Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
Cả Nhà Không Bỏ Rơi Em Bé Đâu Cat...

❊ ❊ ❊

Vài ngày sau, mình và Cat giúp mẹ dọn dẹp phòng khách vì chứng đau đầu của mẹ lại trở nặng. Mình muốn làm cho nhanh để còn ra gặp Luca và cùng cậu ấy đi lướt sóng. Nhưng Cat lại làm mình bực bội hết sức. Em lọ mọ dọn dẹp sắp xếp mọi thứ thật ngăn nắp, thật tỉ mỉ như mấy bức vẽ của em vậy.

“Có thế nào thì em cũng không muốn chị đi lướt sóng”, Cat nói, “Em rất ghét mỗi khi chị đi ra biển.”

“Chị rất muốn em đi chung với chị”, mình nói, “Chị em mình có thể rủ Chloe đi cùng nữa. Em ấy cũng thích lướt sóng mà!”

Chuyện như vậy cứ lặp đi lặp lại hàng ngày và chẳng ai trong chúng mình chịu nhượng bộ cả.

Hai chị em lau chùi bàn ghế sạch bóng làm cho không khí trong phòng nghe thơm mát hơn. Tiếp đó là sắp xếp lại mấy cái gối được mua ở Ấn Độ thành từng cặp giống nhau. Xong xuôi, hai đứa chơi một trò chơi rất tửng đó là giả bộ diễn lại những đoạn quảng cáo trên tivi. Hai đứa mỉm cười nhìn vào máy quay phim và nói: “Nước tẩy rửa Beeswax, cho ngôi nhà sạch mát!” rồi cười lăn lộn đến đau cả bụng. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, mình thấy hai chị em mình thật gần gũi và thân thiết đến mức có thể chạm tay vào nhau. Mình nín thở chờ đợi giây phút em nắm lấy tay mình. Thế nhưng khi sắp sửa chạm vào bàn tay mình thì em lại quay đi. Em húng hắng ho rồi nhún nhảy quanh cái kệ của Alfie và hỏi:

“Cái kệ này dùng để làm gì vậy chị? Em thấy nó ở đây lâu rồi nhưng không biết để làm gì,” nói rồi em cầm bức ảnh của Alfie lên và hỏi tiếp: “Có phải hình chị lúc nhỏ không?”

“Không...”, mình trả lời, “Là bé Alfie đó.”

“Chị cứ hay nói về bé Alfie, bé là ai vậy chị?”, em tiếp tục.

“Em trai chị,” mình trả lời. “Là em bé mà chị đã nhắc đến khi cố ngăn em la hét và cào cấu ba vào hôm trước đó.”

Em ngắm nghía bức ảnh thật lâu, xong lại cầm cái trứng nhỏ màu xanh và vỏ sò màu hồng xinh xắn lên xem. Em xoay xoay miếng thạch cao có in dấu chân của bé Alfie.

“Em không hiểu!”, Cat nói.

“Có gì đâu mà không hiểu, bé Alfie là em chị thôi mà.”

“Nhưng tại sao cả nhà lại bỏ rơi Alfie?” em hỏi, “Sao người ta không mang chị đi mà chỉ mang Alfie đi thôi.”

“Cả nhà đâu có bỏ rơi Alfie”, mình bật cười, “Là em bé đã qua đời rồi em à. Chị rất muốn kể cho em nghe chuyện này trong cuốn sách về gia đình nhưng mẹ nói nó phức tạp quá nên thôi.”

“Ôi!,” em thốt lên, rồi vừa cắn móng tay vừa quấn quấn những lọn tóc óng ả, “Vậy mà người ta lại chia tách gia đình em, đem em đi xa, đem cả bé Jordan đi nữa.”

Dường như tất cả nỗi buồn trên thế gian này đều đọng lại nơi gương mặt em. Và trong ánh mắt em như chất chứa hàng triệu con người đang than khóc. Thật khó để hòa hợp với em bởi lẽ em đã bị tổn thương quá nhiều. Và cũng thật khó để không vô tình chạm vào những nỗi đau ấy. Môi em run run còn mắt mình thì cay xè. Em cố gắng giữ cho vẻ mặt thật bình thản nhưng mình biết là em đang buồn vô hạn. Em quét bụi trên kệ tủ thật cẩn thận, nhẹ nhàng nhấc từng kỉ vật quí báu lên để lau chùi. Có điều em vẫn không ngừng cắn móng tay.

“Buồn quá chị ơi...”, em vừa nói vừa mân mê gương mặt của Alfie trong hình, “Buồn thật đó.”

“Nhưng cũng đâu có buồn như chuyện của em...”, mình thì thầm.

Hẳn nhiên rồi, vì nếu như mình phải li biệt gia đình và cả cuộc đời này phải sống giữa những người xa lạ thì chắc chắn mình cũng sẽ trở thành một cô bé đau khổ nhất thế gian. Nhưng nếu không một ai trong gia đình có thể chăm sóc cho em tử tế thì việc được nhận làm con nuôi chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Và nếu em chịu đi lướt sóng cùng với mình thì em sẽ còn thấy vui hơn gấp bội.

Cat nhún vai. Chắc là em đã quá mệt mỏi khi cứ phải nghĩ mãi về những nỗi niềm ấy. Mình chỉ biết đứng ngây ra đó, vặn vẹo miếng khăn lau trong tay mà không biết phải nói gì. Cat khẽ hôn lên gương mặt bé nhỏ của Alfie. Điều đó khiến mình cảm thấy thật kì lạ. Cat có thể hôn Alfie nhưng lại không muốn chạm vào mình. Em nhìn ngắm bức ảnh một cách trìu mến như thể nó chứa đựng tất cả mọi niềm yêu thương trong cuộc đời này.

“Gương mặt của bé Alfie làm em nhớ...”

Rồi giọng em nhỏ dần và im bặt như một toa tàu vụt chạy qua bỏ lại đằng sau làn khói mỏng manh. Em đặt bức ảnh của Alfie lại lên kệ, ngồi sà xuống ghế sofa và ôm lấy chiếc gối màu hồng ưa thích. Em trầm tư nhìn vào hư không. Tự dưng lòng mình cảm thấy nôn nao bồn chồn quá. Chỉ cần một lời nói vô ý vào lúc này thôi cũng đủ khiến mọi thứ vỡ tan như vỏ trứng mỏng manh của Alfie. Mình biết rằng nên dừng lại ở đây nhưng mình không thể. Mình e là sẽ khiến cho mọi chuyện rối lên nhưng mình muốn biết rõ hơn về em, muốn đọc cuốn sách “Câu chuyện đời mình” của em.

“Có phải Alfie khiến em nhớ đến bé Jordan không?”, mình thì thầm.

Cat ngồi lặng thinh, hàng lông mày nhíu lại.

“Em hãy kể cho chị nghe về bé Jordan và mẹ em đi. Không sao đâu! Chị rất muốn biết mọi chuyện về em và muốn được xem cuốn sách “Câu chuyện đời mình” mà em luôn mang theo bên mình.”

“Không, chị không được xem!”, em vừa nói vừa hếch mũi lên, nhào nặn mấy cái gối một chút rồi để lại vị trí cũ, “Em không muốn kể gì về bé Jordan và mẹ em hết. Họ là góc riêng của em, cuốn sách cũng vậy. Em đã nói với chị rồi mà. Cuốn sách đó rất đặc biệt, không phải ai cũng được xem đâu.”

Mình không thể chịu đựng được nữa. Mình cảm thấy lúng túng và tức giận vô cùng. Mình đã rất cố gắng gần gũi em, thấu hiểu em và giúp em hòa hợp với gia đình. Mới năm phút trước đây thôi, cả hai chị em còn cười đùa rất vui vẻ. Mình cứ nghĩ hai đứa đã thân thiết hơn rồi chứ. Vậy mà bây giờ em lại khiến cho mình cảm thấy ngớ ngẩn làm sao! Mình cóc thèm quan tâm đến cuốn sách vớ vẩn của em nữa! Mình chẳng muốn ngó ngàng để ý gì đến nó nữa, toàn những thứ chán phèo!

“Được thôi! Vậy chị cũng sẽ không kể gì cho em nghe hết. Không kể thêm bất cứ chuyện gì về Alfie hết! Chị cũng có bí mật vậy! Bí mật lớn nữa là đằng khác!”

“Em đâu có muốn biết gì về chị đâu!”, Cat cáu kỉnh nói, “Em chẳng thấy có gì thú vị cả! Em ứ thèm quan tâm. Mà chị làm gì có bí mật nào chứ! Mọi thứ về chị đã được dán đầy trên tường rồi, Maya! Chị là một phần của ngôi nhà này. Chị có mặt ở khắp nơi. Ba thậm chí còn làm những chiếc đĩa gốm có in hình cô gái lướt sóng với màu tóc giống y chang như chị. Ba còn đăng cả clip chị đi lướt sóng lên Youtube để cả thế giới được chiêm ngưỡng nữa mà!”. Em nhìn mình chằm chằm và tiếp tục mỉa mai: “Làm gì có bí mật nào trong cái nhà này hả chị Maya? Em trai chị đâu phải là bí mật, em ấy ở ngay trên kệ tủ đây thôi. Ai cũng có thể nhìn thấy được mà!”

“Em im đi!”, mình quát lên, “Em không được nói với chị kiểu đó! Em nhỏ tuổi hơn chị mà!”

Cat khinh khỉnh cười vào mặt mình.

“Maya, chị có thể lớn hơn em về số tuổi...”, giọng em the thé giận dữ, “Nhưng em hiểu biết nhiều hơn chị về tất cả mọi thứ. Chị thậm chí còn chưa được đi xe buýt một mình nữa mà! Chị đâu thể tự chiên trứng khi không có người lớn bên cạnh phải không?”

Giờ thì mình cảm thấy thật sự tổn thương. Đôi mắt em lạnh lùng trống rỗng nhìn thấu vào tận xương tủy mình.

“Chị làm gì có bí mật nào!” em nói, trên môi nở một nụ cười chua chát, “Chị quá sợ hãi để giữ cho mình những bí mật, Maya à. Chị lúc nào cũng sợ bị mẹ phát hiện và la mắng. Cuộc sống của chị chẳng có gì riêng tư hết. Mọi thứ trong đời chị đều nằm cả trên những bức tường này rồi!”

“Chị cũng có bí mật mà!”

Cat lại tiếp tục cười nhạo. Em đến chỗ cái kệ của Alfie và đứng với điệu bộ cực kì khó ưa, cứ như thể những món đồ trên kệ đều thuộc về em vậy. Mình chỉ muốn hất tay em ra xa và gói ghém tất cả những gì thuộc về Alfie vào một chiếc túi nhỏ, cất kĩ trong một cái hộp cùng nghìn nghìn thiên thần hộ mệnh nhỏ bé rồi giấu ở đâu đó thật riêng tư mà không phải ai cũng có thể nhìn thấy được.

Mình ghét Cat và càng tức giận hơn vì em đã nói đúng. Hình ảnh của mình có ở khắp mọi nơi trên tường. Những chiếc đĩa và đồ gốm sứ vẽ hình mình lướt sóng được bày bán ở khắp nơi, thậm chí trong ngay cả khu thương mại ở London. Ngoài ra còn hàng trăm đoạn clip quay cảnh mình lướt sóng trên Youtube nữa. Bí mật ngốc nghếch duy nhất mà mình có là cái đêm mình lẻn ra ngoài đi chơi cùng Anna. Còn Cat, mình cá là em có tới hàng triệu bí mật được cất giấu sâu trong lòng, thăm thẳm nơi đáy con tim.

“Hai đứa có thấy cái bánh bông lan cà rốt mẹ để trong tủ không?”, mẹ vừa hỏi vừa lòng vòng quanh nhà với chiếc khăn quấn trên trán, “Mẹ đỡ đau đầu rồi nên mẹ thấy thèm uống trà quá!”

Mình chưa từng thấy cái bánh và cũng chưa từng chạm vào nó, nhưng mình biết là ai đã lấy nó. Gương mặt Cat tối sầm lại, cảm giác tội lỗi hiện lên. Nếu có thể nhìn xuyên thấu trái tim em, chắc mình sẽ nhìn thấy được bí mật nho nhỏ về cái bánh cà rốt mà em đang giấu kín.

Mình nhìn em, mẹ cũng nhìn em. Và mình muốn nói ra sự thật biết bao.

“Đừng có nhìn con!”, em hét lên, “Con không thấy cái bánh nào hết! Con không biết cô đang nói gì hết!”Mẹ mình vuốt tóc em, bảo em hãy bình tĩnh nhưng em gạt tay mẹ ra và co rúm người lại. Ba từ ngoài bước vào liền xoa dịu mọi người. Ba nói cái bánh có gì quan trọng đâu, nếu không có thì ghé quán cà phê mua thêm, chẳng sao cả. Cat cắn móng tay dữ dội. Mình biết là em đã nói dối. Mình biết chính em đã lấy trộm cái bánh, giống như đã từng lấy bánh mì phô mai, bánh kem chocolate và cả bánh qui đặc biệt của ba nữa. Tất cả hiện lên rõ ràng như ban ngày trên gương mặt em. Mình ước gì mình có đủ can đảm để tố cáo em. Mình ước gì mình có thể thao túng được mọi người như Cat đã làm. Như thế mới chứng tỏ được mình có quyền lực và người lớn hơn.

“Mọi người nghĩ con đang nói dối sao?”, em gào lên, “Ai cũng thế, đồ ăn trộm, đồ ăn cắp, mọi người ai cũng nghĩ vậy đúng không? Ai cũng ghét bỏ con! Sao không trả con về nhà cô Tania đi? Con biết mấy người muốn vậy lắm mà!”

Ba mình thở dài ngao ngán.

“Thôi đi Cat! Con chỉ đang tiếp tục đi vào vết xe đổ và làm cho bản thân mình bị tổn thương nhiều hơn mà thôi. Chuyện có gì quan trọng đâu. Con hãy bỏ đi, quên cái bánh đi. Nó chẳng có nghĩa lí gì hết.”

Cat cầm cái gối màu hồng lên ném loạn xạ rồi chạy thẳng ra cửa chính. Mẹ mình thở dài, cố xoa dịu cơn đau đầu đang còn âm ỉ. Cat vô cùng uất ức và tức giận. Em đá vào cây đèn, lôi tất cả sách trên kệ quăng xuống rồi đứng nhìn mọi thứ ngổn ngang trên sàn nhà.

“Con chưa bao giờ muốn tới đây sống!”, em hét lên, “Con nói dối đấy! Con chưa bao giờ từng muốn có một người cha hay chị em gì ở đây hết! Chưa bao giờ!” Nói rồi em liếc sang nhìn mẹ, “Và càng không bao giờ, không bao giờ muốn có một người mẹ như cô! Con đã có mẹ rồi. Mẹ con tốt hơn cô gấp vạn lần đấy!”

“Cat...”, mẹ mình nhẫn nại nói, “Con yêu, hãy cho ba mẹ biết đã xảy ra chuyện gì đi. Hãy chia sẻ với ba mẹ đi con.”

“Chẳng có chuyện gì cả!”, Cat nổi giận đùng đùng, “Con chưa từng thấy cái bánh nào của cô hết, và cô cũng không thể ngăn cản con chuyện gì đâu! Cô đâu phải mẹ con!”

“Đó là cái sai của con đấy Cat,” mẹ nói, nhíu mày vì cơn đau nửa đầu đang hành hạ, “Con là một thành viên trong gia đình ta, Cat à. Mẹ có thể ngăn cản con. Đó là nhiệm vụ và trách nhiệm của mẹ. Mẹ phải dạy dỗ con nên người. Mẹ tin rằng trốn chạy không giải quyết được điều gì hết.”

Cat đâm sầm vào mẹ, cố gắng chạy ra khỏi phòng nhưng mẹ đã bắt được em. Trong khi Cat vùng vẫy như chú bướm bay quanh bóng đèn thì mẹ vẫn đứng rất vững vàng. Mình chưa bao giờ thấy mẹ đứng chắc chắn như thế bao giờ. Không khí giữa hai người căng thẳng vô cùng, như trong một chiếc lò nung đang cháy phừng phừng vậy. Những tia lửa hận thù lóe lên trong mắt em. Vậy mà mẹ vẫn bình chân như vại, chẳng khác nào cây cổ thụ hiên ngang đứng vững chãi giữa trời giông bão.

“Con không muốn nghe cô nói gì nữa hết!”, Cat quát nạt mẹ, “Cô không thể bắt con làm gì đâu! Cô không thể hù dọa và trói buộc con như cô đã làm với chị Maya đâu! Con có thể gọi dịch vụ xã hội đó! Và con sẽ không bao giờ, không bao giờ gọi cô là Mẹ đâu! Cả triệu năm nữa cũng không! Cô tệ lắm, tệ hơn cả mẹ con nữa. Con không cần cô!”

Cat thoát ra khỏi vòng tay mẹ và chạy về phía cửa. Mẹ mệt mỏi ngả người trên ghế sofa. Mình thật bối rối, không biết phải làm gì hết. Cat đứng nơi bệ cửa giận dữ, nửa muốn ở lại, nửa muốn chạy đi. Trong khoảnh khắc này trông em mới nhỏ bé và cô độc làm sao.

Mình phải nhanh chóng tìm cách nào đó để ngăn em chạy trốn lần nữa mới được. Vì dù em có xấu tính đến mức nào đi nữa thì em vẫn là em gái của mình. Mẹ lại đang bị chứng đau đầu hành hạ nên mình cần phải làm gì đó để giúp mọi người bình tĩnh lại. Và tự dưng lúc ấy, mình lại thốt ra những lời nhẹ như bông:

“Dạ, là con ăn đó mẹ...”, mình thì thầm. Sau đó, mình cố gắng nói to hơn nữa: “Là con đó ạ. Tối qua đói quá nên con đã ăn hết nguyên cái bánh.”

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.