“Nhanh lên, Maya!” mới sáng sớm mà mẹ mình đã cất giọng opera oanh vàng làm chộn rộn khắp nhà. ”Chúng ta không được đến đón Cat trễ đâu nha con!”
Mẹ mình chưa từng hạnh phúc như thế. Cứ như thể có ai đó vừa phủ lên người mẹ hàng nghìn đóa hoa đang đua nhau nở rộ dưới ánh mặt trời rạng rỡ lung linh. Mình cũng cố gắng nhanh tay nhanh chân hết mức có thể. Tuy nhiên, sau bữa ăn sáng, tốc độ của mình lại chậm dần vì bụng dạ cứ nôn nao khó tả. Thật tình, mình chẳng thể nào bình tĩnh được.
Mình không biết mình nên mặc gì. Mình đã thử cả mười bộ đồ nhưng chẳng có bộ nào vừa ý cả. Đầu tóc mình lại bù xù, trông ngớ ngẩn hết sức. Cứ mỗi khi mình cố chải chuốt cho nó thẳng thớm mượt mà thì những sợi tóc lại bay tứ tung loạn cả lên. Ước gì mình có mái tóc dày suôn mượt giống như của em Cat. Ước gì tóc của mình sẽ có màu đẹp hơn. Sao không phải là màu đen tuyền, vàng óng ánh hay hung đỏ quyến rũ mà lại chỉ là một mớ tóc phất phơ màu nâu chán òm thế này chứ?
Mẹ mình cứ huyên thuyên Cat thế này Cat thế nọ suốt cả buổi sáng. Mình chỉ ước chi mẹ im lặng một chút. Suy nghĩ về việc gặp Cat khiến mình căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, chẳng hề giống như khi chúng mình đi đón Vườn Đào Tiên về nhà. Đó là một chú mèo con bé xíu vô cùng đáng yêu, nó khiến mình thích thú và lâng lâng như ở trên cung trăng vậy. Và cảm giác này cũng chẳng hề giống như lần đầu tiên mình đến trường hay đi học lướt sóng. Nó cực kì khác với những gì mình đã từng trải qua.
Cuối cùng, mình đành chọn đại một bộ đồ vì mẹ cứ hối thúc mãi. Mình mặc quần jean với áo thun trắng và mang giày Converse in hoa. Trông cũng khá ổn nhưng mình lại cứ lo ngay ngáy. Biết đâu chừng ngón tay của mình sẽ mắc kẹt vào miếng vải ren trên áo hoặc có thể là mình sẽ làm đổ nguyên cả dĩa thức ăn xuống sàn nhà.
Ba mình đã đợi sẵn trong xe và không ngừng bấm còi inh ỏi để hối thúc. Ông hát ca vang trời theo những bài hát xưa ơi là xưa của Bob Dylan đang phát trên radio và cười nói không ngớt. Nếu lúc đó bạn đi ngang qua nhà mình, ắt hẳn bạn sẽ nghĩ là ba mình sắp đi nghỉ mát suốt cả một năm trời luôn đấy.
Mình như ngồi trên đống lửa.
Mẹ mình nói khi đang thắt dây an toàn cho mình: “Con nhớ nha Maya, chúng ta đừng làm cho Cat bị bối rối với quá nhiều thông tin. Em Cat khá là rụt rè nên sẽ lo lắng đấy. Nhà mình hãy cho em thêm chút thời gian và tạo không khí thoải mái nhất. Hôm nay thật sự là một ngày trọng đại với em vì được gặp gỡ tất cả thành viên trong gia đình mình, một bước tiến rất xa đấy. Con hiểu không? Cho nên chúng ta cần phải nhẹ nhàng từ tốn thôi.”
“Con biết rồi mà mẹ!”, mình nổi cáu và thấy bực bội hết sức, “Mẹ đã nhắc con cả trăm lần chuyện này rồi đấy, mẹ đâu cần nhắc đi nhắc lại hoài như vậy. Con có phải đứa chậm hiểu đâu!”
Tim mình nóng như thiêu như đốt và lòng nôn nao hồi hộp khủng khiếp. Mình cố nuốt nỗi lo lắng vào trong và ước chi ba mẹ thôi nói chuyện với mình như thể mình chỉ là đứa trẻ lên ba. Hôm nay mình cũng rất muốn được hạnh phúc và được hào hứng phấn khích khi ước mơ có một cô em gái sắp thành hiện thực. Nhưng tất cả lại không diễn ra đúng như thế. Mình mân mê gói quà đã chuẩn bị cho em Cat. Món quà được gói cẩn thận bằng giấy màu bạc và đính một dải nơ hồng xinh xắn. Thật khó để chọn một món quà thích hợp cho người mà chưa từng gặp và mình luôn sợ rằng em Cat sẽ không thích. Mình buồn bực nhìn mẹ và thúc nhẹ vào lưng ghế của mẹ. Mẹ quay lại nhìn mình, ánh mắt mẹ rõ là không vui và mẹ nói với mình: “Maya, con yêu, hôm nay lẽ ra là một ngày rất vui, con đừng khó chịu như thế chứ?”
Rồi mẹ liếc nhìn đồng hồ và bảo ba tấp vào quán café Cá mập lướt sóng, “Thời gian còn thư thả lắm, mình ghé vào quán uống nước để mọi người cùng bình tĩnh lại nào.”
Mình muốn nói với mẹ rằng sở dĩ mình bực bội như vậy là vì mẹ cứ đối xử với mình hệt như đứa trẻ lên ba. Mình biết hôm nay là một ngày vô cùng trọng đại với Cat nhưng nó cũng đâu có dễ dàng gì cho mình! Mẹ mình đã đọc rất nhiều thông tin về việc nhận con nuôi, đã tham dự rất nhiều cuộc gặp gỡ từ những nhóm hỗ trợ. Thậm chí mẹ còn quen thêm được rất nhiều bạn bè trên Facebook, hầu hết là những người đã từng nhận con nuôi. Vậy mà mình lại chẳng được chuẩn bị trước bất cứ điều gì. Hàng loạt nỗi lo lắng khiến mình muốn điên cả đầu và giờ thì mình chỉ muốn được trốn vào chỗ nào đó để nghỉ ngơi thôi. Với lại, mình thậm chí còn chưa từng gặp em gái mới của mình trước đây nữa chứ.
Ba mình tấp vào quán, đỗ xe cạnh một chiếc xe bán tải VW màu xanh dương nhạt và trắng chất đầy ván lướt sóng ở trên nóc. Mình ước gì mình có thể tóm ngay lấy một chiếc ván và chạy ra biển để lướt sóng cho thỏa thích. Mình để gói quà lại trong xe và theo ba mẹ bước vào quán Cá mập lướt sóng. Khi trông thấy cả nhà mình, cô Rachel và chú Gus chủ quán đã vỗ tay thật to để chào đón. Mọi người trong quán cũng vỗ tay theo và cả nhà mình bỗng nhiên trở thành trung tâm của mọi sự chú ý. Điều đó lại càng khiến cho mình thấy khó chịu hơn.
“Ngày trọng đại đến rồi hen!”, chú Gus hào hứng, “Tôi nghĩ là anh chị đang làm một việc rất tuyệt vời!”
Mẹ nắm lấy tay mình, mỉm cười nói: “Ồ, chỉ là việc nên làm thôi mà. Hãy hi vọng bé Cat sẽ mau chóng hòa nhập được với gia đình chúng tôi. Thật vui vì cô bé cũng được rất nhiều người trong làng chào đón.”
Nói rồi chú Gus nhìn sang mình, hỏi: “Maya, con thì sao? Chắc con hào hứng lắm, đúng không?”
Mình khẽ gật đầu và nở một nụ cười giả tạo, rồi mình rút tay mình ra khỏi bàn tay mẹ. Chú Gus pha cà phê cho ba mẹ mình và một ly chocolate nóng có kem tươi ở trên cho mình. Cô Rachel thì mang lên cho nhà mình ba phần bánh kem cà phê và hạt dẻ lớn.
Mẹ mình hào hứng: “Cả nhà mình ăn mừng nào!”
Quán Cá mập lướt sóng tràn ngập ánh nắng nên khá là nóng nực, oi bức. Mọi người ngồi san sát nhau trên những chiếc bàn gỗ dài, tiếng nói cười ồn ã khắp nơi, hương cà phê nồng nàn hòa quyện với mùi bánh mì nướng bơ tỏi thơm giòn cùng bánh kem ngọt ngào. Ba mình kéo những chiếc ghế cao ra để cả nhà có thể ngồi tụm lại ở chỗ quầy bar. Mình nhấp một chút chocolate nóng và cố gắng ăn hết phần bánh. Đây là loại bánh mà mình ưa thích nhất nhưng sao hôm nay nó cứ như bị nghẹn ở cổ không thể nuốt trôi. Mình quả thật không tài nào gạt bỏ được suy nghĩ rằng ba mẹ sẽ thương em Cat hơn mình. Nó cứ lơ lửng trong tâm trí mình dù mình biết điều đó thật ngu ngốc. Và nó có thể phá hỏng mọi thứ.
Mình đi vào toilet và té nước lên mặt. Mình ghé sát vào gương và nhìn ngắm mình thật kỹ. Mình di di ngón tay xung quanh hình ảnh của chính mình trong gương, từ mái tóc màu hạt dẻ cho đến đôi môi và chiếc mũi. Hôm nay mình trông thật kinh khủng. Gương mặt xanh xao hốc hác đầy lo lắng. Lẽ ra trông mình phải thật hạnh phúc mới đúng. Nhưng nếu em Cat không thích mình thì sao? Nếu ba mẹ thương em hơn mình thì sao? Rồi mình sẽ thế nào đây? Mình cố gắng tập nở một nụ cười hạnh phúc. Mình hít một hơi thật sâu, quyết tâm gác lại tất cả những nỗi lo âu và xếp chúng vào trong sâu thẳm trái tim.
“Mẹ có thể nắm tay con không?” mẹ hỏi khi mình vừa quay trở lại bàn, “Chỉ một lúc thôi!”
“Mẹ à!!! Nhìn con sẽ ngớ ngẩn lắm đó!”, mình khẽ kêu lên và không quên quan sát xem có ai đang nhìn mình không.
“Con yêu, trông con không ngớ ngẩn chút nào hết,” ba mình lên tiếng, “Lúc nào trông con cũng luôn đáng yêu. Nghe lời mẹ đi con. Chuyện này quan trọng đấy.”
Mình biết nó quan trọng cỡ nào. Vì đây là lần cuối cùng chỉ có ba chúng mình, sau này sẽ luôn là bốn người. Thật kì cục làm sao! Một phần tâm hồn mình đang ao ước có thể quay ngược thời gian trở lại. Biết đâu nếu mình cố gắng hết sức, mình sẽ có thể đưa ba mẹ cùng quay lại khoảng thời gian còn Alfie và sẽ tìm mọi cách để cứu sống em.
Cả nhà mình nắm tay nhau và mình đã nỗ lực hết mức mới có thể gạt bỏ những điều không hay ra khỏi đầu. Mình cố đè nén những ý nghĩ ngu ngốc trong tâm trí. Cố gắng hết sức tập trung, mình cầu mong sao cho Anna, Luca hoặc Izzy hay Scarlett đừng đi ngang qua đây và nhìn thấy mình lúc này, bởi vì chắc hẳn tụi nó sẽ nghĩ mình thật quái dị. Đối với mình mà nói, quái dị còn đáng sợ hơn bị xem là ngớ ngẩn.
“Mẹ chỉ muốn cảm ơn cả nhà,” mẹ nhìn hai ba con mình và nói, “Anh và con đã luôn là gia đình của em, yêu thương em hết lòng cho dù em lúc nào cũng lo lắng thái quá và hay phát hoảng nữa. Anh và con cũng đã vô cùng nhẫn nại với em khi em dành hàng giờ trong xưởng để nặn tượng.”
Ba mình không nói gì nhưng mình thấy cổ họng của ông đang rung lên khe khẽ. Ba hết nhìn mẹ rồi lại quay sang nhìn mình, ba nhẹ nhàng siết chặt tay hai mẹ con và thì thầm: “Ba yêu cả hai mẹ con nhiều lắm.”
Mình đã không thể ngăn những giọt nước mắt tuôn rơi. Mình cũng quên luôn chuyện nếu bị Anna hay Luca nhìn thấy thì chúng sẽ cho mình là đứa ngớ ngẩn. Những ý nghĩ điên rồ cũng hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí mình bởi lẽ mình hiểu rằng những điều đó chẳng có nghĩa lí gì nữa cả. Mình biết rằng ba mẹ rất yêu thương mình.
“Con cảm ơn ba mẹ nhiều lắm!”, mình thổn thức nói, những giọt nước mắt không ngừng lăn dài trên má, cảm giác yêu thương tràn ngập tâm hồn mình, ”Ba mẹ của con là tốt nhất trên đời, kể cả khi ba mẹ luôn lo lắng hơi quá về con. Con yêu ba mẹ lắm! Và con rất mừng là con đã chọn ba mẹ từ khi con chỉ là một ngôi sao nhỏ xíu trên bầu trời.”
Đôi má mẹ ửng hồng lên còn ba thì nở một nụ cười vô cùng hạnh phúc trong làn nước mắt. Mình đã thốt ra những lời tận đáy lòng mình và mình cũng không thể ngăn được việc mình đang vừa khóc vừa cười trong vô vàn cảm xúc. Bỗng nhiên, có một khoảng trống trong lòng mình đang lớn dần lên khiến mình cứ đứng ngồi không yên.
Mình hỏi ba: “Ba ơi, ba có nghĩ những em bé được nhận làm con nuôi đã chọn cả cha mẹ ruột và cha mẹ nuôi cho mình ngay từ khi chúng chỉ là một ngôi sao nhỏ không? Có phải là tận trong sâu thẳm trái tim, các em bé đều đã biết chuyện gì rồi sẽ xảy đến với cuộc đời mình đúng không ba?” Và trong lúc không kiềm chế được, mình đã hỏi một câu không nên hỏi: ”Ba có nghĩ là bé Alfie biết rằng bé sẽ chết không?”
Ba mình trả lời: “Ba rất muốn tin vào điều đó con yêu à, nhưng không ai có thể biết chắc chắn được cả.”
Thế rồi cả nhà mình mỗi người miên man đuổi theo những suy nghĩ riêng. Mình nhìn xuống bàn, trong lòng tràn đầy hi vọng rằng ba mình đã đúng. Bởi vì nếu như vậy thì việc phải làm trẻ mồ côi hay thậm chí là chết đi cũng sẽ không quá đau buồn. Và những điều sắp xảy đến cũng sẽ không khiến cho mình phải lo lắng nữa, vì tất cả đều đã được sắp đặt trước rồi.
Mình chỉ ước ao có ai đó nói chắc chắn với mình rằng điều đó có đúng hay không, hoặc là mình có thể bay lên tận trời cao để hỏi những vì sao cho rõ, không thì sẽ lên thiên đường để hỏi em Alfie cũng được.