Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Nhà Mình Ở Gần Vách Đá...

❊ ❊ ❊

Nhà của chúng mình ở gần vách đá. Nhìn từ xa trông nó giống như một chú chim hải âu xám đang chuẩn bị tung cánh bay. Khu vườn nhà mình luôn ngập tràn hoa cỏ. Những chậu cây đủ màu sắc của ba đặt ở khắp nơi, hoa bung nở rực rỡ, có cả những chậu cây bụi nhỏ của Alfie và một cái võng to màu đỏ, rất tuyệt để vừa nằm đung đưa vừa đọc sách. Tượng nàng tiên cá bằng bạc đẹp nhất của mẹ ngự trên bãi cỏ, lấp lánh như một vị nữ hoàng biển cả cao quí dưới ánh mặt trời.

“Em nhìn này!”, mình nói, nắm lấy tay Cat khi cả hai cùng rời khỏi xe. Mình muốn đưa em đi tham quan một vòng xung quanh nhà.

Em chợt co rúm người lại, ôm chặt quyển sách “Câu chuyện đời mình” vào ngực và hét lên: “Đừng có đụng vào em!”

Cả nhà mình bất động trong giây lát và ngơ ngác nhìn nhau. Hai má mình nóng ran. Cat chăm chú nhìn vào một bụi cây của Alfie, cây đỗ quyên rợp lá. Em lại bắt đầu gặm nhấm móng tay, đôi mắt thì dán chặt xuống đất.

“Chị xin lỗi...”, mình nói, “Chị thấy... rất vui khi em đến nhà, chị chỉ muốn chỉ cho em xem... cái này chút thôi.”

Mình chỉ vào tấm băng-rôn mà ba và mình đã treo trước hiên nhà sáng nay: “Mừng con về nhà”. Tấm băng-rôn bay phất phơ trong gió. Nhưng Cat lại nhìn nó bằng ánh mắt vô hồn khiến mình thấy mình mới ngốc nghếch và trẻ con làm sao. Cả tấm băng-rôn cũng vậy, thật sự rất trẻ con! Chữ viết thì “lên rừng xuống biển” còn màu tô thì lem luốc quá thể. Chẳng gọn gàng đẹp đẽ được như những bức tranh em đã tô màu. Đáng buồn hơn, đó không phải là ý tưởng của mình mà là của mẹ mình đấy.

“Em không thích người lạ đụng vào người mình,” Cat vừa nói vừa gặm móng tay, “Thế thôi! Và chị đừng có nói “xin lỗi” nữa được không?”

Mình liếc nhìn em, lòng như có lửa đang phừng phừng bùng cháy. Mỗi lời em nói ra như mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa vào tim mình.

“Cat, chị không phải người lạ!”, mình hét lên, “Chị là chị của em cơ mà! Và chị đang hết-sức-hết-sức cố gắng chào đón em, thân thiện và yêu quí em, còn hơn cả những lời chị đã nói nữa đấy.”

“Em không cần chị em gì hết!”, Cat cũng không vừa, “Em đã có em trai rồi. Em có gia đình thật sự của mình rồi. Và em cóc cần chị làm bạn với em. Dù sao chị cũng đâu có thật lòng. Không ai thật lòng hết! Các người chỉ toàn giả vờ thôi!”

Mắt em đảo quanh khu vườn. Miệng mình khô khốc.

“Chị thậm chí còn chẳng quan tâm gì đến cái băng-rôn ngu ngốc đó đấy!”, giọng mình run run, “Nó không đáng gì hết! Chị chỉ cố gắng đối xử tốt với em thôi!”. Mình đá hòn sỏi khiến nó lăn lông lốc. “Chị không hiểu nổi em!”, mình nói, “Em lúc nào cũng thất thường sáng nắng chiều mưa. Thật sự là rất quái đản!”

“Em biết là em quái đản rồi!”, Cat giận run lên, “Ai cũng nói vậy mà! Cả mẹ ruột em cũng nói vậy nữa! Nhưng làm sao em thay đổi được đây? Chị đâu phải là em, chị có trải qua những chuyện mà em đã gặp không?”. Em quay phắt người đi, nhìn mẹ mình và nói: “Sao mấy người không gọi nhân viên xã hội đến đón con trước khi quá muộn? Sao không gửi con về lại nhà cô Tania đi? Con không quan tâm chuyện gì xảy ra với mình hết, con cũng không quan tâm đến ai trong mấy người hết, không một ai hết!”

Em nhìn ba mình rồi vụt bỏ chạy. Em đụng phải chậu cây thứ năm của Alfie và ngã lăn quay. Những cánh hoa đỏ tươi vươn vãi trên lối đi trông xa như một dòng máu đang chảy. Đôi chân em lướt nhanh hơn gió, chạy qua cánh cổng và hướng thẳng ra con đường nhỏ.

Mẹ mình nổi giận đùng đùng: “Mẹ không thể tin được là con lại nói với em những lời như thế đấy Maya! Chúng ta thậm chí còn chưa đón em về sống cùng cơ mà!”

Và rồi ba mẹ mình liền đuổi theo em, gọi to: “Cat! Cat! Cat! Quay lại đây đi con!”

Má mình nóng bừng vì xấu hổ. Mình không có ý nói em quái đản. Mình thật sự không có ý như vậy mà! Mình chỉ buột miệng nói ra thôi. Mình không muốn làm em buồn chút nào hết.

“Chị xin lỗi em, Cat ơi!”, mình hét lớn, “Chị không có ý đó đâu mà! Chị chỉ là...”

Cat đột nhiên quay lại nhìn, ánh mắt xanh ngọc của em như thiêu đốt gương mặt mình, chiếc váy rộng thùng thình của em bay phất phơ trong gió.

“Chị có thể nói chữ nào khác ngoài chữ “xin lỗi” không?”, em gào lên, “Nghe nó chán lắm, chị biết không Maya! Em chán chị lắm rồi, chán tất cả mọi người! Em không quan tâm chị nghĩ gì hết! Em không quan tâm đến cái gì hết!”

“Bình tĩnh đi con, Cat!” ba mình la lớn, “Lại đây con! Đừng bỏ chạy như vậy!”

Nhưng Cat vẫn cắm cúi chạy mãi.

“Con muốn làm điều con thích! Không cần ai dạy bảo hết!”, Cat hét lên.

Trông em thật nhỏ bé biết bao, mái tóc đen óng ả bay bay trong gió. Em không cần biết mình đang chạy đi đâu, em không cần biết em sẽ đi về đâu. Nỗi sợ hãi sắc như dao cứa vào tim mình. Mình sợ sẽ có chuyện không may xảy đếnvới em. Mình sợ tất cả là lỗi do mình gây ra. Em có thể bị xe tông phải. Em có thể chạy mãi để rồi bị lạc mất và những nhân viên xã hội cũng như trung tâm hỗ trợ nhận con nuôi sẽ rất khổ sở vì mình. Đó sẽ là lỗi của mình. Cat có thể sẽ nói với mọi người rằng em ghét tất cả mọi người trong gia đình mình và không bao giờ muốn quay trở lại nữa. Rồi họ sẽ không cho ba mẹ mình nhận con nuôi nữa vì gia đình mình toàn là những người xấu xa. Mẹ sẽ buồn vô hạn và tự giam mình trong phòng cả tháng trời như khi Alfie mới mất. Thậm chí có thể mẹ sẽ đưa cả gia đình về lại London, xa rời miền biển xanh ấm áp này.

Mình không thể để Cat đi. Mình phải làm em thích gia đình mình và muốn ở lại cùng cả nhà mình.

“Cat!” mình gọi em thật to, “Quay lại đi em! Chị muốn em ở lại! Chị đã chọn em từ khi chị chỉ là một ngôi sao nhỏ xíu trên trời, lúc nào chị cũng muốn em là em của chị hết. Sẽ ổn cả thôi em, chị hứa mà!”

Mình chưa bao giờ chạy nhanh hơn thế, những cảm xúc lẫn lộn trong lòng mình. Mình vừa sợ mất em, lại vừa sợ sự nhạy cảm quá sức của em. Hai nửa trái tim đau khổ của mình đang đấu tranh mãnh liệt với nhau. Mẹ đuổi kịp mình và nắm lấy tay mình thật chặt, như thể mẹ con mình sẽ rơi ra khỏi quả đất này nếu bị trượt ngã. Nước mắt mẹ rơi lã chã. Những móng tay của mẹ ấn sâu vào da thịt mình và mình biết rằng mẹ không cố tình làm như vậy chút nào.

“Mẹ không tin là con lại nói như vậy với em!”, mẹ gào lên, rung lắc cánh tay mình dữ dội, “Em con đã chịu nhiều bất hạnh lắm rồi con biết không?”

Mình giằng tay mẹ ra. Mình cần phải bắt kịp Cat.

“Con xin lỗi!”, mình nói, nước mắt chảy tràn trên mặt, “Con xin lỗi mẹ nhiều lắm! Con không cố ý nói vậy đâu!”

Mình phải chặn em lại. Mình phải khiến em tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Ba mình không ngừng nhìn về con đường phía trước.

“Cat!” ba gọi to, “Cat, dừng lại đi con! Chúng ta sẽ không gửi con về lại nhà cô Tania đâu! Chúng ta muốn có con ở cùng. Con là một phần trong gia đình này mà!”

Khi mình bắt kịp Cat, em đang sụt sùi khóc và nước mắt ràn rụa trên má. Em đứng trên bãi cỏ bên vệ đường lớn, nơi có xe tải đang rầm rập chạy qua chạy lại. Em đưa tay dụi mắt liên tục như thể những hạt phấn hoa mùa hè khiến đôi mắt em bị ngứa xót vô cùng. Em đứng đó, chơ vơ, lạc lõng và cô đơn hệt như em là một cô bé duy nhất còn sót lại trên cõi đời này.

“Mọi người không cần giữ con lại đâu!”, em vừa nói vừa chớp mắt, đôi mắt màu xanh ngọc bích long lanh, ”Con sẽ quay về, nếu ai cũng nghĩ con thật là quái đản.”

“Không ai muốn em quay lại đó hết Cat à...”, mình nói, “Chị chỉ buồn về chuyện cái băng-rôn thôi. Chị chỉ muốn chào đón em về nhà... và muốn em ở lại. Ai cũng muốn em ở lại hết. Chị sẽ không chạm vào em khi em chưa đồng ý nữa đâu. Chị hứa mà!”

Em thu người lại, tay ôm chặt quyển sách “Câu chuyện đời mình” và khóc nức nở. Mình nghẹn lời, cảm giác như mình đang rơi, rơi mãi xuống hố sâu của sự tội lỗi và xấu hổ. Mẹ mình dang rộng cánh tay và mình mong được sà vào vòng tay ấy biết bao, mình mong được mẹ vỗ về biết bao. Đầu óc mình rối bời và toàn thân run rẩy. Thế nhưng vòng tay ấy lại chỉ dành cho em Cat mà thôi.

“Chị xin lỗi em..”, mình thì thầm. Em hãy tin chị đi em!”

Cat thở dài. Em nhún vai tỏ vẻ hờ hững như thể chẳng quan tâm đến điều gì.

“Chị đừng nói ‘xin lỗi’ nữa”, em thở dài, Em đã phải nghe hai chữ này đến cả ngàn lần rồi đấy nhưng chúng chẳng có ý nghĩa gì với em cả. Không ai thật lòng xin lỗi hết. Nếu thật lòng, họ đâu có lặp lại những việc xấu xa nữa.”

Mình ước được giúp đỡ em biết bao. Nhưng mình lại không biết em đã phải trải qua những chuyện gì. Mình không biết người nào đã từng nói “xin lỗi” cả ngàn lần mà lại không thật sự hối lỗi. Mình lại càng không biết những điều không hay gì đã xảy ra với em. Mình bắt đầu tưởng tượng đến cảnh em bị nhốt trong một căn phòng tối tăm và bị bỏ đói từ năm này qua tháng nọ. Mình tưởng tượng người ta túm tóc và đánh đập em. Mình tưởng tượng cảm xúc trong lòng em thật cô đơn, lạnh lẽo và lạc lõng.

“Đi nào, búp bê!”, mẹ mình nắm lấy tay em, “Chúng ta về nhà nào, được không con?”

Cat nắm tay mẹ trong khi đó ba bắt đầu đưa tay về phía mình. Nhanh như cắt mình nắm lấy tay ba. Ba siết chặt tay mình và mình cảm nhận được tình yêu thương lan tỏa, vỗ về trong trái tim. Những khúc mắc trong lòng mình giãn dần ra. Mặc dù đã từng nắm tay ba cả nghìn lần trước đây nhưng mình vẫn thấy cái siết tay này là vô giá.

Sau đó, khi cả nhà đang dùng nước trái cây, ba cố gắng chào đón em lần nữa.

“Chào mừng con về nhà!”, ba nói, “Đây sẽ là tổ ấm mới của con. Con hãy cứ tự nhiên thoải mái. Không có gì phải căng thẳng hết.”

Đoạn, ba bảo tất cả mọi người hãy ngồi xuống vì ba muốn nói chuyện thật nghiêm túc. Mình bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài. Mình không thể tập trung vào bài “diễn văn” của ba được vì mùi hương trên tóc em Cat cứ phảng phất chung quanh. Mình ước mình có thể với tay chạm vào tóc em. Nhưng mà mình đâu được phép làm vậy.

“Vấn đề là...”, ba vừa nói vừa nhìn Cat, “Chúng ta đều hiểu rằng việc nhận nuôi con rất khác với việc nhận nuôi một em bé sơ sinh. Con đã lớn và chúng ta hoàn toàn tôn trọng gia đình ruột thịt của con. Chúng ta luôn sẵn sàng lắng nghe mọi tâm tư của con. Chúng ta sẽ sắp xếp để con có thể gửi thư và đến thăm mẹ cùng em trai con đúng như dự định. Nhưng chúng ta muốn con hiểu rõ rằng chúng ta ở đây là để bảo vệ con, Cat à. Chúng ta ở đây là để yêu thương và chăm sóc con cho đến khi con trưởng thành. Đó là trách nhiệm của chúng ta. Nuôi dưỡng và dẫn dắt con như chúng ta đang làm với Maya vậy, có như thế thì cuộc sống mới thật sự có ý nghĩa. Cho nên việc con bỏ chạy như vậy là không hay chút nào và rất nguy hiểm.”

Cat nhìn ba mình bằng đôi mắt trống rỗng. Mẹ mình cũng tham gia vài lời nhưng trông em thật giống như đang phải chịu đựng khi ngồi trong văn phòng của nhà trường và lắng nghe những lời giáo điều nhàm chán nhất quả đất của thầy cô. Em nhìn chằm chằm vào bức tường, miệng không ngừng gặm móng tay. Những lời nói của mẹ mình cứ như những chú chim hải âu đang bay lòng vòng trên đầu Cat và cố tìm chỗ để hạ cánh. Mình thừa biết rằng Cat không hề lắng nghe gì cả vì em đã nói điều ấy với mình trong quán trà. Mình biết em đang đóng mọi giác quan của em lại và hoàn toàn không thèm để tâm gì đến ba mẹ mình. Em muốn làm điều mà em thích. Không cần ai dạy bảo hết.

Mình ước chi mình cũng được làm những điều mà mình muốn. Nhưng mình giống như một chú cún được thuần hóa trở nên ngoan ngoãn, còn Cat lại là chú cáo nhỏ hoang dã. Mẹ cứ mãi nói về trách nhiệm phải bảo vệ Cat tránh xa khỏi mọi nguy hiểm, phải giữ cho em được an toàn vv... Mình nhìn mẹ nói chuyện mà buồn ngủ quá, giống hệt những mục sư giảng đạo trong trường ấy.

Mình đưa ngón tay ra phía sau đầu mẹ và làm dấu tai thỏ. Trong một giây lát, mình thấy đôi mắt em sáng lấp lánh. Mình không thể tin nổi là em vừa dành ánh mắt long lanh đó cho mình, nó như một lời hứa hẹn đầy ấm áp chạm vào trái tim mình. Tuyệt vời hơn cả những bức tranh của em, tuyệt vời hơn cả việc em sẽ thích tấm băng-rôn, và tuyệt vời hơn cả việc em cho phép mình chạm vào tóc em. Ánh mắt ấy giống như một sợi dây thừng vàng lấp lánh nối kết chúng mình lại với nhau.

Mẹ mình vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Ba mẹ biết rằng con cần có thời gian để tin tưởng chúng ta và điều chỉnh để thích nghi với những điều mới mẻ này. Nhưng ba mẹ hi vọng rồi con sẽ có thể làm được tất cả. Ba mẹ luôn muốn làm mọi điều tốt nhất cho con. Khi gặp mẹ con, chúng ta đã đảm bảo rằng sẽ chăm sóc cho con thật tốt. Ba mẹ biết sẽ rất khó khăn khi con phải sống xa mẹ, xa em trai mình như thế này. Vả lại, chúng ta thật sự chưa bao giờ muốn thay thế họ trong trái tim con cả, Cat à. Chúng ta không thế chỗ họ, chúng ta chỉ là một gia đình khác của con, trao cho con thêm tình thương, sự quan tâm và nâng đỡ thôi. Con hiểu không?”

Cat uống ừng ực chỗ nước trái cây còn lại trong li rồi lại tiếp tục gặm móng tay. Em đảo mắt nhìn quanh căn phòng rồi nói:

“Chúng ta có thể dừng ở đây không ạ? Con thấy chán rồi. Con không muốn nói về gia đình con nữa, họ là quyền riêng tư của con.”

“Ồ, tất nhiên là được rồi con!”, ba mình vừa nói vừa đứng dậy, phủi phủi chút bụi gốm vướng trên quần jean, “Xin lỗi con, ba mẹ không tính nói nhiều như vậy. Ba mẹ chỉ muốn... à, ba mẹ thật tệ quá! Nhìn này Cat, chào mừng con về nhà. Con cứ tự nhiên, cứ thứ giãn và từ từ khám phá nhé.”

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.