Thật sự không hiểu vì sao mình lại làm vậy, giả vờ nói dối rằng đã ăn hết cả cái bánh. Vậy mà em Cat chẳng mảy may biết ơn gì vì điều đó.
“Chị làm vậy để em không bị la nữa đó,” mình thì thầm.
Em khẽ liếc nhìn mình.
“Em đâu có sợ bị la rầy như chị!”, em khinh khỉnh đáp lại, “Em không có sợ đâu. Em đã nói với chị rồi mà, em chẳng quan tâm gì đến cái gia đình này hết.”
Mẹ rất buồn lòng về mình. Mẹ ngồi phịch xuống ghế sofa, cầm mấy cuốn sách tâm lí lên đọc chăm chú dù cho đầu vẫn còn rất đau. Đêm đã khuya, mình cố gắng dỗ giấc ngủ nhưng mỗi khi nhắm mắt là lại thấy ác mộng. Những em bé trên trang web nhận con nuôi, những đứa trẻ khao khát được yêu thương và che chở... cứ liên tục vẫy gọi mình đi vào một đường hầm tối đen. Các em nói mình hãy đón bắt và cưỡi lên những ngọn sóng của nỗi buồn dai dẳng đi. Và rồi mái tóc đen nhánh thoang thoảng hương thơm của em Cat cứ bay lòa xòa trước mặt mình cùng với tiếng thét cào xé da thịt mình đến rướm máu của em. Ngay cả Chloe cũng ở đó, vất vả bước đi trên bãi cát. Tuy thế, nụ cười vẫn nở trên môi như thể thế giới của em toàn là màu hồng ngọt ngào.
Mình khóc thét lên. Những cơn sóng lớn cứ vồ vập xô ngã mình, không làm sao thở nổi. Mình đang tham gia cuộc thi lướt sóng mà Luca lại đứng trên bờ ôm bụng cười nhạo mình, miệng cậu ấy mở to đến mức mình đã bay thẳng luôn vào đó. Rớt vô bụng của Luca, mình lại thấy Anna ở trong đó với một hình xăm nàng tiên cá trên mặt còn bé Alfie thì hóa thành ngôi sao nhỏ lung linh.
Thế rồi đột nhiên em Cat xuất hiện, che khuất hết mọi thứ. Mắt em đỏ ngầu, môi xanh lè, thân người em to khổng lồ như cả một ngôi nhà, em nghiến răng nói:
“Hình ảnh của chị có ở khắp các bức tường, Maya à. Ai cũng có thể nhìn thấy hết! Chị chẳng bao giờ có được bí mật nào trong đời đâu!”
Giọng nói của em vang vọng bên tai khiến mình sực tỉnh giấc. Ngoài trời tối đen như mực còn người mình thì vã mồ hôi ướt lạnh như tắm. Mình vội choàng thêm áo khoác, lấy khăn tắm và len lén đi xuống lầu. Mình chẳng quan tâm nó có nguy hiểm hay không nữa. Mình chẳng muốn quan tâm đến điều gì nữa hết. Mình cần phải có thêm những bí mật mà không ai được biết. Mình cần có nhiều thật nhiều bí mật để không cảm thấy mình còn là trẻ con.
Nhìn qua cửa sổ nhà bếp, vầng trăng khuyết mỏng mảnh dát ánh bạc treo lơ lửng tít tận trên cao, lẫn vào những vì sao lấp lánh hệt như chùm pháo hoa cháy rực rỡ trên bầu trời. Mình lấy cây đèn pin của ba rồi xỏ đôi giày bệt lẻn ra ngoài. Tiếng cú không ngừng rúc trên cây. Đôi mắt tinh ranh sáng lên như ánh đèn xuyên qua màn đêm. Cánh cổng mở ra kêu ken két đến lạnh cả xương sống nhưng mình không sợ. Nếu bỗng dưng có đôi bàn tay trơ xương ngoi lên từ mặt đất và kéo mình sâu xuống địa ngục, mình cũng chẳng buồn quan tâm.
Làn sương mỏng quấn quýt cùng ánh trăng, buông thả lãng đãng quanh quán cà phê. Mình còn như nghe được cả tiếng đàn guitar Hawaii đang réo rắt trên những vì sao nữa. Vội tắt đèn pin, mình bước mò mẫm trong đêm như một chú cua nhỏ vậy. Đây là khoảnh khắc đặc biệt của mình, là biển cả mênh mông của riêng mình, là bí mật lớn lao và không một kẻ phá bĩnh nào được chào đón ở đây hết! Mình rất ghét việc Cat cứ nói đúng những điều về mình. Mình sợ bị bắt quả tang. Mình sợ chú Gus và cô Rachel đang đốt lửa ngoài bãi biển rồi nhìn thấy mình và cô chú sẽ mách lại với mẹ mình. Mình biết là mình không nên trốn đi thế này, mình biết là mình cần phải quay về nhà ngay lập tức, chui vào chiếc chăn êm ái và nằm vuốt ve Vườn Đào Tiên. Nhưng tiếng đàn cứ dẫn dắt mình đi, giống như bị bỏ bùa vậy.
Khi đã quen với màn đêm, mình bất ngờ trông thấy một đôi mắt sáng rực đang nhìn mình. Và lúc đó, mình thật sự mắc cỡ vô cùng.
“Chào Maya!”, Luca mở lời khi mình bước đến gần đống lửa. Cậu ấy trải rộng tấm chăn ra và nói: “Cậu ngồi xuống đi.”
Mình biết là mình không có tí rung động nào trước Luca cả, vì Anna đang thích cậu ấy mà. Mình đã từng lướt sóng cùng với cậu ấy rất nhiều mà có gì đâu. Thế nhưng lúc này, khi chỉ có hai đứa trên bãi biển giữa đêm khuya, mình lại có một cảm giác rất kì lạ. Cảm giác ấy khiến trái tim mình như đập loạn nhịp.
“Tớ không ngủ được, cứ mơ thấy ác mộng hoài,” mình nói.
“Tớ cũng thế,” Luca trả lời, “Tớ không thể ngừng suy nghĩ. Nhiều khi muốn mình có thể rũ bỏ hết suy nghĩ vớ vẩn trong đầu. Cậu ăn bánh hồ đào của bố tớ không? Ngon lắm đó!”
Mình chỉ biết gật đầu vì mắc cỡ đến độ không thể thốt nên lời. Luca lục trong túi lấy ra một chiếc chìa khóa. Nó sáng lên lấp lánh trong ánh lửa tí tách. Cậu ấy mở cửa quán cà phê. Mình có cảm giác thật lạ khi bước vào quán Cá mập lướt sóng giữa đêm khuya thế này. Mình thật sự lo lắng lắm. Cả hai đứa chắc chắn sẽ gặp rắc rối to nếu bị ai đó bắt quả tang. Đặc biệt là mẹ mình, hẳn mẹ sẽ nổi giận đùng đùng luôn cho xem, dù rằng Luca đang ở trong nhà của cậu ấy. Luca lấy bánh hồ đào trong tủ lạnh ra, cắt hai miếng thật lớn rồi bỏ vào lò vi sóng nướng lại cho nóng. Sau đó cậu ấy còn quét lên trên mặt bánh loại kem mà mình ưa thích nữa.
Trở ra ngoài, hai đứa ngồi trên chiếc chăn của Luca và thưởng thức món bánh trong im lặng, cùng lắng tai nghe tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng những đốm lửa kêu tanh tách và cả tiếng trái tim mình đang đập rộn rã nữa.
“Mẹ cậu đâu?”, mình cất tiếng hỏi Luca khi thấy sự im lặng quá ngột ngạt và miếng bánh cũng đã nằm gọn trong bụng mình.
“Đang đi leo núi ở dãy Alps với em gái tớ,” cậu ấy mỉm cười, “Mẹ và em tớ không thích lướt sóng, còn tớ và ba thì không thích leo núi.”
Cậu ấy cầm chiếc đàn guitar Hawaii be bé lên và bắt đầu chơi nhạc.
“Tớ nghĩ là mẹ không còn thương bố nữa,” Luca vừa nói vừa giấu gương mặt vào phía sau cây đàn, “Hôm bữa tớ nghe lén bố nói chuyện với cô Rachel và chú Gus. Nếu bố mẹ chia tay, chắc là hai bố con tớ sẽ ở lại đây. Như vậy tớ không còn được gặp em gái nữa. Giờ tớ chẳng muốn nghĩ đến mẹ nhưng tớ rất thương em gái nhỏ của tớ, em dễ thương lắm. Tớ nghe tiếng bố khóc khi đang ngủ và tớ thấy sợ cho nên tớ mới thức dậy ra đây nè.”
“Tớ xin lỗi!”, mình nói, “Suốt ngày tớ chỉ quan tâm đến những vấn đề của mình mà không để ý gì đến chuyện buồn của cậu.”
“Trời, có gì đâu!”, Luca mỉm cười, “Chơi đàn giúp tớ thấy thoải mái hơn là trò chuyện.” Rồi cậu ấy bắt đầu gảy từng dây đàn, “Chỉ có tớ với những dây đàn và âm nhạc.”
“Tớ cũng có cảm giác y hệt vậy khi lướt sóng”, mình tiếp lời, “Mỗi khi lướt sóng, tớ thấy mình là cô gái tự do và hoang dại nhất trên thế gian này. Em Cat thì lại có một nỗi sợ hãi khó hiểu mỗi khi nhìn thấy biển. Em ấy chỉ thích thỏ và tô màu thôi.”
Luca cười vang, ánh mắt cậu ấy sáng rực lên như những viên kim cương lấp lánh. Cái giọng Mỹ đặc sệt của cậu ấy khiến mình không ngừng cười thích thú.
“Nếu Cat sợ như vậy thì sao người ta lại đưa em ấy đến sống ở một ngôi nhà nằm ngay sát mép đá và trông như đang chuẩn bị bay lên chứ?”, Luca hỏi, “Ý tớ là nhà của cậu sắp rơi xuống biển rồi đó.”
“Làm gì tệ dữ vậy!”, mình cãi, “Nó rất an toàn mà. Ông ngoại tớ là kiến trúc sư đó! Ông thiết kế ngôi nhà trông giống như một chú chim hải âu đang chuẩn bị cất cánh bay. Đó chính là ý tưởng tuyệt vời của bản thiết kế. Có thể mấy nhân viên xã hội không biết là em ấy sợ biển.”
“Nó gọi là chứng sợ những vùng nước lớn,” Luca gật gù, “Tên của nó là vậy đó.”
“Tớ thích gọi là nỗi sợ biển cả hơn”, mình nói, “Nhưng dù tên của nó có là gì đi nữa thì nó cũng làm tớ bực mình ghê gớm. Dù cho có đôi lúc tớ cũng thấy ghét bản thân mình, cũng hay than thở này nọ nhưng tớ chưa bao giờ gặp phải một điều gì đó quá sốc và nặng nề như vậy. Không giống như cậu hay những người khác xung quanh tớ, không giống như Cat hay cả Chloe. Vì vậy thật khó để tớ có thể hiểu được những gì mà mọi người phải trải qua.”
“Tất cả đều liên quan đến nhau cả đấy!”, Luca nói, “Vấn đề của cậu dĩ nhiên chỉ có cậu mới hiểu. Nhiều khi chưa hẳn chúng chỉ là chuyện nhỏ đâu. Cậu không thể coi nhẹ những trải nghiệm của bản thân mình vì Cat, vì Chloe hay cả vì tớ đã gặp phải những chuyện tồi tệ hơn,” Luca mỉm cười, “Trên đời này luôn có những người khổ sở hơn cậu và cũng luôn có những người sung sướng hơn cậu. Cuộc sống vốn dĩ là như vậy mà.” Nói xong Luca nháy mắt với mình rồi không nói không rằng mà đi vào quán cà phê và lấy ra hai cái ván lướt sóng có gắn bộ phận phản quang cùng đèn pin. Chẳng mấy chốc hai đứa đã lao ra biển để bắt đầu lướt sóng trong màn đêm đen kịt. Mẹ mình ắt hẳn sẽ sợ đến điếng hồn khi trông thấy cảnh này, nhưng mình không quan tâm. Mình không quan tâm đến điều gì nữa hết. Đây sẽ là một bí mật to lớn khác của mình, dành cho Cat.
Hai đứa bắt hết ngọn sóng này đến ngọn sóng khác. Mỗi ngọn sóng tuy có khác nhau nhưng đều hoàn hảo tuyệt vời. Rất khó để có thể lướt sóng trong đêm tối chỉ với vài bộ phận phản quang và chiếc đèn pin nhỏ xíu nhưng hai đứa đã thực hiện được những cú nhảy cùng những cú lướt từ chân sóng lên ngọn sóng rất tài tình. Cả hai tập luyện càng lúc càng đạt đến trình độ nhuần nhuyễn hơn và càng lướt càng hăng say cho đến khi cát cùng muối biển dính đầy người còn miệng thì khát khô.
“Lướt sóng ngoài đó đã quá!”, Luca thì thầm.
Rồi đôi mắt cậu ấy tan chảy trong ánh đèn pin.
“Tớ thật sự rất cần được như thế này,” cậu ấy nói, “Cảm ơn Maya.”
“Hay chúng ta chơi tính điểm đi!”, mình hào hứng, “Giống như trong một cuộc thi nhỏ vậy đó.”
“Được đó! Nhưng đầu tiên...” Luca cười nắc nẻ rồi giả giọng của chú Dalek, bình luận viên của những cuộc thi lướt sóng, “Bạn phải nói cho tôi biết nhiệm vụ của các vận động viên đã.”
“Chơi luôn!”, mình mỉm cười và cố nhớ lại thể lệ cuộc thi, “Mỗi vận động viên phải thực hiện được những pha lướt sóng chính xác, nghệ thuật trước những đợt sóng khó nhất để tích lũy điểm số. Đấy, thấy không! Mình làm được rồi!”
“Chuẩn không cần chỉnh!”, Luca cười hề hề, mắt không rời những ngọn sóng, “Hay nói cách khác là mỗi vận động viên phải...”, cậu ấy nhảy lên ván, “Chinh phục mọi đỉnh cao ngoài đó! Hú u u u u......!”
Thế rồi chỉ còn lại một mình mình trong bóng tối.
Mình chợt nhớ đến bộ phim Hàm cá mập mà đáng lẽ ba không nên cho mình xem. Nỗi sợ hãi quấn lấy mình như một con rắn cực độc. Nó siết lấy cơ thể mình mỗi lúc một chặt hơn. Rồi khi biển cuộn sóng lên từ đằng xa, mình mới vùng thoát khỏi con rắn vô hình ấy, vùng thoát khỏi nỗi lo lắng bất an để bắt lấy ngọn sóng tuyệt vời nhất thế gian.
Trở lại bên đống lửa để sưởi ấm, Luca cho mình một điểm 6.5 và hai điểm 8.5, còn mình cho cậu ấy một điểm 6.5, một điểm 7.5 và một điểm 9. Cả hai đứa đều ngáp ngắn ngáp dài. Luca ném cát để dập tắt lửa.
“Ngày mai tớ ở quanh đây thôi.” Luca nói, “Nếu cậu muốn tập thêm thì gọi nhé.”
Đến khi hai đứa chia tay nhau đi về nhà, cậu ấy hét to: “Bình yên nha, Maya! Bình yên nha!”
Mình cười khúc khích vì đã từng nghe mấy anh chàng lớn hơn nói như thế rồi. Nó có nhiều nghĩa lắm, như tạm biệt, gặp lại sau hay bảo trọng... chẳng hạn. Dù vậy, mình chưa từng tự nói ra lời chào đó bao giờ. Vì vậy nên giờ nó cứ như đang nhảy múa trong miệng mình.
“Bình yên nhé, Luca!”, Mình lại cười thích thú, Bình yên nhé!”
Bây giờ mình đang lạnh cóng cả người và cố gắng chạy về nhà thật nhanh. Mình đã không để ý đến chuyện không ổn vừa xảy ra. Tất cả các đèn trong nhà mình mở sáng choang. Mình nghe thấy tiếng mẹ gọi đến khản cổ và bóng của ba đang trèo xuống vách đá, chạy thẳng về phía mình.