Mình lại tỉnh giấc và không biết đã ngủ bao lâu rồi, vài phút, vài giờ hay thậm chí cả năm cũng nên. Qua khung cửa sổ rộng mở, mình được nhìn thấy hàng vạn vì sao lấp lánh giữa bầu trời đêm huyền ảo. Đôi khi những vì sao chớp sáng khiến mình hơi lóa mắt, và mình lại dụi mặt vào đôi cánh tay. Đầu óc vẫn còn đau nhức lắm.
“Chuyện gì xảy ra với con vậy?”, mình càu nhàu. “Đầu con đau quá!”
Mẹ nắm lấy tay mình, xoa xoa vỗ về.
“Tội con quá đi, bé cưng của mẹ! Con đã ở đây được mấy hôm rồi. Hi vọng là ba mẹ có thể đưa con về nhà sớm. Con có muốn uống gì không? Con có muốn ăn chút gì không?”
Ba đỡ mình đứng dậy. Mình hớp một ngụm nước nhưng vẫn nhắm tịt mắt vì mở ra sẽ rất đau. Chỉ uống có chút nước thôi mà đã làm mình mệt lả, thân thể nặng nề tựa ngàn cân.
“Con bị sao vậy ạ?”, mình thều thào.
“Con sẽ khỏe ngay thôi,” ba vừa nói vừa xoa đầu mình. “Con bị nhiễm vi rút viêm màng não, nhưng bác sĩ cũng chưa chắc chắn. Có lẽ con đã bị nhiễm bệnh trước khi đi lướt sóng cưng à!”
“Có phải con sắp chết không?”, mình hốt hoảng. “Có nhiều người chết vì bệnh đó mà?”
“Không đâu con,” mẹ nói, “Con bị ốm nặng. Ba mẹ lo cho con lắm. Nhưng mà con sẽ không sao đâu. Ba mẹ cam đoan đấy!”
Lần tiếp theo tỉnh dậy, mình nghe thấy những tiếng ồn ào xung quanh. Một người đàn ông mặc đồ xanh đang lau sàn nhà với một cái xô và cây lau chùi. Chắc hẳn đang là buổi sáng vì ánh mặt trời vàng như mật đang rọi thẳng vào phòng. Mình tự hỏi đã mấy ngày trôi qua rồi. Mình mở hi hí mắt để nhìn vì sợ đau, đúng là có đau một chút, nhưng đã đỡ hơn. Cơn đau đầu như búa bổ cũng đã bớt. Mẹ đang ngủ thiếp đi trên ghế bên cạnh nhưng khi mình cựa mình, mẹ liền tỉnh dậy ngay.
“Chào con yêu,” mẹ vừa nói vừa đặt tay lên trán mình. “Con thấy thế nào?”
“Con thấy đỡ hơn chút xíu.”
Mẹ mỉm cười, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc. Kí ức hiện về đè nặng lên tâm trí, nhấn chìm mình trong nỗi ân hận muộn màng. Mình không biết phải nói gì, cũng không biết phải bắt đầu từ đâu. Đầu óc mình vẫn còn nặng nề và tăm tối lắm. Nhưng mình vẫn muốn nói với mẹ điều gì đó.
Ước gì mình có thể quay ngược thời gian và có đủ can đảm để nói “Không” với Cat. Phải chi mình chấp nhận ở nhà và chơi mấy trò chơi chán phèo với em, phải chi mình không buồn bực về chuyện bị cấm túc. Và biết đâu nếu mình tiếp tục nói dối, tất cả mọi chuyện sẽ êm xuôi, mọi người có thể bắt đầu lại từ đầu như chưa hề có chuyện gì xảy ra?
“Con à,” mẹ nói, nắm lấy tay mình, “Trông con có vẻ lo lắng quá. Đừng suy nghĩ nhiều nha con, chúng ta còn rất nhiều thời gian để giải quyết mọi chuyện ổn thỏa. Giờ ba mẹ chỉ cần con khỏe lại thôi.”
Mình ở lại bệnh viện thêm một ngày nữa rồi được cho về nhà. Cảm giác thật khác. Cuộc thi lướt sóng đã kết thúc và tất cả những lá cờ đã được tháo xuống. Georgia Timson vô địch ở hạng mục dưới mười ba tuổi nhưng với mình điều đó chẳng còn quan trọng. Mình sẽ không bao giờ lướt sóng nữa, không bao giờ. Nó quá nguy hiểm. Cả mẹ và em Cat đều nói đúng.
Mẹ đến bên cạnh và đặt một chiếc khăn mát lạnh lên trán mình.
“Con đã thấy bé Alfie,” mình thì thầm, “Lúc con ở dưới nước ấy. Alfie đã bảy tuổi rồi, em mặc đồng phục của trường St Cuthbert và đeo túi màu xám như học sinh vậy.”
Mẹ cắn môi nghẹn ngào, nước mắt chực trào ra.
“Kì lạ lắm mẹ à,” mình tiếp tục. “Tất cả bỗng dưng trở nên trắng xóa, êm dịu và bình yên vô cùng. Con cứ như đang trôi đi và không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Con thấy rất tự do và nhẹ như mây, không vướng bận chuyện gì. Rồi đột nhiên, bé Alfie xuất hiện, rủ con đi cùng và chơi với em trong ngôi nhà trên cây do ông nội làm cho em. Ngôi nhà đẹp lắm mẹ à, trông như chú chim hải âu sắp sửa tung cánh bay vậy.”
Mẹ cầm bàn tay mình và đặt lên đó một nụ hôn thật sâu. Có quá nhiều khúc mắc cần được tháo gỡ giữa hai mẹ con, quá nhiều điều để giãi bày, hàn huyên không dứt. Thế nhưng mình nghẹn ngào không thốt nên lời.
“Mẹ ơi, con ngàn lần xin lỗi mẹ, ngàn lần xin lỗi ba, khi đã giấu ba mẹ đi lướt sóng một mình như vậy. Con thật quá ngu ngốc, con đã làm sai quá nhiều.”
Những giọt nước mắt long lanh lăn dài trên đôi má nhợt nhạt của mình.
“Con chỉ bực tức vì bị cấm túc thôi,” mình tiếp tục. “Con đã cố gắng hết sức với em Cat nhưng em ấy vẫn phạm bao nhiêu lỗi, trong khi con chỉ mới phạm lỗi có một lần. Và con rất buồn bực khi mẹ trở nên sợ hãi tất cả mọi thứ kể từ khi bé Alfie qua đời và con gặp tai nạn xe buýt, khi mẹ không còn muốn cả gia đình mình cùng nhau phiêu lưu nữa. Con muốn mẹ trở lại như ngày xưa biết bao. Thật ra con cũng không muốn lướt sóng đâu, con chỉ muốn tìm Anna và Luca thôi, nhưng trời nóng quá mà nước biển thì mát rượi, cho nên...”
Nước mắt của mẹ lã chã rơi, những ngón tay siết chặt vào nhau, mẹ cắn môi để không bật khóc thành tiếng.
“Mẹ đã quá sợ hãi Maya à,” giọng mẹ run run, lạc đi trong nước mắt. “Khi bệnh viện gọi cho mẹ, mẹ gần như phát điên lên. Mẹ cứ nghĩ là con đang an toàn. Nếu không phải có Cat thì con đã... Mẹ sẽ không thể sống nổi nếu điều đó xảy ra..., con biết không? Mẹ không thể mất con được!”
“Mẹ sẽ không phải lo lắng về chuyện lướt sóng của con nữa đâu,” mình thì thầm. “Mẹ nói đúng - nó quá nguy hiểm. Con không chơi nữa đâu.”
“Mẹ chỉ rất buồn là con đã nói dối mẹ,” mẹ vừa nói và mân mê những ngón tay, “Mẹ không biết phải nghĩ sao về điều đó. Mẹ không biết phải nói sao...”
Mình cố nuốt nước mắt nhưng cổ họng cứ nghẹn đắng lại.
“Mẹ đã quá sợ sẽ mất con,” mẹ tiếp tục, với một giọng cương quyết mình chưa từng được nghe. “Mẹ đã quá lo lắng con sẽ trưởng thành, sải rộng đôi cánh vươn ra thế giới ngoài kia. Và mẹ đã giữ con ở quá gần. Giờ thì mẹ đã hiểu như vậy không tốt chút nào. Cuộc sống tươi đẹp là của chính con Maya à. Mẹ cần phải để con sống cuộc đời của mình. Nhưng làm thế nào để mẹ có thể tin rằng con sẽ luôn thành thật với mẹ sau chuyện này?”
Ba mang khay thức ăn có súp và bánh mì vào cho mình, gương mặt buồn rười rượi. Ba lấy khăn tay lau nước mắt đang nhòe nhoẹt trên mặt mình và đặt lên trán mình một nụ hôn.
“Ba mẹ đau lòng lắm Maya à,” ba nói, “Khi biết con nói dối chúng ta, biết rằng suýt chút nữa thì con đã bỏ mạng vì điều đó.”
Cat lao vào phòng, tay ôm chặt cuốn sách “Câu chuyện đời mình” và nói:
“Tất cả đều là lỗi của con. Con đã kêu chị Maya đi. Con mới là kẻ nói dối, không phải chị đâu.”
Ba mẹ nhìn mình sửng sốt.
Nhưng mình không còn trông thấy gì nữa, vì đôi mắt mình đang rưng rưng...