhưng sự thật là chỉ có lướt sóng mới khiến cho mình cảm thấy mình được hoàn toàn tự do.
Anna và mình lướt sóng mãi cho đến khi tay chân muốn rụng rời cả ra rồi mới chuyển sang chơi trò nàng tiên cá. Chúng mình nhảy lên những ngọn sóng nhỏ, vừa vỗ tay vừa hát bài đồng dao “Chàng thủy thủ ra biển ra biển, chàng muốn ngắm biển ngắm biển bao la, nhưng những gì chàng thấy chỉ là, biển sâu thẳm sâu thẳm sâu thẳm” đến cả nghìn lần. Đột nhiên Luca từ xa chạy đến và té nước tới tấp vào hai đứa.
Khi ngưng té nước, mình mới hỏi anh chàng: “Cậu có định tham gia cuộc thi lướt ván tổ chức vào cuối mùa hè này hông Luca?”
Luca đáp: “Tui cũng hông biết nữa, ba tui hông có nói khi nào cả nhà sẽ quay về California. Thật ra tui rất thích ở đây, cái gì cũng tuyệt!”. Nói rồi, cậu ta nở một nụ cười nham hiểm, mắt sáng rực: “Thi coi ai chạy dọc bãi biển nhanh hơn hông?”
Chúng mình đua nhau chạy trên sóng biển vỗ ào ào và cuối cùng khi bắt kịp Luca, chúng mình té nước vào cậu ấy không ngừng cho đến khi cậu ấy phải giơ tay lên xin hàng. Thật thú vị khi biết chú Gus, chủ quán cà phê Cá mập lướt sóng lại là chú ruột của Luca. Bởi vì quả thật giọng của họ nghe khác nhau nhiều lắm! Cái chất giọng vùng California của Luca khiến mình và Anna cười ngặt nghẽo đến sái cả quai hàm. Mình còn sợ nếu không kiềm chế nổi sẽ “nhuộm vàng” cả bãi biển ấy chứ! Trong khoảnh khắc vui chơi vầy, mình tạm quên đi chuyện về Cat cũng như nỗi lo sợ mẹ sẽ biết chúng mình đi ra biển chơi mà không có người lớn đi cùng. Bởi vì những thứ ấy hình như dần dần đã trở nên mờ nhạt...
Bỗng dưng, mình thấy ba mẹ leo xuống khỏi vách đá và không ngừng vẫy tay gọi mình đầy phấn khích: ”Em bé dễ thương lắm con ơi!”. Mẹ mình hét vang.
Mẹ vừa cười rạng rỡ vừa vội vã chạy về phía mình “Trời ơi, em dễ thương lắm, con sẽ yêu em lắm! Mẹ biết mà!”
Ba mình tiếp lời: “Em đang rất mong được gặp con đó nhóc!”. Rồi ba ôm chầm lấy mình. Mình lọt thỏm trong vòng tay ba. “Ba đã có một kế hoạch tuyệt vời cho cả gia đình vào ngày mai rồi!”
Mẹ đi loanh quanh trên bãi cát và vui sướng thốt lên: “Con gái mẹ vui lắm phải không?”
Mình khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười, nhưng thực sự trong lòng lại không vui tẹo nào. Những nỗi lo lắng bắt đầu rung lên trong tim mình, lòng dạ mình như bị thắt lại và nôn nao khôn tả. Trong khi đó, mẹ mình cứ huyên thuyên mãivề Cat mà không hề để ý rằng mình và Anna đang lủi thủi đi bên nhau. Mẹ cũng không hề để tâm đến việc chúng mình đi ra biển chơi mà không có người lớn đi cùng. Được như thế, chắc bạn sẽ nghĩ mình cảm thấy thoải mái lắm. Nhưng không, mình lại có cảm giác buồn vô kể vì mẹ không còn quan tâm đến mình nữa. Và sâu thẳm tận trong tim, mình ước gì mẹ đã không đọc bài báo viết về việc nhận con nuôi. Mình ước mọi người chúng ta đều có thể thay đổi những suy nghĩ của mình.